Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Chương 26: Ông xã tặng một điều ước
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tề Trừng chỉ chơi nửa tiếng liền thôi không chơi nữa.
Ông xã mới từ bệnh viện trở về, chỉ được chơi game một chút để thả lỏng thân thể thôi, chơi nhiều quá thì không tốt!
Đây là lời tuyên bố đến từ “đại sứ game” Tiểu Tề Trừng.
"Không chơi sao? Vậy tôi chơi đấy?" Tưởng Chấp làm mặt nũng nịu, muốn gia nhập vào cuộc vui. Chỉ có con nít mới chơi game nửa tiếng, người trưởng thành phải chơi hơn một tiếng mới được.
Tâm trạng Tề Trừng bây giờ không tồi, cậu lại lần nữa biến thành anh dâu siêu tốt bụng, duỗi tay đưa điều khiển game tới, "Cậu chơi đi."
Tưởng Chấp quay đầu nhìn đại ca.
Bạch Tông Ân: "Cậu chơi đi. Tôi xem cậu chơi."
Tưởng Chấp: ... Anh, hình như em thấy ánh mắt anh có vẻ u ám thì phải?
Lần thứ hai trở thành người ngoài cuộc bị xa lánh, Tưởng Chấp chỉ có thể xoa xoa 'cháu trai' chó ngốc của mình. Cảm giác lạnh lẽo từ con robot y hệt tâm trạng của hắn lúc này.
Sau đó, mọi người cũng không chơi game nữa mà bắt đầu vừa xem TV vừa tán gẫu.
Tề Trừng xem xong rồi thì đem điều khiển từ xa đưa cho Tưởng Chấp, nghĩ thầm, thôi, tên em rể đáng ghét này cũng thật đáng thương. Thật giống trong tiểu thuyết, em rể đáng ghét phải mất một năm để theo đuổi vai chính thụ rồi mới được ở bên nhau. Sau khi ở bên nhau, sự nghiệp của vai chính thụ ngày càng thăng tiến, em rể đáng ghét không thể công khai yêu đương, chỉ có thể hàng ngày lén lút gặp nhau.
Vì vậy, ánh mắt Tề Trừng càng trở nên trìu mến, "Không có chuyện gì, cậu muốn coi cái gì thì mở đi, tôi với anh trai cậu cũng coi chung."
Bạch Tông Ân bị ánh mắt 'thiếu niên trưởng thành và hào phóng' của thiếu niên hấp dẫn. Tóc xoăn nhẹ nhàng lay động, lời nói nghe rất nghiêm túc nhưng lại ẩn chứa chút tâm tư nhỏ, mang vẻ ngoài của một trưởng bối hòa nhã.
Đầu cậu ấy như phát ra ánh sáng.
Vừa ngốc vừa đáng yêu.
"Cho tôi? Có thật không? Cảm ơn anh dâu."
Nếu là bình thường, Tưởng Chấp làm sao có thể vì được cho một cái điều khiển TV mà kinh ngạc, cảm động đến như vậy... đầu óc hắn hình như có vấn đề rồi. Vì thế nên không khí bây giờ hình như có hơi quỷ dị. Được anh dâu cho cái điều khiển mà như là được trao tặng một quyền lợi to lớn nào đấy, thêm vào việc vừa nãy anh trai với anh dâu và cháu trai chó ngốc tạo thành hình ảnh một nhà ba người quá vui vẻ hòa thuận làm hắn không thể dung nhập vào được.
Bây giờ hắn ta cảm thấy như một người đàn ông mạnh mẽ đang rơi lệ: 'Đây là điều khiển của gia đình, vậy là mình cũng là một thành viên rồi!', 'Anh trai, anh dâu vẫn còn thương mình huhu!'. Tưởng Chấp hoảng hốt ngồi ở trên sofa, cảm thấy chính mình đang càng ngày càng ngu ngốc.
