Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Chương 13
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lilian không thể ngồi yên được nữa. Cô đứng lên, khoanh hai tay trước ngực nhìn Tề Trừng.
"Cậu lừa ai chứ. Cậu mà có thẻ đen ư?"
Đừng nói là bản thân Lilian, đến anh trai của cô ta cũng không có tư cách sở hữu thẻ đen.
Lilian dùng ánh mắt xoi mói đánh giá Tề Trừng, lạnh lùng chế giễu nói: "Chắc không phải là vì muốn lừa chúng tôi nên mới nói thế chứ? Cậu nhìn lại quần áo hôm nay cậu mặc đi, lại còn có đôi giày kia, đây mà là dáng vẻ của một người có thẻ đen ấy hả? Ha ha, buồn cười chết đi được, Tề Trừng cậu vẫn giống hệt như trước đây, ngu xuẩn."
Đám người cũng phản ứng lại, thi nhau cười nhạo: "Đúng vậy, Tề Trừng, cậu nói phét quá rồi."
"Tình hình gia đình cậu thế nào, mọi người ai cũng biết cả rồi, cho nên không cần phải làm màu như vậy đâu."
Khải Văn cay nghiệt nói: "Mới vừa rồi còn đòi tôi một ngàn bốn tệ, người như vậy sao có thể có được thẻ đen chứ."
"Là cậu trả lại tiền cho tôi." Tề Trừng sửa lại.
Lilian bước qua Khải Văn, nói giọng quái gở: "Vậy được rồi, nếu cậu thật sự có thẻ đen thì lấy ra xem đi? Đêm nay để Tề thiếu gia thanh toán nhé? Dù gì cũng là người có thẻ đen, chắc sẽ không ki bo đâu nhỉ?"
Một đám người ồn ào chờ xem trò vui. Cái tên này không phải là thích giả làm đại gia sao, hiện tại thì hay rồi, đặt cậu ta vào thế khó, cậu ta còn làm sao mà đứng yên cho được. Nếu lúc này còn có kẻ nào thương hại cậu ta thì đúng là ngốc. Chuyện ngày hôm nay có thể đem ra làm trò cười cho mấy năm sau rồi.
"Mấy người nghĩ tôi coi tiền như rác à?"
Tề Trừng bắt chước dáng vẻ cao ngạo của ông xã, nhưng cậu cũng không biết khuôn mặt mình bây giờ lại rất ngây thơ đáng yêu. Người thanh niên giả tuần lộc đến đưa rượu thấy vậy thì nghĩ thầm, cậu quả thực trông đúng là như thế.
"Chồng tôi cho tôi thẻ đen, mấy người lại không phải bạn bè của tôi thì mắc mớ gì tôi phải chi tiền mời mấy người uống rượu ăn cơm chứ!" Tề Trừng giọng không lớn không nhỏ, rất nghiêm túc "Tôi cũng không phải Lilian."
Tôi cũng không phải Lilian.
Lời này sao nghe vào tai lại cảm thấy hơi kỳ quặc.
"Chúng ta cũng không phải người ngu mà nghe không hiểu, mẹ nó, Lilian, thằng nhóc này đang chửi cậu đấy." Mấy người ở một bên xem trò vui nghe hiểu ý Tề Trừng, hơn nữa cũng thật mong chuyện này càng ầm ĩ càng tốt.
Lilian cuối cùng cũng biết được ánh mắt thương cảm của Tề Trừng là như thế nào, cô ta lập tức giận điên lên. Gia thế cô ta rất tốt, học hành cũng rất giỏi, còn hơn hẳn cái tên nhà giàu mới nổi Tề Trừng này. Vậy mà lại bị cậu ta ám chỉ là ngu ngốc. Lilian chộp lấy ly rượu trên khay gần đó——
Keng keng keng, khay đựng ly rượu đổ hết xuống đất.
Lilian vốn định hắt rượu vào mặt Tề Trừng, ai ngờ lại bị dọa cho lùi lại hai bước.
Cảnh tượng này thật lúng túng.
"Anh bị ngốc à? Đến cái khay rượu cũng không bưng bê đàng hoàng được hả??"
"Xin lỗi, lực tay của cô quá lớn, tôi không biết cô lại đột nhiên tiến lại đây." Người bê khay rượu đó chính là thanh niên giả làm tuần lộc đứng trước cửa vừa nãy.
Lại còn đổ lỗi cho cô ta?
Lilian cảm thấy ngày hôm nay chuyện gì cũng không như ý mình, tức đến đỏ mặt, ngón tay chỉ thẳng vào mặt người thanh niên hóa trang tuần lộc, "Mấy người kêu giám đốc đến đây, kêu lên đây nhanh. Anh chuẩn bị nghỉ việc đi là vừa rồi!"
