32. Chương 32: Ông xã, ôm em đi kẻo lạnh

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm

Chương 32: Ông xã, ôm em đi kẻo lạnh

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tới gần, phu nhân Tề mới nhìn rõ được dáng vẻ của con trai lớn, không khỏi ngỡ ngàng.
Mái tóc nhuộm màu nâu trầm được tạo kiểu gọn gàng, trông vô cùng ngoan ngoãn. Cậu mặc một bộ âu phục màu be nhạt, tôn lên vẻ trẻ trung, bên trong là chiếc sơ mi tinh tế. Tề Trừng đứng đó, trông hệt như một cậu bé ngoan, khiến bà ta chợt nhớ lại dáng vẻ của cậu khi còn nhỏ.
Khi ấy, mỗi lần phu nhân Tề dắt con trai đi dạo phố, ai nấy đều khen bà có phúc, có cậu con trai đẹp tựa tiểu vương tử.
Cao quý, đẹp đẽ hệt như búp bê Tây Dương.
Hình ảnh này đã quá xa xôi, nhưng phu nhân Tề lại thấy vừa xa lạ vừa quen thuộc. Bà ta không hiểu sao viền mắt mình lại hơi ướt, đành cúi đầu day day khóe mắt. Ngẩng lên, bà đã thấy chồng mình bước tới từ phía bên kia.
"Tiểu Trừng." Tề Bằng gọi đứa con trai lớn nhất của mình, khách sáo cười chào hỏi: "Thiếu gia Tưởng, tiên sinh Bạch."
Lần trước tại tiệc rượu nhà họ Vương, Tưởng Chấp đã rời đi khá sớm nên chưa từng gặp mặt vợ chồng Tề gia. Giờ thấy đối phương bắt chuyện thân mật như vậy, hắn không khỏi quay đầu nhìn về phía anh dâu.
Tề Trừng mím môi dưới, gọi: "Cha."
Cách gọi 'baba' thật sự quá thân mật, Tề Trừng không thể thốt ra.
Gọi 'cha' thì đúng, nhưng lại có phần xa cách.
Tề Bằng cũng biết ông ta và đứa con trai lớn này không hề thân thiết, đặc biệt là sau lần thẳng thừng khóa thẻ của cậu ở tiệc rượu trước, nên ông ta cũng không muốn hàn gắn thêm mối quan hệ cha con này.
Sau đó, phu nhân Tề cũng dẫn Tề Hạo tới.
"Mẹ, em trai." Tề Trừng chào một tiếng.
Nhìn qua, bầu không khí có vẻ rất tốt, mọi người đều tươi cười, nhưng Tưởng Chấp vẫn nhận ra sự lúng túng giữa họ. Quan hệ giữa anh dâu và người nhà sao lại thế này?
Nhưng dù sao thì đây cũng không phải lúc hắn lên tiếng. Tưởng Chấp nể mặt anh dâu nên cũng chào 'chú', 'dì' với hai người nhà họ Tề.
Hai vợ chồng thấy vậy thì cười rất vui vẻ, người ngoài không biết còn tưởng Tưởng Chấp mới là con trai lớn của họ.
"Trừng Trừng, lại đây."
Bạch Tông Ân kéo tay thiếu niên lại, nghiêng đầu nói:
"Em đẩy tôi vào trong."
Tưởng Chấp vô cùng sửng sốt, trong lòng dâng lên vị chua xót.
Anh trai vậy mà còn để anh dâu giúp đẩy xe lăn sao...
"Dạ được, ông xã." Tề Trừng cũng không muốn đứng đây xã giao khách sáo, nhanh chóng đẩy ông xã đi vào bên trong.
Việc tiếp đón nhà họ Tề liền giao lại cho Tưởng Chấp.
Biệt thự nhà họ Tưởng vô cùng rộng lớn. Đêm nay, phòng khách ở tầng một được dùng làm nơi tổ chức tiệc. Cả sảnh được trang trí theo phong cách châu Âu rất cách điệu, với những chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy xa hoa. Góc phía đông sảnh tiệc có một đội nhạc cụ dây và hơi đang biểu diễn, các phục vụ trẻ tuổi mặc đồng phục bưng khay rượu qua lại, bốn phía còn có quầy buffet bánh ngọt do đầu bếp năm sao chế biến.
