Chương 25: Ông xã, đây là Chó Ngốc của chúng ta!

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm

Chương 25: Ông xã, đây là Chó Ngốc của chúng ta!

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tiểu Trừng, hôm nay con vui vẻ thế? Cả buổi sáng đều cười híp cả mắt."
Buổi trưa chuẩn bị ăn mì, chú Quyền đang làm thêm thức ăn: sườn kho, trứng xào cà chua, còn có cả thịt thái. Xương sườn được hầm cho nhừ thật nhừ, nồi đất không che đậy nổi mùi hương, khiến cho cái người mê ăn uống nào đó đều muốn bay lên chín tầng mây, game cũng chẳng còn thiết tha chơi nữa, ngoan ngoãn ngồi đợi ở phòng ăn.
"Có mì để ăn nên con rất vui." Tề Trừng xiên quả dâu tây bỏ vào miệng, cười đến đôi mắt cong cong, không biết dâu tây có ngọt không, nhưng cái nụ hôn trộm ông xã thì ngọt ngào hơn nhiều.
Trộm, trộm hôn ông xã.
Dâu tây trong miệng bỗng trở nên thật ngọt, Tề Trừng chịu đựng cả khuôn mặt đang nóng bừng, lại nghĩ, vận may của cậu thật tốt quá đi.
Lần đầu tiên thích một người, kết quả người đó lại là ông xã của cậu!
Là mối quan hệ hợp pháp đó!
"Dâu tây ngọt ghê, con đi hỏi một chút xem ông xã có ăn hay không." Tiểu Trừng Trừng ngồi không yên, ôm chén trái cây chạy lên lầu hai tìm ông xã.
Cốc cốc.
Tiểu Trừng Trừng lén lút dán mặt vào cửa, "Ông xã ~ "
"Vào đi."
Đây đã là lần thứ ba trong sáng hôm nay thiếu niên chạy tới gõ cửa phòng anh. Hai lần trước thì tới đưa nước, đưa truyện manga, lần này thì không biết lại mang cái gì đến nữa đây. Bạch Tông Ân hơi hiếu kỳ.
Anh cứ nghĩ là sau khi tên ngốc này hôn trộm anh xong thì sẽ thẹn thùng không dám nhìn mình, nhưng không ngờ——
Lá gan thiếu niên lớn hơn anh nghĩ nhiều.
"Ông xã, dâu tây ngọt cực, em đem đến đưa cho anh." Tề Trừng đẩy cửa bước vào, chạy từng bước nhỏ, cẩn thận che chở chén trái cây trong lồng ngực, sau đó đặt lên bàn của ông xã.
Sợ anh không ăn nên lại nhấn mạnh: "Thật sự rất ngọt đó."
"Em ăn qua rồi." Bạch Tông Ân nói rất khẳng định.
Tên ngu ngốc này, trên miệng còn dính nước dâu tây, làm cho môi càng thêm đỏ.
Bạch Tông Ân dời mắt, không nhìn đến môi thiếu niên nữa. Tề Trừng bối rối, bởi vì quá muốn đến gặp ông xã, với cả dâu tây thật sự siêu ngọt, cậu chả kịp suy nghĩ gì mà đem đồ đưa đến.
Giờ thì gay go rồi, cậu quên mất ông xã có bệnh khiết phích.
"Em, em đi lấy cái nĩa cho anh, ông xã chờ một chút, mà thôi để em làm một chén khác." Cún con vội vàng chạy ra ngoài làm ngay.
Trong phòng, Bạch Tông Ân cầm chiếc nĩa trong chén, xiên một miếng dâu tây đưa vào miệng.
Chiếc nĩa của thiếu niên, dâu tây của thiếu niên.
Quả nhiên rất ngọt.
Người mình thích có bệnh khiết phích, tất nhiên phải càng cưng chiều rồi. Tề Trừng rất rộng lượng, mỗi người đều có nếp sống khác nhau, điều này chẳng có gì đáng bận tâm cả, chưa kể hai người còn là chồng chồng nữa, giúp đỡ chăm sóc lẫn nhau là điều đương nhiên.