"Để tôi bồi thường tiền, không cần gọi giám đốc."
Tề Trừng mở miệng nói, trong lòng lại thầm tính giá từng món, không biết một ngàn bốn tệ có đủ đền không.
Người thanh niên tuần lộc liếc cậu một cái, thầm nghĩ chưa từng thấy ai ngốc nghếch như vậy.
Hắn cố ý làm đổ khay, vậy mà giờ tên ngốc này lại đứng ra giúp hắn.
Quả nhiên Lilian lại trút cơn giận sang Tề Trừng, giọng lanh lảnh: "Cậu có cái gì mà đòi bồi thường? Nơi này không một ai là không biết cậu là cái loại người gì. Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Lúc trước nịnh bợ Tưởng Chấp không thành thì dùng thủ đoạn ép người ta kết hôn với mình, kết quả lại do ngu ngốc dại dột mà tìm nhầm người. Đáng đời cậu kết hôn cùng một tên tàn phế. Còn khoác lác cái gì thẻ đen, cậu nghĩ ông xã tàn phế của cậu giống Tưởng Chấp à, dễ dàng móc ra một cái thẻ đen sao?"
"Không cho cô nói chồng tôi như thế!!!"
Tề Trừng rất tức giận.
Ông xã rõ ràng rất lợi hại, rất ưu tú, là người đối xử với cậu tốt nhất.
"Mau xin lỗi."
Lilian thấy cậu thật sự tức giận, trong lòng sảng khoái, cười lớn ha hả, tiếp tục châm chọc:
"Sao lại phải xin lỗi. Tôi cứ nói tiếp đấy, cái tên đầy đủ của hắn, trên dưới thành phố này ai mà chẳng biết. Chồng cậu, Bạch Tông Ân là cái đồ sao chổi, làm chết cả nhà, hại chết ba mẹ rồi đến ông bà ngoại, là một tên tàn phế ăn bám lấy Tưởng gia, là đồ tàn phế!"
Sau đó cả đám hỗn loạn cả lên, vì không ai ngờ được Tề Trừng sẽ đột nhiên lao tới.
Lúc Tưởng Chấp đến thì thấy anh dâu đang đánh nhau với Chu Tuệ Tuệ.
? ? ?
Nhanh chóng móc điện thoại ra gọi ngay cho anh trai.
"Anh, anh biết em thấy gì không? Anh dâu bây giờ rất hung dữ, đang cùng em gái của Chu Văn Khải đánh nhau."
"Được, em biết rồi. Anh đi đường nhớ chú ý an toàn."
Tưởng Chấp cúp điện thoại, vốn là muốn cho anh trai hắn nghe được 'chiến tích lẫy lừng' của anh dâu. Thế nhưng cô gái kia ra tay quá dữ, tuy rằng hắn đã thừa nhận địa vị anh dâu của Tề Trừng nhưng cậu ấy cũng là người trong lòng của anh trai nữa cho nên hắn cần phải can thiệp ngay lập tức.
"Chuyện gì xảy ra!" Tưởng Chấp lên tiếng.
Lilian cùng Tề Trừng đã sớm bị kéo ra, Lilian tóc tai bù xù, ngoài ra không có việc gì, ngược lại là Tề Trừng, tóc tai dựng ngược, trên mặt có vết máu, vừa nhìn đã biết là do con gái cào.
Quần áo cũng bị nhăn nhúm hết cả.
Đây rõ ràng là Chu Tuệ Tuệ cùng với đám bạn kia hội đồng Tề Trừng. Tưởng Chấp đương nhiên đứng về phía anh dâu mình rồi.
Hắn và Chu Tuệ Tuệ không thân thiết, chỉ là bạn học với anh trai cô ta, hơn nữa hôm nay hắn đến đây cũng để nói rõ ràng rằng mình không thích cô ta.
Lilian chính là Chu Tuệ Tuệ, năm nay mới vừa mười tám, ngại tên mình nghe quê mùa nên mới tự xưng là Lilian. Chu Tuệ Tuệ thấy Tưởng Chấp đến, một bụng ấm ức, sụt sùi lau nước mắt, "Ai biết cái tên ngốc đó tự nhiên nổi điên cái gì—— "
"Cô gọi ai là tên ngốc hả." Tưởng Chấp sầm mặt lại "Đây là anh dâu của tôi. Chu Tuệ Tuệ cô biết nói tiếng người không?"
Chu Tuệ Tuệ bị Tưởng Chấp đen mặt quát lại, sợ đến quên cả khóc.
"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra."
Có người sợ Tưởng Chấp, kể lại đầu đuôi câu chuyện, đương nhiên là không nói ra những lời khó nghe của Chu Tuệ Tuệ, chỉ nói là Tề Trừng đột nhiên xông đến, động thủ trước.
