33. Chương 33

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hơn hai mươi năm trước, Tưởng Kỳ Phong và Bạch Hoa cùng đỗ vào một trường đại học danh tiếng nằm trong top ba của Hoa Quốc. Tưởng Kỳ Phong học tài chính, còn Bạch Hoa học công nghệ thông tin. Dù học hai ngành khác nhau, họ tình cờ lại ở chung một ký túc xá.
Sau khi quen biết, cả hai nhận ra đối phương rất ăn ý với mình. Thế là, sau khi tốt nghiệp, họ cùng hợp tác thành lập công ty Hoa Khải.
Tên công ty mang ý nghĩa từ tên của hai người, gửi gắm hy vọng Hoa Quốc có thể quật khởi.
Vừa tốt nghiệp đại học, Bạch Hoa lập tức kết hôn với con gái của giáo sư Lý thuộc học viện văn học. Rất nhanh sau đó, cả hai đón con trai đầu lòng, chính là Bạch Tông Ân.
Còn Tưởng Kỳ Phong, hai năm sau mới kết hôn, cưới một thiên kim tiểu thư nhà giàu bậc nhất Bắc Thành, tên là Triệu Thiến.
Đó cũng là khoảng thời gian nền kinh tế Hoa Quốc phát triển nhanh chóng, là thời cơ tốt cho Hoa Khải. Chỉ vài năm sau, quy mô công ty đã không còn nhỏ bé như trước. Thêm vài năm nữa, khi tương lai của Hoa Khải đang trên đà phát triển, Tưởng Kỳ Phong và Bạch Hoa lại xảy ra xung đột.
Bạch Hoa cho rằng công nghệ kỹ thuật sẽ phát triển mạnh mẽ trong tương lai, nên công ty cần chuyển trọng tâm từ công nghiệp sang nghiên cứu kỹ thuật. Còn Tưởng Kỳ Phong lại nghĩ, nền kinh tế Hoa Quốc phát triển nhanh chóng, tiềm lực công nghiệp sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Hơn nữa, ông ta còn có được nguồn tin tức linh hoạt từ nhà vợ rằng chính phủ sẽ bán tháo đất, vì vậy bất động sản mới là lĩnh vực nên quan tâm.
Cả hai đều là những người trẻ tuổi đầy tham vọng, không ai có thể thuyết phục được ai, khi ấy hai bên không cách nào thỏa hiệp. Bạch Hoa lấy lại cổ phần của mình, để công ty lại cho Tưởng Kỳ Phong. Sau đó, ông bắt đầu gây dựng lại sự nghiệp từ con số không một lần nữa, hai người mỗi người đi một ngả.
Nhưng khi đó, Tưởng Kỳ Phong đã vay vốn từ ngân hàng Quốc gia sau lưng Bạch Hoa để chuẩn bị mua đất. Nếu Bạch Hoa rút cổ phần, ngân hàng sẽ không chấp nhận việc định giá công ty.
Khi ấy, mọi kế hoạch lớn trong tương lai mà Tưởng Kỳ Phong dự định đều sẽ bị trì hoãn, tan thành bọt nước.
Trong kinh doanh, thời cơ là quan trọng nhất. Nếu chậm trễ một chút thôi, nhất định sẽ bỏ lỡ cơ hội làm ăn lớn.
Cũng vì vậy mà hai người cãi vã rất nhiều lần. Cuối cùng, Bạch Hoa qua đời trong phòng làm việc của mình. Theo kết quả điều tra của cảnh sát, Bạch Hoa say rượu hút thuốc, không cẩn thận làm rơi tàn thuốc vào giấy tờ, cuối cùng bị thiêu chết trong biển lửa.
Sau khi biết tin chồng mình qua đời, Lý Tuyết chịu đả kích rất lớn. Bạch Hoa không có thói quen uống rượu, dù có uống thì cũng rất ít, chỉ một hai ly là dừng. Còn hút thuốc thì càng không, vì khi bà bắt đầu mang thai, Bạch Hoa đã bỏ thuốc từ lâu. Lý Tuyết không tin chỉ vì công việc có vấn đề mà chồng mình phải tìm đến thuốc lá.
Khi Bạch Tông Ân mười hai tuổi, một ngày nọ mẹ anh bỗng nói rằng cái chết của ba có điểm đáng ngờ, tuyệt đối không phải do tai nạn.