Nhưng không hiểu lúc này Tề Trừng lại nghĩ đến cái gì mà lại bắt đầu đỏ mặt tiếp.
... Tắm, tắm rửa cũng nằm trong phạm vi chăm sóc đúng không?
A a a a Tề Trừng mày lại đang suy nghĩ cái gì vậy hả!!!
Dừng lại! Dừng lại!
Cún con xua đuổi những hình ảnh hiện ra trong đầu, hết sức chuyên chú cắt dâu tây.
"Ông xã, em chuẩn bị tốt hết rồi nè."
Tề Trừng đặt chén xuống, sau đó cầm chén cũ của mình lên, ồ, hình như dâu tây của cậu bị ít đi thì phải? Cún con liếc nhìn sang ông xã, sau đó liền quay trở lại, sao cậu lại có ý nghĩ này được chứ.
Tuyệt đối, không thể nào, là ông xã ăn.
Ông xã khiết phích lắm cơ mà.
Nhất định là cậu nhớ nhầm rồi.
"Ông xã mau nếm thử đi nha, thật sự rất ngọt."
Bạch Tông Ân ăn một miếng, Tề Trừng một mặt 'rất ngọt rất ngọt đúng không, em nói không sai mà'.
Bạch Tông Ân: "Không ngọt lắm."
? ? ?
Không thể như vậy được.
Tề Trừng liền xiên một miếng trong bát của mình, đưa vào miệng.
Rõ ràng rất ngọt mà. Đều mua cùng nhau còn gì.
Bạch Tông Ân không giải thích, chỉ ăn hai cái rồi để yên đó. Tề Trừng nếm thử xong chén của mình liền lén lút nhìn sang chén của ông xã, Bạch Tông Ân phát hiện ra: "Em muốn?"
Cún con gật đầu xong lại lắc đầu.
Bạch Tông Ân đem chén dâu tây đẩy sang.
Tề Trừng: "Em không phải muốn ăn đâu, em chỉ nếm thử thôi."
Ôi, thật ngọt!
Cún con lại xiên một miếng của mình, vẫn rất ngọt.
Rõ ràng đều ngọt giống nhau còn gì.
Bạch Tông Ân nhìn thiếu niên thử đi thử lại, hai hàng lông mày của cậu bắt đầu xoắn xuýt, sau khi tỉ mỉ đánh giá hai chén, dù rất khó hiểu nhưng lại nghiêm túc nói: "Hình như là chén của mình ngọt hơn một xíu."
Nếu ông xã bảo dâu tây trong chén này không ngọt thì tức là không ngọt.
Bạch Tông Ân nhìn về phía thiếu niên đang tự lẩm bẩm một mình, giống như là bất kể anh nói điều gì, cậu không hề bận tâm liệu có chỗ nào không hợp lý mà kiên định tin tưởng lời nói của anh, đứng ở phía anh.
Tin tưởng anh đến thế sao?
Tề Trừng vốn là đem đến cho ông xã ăn, nhưng lại nhớ đến ông xã có bệnh khiết phích, cậu do dự mãi xem có nên đem toàn bộ cho vào bụng mình không.
"Không được ăn quá nhiều trái cây, tí nữa còn phải ăn cơm trưa."
"... Vâng."
Tề Trừng nghe được lời này rồi mới ngoan ngoãn ăn hết hai chén dâu tây.
Đến giờ ăn cơm trưa, Bạch Tông Ân kiếm cớ bảo thiếu niên ra ngoài, anh tự mình dịch chuyển lên xe lăn, bình thường việc này đã sớm thành thói quen, trước mặt chú Quyền anh cũng không cảm thấy có vấn đề gì, thế nhưng anh thật sự không muốn để thiếu niên trông thấy bộ dáng lúc ấy của mình.
...
Mì sợi được cán bằng tay, rất mỏng.
"Tiểu Trừng ăn món nào?"
Cún con Tề Trừng vẫy đuôi chờ đợi, "Sườn kho ạ, con muốn thử hết mọi vị."
