43. Bản Di Chúc

Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từng đợt gió lạnh buốt liên tục luồn lách vào trong hang đá. Chu Trì Ngư lúc này đang sắp xếp lại album ảnh thì bị gió mạnh quật tới mức đứng không vững.
Cậu dùng tay che trán, nhìn ra bên ngoài cửa hang thì phát hiện ánh sáng nơi cửa càng lúc càng yếu ớt, cả bầu trời dường như sắp bị những đợt sóng biển nhấn chìm.
Điện thoại trong ba lô rung lên. Cậu nấp mình trong hang, giữa tiếng gió biển gào thét rồi bắt máy cuộc gọi từ Ô Thần.
"Tiểu Ngư! Cuối cùng cũng nghe máy rồi!"
"Thủy triều đang lên! Mau ra cửa hang chờ bọn tôi đến cứu!"
Nghe thấy hai chữ "thủy triều", Chu Trì Ngư lập tức vội vàng chạy ra cửa hang. Quả nhiên, nước biển đang không ngừng dâng lên, gần như sắp nhấn chìm cậu.
"Anh ơi!"
Chu Trì Ngư hoảng loạn đứng ở cửa hang, khẩn trương nhìn quanh quất, nhưng sóng biển quá cao, cậu không nhìn rõ gì cả.
Những ký ức từ mấy năm trước không ngừng ùa về. Cậu theo bản năng lùi lại, nhưng phát hiện càng đi sâu vào trong hang, địa thế càng thấp, vị trí cửa hang lại là cao nhất.
"Anh ơi..."
Chu Trì Ngư cầm điện thoại gọi cho Cố Uyên, nhưng chờ mãi, cậu chỉ nghe thấy tiếng máy bận.
"Anh..."
Cậu cố gắng giữ bình tĩnh. Nếu Ô Thần đã nói có người đến cứu, chắc chắn mình sẽ không gặp chuyện gì.
Gió biển gào thét như át đi mọi âm thanh xung quanh.
Nhìn thủy triều không ngừng dâng cao, Chu Trì Ngư có cảm giác như mình bị mắc kẹt giữa đại dương, một nỗi sợ hãi tột cùng.
Cổ họng cậu khô khốc, bám chặt vào vách đá trong hang, môi cậu tái nhợt vì gió lạnh: "Anh ơi..."
Lúc này đây, trong lòng cậu chỉ nghĩ đến Cố Uyên.
Sóng biển đã dâng đến ngực. Cậu do dự rồi cầm điện thoại gửi một tin nhắn khẩn cấp đến hệ thống nội bộ của tập đoàn.
[Tôi hiện đang bị mắc kẹt trong hang đá, nếu có chuyện gì không may xảy ra, tôi nguyện để toàn bộ tài sản đứng tên tôi lại cho ngài Cố Tùng Xa cùng cháu nội ông là Cố Uyên.]
Viết xong, cậu ký tên rồi lặng lẽ chờ đợi sự giải cứu.
Một tiếng "ầm" vang lên, sóng lớn tràn vào cửa hang. Chu Trì Ngư ướt sũng vì nước biển mặn chát, khom người ho sặc sụa.
Thời gian trôi qua từng giây, cậu cảm thấy lo lắng khôn nguôi, phát hiện nước biển đã dâng đến bắp chân.
Cậu rùng mình một cái, định gửi cho Cố Uyên một đoạn ghi âm.
Giữa tiếng đá vỡ vụn và sóng biển gào thét, Chu Trì Ngư run rẩy siết chặt điện thoại: "Anh à, hình như em lại gặp xui xẻo nữa rồi, lại gặp chuyện chẳng lành. Nếu em phải về với ba mẹ và ông nội trên trời, anh nhất định phải nhớ mỗi năm Tết Thanh minh đốt cho em đồ ăn ngon nhé, em không muốn bị đói bụng..."
"Còn nữa... Anh ơi, anh nhất định phải sống vui vẻ mỗi ngày."
"Em sẽ ở trên trời bảo vệ anh."
Những câu cuối cùng chìm lẫn trong tiếng gió biển gào thét.
Chu Trì Ngư bất ngờ bị sóng lớn cuốn qua ngực, va mạnh vào vách đá lạnh lẽo, sắc nhọn, đau đến mức nhíu chặt mày.
"Anh ơi..."
