28. Chương 28: Chú Cún Nhỏ Mê Trai, Tuyết Rơi Và Tiểu Thuyết Tình Yêu

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm

Chương 28: Chú Cún Nhỏ Mê Trai, Tuyết Rơi Và Tiểu Thuyết Tình Yêu

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kế hoạch vốn dĩ là đi dạo nhà sách rồi đến KFC mua một hộp mười cái cánh gà ăn.
Nhưng giờ đây, cứ ở đâu có bóng dáng chồng, Tề Trừng Trừng lại biến thành một chú cún mê trai mất hết lý trí, cộp cộp chạy theo anh thẳng vào khu mua sắm cao cấp.
"Tiểu Chấp muốn mua quà gì?" Bạch Tông Ân hỏi.
Tưởng Chấp, từ dưới xe lăn, giơ móng vuốt nói: "Người ta đóng phim vất vả lắm, em cũng chẳng biết anh ấy thích gì nữa."
Lúc này, Tưởng Chấp mới quen Úc Thanh Thời chưa lâu, vừa nhiệt tình lại vừa cố gắng kiềm chế, chỉ sợ làm phiền đối phương. Hai người họ không ở chung nhiều, và khi Tưởng Chấp theo đuổi Úc Thanh Thời cũng không hề phô trương. Nguyên chủ Tề Trừng biết chuyện này là vì một lần họp mặt, cậu vô tình nghe được giọng điệu của Tưởng Chấp khi gọi điện thoại.
"Mua Lego đi." Tề Trừng đưa ra chủ ý.
Cậu nhớ đồng nghiệp từng nói, nhân vật thụ chính khi chịu áp lực càng lớn, sẽ càng tìm đến những thứ phức tạp để tĩnh tâm. Lúc đó, đồng nghiệp còn nói: 'Sở thích này đúng là ép người quá đi'.
Chú cún nhỏ chẳng quan tâm đến việc ép người hay không, giờ đây cậu chỉ thành tâm muốn tống khứ cái bóng đèn này đi.
Anh dâu đã rất rộng lượng rồi đó!
"Có thật không?" Tưởng Chấp hoài nghi, "Anh dâu, cậu nói thật đi, cậu chỉ muốn đuổi tôi đi chứ gì."
! ! !
Chú cún nhỏ giật mình. Cậu biểu hiện rõ ràng đến thế sao?
Hai tai Tề Trừng ửng hồng, không dám đối mặt với ánh mắt của chồng. Cậu hừ hừ, giả vờ bình tĩnh nói: "Tin hay không thì tùy cậu, lúc đó tặng sai quà thì người bị ghét cũng đâu phải là tôi."
Cái tên em chồng đáng ghét này.
Tưởng Chấp bắt đầu nghi ngờ bản thân, cuối cùng quyết định nghe theo anh dâu, sẽ mua một bộ Lego khác. Cậu ta xoa hai tay chuẩn bị.
"Vậy chúng ta cứ đi dạo trước đã, sau đó tôi sẽ xem thử còn món nào khác không."
Tề Trừng: ... Sao lại còn muốn đi dạo cùng nhau chứ.
Gâu gâu, cậu rũ cụp hai tai.
Bạch Tông Ân liếc nhìn thiếu niên, nắm lấy cần điều khiển xe lăn, nói: "Tôi muốn xem quần áo một chút."
"Được, em cũng muốn mua quần áo!" Chú cún nhỏ ham vui đã vui vẻ trở lại.
Tề Trừng rất phấn khởi, hoàn toàn không để ý tới Tưởng Chấp bên cạnh vẫn đang chần chừ muốn rút lui khi nghe đến việc đi dạo khu vực quần áo.
Nhân viên bán hàng nhiệt tình tiếp đãi bọn họ, Bạch Tông Ân nhìn qua giống như thật sự muốn mua quần áo, anh chọn lấy một vài cái để nhân viên cửa hàng đưa cho thiếu niên, "Đi thử xem."
"Em á hả?" Một đầu tóc xoăn của Trừng Trừng cũng muốn vui vẻ theo.