"Vậy để chú lấy thêm mì sợi cho con." Chú Quyền múc mì sợi rồi thêm sườn kho lên trên. Tề Trừng nhận bát, nhưng không rời đi, cậu liếc nhìn bên ngoài phòng ăn, ông xã không xuống đây, lặng lẽ hỏi: "Chú Quyền, sinh nhật ông xã là vào lúc nào vậy ạ?"
Chú Quyền đang vớt mì nghe vậy thì nhìn sang Tề Trừng, nhỏ giọng nói: "Tông Ân không tổ chức sinh nhật, con cũng đừng nhắc đến điều này trước mặt nó. May là con hỏi chú đấy."
Tề Trừng giật mình.
Trong đầu cậu liền hiện ra mấy khả năng.
'Mẹ mất do tai nạn xe cộ', 'Cha qua đời', 'Ông bà ngoại' ——
"Sinh nhật Tông Ân vào tháng mười một, nhưng trong khoảng thời gian đó người trong nhà đều lần lượt ra đi." Chú Quyền nói đến đây lại thở dài.
Tề Trừng rất nghiêm túc gật đầu cho thấy cậu đã ghi nhớ kỹ, cậu sẽ không nhắc lại nữa.
"Con ngoan, đi ăn cơm đi."
Bạch Tông Ân để ý, hôm nay khẩu vị của thiếu niên hình như không được tốt, không ăn nhiều xương sườn như trước, vẻ mặt cũng không còn hoạt bát nữa, nhưng anh cũng chẳng nói gì.
Tiểu Trừng Trừng không dám ngẩng đầu nhìn ông xã, sợ tiết lộ ra điều đang nghĩ trong đầu.
Cả đầu đều muốn dúi vào trong chén, trong miệng vẫn còn hương vị của xương sườn, nhưng trong thâm tâm rất khó chịu. Vì vậy cậu chỉ ăn hai bát rồi thôi không ăn nữa, bình thường cậu ăn tận ba bát lận cơ!
"Tề Trừng." Bạch Tông Ân gọi cậu lại.
Cún con quay đầu lại, đôi mắt tròn xoe mang theo dấu chấm hỏi.
"Buổi chiều nếu em có thời gian thì đi mua giúp tôi một món quà."
! ! !
Ông xã muốn tặng ai?!
Tề Trừng trợn tròn hai mắt, miệng đã hỏi ra rồi.
"Tiểu Chấp tổ chức sinh nhật, em giúp tôi chọn quà, không cần để ý giá cả —— "
"Nhưng mà ông xã, không phải anh đã tặng cậu ta rồi sao? Cái gì gì giới hạn đó." Cún con như nuốt phải chanh, bị làm cho chua đến mắt cũng không mở được. Ôi trời ôi trời, sao ông xã lại đối xử với cái tên em rể kia tốt đến như vậy chứ!
Toàn cầu chỉ có năm mươi ba chiếc, chưa kể khi mẫu xe đó ngừng sản xuất thì giá sẽ càng tăng lên đến chóng mặt, mấu chốt nhất là người sản xuất chiếc xe này cũng là một người cực kỳ đam mê tốc độ, mà số lượng lại ít như vậy—trừ khi giá lại tiếp tục tăng.
Nghĩ tới đây, cậu thật sự không muốn làm một anh dâu rộng lượng nữa.
Bụng dạ hẹp hòi - Tề Trừng đối diện với ánh mắt của ông xã chỉ có thể mềm mại nói: "Được rồi, em đi mua. Nhưng mà cũng không biết nên mua gì hết á. Hắn thích gì vậy ạ?"
"Mua thứ mà em thích." Bạch Tông Ân dừng lại, "Hai người bằng tuổi nhau, chọn cái em thích thì nó càng vui vẻ."
Ha ha, vậy đừng có mà trách cậu đâu á! ! !
Anh dâu bụng dạ hẹp hòi quyết định mua cho tên em trai thối kia món đồ nào đó rẻ ơi là rẻ.
"Mua món nào quý một chút." Bạch Tông Ân nhìn ra được thiếu niên đang suy nghĩ gì, thật sự là một tên ngu ngốc.