Và rồi ngày hôm đó, khi hai người đang trên đường đến nhà ông ngoại thì xảy ra chuyện.
Mẹ anh dùng cả thân mình che chở cho anh, vững vàng bảo vệ.
[... Tiểu Ân, con nhất định phải cẩn thận.]
Đó chính là câu nói cuối cùng Bạch Tông Ân được nghe từ mẹ mình, sau đó bà qua đời.
Sau tai nạn lần đó, Bạch Tông Ân không còn mẹ, cũng không còn cách nào có thể đứng lên được nữa. Ngồi trên xe lăn, anh đã tự trách bản thân trong một khoảng thời gian dài. Trong khoảng thời gian tối tăm đó, câu nói cuối cùng của mẹ cứ điên cuồng lặp đi lặp lại trong đầu Bạch Tông Ân. Và rồi, cảnh sát lại kết luận tai nạn giao thông kia là do bất ngờ.
Tài xế chở hàng vì mệt mỏi và cũng có uống một chút rượu nên đã vô tình va vào họ.
Kể từ đó, ngoại trừ ông bà ngoại, Bạch Tông Ân đề phòng tất cả mọi người.
Nhưng sau đó, ông bà ngoại cũng lần lượt qua đời.
Bạch Tông Ân không tin tất cả chỉ là tai nạn. Anh tin lời mẹ mình đã nói, hoài nghi Tưởng Kỳ Phong, nhưng anh không tìm được bất cứ bằng chứng gì. Và cũng sẽ không có ai tin lời một đứa nhóc với hai chân tàn tật, mất ba mất mẹ, ngồi trên xe lăn cả...
Hơn nữa, Tưởng Kỳ Phong lại rất khéo léo trong cách đối nhân xử thế.
Thanh danh của ông ta càng ngày càng tốt, tập đoàn Tưởng thị càng làm ăn càng phát triển.
Mặc dù chứng cứ có điểm đáng ngờ, nhưng Bạch Tông Ân cũng không trình báo lại với cảnh sát.
Khi một người có nhiều tiền, quyền lực của hắn ta cũng sẽ theo đó mà tăng lên. Một nhân vật nhỏ bé làm sao có thể lay động được một ngọn núi lớn, đặc biệt là một ngọn núi 'ân tình'.
Vậy thì phải tìm mọi cách để trở nên vĩ đại hơn ngọn núi này, không quan tâm người ngoài nghĩ như thế nào. Khi đã đủ lớn mạnh, Bạch Tông Ân sẽ có quyền lên tiếng.
Nợ máu phải trả bằng máu, hơn nữa còn phải trả lại gấp bội.
Không thể hạ Tưởng Kỳ Phong bằng một đòn duy nhất, nên tạm thời ẩn nhẫn chính là điều Bạch Tông Ân vẫn thường làm.
Gió mùa đông mặc dù lạnh lẽo, nhưng cũng không thể lạnh bằng nỗi hận trong anh.
Nhưng hiện tại, trong ngực Bạch Tông Ân lại là nhiệt độ của một người khác, sự ấm áp và nhiệt tình cuồn cuộn của thiếu niên không ngừng truyền đến.
Chóp mũi đều là mùi hương của Tề Trừng.
Có vị ngọt, thanh mát của đồ ăn và hương trái cây từ sữa dưỡng.
Dáng vẻ ăn đồ ăn vừa buồn cười vừa đáng yêu lúc nãy của thiếu niên đã thay thế toàn bộ ký ức không vui đó của anh. Cậu mềm mại gọi anh một tiếng ông xã, toàn tâm toàn ý tin tưởng anh...
"Hắt xì!"
Tề Trừng bị gió thổi nên khẽ hắt xì một cái. Cậu nhận ra mình vẫn còn đang vùi mặt vào cổ ông xã nên cuống quýt nói: "Ông xã, em không cố ý đâu, để em lau sạch cho anh."
Bên tai là âm thanh nói chuyện của thiếu niên, vừa ngứa vừa ấm áp.
"Cái gì của em cũng đều sạch sẽ."
"A?"
Tề Trừng nghe vậy thì bối rối muốn chết, cậu ngại ngùng nói:
"Nhưng, nhưng mà cũng không đến mức phải khen em như vậy đâu...?"
