Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Sự Ấm Áp Của Gia Đình
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc đi mất gần nửa ngày vì tàu điện ngầm, nhưng giờ ngồi xe về chỉ chưa đầy hai mươi phút.
Biệt thự sáng choang đèn đóm, xe chạy vào trong sân và dừng lại trước cửa.
Tề Trừng cứ như đứa trẻ đi nhà trẻ đánh nhau với bạn, rồi bị gọi phụ huynh vậy. Suốt đường về, cậu ngoan ngoãn ngồi im, không dám hé răng nửa lời.
Về đến nhà, tài xế dừng xe, sau đó ân cần xuống mở bàn đạp cho Bạch Tông Ân.
"Trừng Trừng."
Bạch Tông Ân ngồi trên xe gọi lại thiếu niên đang khom lưng định đi xuống.
Tề Trừng sững sờ một chút, rồi mới nhận ra là ông xã đang gọi mình.
Lần đầu tiên anh ấy gọi cậu như vậy.
Có chút xíu thân mật.
Không phải chút xíu đâu, mà là rất nhiều. Tề Trừng đỏ bừng mặt, không biết phải làm gì.
"Tề thiếu gia, cứ để tôi làm là được rồi." Tài xế đặt bàn đạp xuống.
Bạch Tông Ân tự mình điều khiển xe lăn xuống xe. Tài xế làm việc ở Bạch gia đã lâu, biết rõ tính tình của Bạch Tông Ân nên không tiến lên giúp đỡ. Anh đợi Bạch Tông Ân xuống xe rồi mới thu bàn đạp lại, sau đó lái xe ra gara phía sau.
"Về nhà." Bạch Tông Ân đưa tay ra nắm lấy tay cậu.
Tề Trừng đỏ mặt, ngơ ngác để anh nắm tay.
Tay ông xã ấm áp lạ thường.
"Không cần sợ, tôi đã nói, sẽ không giận cậu."
Tề Trừng nhỏ giọng ấp úng: "Tui không quen lắm..."
Chưa bao giờ có chuyện... cậu đánh nhau với người khác mà lại được anh động viên, được dịu dàng bôi thuốc, được nghe anh nói rằng anh không giận rồi đón về nhà. Thật sự chưa từng có.
Khi còn bé, ở cô nhi viện, cậu bị bắt nạt nhưng dì lại chẳng thèm hỏi lý do đã nhốt cậu vào phòng tối.
Lúc đi học, cũng có người bắt nạt, sỉ nhục cậu, nói Tề Trừng là đứa con hoang không cha mẹ. Khi cậu phản kháng lại, thầy giáo chỉ phạt mỗi mình cậu.
Lúc nãy ở quán bar, dù Bạch Tông Ân nói không giận nhưng Tề Trừng vẫn rất sợ.
Phụ huynh sẽ không đánh con mình ở nhà trẻ, nhưng ai biết về nhà sẽ bị thế nào.
Suốt cả đoạn đường, Tề Trừng cứ nghĩ như vậy.
Lòng lo sợ bất an, cậu chỉ muốn thể hiện mình thật ngoan ngoãn.
Nhưng cậu không ngờ ông xã đã nhìn thấu tất cả. Anh gọi cậu là 'Trừng Trừng', nói cho cậu biết anh thật sự không tức giận, còn nắm lấy tay cậu.
Mắt Tề Trừng hơi ướt, cậu chớp chớp lông mi, vuốt mắt rồi nghẹn ngào ừm một tiếng.
Ui ui ui, ông xã thật là tốt quá...
Ông xã tốt nhất vũ trụ!
Cậu sẽ không bao giờ nói ông xã là đồ cực kỳ hư hỏng nữa.
Chú Quyền đã chờ sẵn trong nhà. Nghe thấy tiếng động trong sân, ông liền ra mở cửa, rồi giật mình: "Làm sao thế này? Mặt mũi Tiểu Trừng sao lại... Mau vào nhà kẻo trúng gió, bác sĩ Liễu vừa đến, để cậu ấy xem một chút."
"Gan lớn lắm, dám đánh nhau với người khác." Bạch Tông Ân nói với chú Quyền.
Tề Trừng cúi đầu ngày càng thấp, giờ cậu xấu hổ vô cùng.
Cậu lớn thế này rồi, sao lại đi đánh nhau vậy chứ.
Sau đó còn bị ông xã bắt gặp, rồi bị ông xã giáo huấn.
"Lần sau phải đánh thắng." Bạch Tông Ân véo nhẹ lòng bàn tay Tề Trừng.
Lòng bàn tay thiếu niên chẳng có bao nhiêu thịt, nhỏ nhắn, gầy gò.
"A?"