Cún con nghẹn ngào một tiếng, cụp hai tai xuống, ngoan ngoãn nói vâng.
Sau khi ăn cơm trưa, Tề Trừng liền ra ngoài đi mua quà, nếu ông xã nói mua đồ quý giá vậy thì tới khu bán đồ xa xỉ thôi. Tề Trừng tới đây mấy lần rồi nhưng cũng chưa đi dạo hết chỗ này.
Đá quý thì không thích hợp lắm.
Quần áo giày dép thì thân thiết quá, không được.
Nước hoa —— quá rẻ.
Tề Trừng nhìn thấy một lọ nước hoa giá hơn ba ngàn, nhất thời bị cái 'quá rẻ' kia của mình làm cho sợ.
Cậu, Tề Trừng, quá tự đại rồi!
Đi qua lầu bốn, lầu năm thì đồ chơi trẻ con càng thấy nhiều hơn. Tề Trừng thấy được con gấu bông, rất đáng yêu, nhưng cậu lại nghĩ đến tên em rể Tưởng Chấp thối kia hẳn sẽ không thích thứ này nên âm thầm dời mắt, sau đó cậu thấy được người máy.
Còn có cún con!
Là robot cún con! ! !
Ầy không đúng, là chó robot!
Tề Trừng liếc mắt một cái đã ưng ý nó, quá, quá thích. Chó con màu trắng, cả người đều bằng kim loại bạc trắng sáng, đầu tròn tròn, đôi mắt cũng tròn tròn, vô cùng đáng yêu.
"Đây là một loại robot thông minh, kết nối được với internet, có thể ca hát nhảy múa..."
Còn có thể ca hát nhảy múa!
"Bao nhiêu tiền?"
Cún con nào đó thật sự bị đồng loại của mình làm cho mê mẩn, hoàn toàn không chú ý tới xung quanh đều là những đứa trẻ bảy, tám tuổi, nói rằng thứ đó thật đáng yêu, mẹ mua cho con một con robot chó con đi. Mấy người lớn nghe vậy thì khịt mũi, cái đó có gì hay, muốn mua thì mua người máy, mua cái robot chó con đó làm gì!
Chỉ bạn nhỏ mới chơi chó robot.
Tề - bạn nhỏ - Trừng nghe báo giá hơn năm ngàn thì trực tiếp mua. Chờ đến khi cậu mang theo hộp, rất vui vẻ chuẩn bị về nhà thì mới nhớ ra, món quà này có phải vẫn còn hơi rẻ không? Ông xã nói mua cái gì đắt ——
A a a chó con đáng yêu như thế, đương nhiên là vô giá rồi!
Tề Trừng vừa nghĩ đến lại nhận ra chó con trong ngực dù gì cũng sẽ đem đi tặng Tưởng Chấp thì lòng không còn thấy vui sướng nữa.
Quả nhiên nhân vật pháo hôi và nhân vật chính lúc nào cũng sẽ có 'Thù hận'.
Tề Trừng uể oải về nhà, sau khi tiến vào trong rồi thì trông thấy ông xã đang ở phòng khách, cậu nhanh chóng thay sang dép lê rồi nhanh nhẹn nói: "Ông xã, em mua rồi nè, là một con chó robot đó, rất đáng yêu, anh muốn nhìn một chút không? Thật sự rất đáng yêu luôn."
Bạch Tông Ân vẻ mặt hờ hững ừm một tiếng.
"Nó có màu trắng nè, đôi mắt thật lớn, đen láy đen láy, còn có thể ca hát nhảy múa." Tề Trừng chẳng khác gì đang ca ngợi vị thần tượng nhỏ bé cùng loài của mình, nhiệt tình khen ngợi không ngớt, "... Tiểu bạch thật sự rất đáng yêu."
"Tiểu bạch?"
Bạch Tông Ân nghĩ đến cái tên thiếu niên đã từng nói ra trong lúc mơ.