Vểnh lên, vểnh lên.
Đây là chồng giúp cậu chọn đó.
Hứng thú bừng bừng, cậu vui vẻ cầm quần áo đi thử.
Bạch Tông Ân chọn những bộ quần áo không có logo lớn, rất khiêm tốn, màu sắc ấm áp như be, vàng nhạt, phong cách trẻ trung. Anh còn chọn thêm vài chiếc quần khác. Tề Trừng Trừng không ngại phiền, cứ ra vào thay quần áo liên tục, để chồng ngắm xem cậu mặc có đẹp không, cả người cứ như một chú cún nhỏ ồn ào.
Không khiến người ta thấy phiền mà ngược lại còn làm người khác muốn vuốt ve.
Nhân viên cửa hàng phát hiện, mỗi khi thiếu niên thay quần áo xong đi ra, vị tiên sinh ngồi ở xe lăn này đều sẽ dùng ánh mắt ôn hòa mà nhìn người kia, mặc dù anh chỉ mở miệng nói vài câu, nhưng nhìn là biết đó là người thân cận, rất kiên nhẫn. Chờ thiếu niên lại vào thay đồ, khí thế toàn thân anh không còn như vậy nữa, trở thành kiểu người "người sống chớ lại gần".
Thông thường, nhân viên bán hàng phải nịnh nọt, khen ngợi khách hàng đủ kiểu, nhưng vị tiên sinh này lại khác. Cô không cần phải ân cần nịnh bợ bên cạnh, chỉ cần giữ thái độ lễ độ và khách khí là đủ. Trong ngành dịch vụ, mỗi khách hàng một vẻ, vì thế cách tiếp đón của họ cũng phải khác nhau.
Có người thích nghe nịnh nọt ca ngợi, nhưng vị tiên sinh này hiển nhiên không phải khách hàng giống vậy.
Sau khi Tề Trừng Trừng thay quần áo đến lần thứ ba thì lại đi ra cho chồng xem.
"Màu vàng nhạt này nhìn có trẻ con quá không? Trông cứ hơi giống gà con mới nở ấy."
"Oaa, cái áo khoác này đúng là ấm áp thật, em mới mặc một chút thôi mà tay đã ra mồ hôi rồi này."
Chú cún nhỏ tinh quái đưa móng vuốt ra, "Chồng ơi, anh sờ thử một chút xem."
Thì ra quan hệ của hai người là như vậy. May mà lúc nãy cô không nói gì nhiều, cứ tưởng họ là anh em. Nhân viên cửa hàng nghĩ thầm, trên mặt vẫn giữ nụ cười, không nói xen vào.
Người nhỏ làm nũng, người lớn chịu yêu, cô xen vào làm gì.
Chút tâm tư ấy trên mặt thiếu niên sao có thể che giấu được? Dù có cố gắng giấu đi, nhưng dưới ánh mắt rực rỡ và giọng điệu vui vẻ ấy, vừa nhìn là hiểu ngay. Bạch Tông Ân nhìn sang, anh duỗi tay nắm lấy tay thiếu niên sờ một cái, rất mềm mại, cũng rất nóng.
"Gà con cũng không lớn như em."
"Em với gà con đáng yêu giống nhau." Tề Trừng Trừng làm nũng.
Bạch Tông Ân thu hồi tay lại, lạnh nhạt nói với nhân viên cửa hàng: "Lấy hết, tính tiền đi."
"Vâng thưa tiên sinh, ngài chờ một chút." Nhân viên cửa hàng rời đi làm việc.
Tề Trừng đang nhìn móng vuốt của mình, thầm vui sướng.
Chồng vừa mới sờ tay cậu á! ! !
Còn lựa quần áo cho cậu nữa! ! !
"Chào ngài, tổng cộng hết..."
Vốn dĩ Tề Trừng sẽ tự mình trả tiền, bây giờ lại giống như nghĩ đến cái gì mà đứng tại chỗ giơ giơ móng vuốt nhìn tới nhìn lui đến vui vẻ. Bạch Tông Ân đưa thẻ qua, "Cảm phiền đưa đến khu biệt thự Vân Đài."