Có cho cũng không dám lần sau đi đánh nhau – Tề Trừng rũ đầu, ngơ ngác trợn tròn mắt cún.
"Ngu ngốc."
!!!
Phải nhịn, cậu vừa mới thề sẽ không nói ông xã là đồ hư hỏng nữa rồi.
Chú Quyền đứng một bên nói: "Đàn ông con trai ai mà chẳng có lúc đánh nhau. Hồi bé Tông Ân cũng từng như vậy..." Nhưng đó đã là chuyện từ lúc tám tuổi. Ông dừng một chút, chuyển hướng nói: "Tiểu Trừng đừng để trong lòng, không sao đâu. Để chú xem mặt con một chút, sao lại bị thương nghiêm trọng thế này?"
Nghiêm trọng lắm sao?
Tề Trừng lo lắng vô cùng, cậu chỉ muốn cả đời ăn bám thôi mà.
Khuôn mặt thật sự rất quan trọng.
Vào đến cửa, bác sĩ Liễu chính là vị bác sĩ lần trước đã đến.
Lúc thay giày, Tề Trừng nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương, nhất thời kinh ngạc.
Trợn to hai mắt.
Sao cả khuôn mặt cậu lại toàn nước thuốc đỏ hồng thế này!
Mũi hồng, hai má cũng hồng.
Nhưng rõ ràng mũi đâu có bị thương!
Tề Trừng tức giận trợn mắt nhìn ông xã.
Đều là do ông xã bôi quá nhiều thuốc cho cậu.
Sao lại thế này, sao lại thế này, không có lý do gì cả, vậy mà lại ——
Bạch Tông Ân liếc mắt nhìn qua với vẻ mặt hờ hững. Cún con Tiểu Tề Trừng vừa mới xù lông lên định quyết chiến, thấy ông xã quay lại liền "nha nha" nghẹn ngào nuốt hai tiếng, cam tâm phục tùng.
Ngoan ngoãn, cảm ơn ông xã.
Bạch Tông Ân: "..." Tên ngu ngốc này.
Bác sĩ Liễu đã khám xong cho cậu, lau sạch hết nước thuốc trên mặt.
Tề Trừng lén lút lấy điện thoại ra xem, mũi cậu hình như hơi đỏ, trông như bị xước mất một mảng da.
Bị xước sao?
Tề Trừng không thấy rõ được.
Cậu giơ tay lên định chạm vào.
Bác sĩ Liễu thấy vậy liền nói: "Trước tiên đừng động đậy. Chỉ là vết thương ngoài da rất nhẹ. Thoa một chút thuốc là được, không cần băng bó. Hai ba ngày sau sẽ đóng vảy, lúc đó dù ngứa cũng không được gãi, không cẩn thận sẽ để lại sẹo."
"Có cần tiêm vắc xin phòng chó dại không?" Bạch Tông Ân bất thình lình cất giọng hỏi từ bên cạnh.
Tề Trừng: Trời đất quỷ thần ơi!!!
"Không cần tiêm đâu!"
Lilian đâu phải chó. Không cần, không cần.
Tề Trừng mở to mắt, nhìn ông xã với vẻ lấy lòng.
Bác sĩ Liễu vừa nhìn liền biết Bạch Tông Ân lại muốn trêu chọc chồng nhỏ của mình. Vắc xin phòng dại gì chứ, dù là tiêm thuốc chống uốn ván cũng không cần. Chỉ là vết thương ngoài da một chút, tự mình cũng có thể xử lý được, vậy mà vẫn gọi hắn đến đây... Bạch Tông Ân này thật sự rất quan tâm đến chồng nhỏ của mình.
"Các cậu xem, nếu muốn tiêm thì tiêm thuốc chống uốn ván này, tôi có mang theo đây."
!!!
Tề Trừng muốn dựng hết cả lông lên.
Rầm rì hóa thân thành cún con, quấn quýt quanh ông xã. Cậu lén lút nhìn xem bác sĩ Liễu có để ý không, sau đó nhỏ giọng cầu xin: "Ông xã, tui thấy tui khỏe lắm, không cần tiêm đâu mà đúng không?"
Cậu không muốn tiêm!
Mặt cún con xị ra, một bên "bài xích", một bên "kháng cự kịch liệt".
"Cậu thấy tốt?"
"Anh mới thấy, anh thấy tui tốt mà... Ông xã." Cún con Tiểu Tề Trừng đáng thương gâu gâu.
Bạch Tông Ân: "Lần này thì thôi."
Vốn dĩ chỉ muốn trêu chọc thiếu niên, vậy mà cậu lại tin là thật.
Bác sĩ Liễu đã sớm thu dọn xong hòm thuốc. Hôm nay là đêm Giáng sinh, hắn đã hẹn hò với mỹ nhân từ trước, nên chào hỏi xong liền lái xe rời đi.