Thế nhưng Thanh Thời ca ca lại rất thích dáng vẻ này của hắn, bảo rằng ở bên cạnh hắn như vậy rất vui vẻ.
Tưởng Chấp vừa mới có ý nghĩ mình không thể ngu ngốc như vậy nữa thì bây giờ lại quên sạch sành sanh. Làm gì cũng được, miễn sao người trong lòng mình vui là được.
"Anh dâu, cậu thích xem cái gì?" Tưởng Chấp hiện tại đã rõ ràng, nếu như muốn tìm niềm vui trong nhà của anh trai, trước hết phải lấy lòng anh dâu đã.
Sinh hoạt của em rể đáng ghét thật gian nan.
Tề Trừng: "Không sao, cậu cứ coi cái cậu thích đi."
Mặc dù là như vậy, Tưởng Chấp mới vừa dung nhập vào bầu không khí người một nhà này tất nhiên vẫn lựa chọn coi hoạt hình.
Hoạt hình Nhật Bản, hay còn gọi là anime.
"Gần đây bộ này rất nổi, một tập cũng không dài lắm." Tưởng Chấp nói.
Nhạc dạo đầu rất êm tai, phong cách cũng rất độc đáo. Không qua bao lâu, Tề Trừng bắt đầu xem chăm chú. Thấy anh trai đang ngắm anh dâu xem phim, Tưởng Chấp lén lút ngoắc tay gọi Chó Ngốc, nhưng Chó Ngốc vẫn bất động. Tưởng Chấp bực bội đi qua ôm nó lên, lén vuốt ve.
Lần này hắn ôm lấy vỏ kim loại lạnh lẽo nhưng trong lòng lại cảm nhận được sự ấm áp!
"Ôi ôi ôi, Tanjiro đáng thương quá, cả nhà đều thật thảm."
Tề Trừng mắt cún con long lanh.
Mở đầu bộ phim, thiếu niên Than Trị Lang xuống núi bán củi. Khi trở về thì thấy cả gia đình đã bị quỷ sát hại, người sống sót duy nhất chỉ còn lại em gái của hắn.
Than Trị Lang cõng em gái còn đang thoi thóp chạy vội lên núi Đại Tuyết, một lòng muốn cứu lấy em gái của mình.
Tề Trừng không có người nhà nên cũng không biết tình thân là như thế nào. Trước giờ cậu chỉ nghe người khác kể, hoặc là thấy qua sách vở, truyền hình. Đến thế giới này, dù nguyên chủ có cha mẹ nhưng họ cũng không yêu thương cậu.
Vì người thân mà nỗ lực liều mạng, Tề Trừng có hơi không hiểu nổi. Sau đó cậu thấy ông xã đang nhìn mình.
Tề Trừng như nghĩ đến cái gì, hoảng loạn cúi đầu.
Lòng rất khó chịu.
Hết một tập.
"Nên nghỉ ngơi rồi Tiểu Chấp." Bạch Tông Ân mở miệng trước.
Tưởng Chấp nghe vậy liền ngoan ngoãn tắt ti vi, "Đại ca ngủ ngon, anh dâu ngủ ngon." Bề ngoài tỏ ra ngoan ngoãn, nhưng thực chất lại lén lút cầm máy chơi game của anh dâu, tính toán lát nữa sẽ về phòng chơi game!
Thông minh ghê.
Bây giờ cũng đã chín giờ, vừa tắt ti vi xong thì chú Quyền cũng đã trở lại. Rõ ràng là trời đông giá rét, nhưng mặt chú Quyền rất hồng hào như vừa vận động xong, tâm trạng vô cùng tốt. Chào hỏi xong thì chú Quyền nói: "Tiểu Trừng, con đi lên lầu với Tông Ân trước đi, chú phải đi rửa tay với thay quần áo đã."
"Vâng ạ." Tề Trừng gật gật đầu, cảm xúc trên mặt cũng không vui lắm.
Bạch Tông Ân nhìn sang, cún con liền hoảng loạn cúi đầu.