Bất tri bất giác, họ đã chọn rất nhiều đồ: áo khoác, áo ngoài, áo len, quần jeans, và cả nhiều phụ kiện khác nữa. Nhân viên cửa hàng vừa nhìn thấy thẻ của vị tiên sinh này, lập tức càng thêm cung kính và khách khí.
"Được thưa ngài, ngài có thể để lại số điện thoại để chúng tôi có thể mô tả địa chỉ rõ hơn không?"
Số điện thoại của chồng!
Tề Trừng dựng tai lên, nghe trộm.
Bạch Tông Ân liếc mắt nhìn sang, đọc số điện thoại.
Chú cún nhỏ lén lút đọc thầm trong lòng hai lần, tự nhiên đôi mắt cún con mờ mịt, ủa khoan, số điện thoại này sao quen quá vậy?
Sau khi giải quyết xong, hai người ra khỏi cửa hàng.
"Đó không phải là số điện thoại của em sao??!!!" Tề Trừng rốt cuộc cũng đã nghĩ ra.
Bạch Tông Ân: "Đồ là mua cho em. Có vấn đề gì sao, gà con?"
????
!!!!!
'Em và gà con đáng yêu giống nhau.'
A a a a, chồng đây là đang dùng lại lời làm nũng trước đó để trêu chọc cậu đây mà!!!
Chú cún nhỏ nghẹn ngào một tiếng, ngoan ngoãn nói: "Không có vấn đề gì hết..."
Bạch Tông Ân khẽ nhếch môi, thiếu niên chậm lại một hai bước phía sau anh, nhưng chưa kịp đếm đến một đã nghe thấy tiếng bước chân cộc cộc vui vẻ của cậu chạy theo. Anh nén nụ cười xuống, nghiêng đầu hỏi một cách hờ hững: "Đi nhà sách rồi còn muốn ăn gà nữa không?"
"Muốn muốn muốn."
Chú cún nhỏ đang cụp tai nghe vậy thì lập tức dựng hai tai lên, rất vui vẻ.
Cậu biết mà, chồng vẫn là tốt nhất.
Ấy, nhưng mà sao chồng lại biết kế hoạch của cậu là đi nhà sách rồi ăn gà rán được!!!!
Thật là một đồ ngốc dễ dỗ. Cậu nói muốn mua truyện manga Quỷ Diệt nhưng buổi chiều đã lỡ mất. Dựa theo sức ăn của thiếu niên, từ khi ăn xong bữa tối đến giờ đi dạo, hẳn cậu sẽ muốn ăn thêm đồ ăn vặt.
Bạch Tông Ân ngồi ở xe lăn, thiếu niên đi ngay bên cạnh anh, mái tóc xoăn trên đầu dường như cũng muốn vui vẻ lay động theo, rất dễ khiến người khác hòa chung vào bầu không khí vui sướng với cậu, làm tâm trạng mọi người trở nên rất tốt.
Mãi đến khi ra khỏi khu mua sắm, tiến đến nhà sách ở quảng trường, Tề Trừng mới nhận ra có gì đó sai sai.
"Chồng ơi, em chồng đâu mất tiêu rồi?!"
Σ(°ロ°)
Vì chồng mua đồ cho cậu nên Tề Trừng đã vui thật là vui, vui đến mức làm cậu quên mất Tưởng Chấp biến mất ở đâu, lúc nào.
Anh dâu đúng thật là không có trái tim gì cả!
"Tiểu Chấp tự đi dạo một mình rồi. Em muốn ở đây đợi nó?"
"Không muốn, không muốn. Tự chúng ta đi thôi." Tề Trừng cũng không phải đồ ngốc, đương nhiên sẽ không hoan nghênh Tưởng Chấp đến làm kỳ đà cản mũi.
Cậu không nghĩ tới, em rể tuy đáng ghét nhưng vẫn có mắt nhìn lắm nha!