Bác sĩ Liễu vừa đi được năm phút thì Tưởng Chấp cũng đến.
"... Bánh nhân thịt lợn, mấy ngày nay cũng không được ăn hải sản, cẩn thận vết thương." Chú Quyền ân cần dặn dò Tiểu Trừng.
Quay đi quẩn lại đã đến bảy giờ. Thường ngày giờ này mọi người đã ăn cơm xong từ lâu rồi.
Một lồng sủi cảo đầy ắp nhân thịt, trông như những thỏi vàng ròng óng ánh hấp dẫn.
Tề Trừng vốn bị thương nên tâm trạng không được tốt lắm. Nhưng sau khi về đến nhà, tâm trạng tệ hại cũng biến mất hẳn, ngược lại còn rất vui vẻ. Thật sự Tề Trừng chưa bao giờ trải qua một vết thương nào mà lại có thể vui vẻ đến thế.
Cảm giác có gia đình thật tốt!
"Tiểu Tưởng đến rồi à? Đến đúng lúc thật đấy. Nhân thịt lợn dưa muối, trứng gà với tôm bóc vỏ, con ăn loại nào?" Chú Quyền hỏi xong, còn nói: "Thôi, cứ nếm thử hết đi."
Thằng bé này lần nào cũng nói sẽ ăn cơm xong rồi ở lại một đêm, thế nhưng lần nào cũng vội vội vàng vàng mà đi.
Tưởng Chấp đương nhiên đồng ý, gọi "anh trai", "anh dâu".
Bạch Tông Ân lạnh lùng nói: "Đi rửa tay rồi ăn cơm."
"Dạ được." Tưởng Chấp lúc này không khỏi vui vẻ, bụng dạ mừng thầm.
Nhưng hắn đã vui mừng quá sớm...
Một bàn sủi cảo thơm ngon, từng viên tròn trịa, vừa một miếng là hết. Chú Quyền còn pha thêm nước chấm đặc biệt thơm, vì thế Tiểu Tưởng Chấp đã lâu không ăn cơm nhà liền một mạch ăn đến no căng.
Sau đó lại nghe giọng anh trai nhàn nhạt nói: "Gần đây thấy cậu vẫn hay chạy ra ngoài chơi, việc học hành thế nào rồi? Lát nữa ăn xong đến phòng sách gặp tôi một chút."
Khụ khụ khụ.
Sủi cảo đang ăn trong miệng thực sự chẳng còn ngon nữa. Tưởng Chấp ủ rũ cúi đầu nói "vâng".
Ai bảo hắn thi đại học xong lại không muốn đi du học, chỉ muốn làm đàn em của Bạch Tông Ân, học cùng chuyên ngành với anh. Hiện tại, giáo sư đang dạy hắn lúc nào cũng nhắc đến thành tích của đại ca khi xưa.
May mà Tưởng Chấp hắn chỉ học khoa học máy tính, không học tâm lý học và công trình điện tử như anh trai. Anh hắn thực sự quá xuất sắc rồi.
Em trai Tiểu Husky vừa mới ủ rũ chưa đến ba giây lại lần nữa trở thành một tên nhóc cuồng anh trai.
....
Tề Trừng rất vui vẻ thưởng thức sủi cảo thơm ngát.
Ha ha, cậu không cần học, thật sướng!
Ăn cơm xong, Tề Trừng mang theo đồ ăn vặt vui vẻ đi đến phòng khách. Tưởng Chấp cứ cọ qua cọ lại, muốn kéo dài thời gian. Tuy rằng hắn rất sùng bái đại ca, thế nhưng gần đây thật sự rất lười biếng. Đâu thể ngay ngày lễ mà bắt hắn nộp bài tập chứ, hắn đã là sinh viên đại học rồi!
Tưởng Chấp đến phòng khách thì thấy anh dâu đang ngồi trên thảm trải sàn, bên cạnh là đĩa hoa quả, sữa chua, bánh quy, kẹo sơn tra, lại còn có cả một lon Coca.
Sau đó còn thấy cậu hứng thú bừng bừng mở TV lên, tay cầm tay cầm chơi game.
Tưởng Chấp: ? ? ?
!!!
Không phải, tại sao đều là bảo bối của đại ca ——
À không, hắn chỉ là em trai, còn người kia là anh dâu. Không thể so sánh như thế được, hắn không xứng...
Tưởng Chấp chua chát, vừa ước ao, vừa rất lễ phép nói: "Anh dâu, cậu chơi game à?"
Nhưng giọng điệu lại khó nén được mùi chua.
Tề Trừng liếc nhìn Husky, nghĩ đến buổi chiều đối phương cũng giúp cậu ở quán bar —— tuy rằng sau đó lại mách lẻo với ông xã.