Cậu không muốn để ông xã nhìn thấy biểu tình của mình.
Ánh mắt ông xã rất sắc bén, cậu cảm thấy khi đứng trước ánh mắt đó mình luôn không thể giấu giếm được gì.
Hơn nữa vừa mới xem xong nên cậu vẫn đang nghĩ về sự tình trong đó, không thể để ông xã phát hiện.
Bạch Tông Ân thu hồi ánh mắt, bắt đầu suy tư.
Thiếu niên xem xong phim hoạt hình kia thì nhớ đến cha mẹ mình sao?
Cũng may chú Quyền rất nhanh đã trở lại.
Trước đây Tề Trừng đến tư cách bước vào phòng của Bạch Tông Ân cũng không có, ấy vậy mà tối hôm qua Tề Trừng không chỉ được vào mà còn được ngủ lại một đêm bên cạnh giường của Tông Ân. Chú Quyền nghĩ, hôm nay xoa bóp, Tông Ân hẳn sẽ không còn kiêng dè Tiểu Trừng nữa chứ?
"Tiểu Trừng hôm nay có muốn học xoa bóp không?"
Bạch Tông Ân theo bản năng đặt hai tay lên đầu gối.
Anh không muốn thiếu niên nhìn thấy đôi chân của mình.
"Trừng Trừng." Bạch Tông Ân thu tay về, nhìn về phía thiếu niên, ngữ khí hờ hững nhưng mang theo chút dỗ dành, nói: "Đêm nay em có muốn ngủ lại phòng tôi không?"
Tề Trừng nghe ông xã gọi mình là 'Trừng Trừng' thì trước tiên xấu hổ cái đã, sau đó lại nghe được từ ngủ lại, nhất thời trợn tròn mắt, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, "Muốn chứ, em có thể sao?"
"Vậy em về phòng tắm rửa đi, một tiếng sau rồi hãy quay lại." Bạch Tông Ân nói.
Tề Trừng biết ông xã không muốn để cậu học xoa bóp cho anh.
Cậu cũng không phải là một tên ngu ngốc đâu!
Cún con sau khi rũ đầu một chút thì rất nhanh liền vui vẻ trở lại.
Dù gì ông xã cũng đã cho cậu ngủ ở lại bên cạnh giường rồi, cái ngày cậu được ngủ chung giường với ông xã chắc còn xa lắm?
... Có lẽ là xa thật.
Ông xã có bệnh sạch sẽ, tiếp xúc với người ngoài đều dùng thái độ lạnh lùng đến cực điểm. Cậu tưởng tượng đến việc ngủ trên giường của ông xã, cảm giác đó thật là không thể nào.
...
Bồn tắm được xả đầy nước.
Gặp phải khó khăn, đương nhiên phải tìm đến sự giúp đỡ từ bạn bè rồi. Tề Trừng lấy điện thoại di động ra. Người bạn mới Lộ Dương của cậu vẫn đang là học sinh lớp 11, tất nhiên là không có kinh nghiệm về chuyện này. Nhưng Tề Trừng vẫn cứ thích hỏi.
Cậu gửi tin nhắn đến chiếc điện thoại cũ của Lộ Dương.
[ tôi là Tề Trừng nè, tôi muốn hỏi cậu một vấn đề á. Tôi có thích một người, nhưng mà người ta lại rất là lạnh lùng luôn, vậy nên, tôi phải làm thế nào để có thể theo đuổi người ta đây? ]
Phòng bên cạnh.
Chú Quyền xoa thuốc vào lòng bàn tay, đặt tay lên hai chân của Tông Ân bắt đầu xoa bóp. Ông xuất thần nhìn về phía xe lăn của Tông Ân. Ông là người nhìn đứa nhỏ này lớn lên, trong đầu anh nghĩ gì ông đều có thể nhìn rõ.
"Tiểu Trừng sẽ không để ý đâu, tính tình thằng bé rất tốt, nó cũng rất thích con."
