Chiếc áo khoác và quá khứ

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm

Chiếc áo khoác và quá khứ

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Thiếu gia Tề đã đưa áo khoác của mình cho một cậu nhóc học lớp 11 ban ba trường cấp ba Hưng Hoa Lộ. Cậu nhóc ấy toàn thân đều bị thương, trời lạnh thế mà chỉ mặc độc một chiếc áo thun cộc tay, nhìn chung rất đáng thương, lại còn vừa trốn từ bệnh viện ra. Thiếu gia Tề nói ngày mai sẽ trả tiền lại cho cậu nhóc đó." Người tài xế kể lại toàn bộ sự việc cho Bạch Tông Ân.
Bạch tiên sinh rõ ràng tuổi đời không lớn lắm, cách cư xử cũng chẳng hề khắc nghiệt, nhưng mỗi khi đối diện với anh, người tài xế vẫn luôn có chút e dè.
Đủ để thấy, khí chất và uy thế của một người không thể dùng tuổi tác để đánh giá.
Bạch Tông Ân gật đầu, "Anh vất vả rồi."
Đó là việc anh ta nên làm. Công việc này của anh ta vốn dĩ nhàn hạ, hơn nữa vừa vào mùa đông, Bạch tiên sinh rất ít khi ra ngoài, từ sáng đến tối hiếm khi cần đến anh ta. Vì thế, người tài xế chỉ ở phòng phía sau nghỉ ngơi, xem ti vi, chơi điện thoại. Anh ta rất coi trọng công việc tốt này, sau khi kể hết mọi chuyện liền rời đi.
Tề Trừng đang ăn tối trong phòng ăn, lúc nãy vừa về đã qua giờ cơm nhưng chú Quyền vẫn để phần cho cậu. Không biết là vì ăn một mình nên thấy nhạt nhẽo, hay vì chuyện của Lộ Dương lúc nãy khiến cậu ăn cơm chẳng còn thấy ngon lành gì. Tề Trừng nghe thấy tiếng động ngoài cửa, liền biết ông xã đã về.
"Ông xã!"
Đôi mắt cún con sáng lên lấp lánh.
Bạch Tông Ân định trở về phòng nhưng nghe thấy vậy thì dừng lại, điều khiển xe lăn tiến về phía Tề Trừng.
Anh còn chưa kịp mở miệng hỏi han gì, thiếu niên với miệng đầy thức ăn đã bô lô ba la kể hết mọi chuyện cho anh nghe.
Căn bản không cần hỏi người tài xế.
Thiếu niên không hề giấu giếm anh điều gì, tin tưởng anh tuyệt đối.
Nếu như trước đây, gặp phải chuyện như thế này, cậu sẽ không cần anh làm bất cứ điều gì, sẽ cảm thấy anh đang khống chế mình, muốn xen vào chuyện riêng tư của cậu đủ kiểu.
"... Ngày mai là thứ năm, học cấp ba còn phải lên lớp, tôi sẽ ăn xong cơm trưa sớm rồi qua đó." Tề Trừng nói xong kế hoạch của mình, một mặt đắc ý, sau đó lại nhớ tới việc quan trọng nhất là trả tiền cho người ta.
Hoàn hảo!
Bạch Tông Ân không muốn nói thêm gì về chuyện đó, nhưng anh lại cất lời: "Lần trước cậu phát sốt, trong mơ đã nói vài điều."
!!! Tề Trừng đang ăn cơm lập tức nghẹn họng.
Đôi mắt trợn tròn xoe, đại não bắt đầu quay cuồng.
Thôi rồi, thôi rồi, lúc đó nằm mơ cậu đã nói gì vậy?
"Khi còn bé, ba mẹ cậu đã đánh cậu ư?" Bạch Tông Ân hỏi.
Tề Trừng theo bản năng lắc đầu, "Không có..." Cậu không có ba mẹ.
Nhưng cậu lại bắt đầu hiểu ông xã đang nói đến chuyện gì. Người khác nằm mơ khi tỉnh lại đều sẽ mơ mơ màng màng mà quên mất, nhưng giấc mơ lần đó quá đỗi chân thực, mỗi lần nhớ lại, cậu lại cảm giác như chính mình đã trải qua chuyện đó vậy.
Cún con tự động rũ đầu xuống.
"Không phải bọn họ đánh. Lúc tôi sáu tuổi từng bị bắt cóc, sống trong núi mất ba năm." Tề Trừng không muốn nói nhiều, đây là ký ức của nguyên chủ, nói ra lại giống như đang cầu xin sự thương hại.