Bước vào sảnh tiệc, nhà họ Tề lập tức hòa vào đám đông xung quanh để bắt chuyện, kết giao. Hơn nữa, vì Tưởng Chấp là nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay nên cũng không đi cùng Bạch Tông Ân và Tề Trừng. Gặp ai hắn cũng tươi cười chào bác, chú, dì, hoàn toàn không giống vẻ ngốc nghếch của Husky chút nào, mà giờ trông như một người trưởng thành thực thụ, điềm tĩnh và đáng tin cậy.
Nguyên liệu nấu ăn vô cùng tươi mới được vận chuyển bằng đường hàng không, và các món ăn chủ yếu là món nguội, chẳng hạn như sushi và sashimi.
Dụng cụ ăn uống làm bằng bạc, chạm khắc rất tinh xảo.
Mọi thứ đều rất sang trọng, nhưng lại không giống như một bữa tiệc sinh nhật dành cho Tưởng Chấp.
Tề Trừng nghĩ, nếu Husky tự tổ chức sinh nhật cho mình, chắc hẳn hắn sẽ dẫn theo Thanh Thời ca ca của mình ra ngoài ăn một tô mì...
"Em đang nghĩ gì?" Bạch Tông Ân hỏi.
Tề Trừng nói ra suy nghĩ của mình:
"... Nếu em tổ chức sinh nhật thì sẽ không long trọng như thế này đâu. Em nghĩ chỉ cần cùng ông xã, chú Quyền và bạn bè thân thiết ăn một cái bánh gato, nhận vài món quà nhỏ là được rồi. Đông người thế này, đa số toàn người không quen biết, tiếp đón họ thật phiền phức."
Những chuyện xã giao thật sự rất khó hiểu.
"Sinh nhật của em khi nào?" Bạch Tông Ân hỏi.
Tề Trừng: "Ngày hai mươi tháng hai --"
Nhưng cậu đột nhiên nhớ ra, đó là sinh nhật của cậu chứ không phải sinh nhật của nguyên chủ Tề Trừng, nên ngay lập tức vội vàng bổ sung:
"À, em nhớ nhầm rồi ông xã, là tháng chín, tháng chín mới đúng."
Mà thật ra cậu cũng không nhớ rõ.
Bạch Tông Ân làm như không nghe ra điểm mâu thuẫn đáng ngờ trong lời Tề Trừng, rất tự nhiên nói: "Về nhà sẽ cho em ăn óc chó."
"Đúng đúng đúng." Thiếu chút nữa thì bại lộ, Tề Trừng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:
"Nên bồi bổ đầu óc mới được."
Ở đây có khu vực nghỉ ngơi, nên họ chọn một chiếc sofa rồi ngồi xuống.
Có điều, vì đây là cơ hội hiếm có nên mọi người đều đang trò chuyện và khiêu vũ, khiến khu nghỉ ngơi này rất vắng vẻ. Ngồi xuống chưa được hai phút, Tề Trừng nhìn thấy ba đứa trẻ bưng đĩa tìm chỗ ngồi, nhưng điều thu hút sự chú ý của cậu chính là các món tráng miệng và sushi trên đĩa của chúng.
Nhìn xem, ngon thật đấy.
Nhóc Đói Cơm nào đó đã thức tỉnh linh hồn ăn uống.
"Ông xã, anh có muốn ăn gì không?"
Bạch Tông Ân biết vừa rồi thiếu niên suýt chút nữa đã lộ tẩy, làm lộ bí mật, nhưng cậu còn chưa thấp thỏm được hai phút thì giờ đã quên hết sạch.
Thật sự là một tên ngốc.
"Tôi không cần, em muốn ăn thì cứ đi đi."
Tề Trừng lập tức vui vẻ. Cậu nhìn về phía ba đứa trẻ kia, thấy hai cậu con trai chừng mười ba mười bốn tuổi, đi cùng một bé gái tầm bảy tám tuổi, hẳn là em gái của một trong hai người.
"Em ăn thử cái này đi, ngon lắm đó."
Không tồi, không tồi, anh trai nhỏ còn rất biết chăm sóc em gái nha.