"Con biết, bởi vậy nên mới cần phải để ý." Bạch Tông Ân mím môi, nhìn về phía chú Quyền nói: "Thứ cậu ấy thích là dáng vẻ mà con cho cậu ấy thấy. Trừ việc ngồi xe lăn ra thì sinh hoạt hàng ngày cùng người bình thường không khác nhau gì cả. Cậu ấy không tàn phế đến mức đó."
Chú Quyền cuống lên, không vui nói: "Con, cái thằng nhóc này, sao lại nói mình như thế chứ."
Cái từ 'tàn phế' đó--
Bạch Tông Ân liền đổi giọng, "Con không nói nữa, chú đừng nóng vội."
Nhưng chú Quyền có thể đoán được ý trong lời nói của Bạch Tông Ân.
Tông Ân từ nhỏ đã rất thông minh, ổn trọng, lại còn có dáng dấp đẹp mắt, dù vậy nhưng anh không hề có ý nghĩ xem thường người khác. Ông Lý sống trong con hẻm nhỏ, tình hình các gia đình nơi đây không đồng nhất, có tốt có xấu, trình độ rất chênh lệch. Mỗi lần Tông Ân theo mẹ trở về, mọi người trong ngõ đều khen ngợi rất nhiều.
Các bạn nhỏ khác cũng vây quanh chơi với Tông Ân.
Có lễ phép, có khiêm tốn, lại đối xử tốt với mọi người.
Ưu tú như vậy, Tông Ân lúc đó có thể xứng đáng với cái danh xưng con cưng của trời, nhưng bây giờ trong từng lời nói lại mang theo nỗi sợ hãi.
Chú Quyền xoa bóp xong: "Tông Ân, con cứ từ từ xem, Tiểu Trừng là một đứa trẻ tốt."
"Con biết, chú nghỉ ngơi sớm một chút."
Chú Quyền thở dài xuống lầu.
Cửa đóng lại, căn phòng lại trở nên rất im ắng. Bạch Tông Ân ngồi ở xe lăn, quần pyjama được vén lên tới đầu gối. Toàn bộ cẳng chân lộ ra vẻ tái nhợt vô lực, không có chút bắp thịt nào. Mặc dù không có co quắp đáng sợ nhưng chung quy lại vẫn rất mảnh khảnh.
Rất khác biệt với phần thân trên.
Thiếu niên chưa từng thấy anh tự chống đỡ hai tay để di chuyển lên xe lăn.
Chưa từng thấy anh chật vật thế nào sau khi tắm xong.
Chưa từng thấy bộ dạng anh nằm bò dưới đất vì bất cẩn làm lật xe lăn.
Quá khó coi, quá xấu xí.
Ở trong mắt thiếu niên, anh là một người vô cùng mạnh mẽ và lợi hại. Anh nhớ tới mỗi khi thiếu niên nhìn mình, trong mắt cậu đều là ánh sáng lấp lánh mang theo sự sùng bái, chứ không phải là thương hại, tội nghiệp hay thậm chí sẽ thấy anh phiền phức, vô dụng.
...
Cún con mặt đỏ hồng, giơ tay lau lau vào khăn tắm, một hai ba nhanh chóng cởi quần áo ra.
Lộ Dương: [ Anh thích ai? Đừng nói là chồng của anh? ]
Vậy mà có thể nhìn ra luôn, chỉ bằng một tin nhắn ngắn thôi à.
Mặt cún con vẫn đỏ bừng bừng, cậu biểu hiện rõ lắm sao? Tề Trừng thoáng ngượng ngùng đánh chữ: [ đúng thế. Cậu biết theo đuổi người khác là như thế nào không? Chồng tôi rất là lạnh lùng luôn, còn có chút sạch sẽ nữa. Lần đầu tiên tôi thích người khác nên thực sự không biết phải làm gì hết. ]
Qua mấy phút sau Lộ Dương mới nhắn: [ không biết. Đều là người khác theo đuổi tôi, tôi chưa bao giờ theo đuổi người ta cả. ]
Nói khoác đấy à?