"Đúng vậy, chó con màu trắng nên gọi là tiểu bạch, nhưng tiểu bạch này cũng không phải của em, sắp phải đem nó đưa cho Tưởng Chấp rồi." (。•́︿•̀。) Tề Trừng không nhận ra được ánh mắt dò xét của ông xã có gì đó không ổn, cẩn thận từng chút một lấy ra chó con bảo bối, còn sờ sờ lên đầu của nó.
Thật đáng yêu.
Ở trong mắt Bạch Tông Ân, dáng vẻ ấy của cậu so với con chó máy lạnh băng kia thì đáng yêu hơn nhiều.
"Nếu em thích thì cứ giữ lại đi." Bạch Tông Ân làm như không có chuyện gì xảy ra.
Tề Trừng: "! ! ! Có thật không? Không phải nói là đưa cho Tưởng Chấp sao? Như vậy hình như không được tốt lắm đâu."
"Nó có quà rồi." Bạch Tông Ân nhớ lại mình đã bảo thiếu niên ra ngoài mua quà, anh dừng một chút, bổ sung: "Tiểu Chấp sợ chó."
? ? ?
Tề Trừng nhìn robot chó con, cái này, Tưởng Chấp cũng sợ sao?
Bạch Tông Ân: "Em không muốn thì trả lại đi."
Tề Trừng lập tức ôm chó con, "Muốn muốn muốn."
Quá được rồi, chó con bây giờ đã là của cậu!
Tề Trừng vội vàng kết nối với internet trong nhà, với cảm giác lần đầu làm cha, cậu thật muốn cho chó con của mình biểu diễn tài nghệ trước mặt ông xã.
Sau cậu lại thấy có gì đó không đúng, Tề Trừng quay lại nhìn thì thấy vẻ mặt của ông xã vô cùng ôn hòa.
! ! !
Có khi nào ông xã cố ý nói như vậy.
Cái gì mà mua quà cho Tưởng Chấp, đều chỉ là cái cớ.
Kêu cậu đi mua quà nhưng thật ra lại là mua cho cậu!
Tề Trừng lần đầu tiên biết yêu, to gan phỏng đoán trong chốc lát, lại bởi vì có căn cứ chứng thực rõ ràng nên rất vui vẻ, cậu nâng chó con lên trước mặt ông xã, ngại ngùng nói: "Ông xã, mình đặt tên cho nhóc cún này là gì bây giờ?"
Bạch Tông Ân nhìn vẻ mặt 'khôn khéo' của thiếu niên, cảm thấy tên ngốc này vậy mà lại rất nhạy cảm với những chuyện như thế này.
Với vẻ mặt hờ hững, anh nói: "Nó trông ngốc như vậy, vậy thì gọi là *Chó Ngốc đi."
"! ! ! Chó của chúng ta nghe vậy sẽ rất thương tâm đó, ông xã, anh cũng là một baba khác của nó mà!" Tiểu Trừng Trừng che tai con chó robot lại, "Không được nói lời như vậy ở trước mặt con trai, cẩn thận kẻo nó không muốn thân cận với anh mất."
Bạch Tông Ân ngoảnh mặt làm ngơ.
Niềm vui của cún con đã trở lại, cậu vỗ vỗ đầu của Chó Ngốc "Nè nhóc ngơ ngác, mau mau hát một bài thật hay thì baba sẽ yêu thương con nha."
Âm thanh máy móc của Chó Ngốc vang lên: "Tôi có một người baba tốt, ba ba ba ba..."
"Ông xã, Chó Ngốc của chúng ta quả thật rất thông minh!" Tề Trừng trợn tròn hai mắt, thật sự không nghĩ tới con robot nhỏ này lại biết phối hợp chơi với cậu như vậy.
Bạch Tông Ân nhìn hai cún con mắt to tròn giống nhau như đúc kia.
Lúc thiếu niên cất lời nói ấy, nghe giống như bọn họ thật sự là một đôi chồng chồng ân ái, còn có cả bạn nhỏ. Nghĩ vậy Bạch Tông Ân nhìn con robot kia cũng thuận mắt thêm vài phần, ngoài miệng nói: "Thật ngốc."
... Ông xã thật đáng yêu quá đi mất.