Ánh mắt thương hại của người khác, Tề Trừng xuất thân là cô nhi đã sớm quen đến không thể quen hơn được nữa.
Nhưng không biết tại sao, cậu thật sự không muốn ông xã nhìn mình bằng ánh mắt thương hại như vậy.
"Sau đó tôi được trở về, trong nhà cũng không thiếu tiền để tôi tiêu xài. Nhưng bây giờ tôi đã kết hôn rồi, đã có một gia đình nhỏ rồi." Tề Trừng cố nói ra những điểm tốt, nhưng Tề gia ngoài việc đưa tiền cho nguyên chủ thì cũng chẳng còn điểm tốt nào khác.
Thế nhưng cái mà nguyên chủ muốn kỳ thực không phải tiền bạc mà là sự quan tâm của ba mẹ.
Kẻ ăn không ngồi rồi như cậu lại không cần thứ như vậy.
Tề Trừng xòe bàn tay ra đếm: "Ông xã anh đối với tôi rất tốt, cho tôi thật nhiều tiền tiêu vặt, không cần phải đến trường học, mỗi ngày đều được làm điều mình thích, sống qua ngày dựa vào việc yêu thích, chú Quyền còn làm ra biết bao nhiêu đồ ăn ngon, tôi hiện tại siêu cấp vui vẻ!"
Bạch Tông Ân nhìn thấy trong đôi mắt đen láy của thiếu niên chứa đầy khát vọng.
Cậu không muốn bị thương hại.
Từ tai nạn xe cộ năm mười hai tuổi, hai chân anh cũng không còn cách nào có thể đi lại được nữa, Bạch Tông Ân vì thế cũng sống trong ánh mắt thương hại, đồng tình của người khác.
Anh rất chán ghét điều đó.
Lúc này đây, cảm xúc của anh và thiếu niên khó giải thích được lại giống nhau đến lạ.
Tề gia dù gì đi nữa thu nhập một năm cũng gần một tỷ, nếu không thì đã chẳng bị các hào môn khác cười nhạo là nhà giàu mới nổi, thực tế bọn họ chỉ ghen tỵ đỏ mắt mà thôi. Có thể cho con lớn tiền tiêu vặt một năm là một ngàn vạn. Khi con lớn kết hôn rồi thì phân rõ giới hạn, ngừng thẻ của cậu, như vậy sản nghiệp sau này sẽ để lại toàn bộ cho con út. Bất công như thế, vậy mà khi nhắc đến, thiếu niên còn nói tốt rằng bọn họ cho cậu rất nhiều tiền.
Thật là một tên ngốc.
"Cơm đều muốn nguội cả rồi." Bạch Tông Ân nhắc nhở với giọng điệu nhàn nhạt.
Cún con lập tức thu ánh mắt lại, "A nha" ăn một miếng lớn, quá tốt rồi, ông xã đối với cậu vẫn trước sau như một.
Vẫn lạnh nhạt!
Ơ nhưng mà lại cứ thấy sai sai chỗ nào ấy.
...
Tối nay không chơi game, cơm nước xong đã tám giờ rưỡi, Tề Trừng ngồi yên vị trên sofa xem phim hoạt hình, bất tri bất giác Na Tra cũng đã sắp chiếu xong. Tề Trừng có chút khổ não, không biết ngày mai nên làm thế nào.
Đúng chín giờ, cậu trở về phòng tắm rửa rồi nằm úp sấp vào chăn chơi điện thoại.
Bữa sáng ngày hôm sau, chú Quyền biết Tiểu Trừng trưa nay có chuyện muốn ra ngoài, liền nói: "Lát nữa cơm trưa ăn sớm một chút."
"Không cần đặc biệt vì con đâu ạ, trưa con có thể ăn đại ở một quán nào đó cũng được." Tề Trừng thật ngại ngùng.
Chú Quyền: "Đồ ăn bên ngoài sao có thể sạch sẽ như trong nhà, con yên tâm, lát nữa chú làm cơm lạp xưởng đó."
!!!
Tề Trừng lập tức hóa thành cún con gật gật đầu, vui vẻ đồng ý.
Chú Quyền thấy vậy cũng cao hứng. Tối hôm qua Tiểu Trừng ra ngoài vội vàng, trên bàn ăn chỉ còn mỗi chú Quyền và Bạch Tông Ân. Rõ ràng Tiểu Trừng ở lại trong nhà ăn cơm cũng chưa được bao lâu nhưng cậu vừa đi ông liền không kịp thích ứng, đừng nói ông, ngay cả Bạch Tông Ân tối hôm qua ăn cơm cũng chẳng thấy ngon miệng.