"Anh trai tôi đưa thẻ đen cho cậu ư??!!!" Tưởng Chấp trên mặt khó nén được sự ao ước, chua chát nói: "Tôi còn chưa có vinh dự đó."
Tưởng Chấp bây giờ vẫn còn mang tính cách của một chú chó Husky nhỏ, chưa thăng cấp thành tổng tài bá đạo. Thẻ đen cái gì chứ, Tưởng gia quản rất nghiêm cho nên hắn không thể có được, hắn bây giờ chỉ là thằng nhóc sinh viên năm hai đại học thôi.
Tề Trừng không muốn nói chuyện.
Mà những người xung quanh đều thấy hóa ra Tưởng đại thiếu cũng không có thẻ đen, nhưng ông xã của Tề Trừng lại có....
Chát chát chát.
Đột nhiên bọn họ nghe thấy tiếng vả vào mặt mình...
"Còn cái gì khác không?" Tưởng Chấp không ngốc, nếu Tề Trừng thật sự ngốc cũng không đến mức lao vào đánh nhau với người khác như vậy.
Có người nghĩ, nói thật với Tưởng Chấp mới là tốt nhất, kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Tưởng Chấp nghe xong chửi thề một câu, sắc mặt khó coi đến dọa người. Chu Tuệ Tuệ cũng không dám giả vờ khóc lóc tủi thân nữa. Vừa nãy Tề Trừng cũng không đánh cô ta, chỉ là lao đến bịt miệng cô ta không cho nói tiếp, nhưng khi Chu Tuệ Tuệ ra tay thì Tề Trừng cũng không đánh trả chút nào.
"Tôi nói cho các người biết, Tề Trừng là anh dâu của tôi, Bạch Tông Ân là anh trai của tôi, sau này ăn nói cho cẩn thận một chút."
"Còn có cô, Chu Tuệ Tuệ, ương bướng cay nghiệt, cô tự soi gương xem mình có giống thiếu nữ mười tám tuổi không!!!"
Chu Tuệ Tuệ mặt mày trắng bệch, bị người mình thầm mến mắng thẳng mặt như vậy, cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa, hận không thể đào lỗ chui xuống ngay lập tức.
"Được rồi Tưởng Chấp."
Tề Trừng ngẩng khuôn mặt lấm lem như mèo mướp của mình lên, rất nghiêm túc nói với Chu Tuệ Tuệ: "Cô không quen biết Bạch Tông Ân chồng tôi, không được nói anh ấy như vậy. Tôi rất yêu thích anh ấy, cô nói ông xã tôi như vậy làm tôi vừa phẫn nộ vừa khổ sở. Vừa nãy tôi không nên động thủ trước, xin lỗi."
Chu Tuệ Tuệ mới mười tám, bị gia đình chiều quá nên sinh hư.
Vốn dĩ cô cũng không cảm thấy mình sai chỗ nào cả nhưng vừa rồi bị người mình thích mắng như thế, cô ta lập tức hiểu được tâm trạng của Tề Trừng lúc ấy. Nếu có người ở ngay trước mặt Chu Tuệ Tuệ mà chửi bới Tưởng Chấp, cô cũng sẽ chịu không nổi.
"Đúng, xin lỗi, tôi nói móc cậu chỉ vì trước đây cậu cứ lì lợm bám lấy..." Chu Tuệ Tuệ ôm mặt khóc nức nở.
Cô cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn người nữa.
Tề Trừng: "Tôi không có, tôi không thích Tưởng Chấp. Còn nữa, cô phải nói xin lỗi với chồng tôi."
"Xin lỗi, tôi không nên nói như vậy với chồng cậu."
Tề Trừng cũng không nói gì về việc tha thứ, chỉ nói: "Chồng tôi rất hào phóng."
Ông xã cũng không nghe thấy, sẽ không biết đâu.
Chuyện này không cần nói cho ông xã.
"Tiểu Chấp, chuyện hôm nay cậu đừng có mà mách lẻo với ông xã tôi đấy nhé." Anh dâu với khuôn mặt lấm lem như mèo mướp dặn dò.
Tưởng Chấp: ...
Xin lỗi anh dâu, để tôi quỳ xuống trước đã. Lúc này chắc anh trai đã đến rồi... nhỉ?
Dưới lầu, Bạch Tông Ân đang ngồi trên xe lăn.
Quán bar rất yên tĩnh, nhạc đã tắt từ lâu, vì thế tiếng nói chuyện trên lầu hai truyền xuống dưới rất rõ. Bạch Tông Ân vốn dĩ mang đôi mắt lạnh lùng, nhưng khi nghe thấy giọng nói của ai đó cất lên 'Tôi yêu thích anh ấy', vẻ lạnh lùng nơi đáy mắt phút chốc tan biến.