Học sinh cấp ba bây giờ đều giỏi giang như vậy sao?
Tề Trừng vốn dĩ không tin nhưng lại nhớ tới lần trước khi đến trường của Lộ Dương thì thấy cặp đôi kia đang ôm nhau.
Xin, xin lỗi, cậu lại lạc đề rồi.
Lộ Dương: [ áo nhung của anh tôi giặt sạch rồi, bao giờ có thể trả? ]
Xem ra Lộ Dương cũng là một người lạnh lùng, vô tâm vô phế, chưa yêu bao giờ. Tề Trừng bị ông xã chiếm hết tâm trí, không để ý đến chiếc áo nhung, nói với Lộ Dương rằng cuối tuần sẽ tự đến chỗ cậu ấy đang làm việc lấy.
Thuận tiện coi bạn tốt làm việc như nào.
Tề Trừng không học hỏi được kinh nghiệm gì, cậu đành lên mạng hỏi.
Thời gian không sai biệt lắm, Tề Trừng mới bước ra khỏi bồn tắm, lau khô người, rồi dưỡng da -- nguyên chủ đã mua rất nhiều mỹ phẩm dưỡng da, cậu không thể lãng phí được.
Hơn nữa khí trời phương Bắc hanh khô, nếu tắm xong không xoa kem dưỡng thì da dẻ dễ bị nứt nẻ, rất đau.
Đúng một tiếng sau, Tề Trừng đến gõ cửa phòng ông xã.
Phải vội vàng trải chăn đệm nằm dưới đất thôi.
Vui thật.
Bạch Tông Ân sau khi tắm xong đã thay quần áo, giờ đang nằm trên giường.
Tề Trừng đẩy cửa đi vào, ông xã lại đang đọc sách, cậu lén lút nhìn xem -- ôi, xem không hiểu gì hết.
Hình như là sách văn học nước ngoài.
Tề Trừng nhìn sang đống truyện manga của mình, thật ngượng ngùng quá đi, cậu đúng là một con cá mắm không chịu tiến bộ chút nào.
Liệu ông xã có xem thường cậu không?
Sẽ cảm thấy cậu không có kiến thức?
"Ông xã, anh đang xem cái gì vậy?"
Bạch Tông Ân đưa sách tới. Tề Trừng nhìn không hiểu, mặt đỏ bừng, ôi ôi ôi cậu thật ngu xuẩn quá đi, hỏi câu đó làm gì để càng làm lộ rõ việc mình không có kiến thức chứ.
"Là loại sách kinh tế, rất khô khan tẻ nhạt." Bạch Tông Ân nói.
Vậy mà anh còn đọc.
"Bởi vì cần thiết."
Cún con trợn tròn mắt, "Ông xã, sao anh biết em đang nghĩ gì?" (‘◉⌓◉’)
Bởi vì em là thằng nhóc ngốc.
Bạch Tông Ân khép sách lại, đặt lên hộc tủ bên giường, chuyển đề tài, "Ngày hôm nay xem anime, tôi nghe Tưởng Chấp nói còn có cả phiên bản truyện tranh nữa."
!!! Em muốn mua!
Tề Trừng vui vẻ, đọc truyện tranh với coi anime, niềm vui nhân đôi.
"Ngày mai em sẽ đi nhà sách luôn, loại đó hẳn phải bán rất chạy mà."
"À, đã lâu chưa ăn gà rán nữa, mai là được ăn rồi."
Rõ ràng ba ngày trước mới ăn mà...
Thiếu niên giống như cún con mới vừa tắm xong, đôi mắt tròn xoe. Cậu ngồi trên tấm thảm lông. Hình như tấm thảm lông cừu đó rất mềm mại và thoải mái khiến cậu ngồi dang chân ngẩng đầu hưởng thụ. Hình như thấy hơi nóng nên lại vén một chút vạt áo ngủ lên, lộ ra cái bụng nhỏ trắng nõn nà.