Cơm nước xong, trong phòng khách cũng không có tiếng cười đùa của Tiểu Trừng.
Trống rỗng, chú Quyền phát hiện ra lúc bấy giờ thật quạnh quẽ. Trong nhà có trẻ nhỏ vẫn là tốt nhất.
"Buổi tối chú Quyền làm hoành thánh, con có ăn không? Canh gà hoành thánh? Thêm một chút xíu mại nữa?"
Woa! Tề Trừng tròn xoe đôi mắt gật đầu.
Chú Quyền vậy mà chỉ trong buổi sáng đã sắp xếp xong hết các bữa trong ngày rồi.
Việc này đối với một người mê ăn như cậu là một điều tuyệt vời lắm!
Chú Quyền tính toán trong lòng, định sẵn cơm tối rồi, Tiểu Trừng sẽ về nhà rất sớm để chờ ăn cơm. Chú Quyền còn phát hiện, sáng nay Tông Ân ăn nhiều hơn mọi khi hai cái bánh bao...
Aizz, hôm nay trời đẹp, tất cả mọi người đều vui vẻ. Chú Quyền nghĩ thầm.
Cơm lạp xưởng vào buổi trưa được nấu bằng nồi đất. Lạp xưởng là do người nhà của dì giúp việc tặng. Con gái của bà mới sinh hạ một bé gái nên bà rất vui mừng mà đem tặng trứng gà đỏ, rồi lại tặng thêm chút lạp xưởng.
Mỗi lần ăn cơm, Tề Trừng đều không cảm thấy nơi đây chỉ là một thế giới trong sách.
Bởi vì hương vị là chân thật.
Những người ở nơi này cũng sống động, đáng yêu một cách chân thật.
"Lạp xưởng này thơm quá, có chút vị ngọt của thịt hun khói." Lạp xưởng cùng với cơm tẻ, ăn một ngụm lớn, trong miệng đều là hương thơm, Tề Trừng đôi mắt cong cong, hai má phình ra.
Bạch Tông Ân cảm thấy mùi vị cơm trong chén hẳn không tồi.
"Con đi ra ngoài đây, sau đó buổi chiều thì đi mua đồ luôn, con muốn mua truyện, hôm qua quên mất. Chú Quyền có muốn mua gì không ạ?" Tề Trừng mặc vào áo da Givenchy.
Chú Quyền: "Chú không cần mua gì hết, con nhớ tối về sớm một chút để còn ăn hoành thánh."
"Vâng." Cún con dự định mau chóng xong việc rồi trở về ngồi xổm canh chừng món canh gà hoành thánh của mình.
Tề Trừng ngồi trên băng ghế thay giày.
Thiếu niên cúi đầu, khom người, lộ ra một đoạn cổ trắng nõn mảnh khảnh. Chiếc áo da rộng thùng thình có hơi lớn, có thể tưởng tượng được cảnh lát nữa thiếu niên vừa ra khỏi nhà, bị gió thổi vào trong quần áo nên sẽ lạnh cóng đến mức hai tai và mũi đều đỏ bừng, vô cùng đáng thương như một chú chó nhỏ.
Chính mình có chiếc áo khoác nhung duy nhất nhưng lại đem đi tặng người khác.
Vẻ mặt Bạch Tông Ân lạnh đi mấy phần, "Lấy áo khoác trong tủ ra."
Tề Trừng vừa thay xong giày định đi ra ngoài nghe vậy thì mặt ngơ ngác, nhưng cậu vừa nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của ông xã, lập tức không nói hai lời, mở tủ treo quần áo ở huyền quan ra. Bên trong có một chiếc áo khoác màu xám đậm.
"Mặc vào." Bạch Tông Ân nói.
Tề Trừng cầm áo khoác, chợt phản ứng lại.
Đây là áo khoác của ông xã!
"Thật sự có thể sao?" Tề Trừng có chút thụ sủng nhược kinh.
Ông xã bị khiết phích, như vậy chẳng lẽ anh coi cậu như người nhà sao?
"Vậy chắc là cậu muốn ăn cháo nửa tháng." Bạch Tông Ân lãnh đạm hỏi.
Cún con thích ăn thịt nhanh chóng cởi áo da ra, đổi lại chiếc áo khoác kia. Chất vải rất mềm, giống như chiếc khăn quàng cổ cậu mua hơn hai vạn tệ kia (hai mươi ngàn tệ), không hề nặng, lại rất ấm áp.
