Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Tìm bạn ở trường và những cuộc gặp gỡ bất ngờ
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trường cấp ba Hưng Hoa Lộ nằm ngay trung tâm một khu dân cư. Ngôi trường này không lớn nhưng số lượng học sinh cũng không ít. Là một trường công lập, tỉ lệ đỗ không quá cao cũng không quá thấp, chủ yếu là vì chi phí khá rẻ.
Chín năm giáo dục bắt buộc, chỉ tính riêng tiền sách vở, tiền tiêu vặt, tiền thuê nhà, chừng đó thôi cũng đủ rẻ rồi.
Cổng trường mở hé, nhìn vào bên trong có thể thấy mấy học sinh mặc đồng phục màu lam đang nghỉ giải lao, bàn tán ồn ào xem nên đi đâu ăn cơm. Tề Trừng đứng trước cổng, vốn định tìm bảo vệ để đăng ký vào trường. Nhưng khi cậu vào phòng bảo vệ thì lại chẳng có ai.
Thế là Tề Trừng cứ thế đi vào mà không bị ai ngăn cản.
Ngôi trường này quản lý thoáng hơn nhiều so với trường cấp ba của cậu ngày xưa.
Buổi trưa hơn mười hai giờ, học sinh đều chạy ra ngoài ăn cơm. Tề Trừng chặn một bạn học lại, hỏi: “Xin chào, cho hỏi lớp 11 ban ba ở đâu ạ?” Cậu đã gọi điện cho Lộ Dương nhưng không ai bắt máy.
“À, cậu đi qua phòng hành chính bên kia, sau đó lên cầu thang ở khu đa năng, lên lầu ba. Đến đó trước cửa phòng học đều có gắn bảng tên, cậu sẽ thấy thôi.”
“Cậu không phải học sinh ở đây sao? Tôi cũng học lớp 11 này, cậu tìm ai, tôi có thể giúp được đó.” Một bạn học nữ bên cạnh thấy Tề Trừng khá đẹp trai liền cười tủm tỉm đến gần.
“Tớ tìm Lộ Dương.”
Sắc mặt bạn học nữ lập tức thay đổi, nói: “Cậu với cậu ta là bạn bè sao?”
“Bọn tớ mới quen thôi.” Chưa tính là bạn bè.
Tề Trừng từ nhỏ đến lớn chỉ có hai người bạn, nhưng cũng rất ngắn ngủi. Một người coi cậu như chú cún ngốc để đùa giỡn, người kia thì chỉ muốn cậu hỗ trợ làm bài tập, giúp đỡ lẫn nhau trong các kỳ thi. Xong việc thì cắt đứt quan hệ.
“Vậy cậu tốt hơn hết là nên tránh xa cậu ta một chút. Nghe nói hôm qua cậu ta ở bên ngoài lập băng nhóm đánh nhau, còn chém người nữa. Hình như là do không giao tiền bảo kê với cướp địa bàn…”
Không phải chém người, mà là bị thắt lưng đánh. Hơn nữa hình như là bị người trong nhà làm.
Tề Trừng không muốn trao đổi gì thêm với bạn học nữ kia. Dựa theo chỉ dẫn, cậu tìm được lớp 11 ban ba. Cửa phòng học màu xanh, trước sau đều có cửa, để mở thành một khe hở. Tề Trừng đến gần, muốn nhìn xem bên trong có người hay không.
Cún con kinh hãi mở to đôi mắt tròn xoe.
Lắp bắp, lắp bắp, có, có bạn học đang hôn nhau trong lớp.
Ở cuối lớp có một đôi tình nhân đang ôm hôn quấn quýt không rời.
Tiểu Trừng Trừng độc thân từ thuở lọt lòng, Tiểu Trừng Trừng đã kết hôn, Tiểu Trừng Trừng còn có một ông xã rất đẹp trai, nhưng đáng tiếc Tiểu Trừng Trừng chưa có chút kinh nghiệm nào trong chuyện này. Thịch một cái, mặt cậu đỏ bừng, hai vành tai cũng ửng hồng.
Bây giờ học sinh cấp ba còn có thể như vậy sao?
Thật gan dạ.
Tề Trừng, với khuôn mặt cún con đỏ bừng, lặng lẽ dời tầm mắt, quay đầu lại không dám nhìn thêm.
Cậu đứng ở cửa, không biết có nên gõ hay không đây.
Cậu vừa bị đôi tình nhân nhỏ kia thu hút hết sự chú ý nên cũng chẳng nhìn rõ Lộ Dương có ở bên trong hay không nữa.
Vốn tự xưng là người trưởng thành – Tề Trừng, bây giờ người trưởng thành lại đắn đo suy nghĩ. Hay là chờ một chút nhỉ? Chờ bọn họ hôn xong rồi gõ cửa? Nhưng mà cậu cũng không biết bao giờ mới hôn xong? Hôn nhau thì cần mất mấy phút là xong vậy?