Nhóc Đói Cơm lén lút ghi nhớ món ăn mà cậu bé kia đút cho em gái mình.
Không lâu sau, Tề Trừng mang theo một cái đĩa trở về, trên đó có món giống với món ăn vừa rồi cậu bé kia cho em gái ăn.
Tề Trừng ngồi xuống, dán sát vào người ông xã, nhỏ giọng nói: "Ông xã, cái này nhất định ngon lắm, em nghe đứa bé bên kia giới thiệu đó. Em lấy hai miếng nè, em với anh mỗi người một miếng."
Mấy món tráng miệng trong bữa tiệc này thật sự rất bắt mắt, vuông vức từng miếng, một ngụm liền có thể ăn hết một cái.
Cún con làm gì cũng không quên ông xã.
Bạch Tông Ân nhìn ánh mắt tràn đầy phấn khởi, nóng lòng muốn ăn thử của cậu, lạnh nhạt nói: "Em nhìn lại một chút."
"?" Cún con ngẩn ra, như mọc một dấu chấm hỏi trên đầu.
Bạch Tông Ân bị dáng vẻ đáng yêu này của thiếu niên lay động, dù trên mặt không thể hiện gì, còn giả vờ mang theo vẻ ghét bỏ. Anh dùng ngón tay đẩy hai má phúng phính của thiếu niên sang một bên rồi dời tầm mắt, ngoài miệng nói:
"Nhìn kỹ lại."
Hai cậu bé ăn sạch thức ăn trên đĩa, rất tốt, rất tôn trọng đồ ăn. Còn đĩa của bé gái thì vẫn còn lại miếng tráng miệng khi nãy, giờ đã bị mất một miếng nhỏ. Bé gái dường như đang rất tức giận, giọng nói nhỏ xíu như làm nũng:
"Ca ca, anh lừa em, món này khó ăn thật!"
"Ha ha, anh ăn thấy lạ nên mới đưa cho em ăn đấy. Em không thích như vậy thì chúng ta đúng là anh em ruột rồi, khẩu vị cũng giống nhau."
Cậu bé nói dối như thật.
Cô bé phồng má lên, rất tức giận nhưng cũng không lớn tiếng nói chuyện, dường như đã được dạy dỗ rất tốt.
"Ghét anh trai, không thích anh trai."
"Đừng giận mà, lát về nhà anh chơi búp bê với em nhé."
"Thật không? Anh hứa rồi đó."
Cô bé được dỗ ngay lập tức. Tề Trừng nhìn ba đứa trẻ mà trợn tròn mắt, nhỏ giọng nói:
"Cô bé này dễ dỗ quá đi."
Em cũng không kém con bé bao nhiêu. Bạch Tông Ân nghĩ thầm, cực kỳ dễ dỗ.
"Cái này trông đẹp thế mà, em sẽ nếm thử xem sao, biết đâu lại rất ngon."
Trong từ điển của nhóc Đói Cơm không có từ lãng phí đồ ăn, đặc biệt là đồ ăn mà cậu còn chưa nếm thử.
Tề Trừng cầm miếng bánh lên cắn một miếng. Bề ngoài là bánh trung thu ngàn lớp màu hồng nhạt, sau đó lại có vị bơ, ừm ừm hương vị cũng được mà, một chút dâu tây hòa lẫn với bơ xay nhuyễn--
Biểu cảm của thiếu niên dường như rất hưởng thụ, thoạt nhìn như mùi vị có thể chấp nhận được. Nhưng một giây sau, hai mắt cậu liền tròn xoe như nhận ra điều gì đó không đúng, ngây người mất một giây. Một giây tiếp theo, cậu lại nhăn mặt. Biểu cảm từ 'à, ăn cũng ngon nha' chuyển thành 'ăn phải cái gì mà kỳ thế này', rồi đến 'á á, không ăn nổi', sau đó lại cưỡng ép 'không thể lãng phí thức ăn, phải ăn thử lại lần nữa'.
Bạch Tông Ân cảm thấy thật ngứa tay, anh đưa tay nhéo hai má thiếu niên.
Cún con trợn tròn hai mắt, ông xã làm gì thế!