-
Năm nay là sinh nhật hai mươi mốt tuổi của Tưởng Chấp, Tưởng phu nhân muốn thay con trai làm một bữa tiệc thật lớn, thế nhưng Tưởng Kỳ Phong không muốn, ông cảm thấy Tưởng Chấp còn nhỏ, không cần thiết phải làm quá mức "... Chưa kể, ngày hôm đó tôi còn có một hội nghị ở nước ngoài."
"Tôi biết, tôi cũng không nghĩ ông sẽ ở đây." Tưởng phu nhân nói ra rất nhẹ nhàng, "Sinh nhật con trai hay các ngày lễ khác, có bao giờ ông quan tâm hay để ý đâu, luôn luôn như thế."
Tưởng Kỳ Phong nghe giọng điệu oán giận của vợ mình, ông ăn xong bữa sáng với vẻ mặt không cảm xúc rồi lau miệng, "Bà thích làm gì thì làm đi, tôi không có ý kiến."
Trợ lý đã chờ ở bên ngoài từ sớm, Tưởng Kỳ Phong vội vã đi ra, nửa tháng sắp tới có lẽ sẽ không ở lại trong nước.
Có một hợp đồng rất quan trọng, hợp đồng này đối với Tưởng thị là một bước ngoặt lớn, nếu có thể thành công thì không bao nhiêu năm nữa, Tưởng thị sẽ trở thành tập đoàn đứng đầu cả nước.
Tưởng phu nhân tất nhiên không biết chuyện của công ty, và bà cũng không muốn biết. Kết hôn hơn hai mươi năm, giai đoạn đầu mới cưới, tình cảm vợ chồng vẫn rất tốt, chính là khoảng thời gian chưa có con trai kia.
Gia đình mẹ đẻ của bà hưng thịnh hơn rất nhiều, Tưởng Kỳ Phong còn là con riêng, gả cho Tưởng Kỳ Phong xem như là gả thấp. Rất nhiều người đều nhắc đi nhắc lại bên tai bà, rằng sau này phải đề phòng Tưởng Kỳ Phong, nếu Tưởng Kỳ Phong phát tài thì kết cục của bà liền thảm.
Sau đó sự nghiệp của Tưởng Kỳ Phong càng ngày càng tốt, càng ngày càng kiếm được nhiều tiền, so với gia đình mẹ đẻ của Tưởng phu nhân còn mạnh hơn. Trong cái vòng thượng lưu ở Bắc thành này, các quý phu nhân khác đều trước mặt khen bà nhưng sau lưng lại nói 'Nhìn xem, Tưởng Kỳ Phong phát tài rồi nhất định sẽ có ba bốn tình nhân bên ngoài', 'Không chừng con riêng còn nhiều hơn', 'Không đến mấy năm nữa thì ly hôn, vị trí Tưởng phu nhân này, bà ngồi không vững' ...
Tưởng phu nhân đương nhiên vẫn ngồi vững vàng, lại còn ngồi bền bỉ suốt hai mươi năm.
Tưởng Kỳ Phong bên ngoài cũng không có con riêng hay tình nhân lăng nhăng.
Bà hiểu rõ, khi trước Tưởng Kỳ Phong cưới bà là vì có thể thiết lập quan hệ, không tìm tình nhân các thứ là do ông ta không màng đến chuyện tình cảm nam nữ, dã tâm của Tưởng Kỳ Phong đặt toàn bộ trên sự nghiệp. Không có con riêng, đương nhiên là bởi vì Tưởng Kỳ Phong vốn xuất thân là con riêng, ông chán ghét nhất là thân phận này.
Bỏ ra hơn mười năm mới suy nghĩ thấu đáo, Tưởng phu nhân đã không còn lo lắng Tưởng Kỳ Phong sẽ có tình nhân bên ngoài nữa rồi.
Nhưng sự thực chính là Tưởng Kỳ Phong không yêu bà, cũng không thương con trai.
"Phu nhân, thiếu gia nói không muốn làm sinh nhật —— "
Tưởng phu nhân liếc mắt nhìn qua, "Ở Tưởng gia này, lời tôi nói không có giá trị sao? Làm đi, làm theo lời tôi, phải làm thật náo nhiệt..."