Bạch Tông Ân nhìn thiếu niên lại một lần nữa đặt sự chú ý trở lại với truyện tranh, đuôi mắt chợt lóe lên một tia đỏ hồng.
Tiểu Chấp không thích đi dạo khu vực quần áo, đặc biệt là việc chờ đợi người khác thử đồ, hắn cực kỳ không kiên nhẫn.
...
Quả nhiên có truyện tranh Quỷ Diệt thật này.
Mua!
Tề Trừng còn muốn mua thêm mấy quyển sách văn học nữa, nếu không cậu cảm thấy mình thật giống như không có kiến thức.
Lúc cậu giả vờ giả vịt chọn sách thì hỏi chồng: "Chồng ơi, quyển sách này có cái bìa cách điệu quá ha, nhìn một cái là thấy rất văn hóa luôn ấy."
"Vẫn là quyển này đi, tiêu đề này nè, anh xem, trông thật nghiêm túc nhờ."
Vốn đang giả vờ giả vịt làm người uyên thâm văn học – Tiểu Trừng Trừng, giờ đây ngẩng đầu lên thì thấy biển hiệu đặt trên giá sách trước mặt —— tiểu thuyết tình yêu bán chạy.
"... Em, em thấy ánh mắt của mọi người nhất định sẽ không sai."
"Chim sẻ nhỏ?" Bạch Tông Ân giúp thiếu niên khôi phục ký ức.
Tề Trừng: ...
A a a a, quên mất quyển truyện đó lúc mua cậu cũng không xem qua, hoàn toàn dựa vào xu thế của mọi người!!!
...Nhưng mà đọc cũng hay lắm.
"Sở thích thì không phân biệt cao thấp, mua đi." Bạch Tông Ân lạnh nhạt nói.
Tề Trừng Trừng mặt đỏ hồng, chồng thì tra cứu nguyên văn tài chính, còn cậu lại đi đọc tiểu thuyết tình yêu bán chạy.
Ừm, chắc cũng có điểm tương xứng đi.
Thật ra thì cậu cũng đang muốn học hỏi thêm về tình yêu.
Tề - kinh nghiệm yêu đương bằng không - Trừng ngoan ngoãn đi tính tiền, ôm lấy những chủ trương tình yêu tương lai của mình, dự định trở về sẽ khắc khổ nghiền ngẫm đọc, tranh thủ sớm đến ngày ——
Lau người cho chồng.
A a a a, Tề Trừng mày lại đang suy nghĩ gì cái gì vậy!!!!
.
.
.
Sau đó thì đi KFC, Tề Trừng mua một hộp mười cái cánh gà.
"Chồng ơi, anh ăn không?"
Bạch Tông Ân lắc đầu, Tề Trừng liền bắt đầu vui sướng gặm.
Mới đầu, cậu vẫn còn nhã nhặn gặm từng miếng nhỏ. Một lúc sau thì ui ui ui, thơm quá ngon quá, lớp bột siêu giòn nên đã ngon càng ngon hơn, vị Orleans này ngon quá đi mất, a nha, cắn một miếng thật lớn!
Liếm liếm ngón tay.
Bạch Tông Ân nhìn thiếu niên, lại giống như một chú cún con, đôi mắt tròn xoe đen láy, rất nghiêm túc và nhiệt tình gặm xương, còn lè lưỡi liếm ——
Anh dời mắt, nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Lại có tuyết rơi rồi.
Mùa đông năm nay, tuyết thật đẹp...
Gặm xong cánh gà, Tề Trừng ngẩng đầu thì phát hiện chồng đang nhìn cậu.
Mặt đỏ lên.
Vừa rồi ăn ngon quá nên cậu có hơi hoang dại...
Chồng có bệnh sạch sẽ mà.
"Em, em đi rửa tay, chồng ơi, anh chờ em một chút." Tề Trừng Trừng chạy đi rửa sạch tay, sợ chồng sốt ruột chờ mình nên rửa thật nhanh rồi trở lại.