Bạch Tông Ân dời ánh mắt đi. Bên tai là giọng nói mềm mại của thiếu niên, kể lể những việc vặt vãnh trong sinh hoạt, từ gà rán đến chơi game nạp tiền, kết bạn với mấy nhóc tiểu học.
"... Bọn nó phải rửa chén suốt một tháng mới mua được skin mới, em thì trực tiếp mua luôn." Tề Trừng (người được bao bọc) nói đến đó thì dừng lại một chút, vươn vai, chống tay nhìn về phía ông xã, rất nghiêm túc nói: "Ông xã, anh thật sự đối với em quá tốt."
Đây chính là quá tốt sao?
"Cha mẹ em cũng cho em rất nhiều tiền." Bạch Tông Ân nói.
"Không giống nhau."
Cún con nói đến đây liền nằm xuống lại, không dám nhìn ông xã. Cậu sợ mình còn chưa nói xong mà mặt đã đỏ bừng rồi, "Anh là chồng em, đối xử với em tốt cực, lại còn cho em cả thẻ đen nữa, đến Tưởng Chấp cũng chẳng có cơ hội."
Dục vọng độc chiếm của cún con!
Chỉ vậy mà đã tính là tốt cái gì. Bạch Tông Ân nghĩ thầm.
Anh không quan tâm đến tiền bạc, khi trước anh cung cấp tiền cho cậu là muốn đối phương đừng làm phiền đến mình mà thôi. Bây giờ thiếu niên nhắc tới, anh lại cảm thấy 'rất tốt với em' thật sự quá đơn giản rồi, chỉ là tiền thôi.
Bạch Tông Ân nhìn về phía dưới giường.
Chỉ thấy đám tóc xoăn của thiếu niên đang nhếch lên nhếch lên, vẻ mặt vui sướng vô cùng.
"Em còn muốn cái gì nữa không?" Bạch Tông Ân hỏi.
Cún con vui vẻ vươn mình ngồi dậy, rất hưng phấn nhìn về phía ông xã, "Cái gì cũng được sao?"
"Để tôi xem nó là cái gì đã."
Tề Trừng lén lút ngại ngùng, nhưng dây thần kinh tình yêu lại khiến cậu lớn mật hơn. Cậu rầm rì nửa ngày không biết nên mở miệng thế nào. Bạch Tông Ân nhìn thiếu niên do dự tới lui, không hề cảm thấy chút thiếu kiên nhẫn nào, ngược lại biểu hiện trên mặt còn rất ôn hòa, thế nhưng ngoài miệng lại nói: "Công chúa điện hạ còn chưa nghĩ ra sao?"
Cái gì mà công chúa điện hạ chứ.
Ông xã lại trêu chọc cậu!
Tề Trừng sưng mặt phồng má, hừ hừ nói: "Ông xã, em là con trai mà."
Cún con: ...
Cậu cảm thấy trận đối thoại này không những không đạt được thắng lợi nổi, ngược lại càng cảm thấy xấu hổ.
"Em, em muốn ngủ trên giường. Là trên giường của ông xã ấy..." Cún con lớn mật lên tiếng xong, không dám nhìn ông xã nữa, một giây sau liền muốn quỳ xuống tạ tội, "Không ngủ trên giường cũng không sao, vậy, ừm, hay ông xã anh ôm em một chút -- ầy, không ôm cũng được luôn, nắm tay một chút cũng được mà..."
Bạch Tông Ân khẽ run lên. Không nghĩ đến thiếu niên sẽ đưa ra yêu cầu như vậy.
Trong phòng yên tĩnh quá đi.
Tề Trừng cũng không dám nhìn ông xã, anh ấy sẽ không tức giận chứ?
Hình như yêu cầu của cậu quá mức rồi!!!
Cún con căng thẳng bám vào thảm len một hồi lâu mới nghe được âm thanh băng lãnh vang lên: "Lên đây đi."