Cậu cố gắng vùng vẫy, bám víu vào một mỏm đá gần cửa hang. Khi nước biển gần như đã nhấn chìm cậu thì trong cơn hoảng loạn, cậu nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
"Tiểu Ngư!"
Cố Uyên cùng đội cứu hộ đã đến trước cửa hang, nhưng thấy hang đã bị nước biển nhấn chìm gần hai phần ba. Tay hắn siết chặt đến nỗi móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
Trực thăng lượn vòng trên không, mấy nhân viên cứu hộ vẻ mặt căng thẳng, nhìn vào cửa hang tối om, không biết phải cứu như thế nào.
Họ không mang theo thiết bị lặn, nếu tùy tiện xông vào hang mà không nắm rõ địa hình thì có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Hơn nữa —
Với tình hình hiện tại, chỉ thêm năm phút nữa là hang sẽ bị nước biển lấp đầy hoàn toàn.
"Chu thiếu gia đang ở vị trí nào trong hang vậy?"
"Hang này sâu tới đâu? Có khi nào cậu ấy đã bị cuốn vào trong không?"
Trên thuyền, các nhân viên vừa bàn bạc vừa tranh cãi về phương án cứu hộ. Cố Uyên thì không hề do dự, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cửa hang, cầm một cuộn dây thừng, một đầu buộc vào mạn thuyền, đầu còn lại buộc chặt quanh eo mình rồi bất ngờ lao mình xuống nước.
"Ôi trời! Cố thiếu gia!"
"Trời ơi, cậu ấy không muốn sống nữa sao!"
Cố Uyên đã lao mình xuống biển, bơi về phía cửa hang.
Nước biển mặn chát liên tục tràn vào miệng mũi. Hắn phải nín thở, quần áo bị sóng mạnh xô giật.
Thời điểm này trong năm, nước biển lạnh thấu xương.
Cố Uyên cố mở mắt, đau nhói như có hàng ngàn cây kim đang đâm vào khí quản.
Đột nhiên —
Hắn thấy một cánh tay gầy guộc đang bám chặt vào vách đá.
Là tiểu Ngư!
Hắn dốc hết sức bơi về phía đó, nhưng bị một dòng xoáy bất ngờ cuốn vào, không tránh được mà sặc mấy ngụm nước, rồi va mạnh vào vách đá.
Xung quanh bắt đầu có mùi máu thoang thoảng, tai Cố Uyên đau nhức, tầm nhìn bị nước biển làm mờ, càng lúc càng khó nhìn rõ.
Không sao cả...
Hắn có thể chịu được...
Lần này, hắn nhất định không thể để mắc phải sai lầm trong quá khứ.
Hắn nhất định phải nắm lấy Chu Trì Ngư.
...
Trong phòng ngủ yên tĩnh, điện thoại Chu Trì Ngư vẫn nhấp nháy thông báo tin nhắn. Mọi người đều đang chờ kết quả kiểm tra từ bác sĩ.
"Cố Uyên, anh nên thay quần áo trước đi."
Ô Thần đứng khoanh tay, vẻ mặt mệt mỏi, không dám nhìn thẳng Cố Uyên.
Việc đi xem khoáng sản là do y đề nghị, nhưng không lường trước được thời điểm thủy triều dâng, đó là lỗi của bọn họ.
Nhìn Cố Uyên toàn thân ướt sũng, y áy náy: "Anh như thế này rất dễ bị cảm lạnh, hơn nữa lưng anh còn bị thương."
Tạ Lâm đứng sau lưng Cố Uyên có thể thấy rõ vết thương bị nước biển rửa trôi nhiều lần, nhưng máu vẫn còn vương vãi.
Chuyện này, hắn ta hoàn toàn có lỗi.
Hắn ta không biết phải đối mặt với Chu Trì Ngư thế nào.
"Bác sĩ, em tôi thế nào rồi?"
Cố Uyên không bận tâm đến lời Ô Thần, giọng khàn khàn hỏi.
"Không có gì nghiêm trọng, nhưng cần chú ý phòng ngừa nhiễm trùng phổi."
Bác sĩ nói thêm: "Sau khi Chu thiếu gia tỉnh lại, mọi người cần quan tâm đến tâm trạng cậu ấy. Lần này cậu ấy gặp phải hiểm nguy lớn, chắc chắn đã rất hoảng sợ."
"Được, tôi hiểu rồi."