Bạch Tông Ân nhìn thấy thiếu niên hai tay vẫn còn ướt nhẹp nước, bên ngoài đang có tuyết rơi, nếu để như vậy đi ra thì sẽ rất buốt. Anh lấy khăn tay từ trong túi áo khoác của mình ra đưa đến.
!!!
Tề Trừng nhận lấy, chậm rãi lau tay, mặt hơi nóng.
Cậu nghĩ, chồng lại đối xử tốt với cậu nữa rồi.
Vậy có phải, cậu đang tiến lại gần hơn với mục tiêu lau người giúp chồng không nhỉ?
"Em sẽ giặt sạch lại cho anh."
Bạch Tông Ân nhìn thấy thiếu niên đỏ ửng hai tai, khóe miệng lại cong lên.
"Được."
Không phải chồng nên nói là 'Không cần, cho cậu' à!
Tề Trừng dự định sẽ mang chiếc khăn này đi làm kỷ niệm, sau đó ngẫm lại thì bị dọa cho sợ bởi hành vi quá si mê của mình, chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu.
Vừa ra khỏi cửa, khí lạnh liền phả vào mặt nhưng Tề Trừng vừa mới ăn xong nên giờ cậu đang tràn đầy năng lượng, một chút cũng không thấy lạnh.
"Oa! Có tuyết rồi!"
Bầu trời đầy những bông tuyết đang bay, chú cún nhỏ chạy ra vui chơi. Tề Trừng lớn lên ở phía nam, khi còn bé rất ít khi được nhìn thấy tuyết. Dù sau đó lên thành phố học cũng có tuyết rơi, nhưng lúc đó đối với cậu mà nói, đó là những khoảng thời gian rất gian nan.
Quần áo không đủ ấm để chống đỡ cái lạnh.
Mỗi ngày chạy gấp rút trên đường đi làm, run lẩy bẩy.
Lo lắng về chi phí sinh hoạt, tương lai việc làm vân vân.
Hiện tại thì cậu đã có thể thoải mái chơi tuyết rồi, đặc biệt hơn nữa là bên cạnh còn có người mình thích. Tề Trừng như thiếu niên đang yêu, nhảy nhót bên cạnh chồng. Một giây sau, cậu thấy ánh đèn sáng choang từ một cửa hàng nào đó, ánh mắt cậu sáng lên, ngại ngùng nói: "Chồng ơi, em có thể uống một ly trà sữa không?"
Bằng không thì đây không gọi là tận hưởng được!
"Nếu cơ thể em chịu được thì được thôi."
"Lúc về chúng ta lại đi dạo cho tiêu cơm, sau đó về nhà em sẽ nhảy trên máy tập thể dục, sẽ không bị đầy bụng đâu." Chú cún nhỏ làm nũng, "Có được không, có được không?"
Bạch Tông Ân gật đầu một cái. Tề Trừng nhanh chóng đẩy chồng, chạy về phía cửa hàng trà sữa.
Vì quá vui sướng nên hành động này dường như là làm theo bản năng.
Bạch Tông Ân ngồi trên xe lăn giật mình một chút, bông tuyết rơi xuống trước mặt anh, trên đỉnh đầu là tiếng reo hò vui sướng của thiếu niên: "Chồng tốt quá đi!!!"
Bị thiếu niên đẩy, cũng không cảm thấy chán ghét hay có gì đó không vui.
Giống như là bay lên, không khí lạnh lẽo trước mặt giờ đây lại có thêm những tia vui sướng.
Chồng không có mắng cậu.
Chú cún nhỏ tinh quái vui vẻ đến mức hai mắt cũng cong cong.
Tề Trừng rất thích thêm topping vào trà sữa, nho là điểm đặc trưng của cửa hàng này, từng quả nhỏ đều được phủ một lớp kem phô mai dày, mằn mặn ngọt ngọt, ăn một miếng thì trong miệng đều là hương vị chua ngọt, ăn một quả nho xong lại hút thêm một ngụm kem.
Trên miệng thiếu niên dính một vòng kem sữa.