"Hình như hơi rộng, nhưng dù gì Tiểu Trừng cũng còn nhỏ, sau này còn có thể cao hơn nữa." Chú Quyền nói.
Tề Trừng bây giờ cao một mét bảy mươi bảy.
Cậu đang rất vui vẻ, vui đến không nói nên lời, ông xã cho cậu mượn quần áo là vì sợ cậu bị bệnh sao?
Ui ui ui, ông xã thật sự quá tốt rồi.
"Tôi sẽ yêu quý nó, nhất định không làm bẩn đâu."
"Cho cậu." Bạch Tông Ân nói xong, liếc nhìn khuôn mặt cảm động của thiếu niên. "Vẫn chưa đi sao?
Tề Trừng vui vẻ ra ngoài, căn bản không hề để ý nhiều đến lời nói của Bạch Tông Ân.
Cậu mặc đồ của anh rồi, nên anh không muốn nó nữa.
Một chút cũng không có ý đả kích gì đến cậu.
Bởi vì Tề Trừng biết, so với ghét bỏ, hành động thực tế của ông xã đều là quan tâm cậu.
Vui vẻ quá đi.
Người tài xế đã chờ từ trước, xe đã được thay đổi.
Chiếc xe bảo mẫu đã được cải tạo thành xe chuyên dụng của Bạch Tông Ân. Ở gara phía sau có bốn chiếc xe, hai chiếc là của Bạch gia, còn hai chiếc là xe thể thao trước đây do nguyên chủ Tề Trừng mua. Nào là hàng limited, một chiếc thì sáu, bảy mươi vạn, một chiếc thì cả trăm vạn.
Đều là bị những người bạn nhậu ồn ào kia xúi giục mua.
"Thiếu gia Tề gần đây không lái xe ra ngoài sao? Xe trong gara vẫn nên hoạt động thường xuyên thì hơn, để lâu quá không tốt." Người tài xế là một người yêu xe, mỗi ngày đều lau chùi, kiểm tra xe đến hoàn hảo.
Hôm nay dùng một chiếc xe khác của Bạch gia.
Những người khác trong nhà đi mua thức ăn, đi ra ngoài đều dùng chiếc xe này.
Tề Trừng ngồi ở phía sau cảm thán, xuyên qua lâu như vậy rồi mà cậu không hề biết mình còn có xe thể thao! Có chút hưng phấn nho nhỏ, Tiểu Trừng nghèo khổ từ trước đến giờ chưa biết mùi xe là gì, đến bằng lái còn chưa có: "Tôi lái xe chưa được thuần thục, còn muốn học lại một chút."
"Lái nhiều lần liền quen thôi." Người tài xế nói.
Tề Trừng một chút căn bản cũng không có, nhưng cũng không thể để lộ ra. Bây giờ biết được mình có xe, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn.
"Có nơi nào dạy lái xe không? Tôi vẫn muốn học đàng hoàng hơn."
Người tài xế: "Có, đúng lúc tôi vừa quen được một người bạn, nếu cậu muốn học tôi sẽ liên hệ cho?"
"Thật tốt quá, cảm ơn sư phụ."
Người tài xế nhìn qua kính chiếu hậu, thấy Thiếu gia Tề cười rất ngoan ngoãn, giống như cháu trai anh ta vậy. Nghe nói là gia tộc thông gia gả cho Bạch tiên sinh, vào cửa rồi cũng không thấy cha mẹ tới thăm, có thể thấy rằng cậu cũng không được người trong nhà yêu thương.
Cũng phải, nếu thực sự yêu thương đứa con này thì sao có thể coi nó như con gái mà đem gả đi được chứ.
Bây giờ các cô nương trong gia đình có điều kiện tốt đều được cho một căn nhà, sau đó đôi vợ chồng sẽ thành lập gia đình nhỏ. Người tài xế lập tức cảm thấy Thiếu gia Tề thật đáng thương, bỗng nhiên nghe người phía sau cất tiếng: "Ngân hàng ở đâu vậy ạ? Tôi muốn rút tiền."
Người tài xế vừa động lòng thương cảm xong mới chợt nhớ ra, Thiếu gia Tề chẳng cần làm lụng kiếm sống vẫn có một lượng lớn tiền trong tay, trong gara còn có hai chiếc xe thể thao để không, đến anh ta cũng không thể mua nổi một chiếc, và cũng không có khả năng chăm xe.
... Thôi thì tự thương cảm cho chính mình đi.