Dù sao cậu cũng là anh dâu, đại nhân không chấp tiểu nhân.
"Cậu muốn chơi không?" Tề Trừng nhớ lại cái máy chơi game này vốn dĩ là của người trước mặt, cảm thấy thật ngại ngùng. "Sáng sớm hôm nay vừa giao tới, tui chưa chơi đâu, vừa mở ra thôi. Cậu đừng để ý. Hộp tui cũng không vứt, để cậu gói nó lại."
Tưởng Chấp: ? ? ?
Anh dâu nói cái quỷ gì —— không phải, nói bậy bạ gì thế.
Tề Trừng cho là Tưởng Chấp muốn đòi lại, cún con chớp mắt lưu luyến nhìn tay cầm chơi game.
Gặp lại sau nha Pikachu.
Mày sắp phải đi xa rồi, là đến trong tay của tên Husky kia.
Hi vọng chủ nhân của mày có thể trân trọng mày.
Ui ui ui, thật sự không nỡ chút nào hết. ('д`ι)
Tại sao niềm hạnh phúc lại ngắn ngủi thế này.
"Thôi để tui đi gói nó lại vào hộp cho cậu." Trừng Trừng thật sự không muốn đứng lên chút nào.
Cậu còn bày biện đồ ăn vặt xong xuôi hết rồi...
Kết quả là không chơi được nữa... (◞‸◟;)
Không sao đâu, không sao đâu, cậu có thể xem TV!!!
"Không phải đâu anh dâu, máy chơi game của cậu cơ mà, sao phải bỏ lại vào hộp? Muốn trả hàng à?" Tưởng Chấp không hiểu nổi mạch suy nghĩ của Tề Trừng.
Tề Trừng khó hiểu nhìn sang: "Là của cậu mà. Cậu đặt mua máy chơi game, kêu người ta sáng nay giao tới còn gì."
"Cái gì ——? Ai da, đại ca nói tôi đặt máy chơi game?" Tưởng Chấp rất nhanh phản ứng lại.
Hắn đặt máy chơi game gì chứ, nếu mà có đặt cũng không dám gửi đến đây đâu, chơi ở đây rất không thoải mái. Lần nào muốn chơi cũng lén lút như ăn trộm, làm gì có chuyện quang minh chính đại chơi game như thế này giống anh dâu.
Trước đây hắn đều lén lút chơi trong phòng mình, bị phát hiện chưa viết xong bài tập mà đã chơi game thì ngay lập tức bị tịch thu luôn.
Lần thứ hai hiểu được vị trí của mình đối với anh trai, lòng Tưởng Chấp tan nát thành tám cánh hoa.
Hắn không phải em trai mà đại ca yêu thương nhất nữa rồi.
"Anh ấy còn chủ động mua máy chơi game..." Tưởng Chấp nhỏ giọng ghen tị.
Tề Trừng không nghe rõ, rất muốn xác nhận lại: "Cậu muốn đòi lại à?"
"Muốn ——" Tưởng Chấp vốn muốn lừa Tề Trừng để lấy máy chơi game đi, chủ yếu vì quá ghen tị. Thế nhưng vừa nhìn thấy Bạch Tông Ân đang đến đây, hắn rất nhanh liền tỉnh táo lại. Bản năng cầu sinh khiến Tiểu Husky nhanh chóng đáp: "Muốn cái gì mà muốn, tôi không muốn! Anh dâu, cậu cứ cầm chơi đi, lại còn do anh trai bỏ tiền ra nữa. Gần đây bài tập rất nhiều, lại còn sắp có kỳ thi, tôi phải hết sức chuyên chú học tập, tranh thủ leo lên đỉnh cao, dũng cảm giành hạng nhất."
Tề Trừng: ...
Không quan tâm Husky có ngốc nghếch hay không.
Máy chơi game bây giờ là của cậu rồi.
Rất vui vẻ.
"Ông xã, em rể không muốn, vậy tui có thể tự chơi tiếp được không?"
Bạch Tông Ân gật đầu, nhìn một đống đồ ăn vặt trên thảm, chỉ nói: "Đừng bỏ bữa."
Tưởng Chấp đứng bên cạnh: ???
Đại ca, thói sạch sẽ của anh đâu? Tại sao không mắng anh dâu?!
Dựa vào cái gì mà hắn ăn đồ ăn trong phòng mình thì anh trai liền nhíu mày, mặt lạnh lùng quét mắt nhìn hắn??!!???
"Tiểu Chấp, cậu theo tôi đến phòng sách." Bạch Tông Ân lạnh lùng nói.
Tưởng Chấp: ... Cố gắng mỉm cười sống tiếp.