Tưởng phu nhân không thể tức giận lên Tưởng Kỳ Phong nên bà phải phát tiết lên chỗ khác.
Tưởng Chấp thấy rất phiền, hắn cũng biết rõ lý do, mỗi lần đều như vậy. Hắn thẳng thắn chạy đến chỗ anh trai để 'cắm trại', đợi đến khi trước sinh nhật một ngày lại trở về —— nếu Tưởng Chấp thật sự không về, mẹ hắn sẽ quái gở mắng mỏ lung tung mất.
______
"Tiểu Chấp đến?"
Tề Trừng lại biến thành anh dâu cực kỳ rộng lượng. Trong nụ cười còn lộ ra mấy phần hiền từ không hợp với lứa tuổi của cậu.
Tưởng Chấp: ...
Tính ra anh dâu còn nhỏ hơn hắn nửa tuổi, cái loại từ ái ớn lạnh này thật sự không cần đâu.
"Anh dâu." Vẫn là bé ngoan gọi người.
Tề Trừng nhìn quanh không thấy ông xã đang ở đây, vẻ mặt lén lút, dọa cho Tưởng Chấp ngả người ra sau, rồi hỏi:
"Cậu sợ chó à?"
Tưởng Chấp: ? ? ?
Tưởng Chấp còn đang chuẩn bị đề phòng, cho rằng anh dâu lại biến thành Đát Kỷ, nhưng bây giờ lại thế này?
Hắn ngồi xuống rồi nói: "Không sợ nha. Chó thôi mà, có cái gì mà sợ ——" nói khoác nửa chừng, Tưởng Chấp nghĩ đến nếu anh dâu hỏi như vậy nhất định là biết cái gì rồi, lập tức nói: "Không thể nào, ngay cả chuyện tôi bị chó đuổi lúc nhỏ, anh trai cũng đem ra kể với cậu?"
Tưởng Chấp ghen tị.
Trừng Trừng vốn đang mang vẻ mặt anh dâu cực kỳ rộng lượng, nghe vậy thì liền trưng ra vẻ mặt cún con.
Không vui tí nào.
Thì ra tên em rể thối này thật sự sợ chó.
"Tôi có một người baba tốt..."
Âm thanh điện tử máy móc vang lên, robot Chó Ngốc cộc cộc cộc chạy tới.
Tưởng Chấp nhìn thấy là chó đồ chơi liền ha ha ha cười nói: "Anh dâu, cậu chơi cái này? Cái loại con chó chỉ to bằng lòng bàn tay này, lại còn là robot, coi như trong nhà có nuôi một trăm con, tôi cũng sẽ không sợ. Cũng không phải là chó thật còn gì."
Đúng vậy, cái loại chó robot này, Tưởng Chấp sao có thể sợ được?!
Vậy là ông xã thật sự mượn cớ rằng tặng quà cho Tưởng Chấp để cho cậu!
Tề Trừng với vẻ mặt cún con, thật sự vui vẻ, cậu sờ sờ đầu của Chó Ngốc, khen: "Ngơ ngác thật thông minh, hát dễ nghe ghê."
Tưởng Chấp cười không dừng nổi, "Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ thuyết phục anh trai mua một con chó thật cơ."
Đôi mắt Tiểu Trừng Trừng chợt sáng bừng lên, nhìn về phía em rể thối.
Ý kiến hay nha.
Tưởng Chấp: ...
...
Cơm tối rất náo nhiệt, Tưởng Chấp lúc ăn cơm thì phàn nàn rằng bị mẹ cưỡng ép tổ chức sinh nhật.
"Cho người mang motor đến nhà cậu hay để ở nơi này?" Bạch Tông Ân hỏi.