Hay là nhìn lại một chút?
Mình nhìn một chút vậy, xem một tí thôi.
Cún con lén lút đưa cái đầu nhỏ dán lên cửa——
“Này, cậu là ai vậy, đứng trước cửa lớp chúng tôi nhìn cái gì? Lén lút.”
Tề Trừng: …
Tề Trừng mặc áo khoác của ông xã, khi nãy nhìn thấy mình trong gương đặc biệt khí thế. Bây giờ cái khí thế hừng hực ban đầu bỗng chốc biến mất. Tề Trừng thẳng lưng, nhìn về phía cậu bạn nam.
Cậu nam sinh bê hộp cơm, hơi mập, đôi mắt nhỏ ánh lên vẻ cảnh giác.
“Tớ tìm Lộ Dương.”
Cậu bạn nam lập tức hoàn toàn bỏ đi vẻ cảnh giác, nhiệt tình nói lớn: “Cậu tìm Lộ ca? Cậu là ai vậy, bạn bè của anh Lộ sao? Chưa từng gặp nha. Cậu ấy ở trong lớp, vào gặp đi.” Nói rồi cậu ta đá cửa một cái.
… có người hôn nhau trong phòng —— Tề Trừng không kịp nhắc nhở.
Không thể làm gì khác hơn là mắt nhìn thẳng đi vào.
“Lộ ca, bạn bè của cậu hả? Người ta mới nằm nhoài lên cửa lớp mình nhìn vào một hồi lâu.” Cậu bạn mập mạp đặt hộp cơm lên bàn, “Tôi lấy nhiều lắm, ăn không nè? Hôm nay nhà ăn có cá nướng đó.”
Lộ Dương đang nằm ngủ, bây giờ bị đánh thức. Cậu ta liếc nhìn nam sinh mập mạp, nói một câu không muốn ăn, sau đó lại nhìn về phía người lạ vừa xuất hiện trong lớp.
“Tớ không gọi điện được cho cậu.” Tề Trừng giải thích.
Ánh mắt người này thật hung ác. Vết thương trên trán cậu ta đã được che lại, không nhìn ra được, nhưng sắc mặt rất trắng, cũng không mặc đồ giữ ấm nào mà chỉ mặc mỗi đồng phục học sinh, khóa áo cũng không kéo hết, lộ ra áo đen bên trong.
Hình như điều kiện sống của Lộ Dương rất tệ. Tề Trừng lại nghĩ tới mình lúc học cấp ba.
Nam sinh mập mạp đưa mắt tò mò, Lộ Dương quay sang nói với cậu bạn mập mạp: “Ăn cơm của cậu đi.”
“Đi ra ngoài nói chuyện không?” Tề Trừng mượn cớ, “Đến trưa rồi, trước cổng trường các cậu có gì để ăn vậy?”
Lộ Dương giống như cậu trước đây vậy, lòng tự trọng rất cao.
Sẽ không chấp nhận sự thương hại của người khác, ngay cả ý tốt muốn báo đáp cũng không chấp nhận.
Khó giải thích nổi Tề Trừng bây giờ đang sống sung sướng nhờ ông xã, nhưng nếu là trước đây, khi có nữ đồng nghiệp mời mọi người trà bánh, hỏi đến cậu, cậu đều sẽ từ chối.
Bây giờ Tề Trừng ăn bám ngon lành cũng không hề cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương chút nào.
… Ông xã sao có thể tính là người ngoài chứ!
Bọn họ đã kết hôn rồi, là người trong một nhà. Tề Trừng vui vẻ thầm nghĩ.
Quán ăn trước cổng đều là các quán ăn nhỏ, bún, mì sợi, lẩu niêu, cơm chiên, đều được sắp xếp đầy các học sinh, kinh doanh có vẻ rất tốt, trong cửa hàng hết chỗ ngồi liền bày bàn ghế ra vỉa hè.
Bọn học sinh líu lo tán gẫu cười vang, nói chuyện rôm rả.
Lộ Dương tưởng rằng cầm tiền rồi thì xong, kết quả hai người lại cùng nhau tiến vào một quán ăn tươm tất trước cổng, còn gọi đồ ăn mang lên. Lộ Dương mím môi, hơi có vẻ chống đối: “Đưa tiền cho tôi là được.”
“Tớ thật sự muốn mời cơm cậu, lần trước cậu cố ý làm đổ khay rượu, cũng bởi vì thế mà cậu bị mất việc làm.”
“Cậu thật sự rất tốt, cảm ơn vì đã giúp đỡ tớ.”