Cậu ngậm đầy miệng đồ ăn, miễn cưỡng ép mình nuốt xuống.
Bạch Tông Ân cầm nĩa lên, xiên miếng tráng miệng hồng nhạt rồi đưa vào miệng. Tề Trừng ở bên cạnh cuống quýt, nhỏ giọng nói: "Ông xã, anh đừng ăn, vị nó kỳ lắm."
Bánh trung thu ngàn lớp dâu tây bơ bọc trứng cá muối bên trong.
Vị mặn, vị tanh kết hợp với vị bơ.
Thật sự vô cùng phong phú.
Cún con nằm nhoài bên người ông xã, cầm cái đĩa sạch sẽ đưa lên.
"Ông xã, anh nhả ra đi, em che lại cho anh, không ai thấy đâu."
Nhưng rồi Tề Trừng nhìn ông xã mặt không biến sắc nuốt xuống. Trông anh cũng chẳng có vẻ gì là thống khổ như cậu khi nãy, ung dung thong thả ăn xong miếng bánh rồi đặt nĩa lại trên đĩa, động tác tao nhã đẹp đẽ không gây tiếng động.
"Anh lợi hại quá vậy ông xã, anh không thấy khó ăn sao?"
"Trước đây từng ăn qua." Bạch Tông Ân nói.
Cún con lập tức trợn tròn hai mắt, nhỏ giọng cằn nhằn:
"Ông xã, anh giống hệt cái tên nhóc anh trai kia đó, biết rõ món này rồi mà còn để yên cho em ăn nó. Mùi vị kỳ quái gần chết, vừa ngọt vừa tanh, lại còn mặn."
Lá gan đứa nhỏ này cũng bắt đầu lớn rồi.
"Bên trong là trứng cá muối, đây là món tráng miệng do đầu bếp rất nổi tiếng ở Pháp - tiên sinh Rodney sáng tạo ra."
Bạch Tông Ân phát hiện khi anh nói xong ba chữ 'Trứng cá muối' thì mặt tên nhóc ngốc nào đó đã biến thành biểu cảm thán phục 'Woa', nhìn qua có vẻ rất nóng lòng muốn thử lại lần nữa.
Thật sự dễ dỗ dành y hệt như cô bé kia vậy.
"Ông xã, em sẽ thử lại lần nữa xem, vừa nãy em chưa kịp thưởng thức."
Tề Trừng từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ ăn được món ăn cao cấp như vậy đâu.
Cậu cảm thấy mình nhất định phải cho trứng cá muối một cơ hội. Thử lại lần nữa!
Nhóc Đói Cơm nghèo khổ xốc lại tinh thần.
Tề Trừng đang bị 'Trứng cá muối' xâm chiếm đầu óc, đột nhiên cảm nhận được nhiệt độ ở khóe miệng. Cậu đối diện với ánh mắt của ông xã.
! ! ! !
Ông, ông xã đang sờ miệng cậu sao?
Thật kỳ quá đi.
Mặt Tề Trừng như bị thiêu cháy, cậu cứng ngắc đứng tại chỗ. Khóe môi lại có chút ngứa, thế là ma xui quỷ khiến duỗi đầu lưỡi ra liếm một cái, sau đó chạm phải cảm giác lành lạnh -- ngón, ngón tay của ông xã.
Chờ đến khi cậu nhận ra đó là gì thì mọi chuyện đã xảy ra rồi.
Cún con tay chân luống cuống, lắp bắp: "Em, em... không phải em cố ý đâu ông xã."
Bạch Tông Ân đè xuống cảm xúc mãnh liệt nơi đáy mắt, anh thu tay về, chỉ chỉ vào khóe miệng cậu, nói: "Khóe miệng dính bơ."
"Cám, cám ơn ông xã." Tề Trừng ngượng ngùng nói: "Em tự mình liếm cũng tới."
Á á á á á, cậu đang nói cái gì thế nàyyyyy. ( ≧Д≦)
Cũng may ông xã không hề nói gì mà chỉ gật đầu một cái.
Cún con đang hoảng loạn nên cũng không nhìn thấy ông xã của mình lúc thu tay lại có chút lúng túng, như không biết nên đặt tay vào đâu cho thích hợp, cuối cùng cứng nhắc đặt lên đầu gối.