Cậu vừa ăn xong bánh ngọt nên có lẽ còn vương mùi ngọt của bơ.
Bạch Tông Ân một tay ôm lấy eo thiếu niên đang muốn trốn đi, lạnh lùng nói: "Đừng nhúc nhích, em phải lau sạch đã."
Quả nhiên lời vừa nãy chỉ là trót lưỡi đầu môi.
Tề Trừng nhỏ giọng lải nhải, cậu đã bảo rồi mà, sao ông xã có thể thay đổi tính tình rồi khen cậu sạch sẽ được chứ!
Cậu cún con giơ cánh tay lên, dùng phần cổ tay lộ ra của áo sơ mi nhẹ nhàng lau lau cổ ông xã.
Cổ ông xã rất thon dài và tinh tế, làn da sạch sẽ tươi tắn, lại có chút gì đó lạnh lẽo. Tề Trừng lau đi lau lại, biến thành Tiểu Háo Sắc, mặt đỏ bừng nhỏ giọng nói: "Được rồi."
Cậu chậm rãi rời đi, sau đó mới chú ý tới vừa rồi mình giống như cả người đều muốn vùi vào lòng ông xã.
Thiếu chút nữa đã ngồi lên chân anh ấy rồi
Tề Trừng lén lút nhìn sang thì thấy hình như tâm trạng ông xã đang rất tốt, trông cũng không có vẻ gì là muốn nhéo mặt cậu. Tề Trừng thở phào một hơi rồi nói: "Ông xã, chúng ta đưa quà cho Tưởng Chấp rồi về nhà thôi."
"Ừm." Bạch Tông Ân gật đầu: "Em đi đi."
Tề Trừng nghĩ đến những lời nói sắc như dao của những người kia, cậu ngoan ngoãn gật đầu một cái, nhỏ giọng dặn dò: "Vậy anh gọi điện thoại cho chú tài xế đi, nơi này lạnh quá, em còn để quên áo khoác trong kia nữa, ông xã lên xe trước chờ em nhé."
Tầng băng mỏng cuối cùng còn sót lại cũng đã bị lời dặn dò của thiếu niên nhẹ nhàng thổi tan đi...
Chỉ còn lại sự dịu dàng.
"Được, tất cả đều nghe chồng nhỏ."
Tề Trừng: !!!!
A a a a a.
Ông xã đang nói cái gì vậy chứ!
Sao, sao, sao tự nhiên lại đột nhiên gọi cậu là chồng nhỏ nữa rồi!!!
Cậu cún con cảm thấy vô cùng xấu hổ, mặt đỏ bừng bừng, tay chân lóng ngóng đi vào sảnh tiệc.
Tưởng Chấp thoát khỏi đám khách khứa thì giờ cũng đang tìm hai người họ.
Tề Trừng cầm quà đưa tới, cậu cười híp mắt, dáng vẻ như trưởng bối nói: "Em trai lớn thêm một tuổi rồi nha. Đây là món quà mà tui và ông xã cùng nhau mua đó. Từ giờ cậu sẽ không cần phải lén lút chơi game nữa. Chúc cậu tuổi mới thật vui vẻ, chuyện gì cũng sẽ thật thành công."
Tưởng Chấp: "..."
Mỗi lần nhìn bộ dạng 'từ ái' này của anh dâu, hắn đều cảm thấy có chút kỳ quái, dù sao thì đối phương cũng nhỏ hơn hắn nửa tuổi cơ mà.
Thôi. Người ta đã kết hôn với anh trai hắn rồi thì thế nào đi chăng nữa, anh dâu vẫn là anh dâu thôi. Em trai ngoan ngoãn nhận quà: "Bây giờ hai người phải về rồi à?"
"Cũng trễ rồi, tui còn phải về để xoa bóp chân cho anh cậu nữa đó."
Tưởng Husky lại hóa thành quả chanh thành tinh. Đại ca vốn dĩ không thích người khác đụng vào người, anh dâu không được tính là người ngoài, chỉ có em trai như hắn mới là người ngoài...
Tề Trừng cười ha ha: "Sinh nhật vui vẻ nha, tạm biệt."
"Để tôi tiễn hai người." Tưởng Chấp thu lại vẻ mặt chua xót.
Tề Trừng đi lấy áo khoác. Vừa ra khỏi cửa, cậu lập tức nhìn thấy ông xã không hề lên xe trước mà đang ở bên đài phun nước chờ mình, cậu vội vã chạy cộc cộc xuống bậc thang.