Tiếng bước chân thịch thịch thịch.
Tề Trừng chạy xuống thì thấy xe lăn của ông xã.
! ! !
"Woa, ông xã, anh đến đây lúc nào?"
Thiếu niên với đôi mắt sáng ngời, nhiệt tình chạy về phía anh.
Bạch Tông Ân thu lại vẻ lạnh lùng trên người, nhẹ nhàng nói "Vừa mới đến. Nghe Tưởng Chấp nói cậu đánh nhau với người khác?"
"À không có không có, chỉ đùa giỡn thôi mà." Tề Trừng trong nháy mắt hóa thành vẻ mặt cún con, lè lưỡi, ngoan ngoãn.
Thật đó, anh tin tôi đi.
Bạch Tông Ân nhấc ngón tay tái nhợt lên, nhẹ nhàng chạm vào vết thương trên mặt thiếu niên.
Có thể hình dung được, vì bảo vệ anh, thiếu niên lúc đó đã rất tức giận.
Bạch Tông Ân rũ mắt.
"Chồng tôi rất hào phóng."
Không hề.
Nhìn thấy vết thương trên mặt Tề Trừng, những ý nghĩ lạnh lẽo, hung ác trong Bạch Tông Ân dường như đều muốn trỗi dậy.
"Aiss ~ "
Tề Trừng bị đau nên hít một hơi.
Ác niệm bị tiếng kêu của cậu làm cho thu lại, Bạch Tông Ân nhìn về phía Tưởng Chấp, "Hộp thuốc."
Hộp thuốc được đưa đến. Quán bar tạm thời bị đình chỉ hoạt động.
Bạch Tông Ân giơ tay nâng cằm Tề Trừng lên, dùng tăm bông thấm cồn nhẹ nhàng khử trùng.
"Oa, đau, ông xã, đau quá nha."
Trong nháy mắt đã biến thành cún con mắt rưng rưng...
"Chỉ đùa giỡn? Nói thật đi." - "Anh không thích người khác lừa dối anh."
Bạch Tông Ân ngoài miệng lạnh lùng nhưng lực tay lại rất dịu dàng, tỉ mỉ.
"Cô ấy nói không tốt về anh, tôi không nhịn được nên liền xông đến. Nhưng tôi cũng không đánh cô ta, tôi chỉ muốn cô ấy không nói những lời đó nữa thôi." Tề Trừng – cún con tội nghiệp, "Ông xã, tôi thật sự không muốn đánh cô ấy đâu."
Bắt nạt con gái là xấu.
Bây giờ liệu ông xã có thấy cậu rất xấu tính không?
Cún con bây giờ có thể bán manh làm nũng với ông xã.
Tề Trừng nghĩ là làm, đặt cằm lên đầu gối của Bạch Tông Ân, chớp chớp mắt, mắt rưng rưng nói: "Ông xã, anh đừng giận tôi."
Viên đá lạnh lẽo, kiên cố trong lòng Bạch Tông Ân trước đây giờ đã bị cạy ra một khe hở càng lúc càng lớn...
Bạch Tông Ân giơ tay nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc xoăn của thiếu niên.
Ngón tay thon dài vuốt từng lọn tóc, rất dịu dàng.
"Về nhà."
"Anh không tức giận, cũng sẽ không giận cậu."
Nằm nhoài trên đầu gối của ông xã, Tiểu Tề Trừng.
Cậu tròn tròn mắt nhìn chăm chú Bạch Tông Ân.
Làm nũng thật sự rất hữu hiệu!!!
Tưởng Chấp mặt dày muốn đi nhờ xe về, dù sao anh dâu bị cào như vậy cũng là do hắn.
"Anh, em đi về cùng nhé, em sẽ ở phòng khách ở lầu một."
Bạch Tông Ân lạnh lùng nói: "Trong xe không có chỗ cho cậu."
Tưởng Chấp nhìn xe bảo mẫu lớn như vậy của anh trai mình, rõ ràng còn rất nhiều chỗ trống!
Nhưng sau khi hắn nhìn thấy ánh mắt Bạch Tông Ân, ngoan ngoãn đóng cửa lại, "Không có chuyện gì không có chuyện gì, ha ha, anh và anh dâu cứ về từ từ, em tự nghĩ cách về cũng được, ha ha." Hắn ngày hôm nay không lái xe đến.
Đã hiểu đã hiểu, biết được trong lòng đại ca ai mới là quan trọng nhất.
Em trai không là gì cả.
Người yêu mới là nhất.
Tưởng Chấp hôm nay ăn phải rất nhiều chanh!