Và Tề Trừng cũng quên mất không thưởng thức lại món tráng miệng màu hồng kia.
Bởi vì phu nhân Tưởng đã tới đây, khu nghỉ ngơi vốn vắng vẻ không người hỏi đến, giờ thì bắt đầu náo nhiệt lên.
Đây là lần đầu tiên Tề Trừng thấy phu nhân Tưởng.
Trong tiểu thuyết, bà đảm nhiệm vai 'người phụ nữ cay nghiệt', luôn ngăn cản tình yêu giữa hai nhân vật chính công thụ.
Phu nhân Tưởng dường như được chăm sóc rất tốt. Bà mặc sườn xám, vóc người hơi cao gầy, làn da cũng rất trắng. Có thể thấy khi còn trẻ bà đã từng là một người phụ nữ hiên ngang như thế nào. Bây giờ hai bên gò má có chút cao, trông cũng khá bình dị gần gũi.
"Tông Ân, sao con lại ngồi ở đây? Tối nay đã ăn cơm chưa?" Phu nhân Tưởng thân thiết hỏi thăm.
"Dì Triệu." Bạch Tông Ân chào một tiếng rồi nhàn nhạt nói: "Vừa rồi Trừng Trừng có lấy một chút món tráng miệng nên tôi cũng ăn rồi, hương vị cũng được."
Phu nhân Tưởng họ Triệu, tên đầy đủ là Triệu Thiến.
Bà không để ý đến thái độ lạnh nhạt của Bạch Tông Ân mà ngược lại còn thấy rất bình thường.
Đứa nhỏ này trải qua chuyện lớn như vậy, hai chân bị phế, tính cách trở nên lạnh nhạt, không thích nói nhiều cũng là điều dễ hiểu.
Phu nhân Tưởng càng thêm nhiệt tình nói:
"Con thích món gì, để dì bảo đầu bếp đi nấu."
Tiệc rượu có đủ món tráng miệng, sushi, thịt nguội, đồ ăn kiểu Tây, kiểu Trung, chỉ riêng bếp trưởng thôi cũng mời đến sáu vị.
"Không cần làm phiền dì Triệu."
Phu nhân Tưởng biết trước Bạch Tông Ân sẽ nói như vậy. Đối phương sau khi chân có vấn đề thì tính tình cũng lập tức thay đổi, trở nên lạnh nhạt, không muốn làm phiền đến người khác. Năm ấy, người thân duy nhất của đứa nhỏ mười lăm tuổi này là ông ngoại cũng qua đời. Những người họ hàng bên nhà họ Bạch vẫn luôn bám lấy để chia tài sản. Khi đó, bà thấy Bạch Tông Ân đáng thương nên nói muốn nhận Bạch Tông Ân làm con nuôi, thêm tên vào hộ khẩu nhưng không thay đổi họ.
Đương nhiên phu nhân Tưởng làm vậy cũng là vì muốn thăm dò Tưởng Kỳ Phong.
Bên ngoài đồn thổi, truyền tai nhau rằng Tưởng Kỳ Phong yêu thầm Lý Tuyết.
Bởi vì Tưởng Kỳ Phong thật sự đối xử với Bạch Tông Ân quá tốt.
Nhưng kết quả lại là Bạch Tông Ân không muốn. Tưởng Kỳ Phong cũng không muốn, thậm chí còn tức giận bảo bà đừng có lộn xộn nữa.
Vậy nên phu nhân Tưởng biết rõ chồng mình không có ý nghĩ kia với Lý Tuyết, thậm chí cũng không yêu thương Bạch Tông Ân nhiều như trong lời đồn. Cũng chăm sóc che chở nhưng không hề muốn gần gũi.
Sau đó phu nhân Tưởng lại nghĩ, đến con trai của mình mà Tưởng Kỳ Phong cũng không thân cận như vậy, hơn nữa bên ngoài còn đồn thổi, nếu gần gũi thêm nữa thì không được, chăm sóc che chở cho hắn thôi đã là rất tốt rồi.
"Đây là người mà con đã kết hôn cùng sao? Gọi là Trừng Trừng à, thật là dễ nghe."