Tưởng Chấp ngay lập tức liền vui vẻ, không quan tâm đến việc tổ chức sinh nhật gì đó nữa, không cần nghĩ nói: "Anh, trước tiên cứ để nó ở đây đã, nếu để ở nhà em, chắc chắn tai em sẽ không được yên tĩnh một phút nào." Hắn giống như lại nghĩ đến cái gì, ngại ngùng nói: "Chờ đến năm sau em thổ lộ với người ta, căn hộ kia cũng có thể ở, khi đó em sẽ lái xe đi."
Tề Trừng thấy bộ dáng 'Thiếu nam hoài xuân' của Tưởng Chấp thì thật tò mò, biến thành cún con nóng lòng hóng chuyện.
Sau đó, cái ót bỗng bị vỗ một cái. Tiểu Trừng Trừng quay đầu, mấy sợi tóc cũng mang theo dấu chấm hỏi.
Sao ông xã lại vỗ đầu cậu?
Sao lại tự nhiên làm thế?
"Ngày mai có muốn ăn lẩu không?" Bạch Tông Ân hỏi.
Tề Trừng: ! ! !
"Muốn muốn muốn." Cún con gật gật cái đầu nhỏ, tóc xoăn trên đầu cũng di chuyển lên xuống, vui vẻ nói: "Ông xã là tốt nhất, em thật thích anh! ! !"
Bởi vì vui sướng với món lẩu, cún con cũng lén lút thổ lộ.
Tiểu Trừng Trừng, mày thật thông minh quá đi.
Tưởng Chấp ở bàn ăn đối diện: ...
Yên lặng nuốt xuống cơm trong miệng, vốn dĩ, hắn muốn chủ động rắc cơm chó nhưng không ngờ lại bị chơi ngược lại một vố thế này.
Bạch Tông Ân liếc mắt nhìn qua.
Thiếu niên rõ ràng rất xấu hổ, hai tai đều đã đỏ hết cả lên, vậy mà còn lớn tiếng nói như thế.
Bạch Tông Ân đè xuống khóe miệng đang cong, cảm thấy cơm hôm nay thật là ngon.
Sau bữa cơm tối, đã đến giờ chơi game. Tưởng Chấp nhìn thấy đại ca chơi cùng anh dâu, vô cùng kinh ngạc —— lần trước hắn đến đây thì chỉ ở trong phòng sách làm bài tập, cũng không có thấy rõ như hôm nay.
Anh trai với anh dâu còn chơi chế độ đôi với nhau.
Tưởng Chấp: ...
Chưa bao giờ hắn ở nhà của đại ca mà phải trải qua cảm giác lẻ loi thế này. Là ảo giác sao?
"May là còn có mày chơi với tao, tuy rằng mày chỉ là một con chó robot vô tri." Tưởng Chấp vỗ vỗ cái đầu kim loại trắng sáng của nó.
Bạch Tông Ân: "Chó Ngốc, gọi là chú Tưởng Chấp."
Âm thanh máy móc: "Chú Tưởng Chấp ~"
Tưởng Chấp:???
Tề Trừng chơi rất chuyên chú, ải lần này rất khó, nếu không tập trung tinh thần thì sẽ go die. Cậu không muốn làm vướng chân ông xã nên rất nghiêm túc. Tề Trừng căn bản không chú ý tới, âm thanh lạnh nhạt của ông xã vang lên trong phòng khách: "Trừng Trừng nhận nó là con trai, tên gọi là Chó Ngốc."
"......" Tưởng Chấp thật sự đóng băng.
Hắn nhìn không khí vui vẻ của 'một nhà ba người', Tưởng Chấp chua chát nói: "Em có cần phải cho cháu trai bao lì xì không? Quà lần đầu gặp mặt gì gì đó."
Bạch Tông Ân nhìn qua, Tưởng Chấp run lập cập, nghĩ lại lời mình vừa nói có phải hơi khùng điên không?
Chưa kịp sợ xong thì hắn thấy anh trai gật đầu, ánh mắt mang theo sự khẳng định, ngữ khí lạnh lùng nói: "Tiểu Chấp thật hiểu chuyện."
Tưởng Chấp:......
Đại ca, anh thay đổi rồi, trong lòng anh bây giờ có phải là anh dâu đứng thứ nhất, cháu trai đứng thứ hai rồi đúng không???!!!