Cố Uyên nhẹ nhàng đưa tay lên, định chạm vào mặt Chu Trì Ngư, nhưng rồi lại dừng lại giữa chừng.
Người hắn lạnh buốt, sợ hơi lạnh từ mình sẽ truyền sang Chu Trì Ngư.
"Vâng, con biết rồi..."
"Thật xin lỗi... ba..."
Ô Thần buông điện thoại, giọng buồn bã, tay gãi đầu vẻ lo lắng.
Một tiếng trước, thị trường tài chính trong nước xuất hiện biến động nhẹ.
Cổ phiếu tập đoàn ZN lao dốc.
Có người nặc danh tiết lộ rằng hệ thống nội bộ OA của tập đoàn đã nhận được một bản di chúc, dấy lên nghi ngờ rằng Chu Trì Ngư, người thừa kế, có thể đã gặp chuyện không may.
Ba của Ô Thần biết con trai mình mời Chu Trì Ngư đến đảo chơi, nên lập tức gọi điện hỏi chuyện. Khi biết chuyện không may lại liên quan đến con trai mình, ông tức giận đến mức chỉ muốn đích thân đến tát con trai mấy cái.
"Mọi người ra ngoài hết đi."
Cố Uyên dùng khăn ấm lau mặt cho Chu Trì Ngư, ánh mắt trầm xuống: "Có tôi ở đây là đủ rồi."
"Tôi cũng có thể —"
Hứa Mặc Đình kéo Tạ Lâm lại, ánh mắt ra hiệu cho hắn đừng nói thêm gì nữa.
"Được rồi, nếu cần gì thì cứ gọi bọn tôi."
Tiếng bước chân vang lên, cửa phòng ngủ nhẹ nhàng khép lại.
Tạ Lâm đứng ngoài hành lang, đứng ngồi không yên.
Hắn ta không muốn rời đi, chỉ mong khi Chu Trì Ngư tỉnh lại, người đầu tiên cậu nhìn thấy sẽ là mình để có thể nói lời xin lỗi.
Hứa Mặc Đình thở dài thườn thượt, nhìn Tạ Lâm hỏi: "Cậu định làm gì?"
Tạ Lâm định nói rồi lại thôi: "Chờ tiểu Ngư tỉnh lại..."
Ô Thần vẻ mặt ủ rũ: "Có Cố Uyên ở đó, chờ cậu ấy tỉnh rồi hãy vào."
"Không phải vậy..." Chỉ có Tạ Lâm mới hiểu rõ điều mình thực sự bận tâm. Nếu không phải hắn ta bỏ đi bằng thuyền, để Chu Trì Ngư lại một mình thì có lẽ cậu đã không rơi vào tình huống nguy hiểm như thế.
Hơn nữa, điều quan trọng nhất là —
Hắn ta lúc đó đã quá sợ hãi, không đủ can đảm để tìm cách cứu Chu Trì Ngư.
"Tạ Lâm." Lúc này, người điềm tĩnh và trưởng thành nhất trong số họ chính là Hứa Mặc Đình. Ban đầu anh ta thực ra cũng đồng ý với kế hoạch của Ô Thần, nhưng bây giờ anh ta đã thay đổi suy nghĩ.
Tạ Lâm quay sang nhìn Hứa Mặc Đình: "Vâng?"
Hứa Mặc Đình nói: "Từ bỏ đi."
"Tại sao chứ?" Giọng Tạ Lâm có chút nôn nóng: "Chuyện tiểu Ngư suýt gặp chuyện chẳng lành đúng là lỗi của em, nhưng em có thể bù đắp mà."
"Không phải chỉ vì chuyện đó." Hứa Mặc Đình lắc đầu, quay sang nhìn Ô Thần: "Cậu nghĩ sao?"
Cả nhóm đã nghe nhân viên kể lại việc Cố Uyên bất chấp tính mạng lao xuống cứu Chu Trì Ngư. Khi họ kéo Cố Uyên lên, sợi dây dùng để buộc Chu Trì Ngư vẫn thắt chặt quanh hông hắn, phải mất rất lâu mới tháo ra được.
Ô Thần thở dài, vỗ vai Tạ Lâm: "Anh Hứa nói đúng đấy, bỏ đi thôi."
Với tính cách của Cố Uyên, Tạ Lâm chẳng thể giành được chút cơ hội nào.