Phu nhân Tưởng quay đầu nói chuyện phiếm với Tề Trừng:
"Con cũng giống như Tông Ân, gọi dì là dì Triệu được rồi, người trong nhà đừng khách khí."
Chính là kiểu trưởng bối quan tâm vãn bối.
Còn Tề Trừng lại rất cẩn trọng, nghiêm túc hệt như đang trả lời vấn đề của giáo sư vậy.
"Dạ được, chào dì Triệu."
Phu nhân Tưởng nở nụ cười:
"Trừng Trừng nói nghe thật mềm mại, vừa nhìn đã biết rất ngoan, nghe lời hơn Tiểu Chấp nhiều."
Mọi người xung quanh vừa nghe đến phu nhân Tưởng so sánh Tề Trừng với thiếu gia Tưởng thì ngay lập tức ánh mắt nhìn Tề Trừng trở nên nhiệt tình hơn rất nhiều. Và họ cũng biết được lời đồn đúng là thật, nhà họ Tưởng thật sự rất coi trọng Bạch Tông Ân, đến người đã kết hôn với anh cũng được coi trọng mấy phần.
Chẳng trách, nhà họ Tề chỉ là nhà giàu mới nổi mà hôm nay cũng được mời tới.
Hàn huyên không lâu sau, phu nhân Tưởng cũng đi bắt chuyện với các vị khách khác. Đoàn người thấy vậy cũng tản đi. Sau đó, Tề Bằng và phu nhân Tề tới đây, hai người vẻ mặt tươi cười, cảm giác rất thư thái trong tiệc rượu lần này.
Khi nãy, hai người nhà họ Tề đi giao thiệp khắp nơi. Tề Bằng thì đưa cho mấy vị khách khác vài tấm danh thiếp, bắt tay làm quen trò chuyện, hẹn nhau lần sau đi đánh golf, đi uống rượu.
Đêm nay phu nhân Tề cũng không bị mấy người âm dương quái khí chèn ép khắc nghiệt. Rõ ràng bà chỉ tiện tay trang điểm làm tóc một chút, nhưng phu nhân Lưu và phu nhân Vương đều khen bà trang điểm thật tự nhiên, kiểu tóc rất xinh đẹp, quần áo kiểu mới nhất phối hợp với túi xách trông cũng không tệ.
Đặc biệt là khi phu nhân Tưởng nói chuyện phiếm với con trai mình, lần đầu tiên phu nhân Tề cảm nhận được thú vui ở tiệc rượu. Mọi người đều nhìn bà ta rồi mỉm cười, đến bắt chuyện làm quen, thậm chí còn có thêm vài cuộc hẹn uống trà chiều, chăm sóc sắc đẹp.
Trước đây, nhà họ Tề bọn họ có bỏ bao nhiêu tiền cũng không có được loại cảm giác như thế này, lại còn bị cười nhạo là nhà giàu mới nổi.
Hai người biết, tất cả những thứ này đều do đứa con trai lớn nhất mang đến cho họ.
"Tiểu Trừng, con kết hôn lâu như vậy rồi mà cũng không về thăm nhà một chút." Tề Bằng nói.
Phu nhân Tề vẻ mặt tươi cười nói: "Đúng vậy Tiểu Trừng, ba mẹ cũng rất nhớ con. Kết hôn rồi thì cũng phải về thăm nhà một chút chứ. Dựa theo phong tục, ba ngày sau khi kết hôn thì phải về nhà thăm ba mẹ, tính đến giờ cũng gần một tháng rồi còn gì? Hai đứa con đều là thanh niên, lúc trước chỉ vội vàng đi đăng ký kết hôn, sau này vẫn phải bù đắp lễ tiết đàng hoàng."
Bù, bù đắp lễ tiết ư.
Tim Tề Trừng đập nhanh hơn.
Ý là nghi thức kết hôn sao?
Nghĩ vậy, cậu không khỏi cúi đầu nhìn xuống ngón tay trống không của mình, không đeo bất cứ thứ gì. Nếu như bù đắp nghi thức kết hôn thì chắc hẳn sẽ có phân đoạn trao nhẫn-- nghĩ đến đây, cậu cảm thấy mình đúng là thật sự đã kết hôn rồi...