"Nếu em ngã thì không chỉ phải ăn hồ đào mà còn phải để chú Quyền mua thêm chút xương heo."
Bạch Tông Ân nắm lấy tay thiếu niên rồi nói.
Tề Trừng đứng vững lại, lấy áo khoác khoác thêm cho ông xã, thật vui vẻ nói: "Em chính là heo con đó."
Một vẻ mặt dương dương tự đắc.
Bạch Tông Ân: ...
"Về nhà thôi."
Ha ha, ông xã lại lảng sang chuyện khác rồi kìa.
Cậu cún con biểu thị mình hiểu rồi.
"Anh." Tưởng Chấp đứng tại chỗ.
Bạch Tông Ân nhìn sang, thần sắc lạnh lùng, ý tứ trong mắt như đang ẩn giấu dưới ánh trăng, không thể nhìn rõ. Tề Trừng đứng bên cạnh ông xã, không nói một lời.
"Đứng xa như vậy làm gì." Bạch Tông Ân lên tiếng.
Tưởng Chấp vui vẻ lại đây, cười vui vẻ giống hệt như Husky ngốc.
Cái gì hắn cũng không biết, nhưng tâm tình đại ca tốt hay không tốt hắn đều có thể cảm nhận được. Lúc trước, anh trai đối xử với hắn rất lạnh nhạt, còn xa lánh hắn, Tưởng Chấp không dám hỏi nguyên nhân vì sao. Giống như sau đợt tai nạn giao thông khi ấy, đại ca rất lạnh lùng, khi đó hắn chỉ cần chờ một thời gian thì anh ấy sẽ tốt hơn.
Mà lần này hắn không phải chờ lâu, rất nhanh đại ca đã không còn lạnh nhạt với hắn nữa, tất cả là nhờ có anh dâu hòa giải.
"Sinh nhật vui vẻ, Tiểu Chấp." Bạch Tông Ân nói.
Tưởng Chấp: "Anh, em thật cảm động muốn khóc, có thể ôm em một cái không?"
Tề Trừng trợn mắt giận dữ nhìn!
"Không thể." Bạch Tông Ân lạnh giọng từ chối, sau đó vỗ vỗ cánh tay Tưởng Chấp rồi nói: "Bên ngoài lạnh, trở về đi thôi."
"Em nhìn anh và anh dâu lên xe." Tưởng Chấp vừa dứt lời thì nhìn đến mắt anh trai, lập tức sợ hãi nói: "A, em trở về liền đây. Hai người trên đường nhớ chú ý an toàn, dặn tài xế lái xe chậm một chút, tạm biệt."
Tề Trừng nhanh chóng phất tay tạm biệt tiễn Husky đi.
Ôm cái gì mà ôm!
Không cho!
Husky chậm chạp đi được ba bước thì quay đầu lại nhìn một chút. Thành thật mà nói, bên trong kia quá mức ồn ào, rất nhiều người mà hắn không hề quen biết, bây giờ vào lại trong đó cũng không có ý nghĩa. Tưởng Chấp suy nghĩ một chút rồi sải bước về vườn hoa bên cạnh, chọn một chỗ ngồi xuống rồi mở quà.
Là một chiếc máy chơi game đời mới.
Tưởng Husky nhếch miệng cười rất vui vẻ, ngoài miệng lại oán giận nói: "Mua Pikachu cho anh dâu, còn của mình thì mua màu kinh điển."
Sau đó hắn chụp hình, mở avatar bầu trời đầy sao.
【jz 】: anh Thanh Thời, đây là quà sinh nhật mà anh trai với anh dâu tặng em nè, bữa nào hai chúng ta cùng chơi nhé.
Năm phút sau.
【 Úc Thanh Thời 】: Được. Sinh nhật vui vẻ [tung hoa]
Husky nhìn chằm chằm cái sticker tung hoa nửa ngày.
Hi hi.
...
Trên xe, vì tài xế đã sớm mở hệ thống sưởi nên bên trong rất ấm áp. Thế nhưng lúc mới lên, Tề Trừng mượn cớ mình thật là lạnh nên muốn nắm tay ông xã. Bây giờ ấm ơi là ấm rồi, cậu cũng lén lút không buông tay, ngồi yên một chỗ, lông tóc xoăn trên đầu cũng vểnh lên.