"Nhưng mà..." Tạ Lâm vẫn chưa cam lòng, nhìn bóng lưng bạn mình rời đi, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
...
Cố Uyên vẫn chưa thay bộ quần áo ướt sũng, mà ngồi bên cạnh Chu Trì Ngư, ánh mắt hắn đầy phức tạp, chăm chú nhìn cậu.
Lúc này, ông nội gọi điện đến.
"Ông ơi..."
Giọng hắn có vẻ đau đớn, chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc cho ông nghe.
Ông Cố đã đi chuyên cơ riêng đến đón họ. Dù biết Chu Trì Ngư đã thoát khỏi nguy hiểm, ông vẫn không yên tâm.
Cuối cùng, ông nói trong điện thoại: "Con có biết chuyện tiểu Ngư lập di chúc không?"
"Di chúc?" Cố Uyên nhìn gương mặt đang ngủ của Chu Trì Ngư, cảm giác đau thắt trong lòng càng trở nên mãnh liệt.
"Ừ, ông gửi nội dung bản di chúc cho con xem."
Lúc này, ngoài bản di chúc, Cố Uyên còn nhận được ba tin nhắn thoại từ Chu Trì Ngư gửi qua WeChat.
Khi âm thanh quen thuộc của Chu Trì Ngư vang lên trong căn phòng yên ắng, nỗi chua xót trong lòng Cố Uyên dâng trào, hắn vội chạy vào nhà vệ sinh, cúi người nôn khan.
Ngay cả trong tình huống ấy, Chu Trì Ngư vẫn nghĩ đến việc bảo vệ hắn.
Nước mắt lặng lẽ rơi, rửa trôi đôi mắt đỏ hoe của hắn. Hắn vịn vào tường nhà tắm, mở lại ứng dụng AI đã từng đồng hành khi mình còn nhỏ.
[Nếu tôi rất thích một người con trai, nhưng không chắc em ấy có thích tôi không, giả sử tôi nói em ấy là em trai tôi (không cùng huyết thống), thì tôi nên làm gì?]
Trên màn hình, robot AI đang suy nghĩ câu hỏi.
[Đề nghị bạn đánh giá từ bốn khía cạnh: hành vi quan sát, sự dựa dẫm tình cảm, cách đối xử đặc biệt và mức độ tương tác sâu.]
Cố Uyên nhập tiếp: "Nếu em ấy đối xử với tôi rất tốt, thậm chí còn hơn cả mối quan hệ yêu đương thông thường thì sao? Chúng tôi lớn lên cùng nhau, em ấy luôn coi tôi như anh trai ruột."
AI đáp: [Đây là vấn đề tương đối phức tạp. Có lẽ bạn có thể thử giúp em mình phân biệt giữa tình thân và tình yêu.]
Cố Uyên: "Ví dụ?"
AI: [Tôi đã tổng hợp từ nhiều trường hợp thành công trên mạng và đưa ra một số chiến lược. Ví dụ như, bạn có thể nhờ một người bạn giả làm người yêu bạn để xem phản ứng của cậu ấy.]
Cố Uyên nhẹ nhàng đứng dậy, cầm điện thoại quay lại giường.
Chu Trì Ngư ngủ không được yên giấc, có vẻ đang gặp ác mộng, bàn tay nắm chặt ga giường, lông mày nhíu tít.
"Tiểu Ngư, đừng sợ."
Cố Uyên nhẹ nhàng vỗ vai cậu, ánh mắt do dự.
"Không còn cách nào khác sao? Tôi không muốn làm như vậy."
AI: [Bạn thấy không thể thực hiện sao?]
"Không phải, tôi chỉ sợ em ấy sẽ buồn."
AI: [Sao cậu ấy lại buồn được? Nếu cậu ấy không thích bạn, thì khi thấy bạn có người yêu, cậu ấy sẽ mừng cho bạn. Còn nếu cậu ấy thích bạn, thì khi sự thật được sáng tỏ, cậu ấy sẽ cảm thấy may mắn vì không đánh mất bạn.]
Cố Uyên đọc những dòng chữ ấy, chậm rãi gõ bàn phím.
[Bạn đã bỏ sót một điều: nếu em ấy thích tôi, thì trong lúc bị tôi thử thách, em ấy sẽ rất buồn. Tôi không muốn làm em ấy buồn, cũng không muốn em ấy phải chịu bất kỳ tổn thương nào chỉ vì tình cảm của tôi.]