Hai mắt Cún con ánh lên vẻ sáng ngời nhưng cũng không đáp lại lời phu nhân Tề mà quay đầu nhìn về phía ông xã.
Tề Trừng không muốn ép ông xã phải tổ chức lễ kết hôn với mình.
Trước đây kết hôn chỉ là vì anh bị ép...
Trong lòng thiếu niên nghĩ gì thì đều hiện hết lên trên mặt. Lòng bàn tay Bạch Tông Ân có chút nóng, anh nắm tay lại, trên mặt không thể hiện ra bất cứ điều gì: "Đúng là phải trở về nhà. Xin lỗi, là tôi thất lễ rồi."
Phu nhân Tề thấy Bạch Tông Ân nghiêm túc như vậy thì bị dọa cho sợ, vội vàng nói: "Không có chuyện gì, không có chuyện gì, các con chọn ngày về là được."
Kỳ thực bà vẫn có chút sợ Bạch Tông Ân. Chờ đến khi rời đi mới hỏi chồng mình, Tề Bằng không nói rõ điều gì, chỉ nói rằng: "Đợi đến khi tiên sinh Bạch và Tiểu Trừng về rồi thì lúc đó đừng có nói lung tung."
Nghe xem, bây giờ còn gọi là tiên sinh Bạch. Phu nhân Tề nghe vậy thì lập tức biết chồng bà cũng cảm thấy sợ Bạch Tông Ân giống như mình vậy.
Phần chính của tiệc tối hôm nay cuối cùng cũng đến. Bánh sinh nhật được đẩy lên, Tưởng Chấp ước nguyện sau đó thổi nến.
Tề Trừng và ông xã đứng ở một góc, cậu nhỏ giọng nói: "Nếu như em là Tiểu Chấp thì em nhất định sẽ ước năm sau không tổ chức sinh nhật kiểu này."
"Vậy nguyện vọng đó nhất định sẽ không bao giờ thành hiện thực." Bạch Tông Ân nói rất khẳng định.
Đúng thật.
Phu nhân Tưởng rất thích tổ chức tiệc rượu cho con trai. Trong tiểu thuyết, đến năm Tưởng Chấp sinh nhật lần thứ hai mươi hai, cậu sẽ mời Úc Thanh Thời đến. Sau đó, khi Tưởng Chấp lén lút ôm hôn Úc Thanh Thời thì bị phu nhân Tưởng nhìn thấy -- cậu đã nghe đồng nghiệp miêu tả nội dung khi ấy rất kịch liệt.
Sau đó Tưởng Chấp bị khóa thẻ, trốn trong nhà của Úc Thanh Thời, trở thành tiểu bạch kiểm của y.
Trong cái rủi có cái may, tình cảm giữa hai người họ càng ngày càng nồng nhiệt.
Tưởng Chấp dưới giường là chó con, trên giường trở thành tiểu chó săn.
Cả ngày lẫn đêm...
Tề Trừng nghĩ đến nội dung vở kịch, đột nhiên cảm thấy hơi hâm mộ đứa em trai ngốc đang đứng trên sân khấu kia.
Bao, bao giờ cậu mới có thể được ngủ trên giường ông xã đây chứ...
Cún con thấp kém.jpg
Tưởng Chấp ước nguyện xong thì cắt bánh ngọt. Lúc này, vừa vặn Tưởng Kỳ Phong cũng trở lại để lấy giấy tờ quan trọng. Sau khi lấy được thì bị phu nhân Tưởng biết nên mới ra đây lộ mặt, khích lệ con trai vài ba câu, nói mấy câu khách sáo như cảm ơn mọi người đã tới tham gia tiệc tối hôm nay bla bla...
Tề Trừng thấy Tưởng Kỳ Phong.
Là một người đàn ông trung niên cao lớn, dáng vẻ khá bình thường, khí chất vô cùng nghiêm túc.
Cậu theo bản năng cúi đầu nhìn ông xã.
Vết đỏ hồng nơi đuôi mắt kia trông rất lạnh lùng, ánh mắt mang theo khí thế sắc bén.
Tề Trừng lấy hết dũng khí, lặng lẽ đưa tay ra chủ động nắm lấy tay ông xã.