Hai mắt to tròn, tràn đầy hạnh phúc.
Giống như một cậu bạn nhỏ vậy, chỉ chút chuyện nhỏ ấy cũng có thể khiến cậu vui vẻ. Bạch Tông Ân nhắc nhở bạn nhỏ nào đó: "Trên miệng có dính kem."
Tề Trừng Trừng trực tiếp đưa lưỡi ra liếm một cái, là kem, ăn ngon quá đi!
Bạch Tông Ân dời mắt, "Về thôi."
"Được nha, về nhà thôi." Tề Trừng ôm trà sữa hút một ngụm, thật vui vẻ đi bên cạnh chồng.
Phương Bắc thường có tuyết rơi, người đi trên đường đều không bung dù, trên vai, trên tóc mọi người đều dính bông tuyết. Có những cặp đôi, những người thân của nhau cười rất vui vẻ, còn chụp ảnh ở quảng trường, rõ ràng là rất lạnh, nhưng lại có một không khí vui mừng nhộn nhịp.
"Chồng ơi, em thật sự rất yêu thế giới này."
Bạch Tông Ân ngẩng đầu nhìn thiếu niên một chút đột nhiên cảm khái.
Khi nói ra lời này, trông cậu thực sự không giống như một người bạn nhỏ nữa. Nhưng một giây sau, cậu lại thở hắt ra một hơi, ngay lập tức trở lại thành một tên ngốc vui vẻ vô tư vô lo, hút trà sữa, nhảy nhót.
Cậu đang rất hạnh phúc.
Bạch Tông Ân không muốn thăm dò thêm điều gì, anh gật đầu, lặp lại lời nói.
"Về nhà."
Về đến nhà thì chú Quyền cũng đã trở lại, còn có cả nhân viên mang quần áo đến giao. Chú Quyền mặt mày hồng hào ký nhận, thấy bọn họ về liền vui vẻ hỏi han: "Tiểu Trừng mua gì à? Vừa vặn giao đến này."
"Chồng mua cho con ạ." Đuôi Tề Trừng Trừng muốn vểnh lên.
Chú Quyền thuận theo đứa nhỏ nhà mình, liếc nhìn Tông Ân, cười ha ha trêu ghẹo: "Ôi chao, Tông Ân biết thương Tiểu Trừng rồi."
Tề Trừng nghe vậy liền ngây ngô cười vui vẻ.
Như là hai người đang chơi đánh đố gì đó.
Bạch Tông Ân liếc nhìn cả hai, đi vào nhà trước. Tề Trừng lập tức cộc cộc cộc chạy theo, một bên thay giày cởi áo khoác, một bên nhanh nhảu nói: "Em không khoe khoang đâu, anh đừng tức giận nha."
"Không tức giận." Bạch Tông Ân thấy thiếu niên ngơ ngác, "Chỉ là không muốn cười ngây ngô như hai người."
Lá gan chú cún nhỏ lớn hơn một chút rồi, nhỏ giọng nghĩ linh tinh nói: "Em cũng đâu có bắt anh cười cùng đâu."
Tề Trừng: Ngoan ngoãn, ngu ngốc, vô tri.
Cún con cái gì cũng không biết, Cún con làm gì có ý xấu gì!
... Thôi. Sao phải tính toán với đồ ngốc chứ. Bạch Tông Ân nghĩ.
Tề Trừng mang theo quà của mình trở về phòng.
Những bộ quần áo trước đây đều dẹp hết ra, nhường vị trí này lại cho ta!!!
Cậu treo quần áo mới ở ngay vị trí chính giữa bắt mắt nhất. Tề Trừng rất thích cái áo len cổ tròn màu vàng nhạt kia, dáng vẻ khá cổ điển, rất mềm rất ấm áp, mặc vào giống như một con gà vàng nhỏ.
Nhưng vì thế mà cậu cũng rất thích nó.
Hình như lúc cậu thử cái này rồi đi ra, chồng nhìn cậu bằng ánh mắt rất hài lòng.
Hi vọng đó không phải là ảo giác của cậu.