!!! Hai lỗ tai đang rũ xuống của cún con lập tức dựng thẳng lên. Tề Trừng không thể tin được, vừa mừng vừa sợ, "Ông xã, thật sự có thể sao?"
"Chỉ là trước khi đi ngủ thôi." Bạch Tông Ân cường điệu.
A a a a a.
Đây gọi là giấc mộng thành sự thật sao.
Mới một tiếng trước, Tề Trừng còn đang tội nghiệp lên mạng tìm sự giúp đỡ, không nghĩ tới bây giờ đã được hoàn thành ý nguyện rồi.
Ngủ ở trên giường ông xã là một việc rất xa vời?
Không không không, hiện tại đã đạt được rồi còn gì.
Bạch Tông Ân nhìn đám tóc xoăn của thiếu niên lay động, trông rất vui sướng, biểu cảm trên mặt rất phong phú. Anh nhắc nhở nói: "Nếu em còn muốn chậm chạp thì tôi ngủ đây."
!!!!
"Em, em đến đây. Tại vì em quá kích động đó."
Chậm chạp một giây thì ngủ với ông xã, à không, ngủ trên giường ông xã sẽ bị mất đi một giây.
Cún con mang dép đi vòng qua một bên khác, vén chăn sang, nhẫn nhịn thẹn thùng, lặng lẽ từng chút một dịch mình vào bên trong. Cậu thật sự sợ rằng động tác quá lớn sẽ khiến ông xã thu hồi lại lời nói. Chờ đến khi cậu nhích vào hết, chăn đắp đến cằm, chỉ lộ ra cái đầu, đôi mắt to tròn toát lên sự vui sướng.
Cuối cùng, cậu cũng được, ngủ trên giường ông xã.
Cậu thật quá đỉnh luôn.
Trong chăn đều là mùi hương của ông xã, toàn thân đều được bao bọc.
Tề Trừng ngượng ngùng ở trong chăn rụt rụt đầu ngón chân, cũng không dám nhìn ông xã. Tất nhiên cậu không phát hiện ra ông xã đang nhìn cậu, bề ngoài thì duy trì vẻ cao lãnh, nhưng thực chất anh cũng có chút bó tay không biết làm sao với thiếu niên.
Trên cùng một cái giường, thiếu niên đang ở sát bên anh, chỉ cần duỗi tay là chạm tới.
Tim của Bạch Tông Ân đập rất nhanh.
Căn phòng quá yên tĩnh thoáng mang theo chút lúng túng xấu hổ, hòa lẫn vào nhau nhưng không khiến người ta chán ghét.
Tề Trừng bó mình lại chỉ còn cái đầu, qua một lúc, to gan lớn mật lắc lắc người, nghiêng người nhìn sang ông xã.
Oa...
Ông xã đẹp trai quá đi.
Chỉ nhìn sườn mặt thôi cũng đẹp đến vậy.
Không hổ là nhân vật mỹ cường trong tiểu thuyết.
Cậu, cậu, cậu, ông xã là của cậu đó!
Ánh mắt cún con đầy si mê.
Dưới ánh mắt nóng rực như vậy, Bạch Tông Ân cảm thấy nhiệt độ trong phòng như tăng lên, thế nhưng anh cũng không muốn đuổi thiếu niên xuống.
Mãi đến tận nửa tiếng sau, Tề Trừng lưu luyến rồi lại chủ động xuống giường, ngoan ngoãn trở lại ổ chăn dưới đất.
Cậu nghĩ, có vay có trả, sau này lại mượn cũng không khó.
Lần này cậu biểu hiện thật tốt, không phạm quy thì chẳng phải lần sau được ngủ cùng một giường với ông xã sẽ rất nhanh sao!
Cậu tính toán thật khôn ngoan.
"Ông xã ngủ ngon."
Ôi ôi ôi, ngày hôm nay thu hoạch thật lớn nha.