Tề Trừng rất nghiêm túc nói cảm ơn.
Lộ Dương vẻ mặt cau có: “Tôi ghét bị người khác hắt rượu vào mặt, ai cũng không được. Giúp cậu chỉ là tiện tay.” Từ khi sự việc bắt đầu, người đàn ông kia luôn về nhà trong tình trạng say khướt rồi bóp mặt cậu ta, ép cậu ta uống rượu, sau đó lại hắt rượu vào mặt cậu ta, động tay động chân đánh đập cậu ta.
Lộ Dương chưa bao giờ muốn nhận người kia là cha.
Tề Trừng không lên tiếng, không biết nên nói cái gì.
Ba ngày trước tại quán bar, Lộ Dương mặt lạnh trượng nghĩa giúp đỡ—— giúp cậu hất đổ khay rượu, thu hút sự chú ý của Lilian. Cậu ta biết điều này, nên mới chuyển hướng sự chú ý đang chĩa vào cậu sang mình.
Vốn dĩ là sự việc xảy ra trên người cậu…
Cũng may món ăn vừa lúc được đem lên. Tề Trừng buổi trưa đã ăn rồi, tự mình gọi một chén canh, chậm rãi ăn. Phía Lộ Dương cũng bắt đầu động đũa.
Động tác ăn cơm rất hung ác, cứ như là bị bỏ đói lâu ngày vậy.
Tề Trừng nhìn Lộ Dương, giống như là nhìn thấy chính mình ngày trước. Cậu so với Lộ Dương còn có điểm tốt hơn một chút, trại trẻ mồ côi sẽ không dùng thắt lưng đánh trẻ con. Trước đây cũng có đánh thật nhưng bị người tình nguyện phát hiện, sau đó gây xôn xao dư luận địa phương nên đổi hình phạt thành nhốt trong phòng tối, không cho ăn.
“Tớ biết bọn họ cười nhạo tớ, căn bản chẳng xem tớ là bạn bè, chỉ muốn tớ chi tiền cho bọn họ. Bọn họ thấy tớ ngốc lại nhiều tiền nên rất dễ lừa gạt.” Tề Trừng vừa húp canh vừa nhỏ giọng nói.
Món canh trứng gà ở đây không ngon bằng chú Quyền làm, khá mặn, nhưng được cái nhiều trứng.
Lộ Dương dừng đũa, thì ra người này cũng có ý thức được.
“Tớ có hai chiếc xe thể thao, trong tủ có rất nhiều quần áo hàng hiệu, mỗi ngày không cần đi làm cũng có tiền tiêu. Lúc trước khi cha mẹ cho thẻ, một tháng được tầm một triệu tiền tiêu vặt.” Phải không nhờ?
Hẳn là phải đi.
“Thế nhưng tớ không có bạn bè, bạn bè chơi với nhau thật lòng thì thật sự không có.”
Lộ Dương lộ ra vẻ châm chọc và chán nản. Người có tiền chính là cái dạng này đây. Cậu ta còn đang chật vật với chi phí sinh hoạt, vất vả làm thêm kiếm tiền đóng học phí năm sau, còn người này lại tiêu xài một đống tiền chỉ để kết bạn.
Cho nên rốt cuộc thì có ý nghĩa gì?
“Hồi sáu tuổi tớ từng bị bắt cóc. Lúc mới bị bắt cóc thì từ sáng đến tối đều sẽ khóc. Vừa mới khóc liền bị nhốt vào phòng chứa củi, khóc nữa sẽ bị đánh một trận. Làm việc không xong cũng sẽ bị đánh. Sau đó tớ được tìm thấy, từ đó trở về sau tớ rất sợ tối, sợ nghèo, sợ bị đánh.”
Vẻ châm chọc trên mặt Lộ Dương cứng lại.
“Người cứu tớ là một sinh viên bị lừa đến đó. Chị ấy được người nhà tìm được, bởi vì sau khi đến đây chị ấy nhận ra có điểm không đúng nên đã kiên trì cầu nguyện, cuối cùng cũng được cứu thoát.” Tề Trừng mỉm cười nhìn sang, “May là khi đó tớ vẫn còn sống, kiên trì cố gắng.”
Lộ Dương có chút khó khăn cúi đầu ăn vội.
Tề Trừng trả tiền, đặt túi giấy lên bàn.
“… Cảm ơn cậu.” Lộ Dương cầm túi giấy nói cảm ơn.
Có thể là bởi vì tiền, cũng có thể là bởi vì câu nói cuối cùng khi nãy của Tề Trừng.
May là tôi không có chết.
May là tôi vẫn kiên trì cố gắng.
Thế giới này còn có người tốt, còn có điều tốt, không cần vì những chuyện cặn bã kia mà hủy hoại chính mình.