Buổi tối sau khi tắm rửa thơm tho, Tề Trừng quen đường cũ đi đến phòng chồng, nằm nhoài ra thảm. Đêm nay, Bạch Tông Ân không ngồi trên giường đọc sách mà đang bận rộn trước bàn máy tính. Anh nhìn thấy thiếu niên đến, chỉ nói: "Em tự chơi đi."
"Được, em sẽ không quấy rầy anh đâu." Tối nay Tề Trừng đã mua một quyển Quỷ Diệt và một quyển tiểu thuyết tình yêu, cậu xoắn xuýt một lúc, rồi quyết đoán chọn tiểu thuyết.
Cậu đã ngủ trong phòng chồng rồi thì phải có chút chí khí, không thể cứ vậy mà nằm dưới đất mãi được.
Tuy rằng nằm dưới đất, chăn đệm cũng rất thoải mái ấm áp, thỉnh thoảng còn được cọ lên giường ——
Nhưng chí khí của cún con có hơi dao động, cậu cảm thấy sàn nhà thật ra cũng không tệ lắm, làm người không cần quá quyết tâm, cứ từ từ đi mà.
Thật ra, Tề Trừng rất sợ chọc giận chồng rồi bị anh đuổi ra ngoài.
Mỗi một ngày trôi qua, cậu càng yêu thế giới này, càng thêm thích Bạch Tông Ân, càng yêu thích thì sẽ càng thấp thỏm lo lắng...
Thôi, không thèm nghĩ về tương lai nữa.
Tề Trừng nằm nhoài trên thảm, lật tiểu thuyết ra.
Woww!!!
Con cá chép trong lòng nhảy lên một cái, chú cún nhỏ phấn khích ngồi dậy, hai mắt sáng lên lấp lánh.
Đây, còn là, một quyển, tiểu thuyết tình yêu, nam nam! ! !
Một giây sau, Tề Trừng phản ứng lại: thế giới này có thể kết hôn đồng giới, có bán tiểu thuyết tình yêu nam nam cũng không có gì lạ. Hưng phấn xong, cậu lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài.
Từ xa, Bạch Tông Ân phát hiện tinh thần thiếu niên hưng phấn, giống như một chú chó con đột nhiên thấy thịt.
Cậu rất yên tĩnh, đi ra ngoài cũng lặng lẽ, nhưng Bạch Tông Ân đã không còn đặt sự chú ý vào máy tính được nữa.
Ba phút sau, thiếu niên trở lại, trên tay cầm theo vở và bút. Bạch Tông Ân dời tầm mắt, lại một lần nữa nhìn vào máy tính bắt đầu công việc, nhưng chưa được mấy phút, tầm mắt của anh lại không tự chủ được mà dời đến bên giường.
Thiếu niên nằm úp sấp.
Áo ngủ lộ ra một đoạn eo, cậu đưa tay gãi gãi bụng.
Hình như là đang ghi chép gì đó, cậu viết viết viết rồi dừng lại, mái tóc xoăn trên đầu khẽ lay động, hẳn là nhìn thấy điều gì đó hữu ích lắm.
Đầu ngón chân bứt rứt cọ lên cọ xuống, nhìn thật giống như đang có phiền não.
...
"Là kiểu cưới trước yêu sau nè! Giống như mình với chồng, rất hữu dụng luôn."
Vận may gì mà tốt quá đi mất.
.
Xuống bếp làm bữa sáng tình yêu, nhớ kỹ nhớ kỹ.
Che chở quan tâm, quá đúng!
Tặng quà mình tự làm, ok ok get được rồi.
Ngày lễ thì lãng mạn tặng hoa, chí lý quá nha!
Ngọt ngào quá đi, ngọt ngào quá đi.
Sau hai mươi phút.
"Ly hôn?!!!!"
Tại sao lại muốn ly hôn? Không được như vậy, Tề Trừng không cho phép, mười ngàn lần không cho!!!
Cậu hùng hổ lật trang.