Bạch Tông Ân cất giọng: "Ngủ ngon.", sau lại phát hiện giọng mình có hơi khàn.
Trong chăn toàn là hương vị của thiếu niên, hương hoa quả ngọt ngào cùng mùi thơm đặc trưng trên người cậu. Ý loạn tình mê, khiến người ta không thể nào an ổn ngủ.
May là tắt đèn rồi nên trong phòng rất tối, thiếu niên không nhìn thấy được.
Bạch Tông Ân nghĩ.
Tề Trừng không đắp chăn, cậu cảm thấy hơi nóng.
Ông xã đối với cậu tốt như vậy, rõ ràng anh có bệnh sạch sẽ, ấy vậy mà vẫn để cậu lên giường.
Tim cậu hình như đang đập nhanh hơn.
Cún con lén lút ngẩng đầu nhìn một chút trên giường, đen thui, cái gì cũng không thấy. Lúc cậu thu hồi ánh mắt thì nhìn đến hộc tủ bên đầu giường.
Nguyên văn, là loại sách kinh tế, rất khô khan và tẻ nhạt.
Tề Trừng lại nghĩ đến phim coi lúc tối, gia đình Than Trị Lang bị quỷ hại chết toàn bộ, mà Than Trị Lang bởi vì ra ngoài bán củi nên may mắn thoát được.
Than Trị Lang thảm như vậy, nhưng hắn vẫn sống tiếp với hy vọng chữa khỏi cho em gái, hy vọng báo thù cho người nhà.
Còn ông xã...
Tề Trừng không còn đỏ mặt nữa, xoay người nhìn lại lên giường.
Than Trị Lang còn có em gái.
Nhưng Bạch Tông Ân thì cha mẹ, bà ngoại, ông ngoại đều đã mất cả. Bạch Tông Ân có thể sống sót, không phải bởi vì may mắn tránh được tai nạn, mà là vì mẹ của anh đã dùng tính mạng để bảo vệ anh.
Lúc trước Tề Trừng nghe đồng nghiệp nói đến quyển tiểu thuyết này, cũng là bởi vì nhân vật phụ có cùng tên với mình, với cả cậu cũng không từ chối cô gái nhiệt tình nên cũng đồng ý nghe một chút.
Trong tiểu thuyết, tác giả miêu tả Bạch Tông Ân rất lạnh lùng, vô tình, ngoan độc, cố chấp, vong ân phụ nghĩa, ra tay với nam chính, khiến nam chính nhà tan cửa nát. Khi đó đồng nghiệp cũng từng mắng Bạch Tông Ân.
[ Thật là ghê tởm, tác giả sao lại viết nhân vật phản diện hoàn hảo như vậy, quả thực lãng phí văn chương. ]
[ Bạch Tông Ân hình như có tật xấu ấy, trông như biến thái vậy.]
Kết cục cuối cùng, sau khi đồng nghiệp biết hết tất cả thì cảm thán nói với cậu rằng Bạch Tông Ân thật thảm.
Thế nhưng, người trong sách vẫn là người mà...
Trong lòng Tề Trừng như bị ai đó nhéo lên một cái.
Hỏa hoạn, tai nạn xe cộ, khiến Bạch Tông Ân mất đi cha mẹ, gián tiếp mất đi ông bà ngoại. Một loạt những chuyện này đều đã được định sẵn cho anh. Nếu như không có cái loại 'Quỷ' này, có thể Bạch Tông Ân sẽ giống như ông ngoại Lý, lựa chọn đi theo thứ mình thích, có lẽ anh sẽ ôn hòa, lãng mạn, còn thích cười. Anh vẫn sẽ là con cưng của trời, vẫn sẽ đọc thơ văn mà mình yêu thích chứ không phải một mình gánh vác huyết hải thâm cừu như bây giờ, lại còn bị người khác không biết ngọn nguồn sự việc mà mắng anh vong ân phụ nghĩa, cố chấp, biến thái.
... Rất khổ sở.