"Cảm ơn mọi người, tôi còn có việc nên bây giờ phải đi trước."
"Mọi người cứ tự nhiên, cám ơn vì đã nể mặt chúng tôi mà đến đây."
Tưởng Kỳ Phong đi theo phía sau trợ lý, khách mời cười cười tự động tránh đường.
Tưởng Kỳ Phong đang vội vã rời đi thì nhìn thấy Bạch Tông Ân đang ở trong góc. Ông ta quay sang nói với trợ lý: "Cậu lên xe chờ tôi trước."
Sau đó liền bước đến.
"Tông Ân."
Bạch Tông Ân thần sắc bình thản, nhàn nhạt nói: "Chú Tưởng."
Tưởng Kỳ Phong dường như đã quen. Ông ta khom người, mặt nghiêm túc lộ ra vài phần tươi cười, chỉ là vì không thường xuyên cười nên nụ cười này có hơi cứng nhắc, nói:
"Đúng là nên đi ra ngoài nhiều hơn một chút. Nghe nói con kết hôn rồi, chính là người này sao? Tên gì? Con nhà ai?"
"Nhà họ Tề, em ấy tên là Tề Trừng." Bạch Tông Ân nói.
Tưởng Kỳ Phong nghĩ một hồi, cũng không nhớ được nhà họ Tề là nhà nào, rất nhanh lại nói: "Nếu kết hôn rồi thì phải sống chung cho thật tốt. Chờ chú trở về thì tới nhà ăn cơm một bữa rồi bù đắp quà kết hôn cho hai đứa, bây giờ chú đi trước."
"Được." Bạch Tông Ân lạnh nhạt đáp: "Cám ơn chú Tưởng."
Tưởng Kỳ Phong đứng lên. Ông ta nhìn thấy hai người nắm tay nhau thì ừm một tiếng rồi lại vội vã rời đi.
Đại sảnh lâm vào sự yên tĩnh ngắn ngủi, mãi đến khi không thấy được bóng lưng Tưởng Kỳ Phong nữa thì âm nhạc lại lần nữa vang lên, có tiếng tán gẫu, tiếng nói chuyện, xen lẫn một chút kinh ngạc và hưng phấn.
"Thật sự là Tưởng Kỳ Phong kìa."
"Lão Tưởng thật sự là một người tốt bụng, đối xử với con của cố nhân còn thân thiết hơn với con trai của mình, chẳng trách sự nghiệp ngày một lớn hơn."
"Đúng vậy, lại còn tự mình khom lưng nói chuyện nữa chứ, Tưởng Kỳ Phong tốt thật đấy."
...
Những câu nói này khiến Tề Trừng cảm thấy rất rất rất không thoải mái, vô cùng chói tai.
"Ông xã, em thấy hơi nóng, mình ra ngoài hóng gió một chút đi."
Một lúc sau Bạch Tông Ân mới ừm một tiếng.
Họ rời xa những ánh mắt ngưỡng mộ, những lời bàn tán sau lưng.
Không khí lạnh lẽo phả vào mặt, Tề Trừng không dám nhìn thẳng ông xã. Cậu run run hai chân, khoa trương nói:
"Ôi ông xã, sao lạnh quá đi, ông xã ôm em một cái có được không? Như vậy sẽ bớt lạnh hơn."
'Phù phù'.
Tề Trừng khom người rúc vào lồng ngực Bạch Tông Ân.
Cũng là rúc vào một trái tim lạnh giá.
Thời điểm xuyên tới đây, ngay từ đầu cậu đã biết ai là hung thủ hại ba của Bạch Tông Ân phải bỏ mình trong biển lửa, ai là người gây ra tai nạn giao thông khiến anh phải mất đi mẹ và đôi chân của mình.
Chính là Tưởng Kỳ Phong đang được mọi người tán thưởng nhân nghĩa, lòng thương người bao la trong sảnh tiệc kia.
Điều này thật sự quá nặng nề nên Tề Trừng không dám nhắc tới và cũng không dám nói ra.
Nhưng bây giờ, Tề Trừng đang ôm ông xã của mình.
Trong lòng cậu cảm thấy rất khổ sở....