"Thì ra là mối tình đầu trở lại." Tề Trừng cau mày, mặt mày sưng sỉa rất tức giận: "Hôn nhân cũng không phải trò đùa, cái người này bị gì vậy chứ, vợ nhỏ của anh yêu anh, đau lòng cho anh như vậy cơ mà!"
Cậu tức giận đến mức mồm miệng cũng nói không rõ.
Bạch Tông Ân đặt bút máy xuống, không một tiếng động di chuyển xe lăn tiến lại gần, từ trên cao nhìn xuống thiếu niên đang nằm nhoài trên thảm đầy phẫn nộ.
Bởi vì quá mức tức giận, lông tóc trên đầu cũng muốn nổ tung.
"Em lại đọc cái gì?"
Tiểu Tề Trừng, với giá trị phẫn nộ chạm mức một trăm phần trăm, bị chồng gọi đến liền vội vàng vội vàng khép sách lại, ngồi dậy ngoan ngoãn nói: "Chỉ, chỉ là một quyển tiểu thuyết dở tệ thôi, chồng ơi, chúng ta đi ngủ nha."
Lảng sang chuyện khác quá lộ liễu.
Bạch Tông Ân không nói gì, gật đầu một cái.
Tề Trừng ngồi ở một bên, thu dọn tiểu thuyết và sách bút lại. Bạch Tông Ân vòng sang một bên khác, nhìn bóng lưng bận rộn của thiếu niên, lại nghĩ đến thời điểm thiếu niên đẩy mình, lúc này cũng không tìm cớ đuổi cậu đi nữa.
Anh vén chăn lên, tự mình lên giường.
Gian phòng rơi vào bóng tối, Tề Trừng ở trên thảm lăn qua lộn lại.
Không được bao lâu thì cậu nhẹ giọng nói: "Chồng ơi, em đi rót nước, anh muốn uống không?"
"Không uống."
Tề Trừng đứng dậy mang dép vào, đi ra ngoài, nhưng cậu không đến phòng bếp mà rẽ sang phòng ngủ ở lầu một gõ cửa. Tưởng Chấp về trễ, mới vừa tắm rửa xong, hắn đi đến mở cửa ra, thấy đó là anh dâu thì ngay lập tức dùng khăn lông che ngực mình, đề phòng hỏi: "Cậu làm gì!?"
"Em rể, cậu nói tôi nghe, chồng có mối tình đầu không?"
Tưởng Chấp chậm rãi thả khăn xuống, "Trong ấn tượng của tôi, anh trai có rất nhiều người theo đuổi —— "
"Hỏi cậu có hay không có, trả lời thẳng đi." Chồng đang chờ cậu về ngủ đó.
Công cụ người - Tưởng Chấp: "Không có."
"Rất tốt, cho cậu mượn máy chơi game chơi tiếp đó, không cần lén lút nữa." Anh dâu vẫn thật rộng lượng, vui vẻ đi nhà bếp uống nước.
Công cụ người - Tưởng Chấp quay đầu lại lập tức nhắn tin cho đại ca.
[ Anh, anh dâu vừa mới hỏi em anh có mối tình đầu hay không á. Trong ấn tượng của em thì không có, với cả chuyện riêng của anh em cũng không rõ, vậy rốt cuộc là anh có hay không? ]
Bạch Tông Ân ở trên lầu hai đang mở quyển tiểu thuyết khi nãy, anh lật ngay nếp gấp lúc mở ra, vừa vặn nhìn thấy nội dung thiếu niên đã đọc.
Bạch Tông Ân đặt sách trở lại chỗ cũ, điện thoại sáng lên.
Là tin nhắn của Tiểu Chấp.
Tưởng Chấp còn đang không biết mình có cung cấp sai thông tin hay không, trong lòng thấp thỏm lo lắng thì đúng lúc nhận được tin nhắn trả lời của anh trai.
[ Không có. ]
[ Chỉ có một mình anh dâu của cậu. ]
Tưởng Chấp: ... Tại sao trước khi ngủ còn phải nhét cơm chó cho hắn vậy chứ!!!!