Ông xã cực kỳ tốt, siêu siêu tốt.
Có thể là anh đã từng giận chó đánh mèo lên Tưởng Chấp, nhưng việc tặng mô tô cho hắn thì không phải là giả. Đó là xuất phát từ tấm lòng của anh, ông xã thật sự yêu thương Tưởng Chấp như em trai.
Cậu hy vọng, cậu thật sự hy vọng mọi chuyện sẽ không đi theo như cốt truyện ban đầu.
Có thể ông xã sẽ nhất định báo thù —— Tề Trừng mím mím môi, rất nghiêm túc suy nghĩ: Được thôi, thảm thì thảm đi. Husky còn có Úc Thanh Thời, còn có công ty, từ một tên nhóc vắt mũi chưa sạch trở thành tổng tài của tập đoàn lớn.
Cậu chỉ là nhân vật pháo hôi nhỏ, đến lúc đó cậu sẽ nắm tay ông xã rồi cả hai cùng nhảy lầu là được.
Như vậy đã là hời lắm rồi đó.
Mấy sợi tóc xoăn trên đầu hình như cũng rất nghiêm túc.
Bạch Tông Ân thấy thiếu niên một vẻ mặt bi tráng như bất chấp tất cả, anh không khỏi đưa tay sang nhéo lấy má thiếu niên, sau đó bình tĩnh thu hồi ánh mắt:
"Em đói bụng sao? Chú Quyền nói về nhà sẽ có mì vằn thắn ăn."
Tề Trừng vốn muốn hỏi ông xã lại làm gì mặt cậu thế, nhưng khi nghe vậy thì lực chú ý lập tức bị dời đi.
Mì vằn thắn.
Nhóc Đói Cơm liếm liếm môi, "Nhân bên trong là gì vậy ông xã?"
"Chắc là rau cần." Bạch Tông Ân nhàn nhạt nói.
"Không đâu, nếu có rau cần thì em sẽ bỏ vào chén ông xã là được."
Nhóc Đói Cơm đã tìm ra cách giải quyết tối ưu.
Cơ trí quá đi.
Bạch Tông Ân nở nụ cười, nụ cười rất nhạt, Tề Trừng ở bên cạnh cũng không hề chú ý tới.
Đã nhiều năm như vậy, chỉ có mỗi tiệc tối hôm nay là thú vị đôi chút.
Trở về lúc hơn chín giờ. Chú Quyền đang làm vằn thắn, chỉ cần hai đứa vừa về đến rửa sạch tay xong là có thể ăn khuya.
Vằn thắn có vỏ rất mỏng, bên trong có tôm bóc vỏ, nấm và thịt heo. Mì sợi là mì trứng, vàng óng rất dai, một vắt mì nhỏ, nước canh trong vắt, rau mùi hành lá đầy đủ, vô cùng thanh đạm, một giọt dầu ớt nhàn nhạt cũng không có.
Cầm tô húp một ngụm nước dùng, cả người đều sẽ cảm thấy ấm áp hẳn lên.
Bạch Tông Ân biết tâm ý của chú Quyền, những năm qua cũng đều như thế. Ông sẽ làm chút canh nóng để ăn khuya, dù Bạch Tông Ân không đói bụng nhưng anh vẫn sẽ ăn hai ba miếng theo ý chú Quyền.
Năm nay thì lại khác.
"Hương vị như thế nào?" Chú Quyền hỏi.
Tề Trừng như gà con gật đầu lia lịa, cậu húp một ngụm canh lớn rồi lại nói: "Ăn thật ngon. Hồi nãy con ở trong bữa tiệc ăn một khối tráng miệng rất kỳ lạ, bên trong vừa mặn vừa tanh, không hề ngon như đồ ăn chú Quyền nấu."
Kẻ giẫm đạp đệ nhất - Tề Trừng.
Chú Quyền nghe vậy thì rất cao hứng, cười ha ha: "Tiệc rượu của Tưởng gia đều mời những đầu bếp năm sao tới, tay nghề của chú làm sao có thể so sánh được chứ."
Tề Trừng cảm giác lúc chú Quyền nói câu này, trên mặt ông rất đắc ý.
"Thật đó ạ, chú không tin thì hỏi ông xã một chút."
...