“Chúng ta cũng coi như là bạn bè đúng không?” Tề Trừng hỏi.
“… Cậu nói sao thì là vậy đi. Tôi đi học.”
Lộ Dương trở lại phòng học mới nhớ ra mình quên cái gì. Cái áo khoác lông vũ dính máu kia của Tề Trừng vẫn còn để ở ký túc xá.
…
Tiền nước hoa một ngàn tư, bữa cơm hôm nay lại hết một trăm, còn lại một ngàn ba vừa vặn cho Lộ Dương. Nếu đưa Lộ Dương quá nhiều thì cậu ta chắc chắn sẽ không nhận. Trên đường về Tề Trừng rất vui vẻ.
“Tề thiếu gia, bây giờ đến khu mua sắm đúng không? Chẳng phải cậu muốn mua đồ sao?”
“Ấy, đúng rồi. Sư phụ cứ đi về trước, lát nữa tớ sẽ tự đi bộ về.”
Trải nghiệm thực tế xong rồi, Tề Trừng bây giờ liền biến thành chú cá mặn vui vẻ nhất thế giới.
Trước tiên cậu sẽ đi nhà sách đã, lần này nhất định phải mở to mắt ra, không thể mua truyện ngôn tình thiếu nữ nữa. Cậu muốn mua truyện tranh thể loại huyền huyễn mạnh mẽ, để ông xã nhìn, sau đó ông xã sẽ không thể gọi cậu là chim sẻ con nữa.
…
Đi dạo nhà sách xong, vừa vặn cậu có hơi đói.
Gà rán!
Nếu như mua phần ăn dành cho trẻ em sẽ được tặng một phần quà tặng. Là móc khóa Pikachu giống như chiếc tay cầm chơi game của cậu.
Lắc lư lắc lư, rất đáng yêu.
“Mua!”
Tiểu Trừng Trừng vung tiền không tiếc tay!
Tề Trừng ngồi trong cửa hàng KFC chờ món ăn. Bên cạnh có vài học sinh tiểu học tan học sớm đang chơi game.
“Vừa ra skin mới siêu đỉnh á, cậu có mua không?”
“Mẹ tớ nói nếu tớ rửa chén suốt một tháng thì sẽ cho tớ mua.”
“Ài, không biết nên nói cậu thảm hay hạnh phúc nữa.”
Cậu bạn nhỏ này cũng thật là lanh lợi quá đi. Tề Trừng ngó đầu qua dò hỏi, hiếu kỳ hỏi: “Mấy đứa chơi cái gì thế?”
Khá giống game Vương Giả Vinh Quang.
“Dạ, Vinh Quang ạ.”
Quả nhiên, hai thế giới cũng không khác nhau là mấy. Tề Trừng rất nhanh liền tải game về chơi.
“Anh gà mờ mới rank Đồng, ha ha ha.” Cậu bé tiểu học cười nhạo.
Tề Trừng trong cơn tức giận, nạp tiền, mua ngay bộ skin mà cậu nhóc tiểu học kia phải rửa chén một tháng mới mua được.
Hai đứa học sinh tiểu học ồ ồ ngưỡng mộ.
“Đại ca, kết bạn với em nhé? Em dẫn anh đi chơi.”
“Bọn em làm xong bài tập thì có thể đánh một chút, mình cùng lên hạng.”
Ngày hôm nay không chỉ kết thêm được một người bạn lớp 11 mà còn có thêm hai cậu em tiểu học nhiệt tình.
Thật thỏa mãn.
Lúc Tề Trừng cầm theo gà rán và truyện manga về, đi ngang qua khu trung tâm thương mại cao cấp thì bị hai cô gái trẻ trừng mắt nhìn.
???
Cậu không quen bọn họ, thật sự.
“Cũng vì cậu mà Tuệ Tuệ bây giờ không được đi du học nữa. Hiện tại chỉ có thể học đại học ở trong nước, gia đình cũng quản rất nghiêm khắc, thuê rất nhiều gia sư và nói rằng nếu không đỗ đại học thì cứ tiếp tục học lại, đến thẻ ngân hàng cũng bị khóa. Bây giờ không thể đi dạo phố với bọn tôi được nữa. Tất cả là tại cậu, đồ yêu tinh hại người!!!”
“Thôi Anne, bớt tranh cãi một chút đi, Tưởng thiếu đã nhận cậu ta là anh dâu rồi.”
Cô gái kia bị chất vấn nên nghẹn lời, tức giận quay đi.
Ồ, cậu biết rồi, Chu Tuệ Tuệ là Lilian.
Nhưng Lilian không thể đi du học thì liên quan gì đến cậu?
Chẳng hiểu kiểu gì. ┐(´ー`)┌
Cún con tủi thân, chạy về nhà tìm ông xã!