Chương 7

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bắc Thành là thành phố được đầu tư phát triển kinh tế mạnh mẽ nhất Hoa Quốc. Trong nội thành, đâu đâu cũng thấy nhà cao tầng san sát, mười ba tuyến đường sắt chạy dọc từ Bắc xuống Nam, cả thành phố toát lên vẻ sầm uất, hối hả.
Từ khi xuyên không tới đây, Tề Trừng vẫn chưa một lần ra khỏi nhà – à, bữa tiệc rượu hôm trước thì không tính. Hôm đó cậu chỉ việc lên xe, đi đến nơi, xuống xe ăn bánh ngọt, rồi lại lên xe về nhà.
Tối nay mới là lần đầu tiên cậu chính thức bước chân ra ngoài để cảm nhận thành phố.
Tề Trừng tìm mãi trong tủ quần áo mới thấy một chiếc áo khoác nhung, phía sau thêu hình con hổ nhe nanh múa vuốt. Cậu lại lục sang chỗ quần, chỉ có duy nhất một chiếc quần jean màu đen... không có lót nhung.
Có lẽ vì hồi bé từng bị bắt cóc suốt ba năm, trải qua cuộc sống quá đạm bạc, nên nguyên chủ rất ghét bị người khác chê quê mùa, không có tiền.
Là một kẻ trọc phú mới phất, hắn ta cực kỳ thích mua sắm đồ hiệu để thể hiện đẳng cấp. Gu thẩm mỹ chạy theo thời thượng, luôn luôn mua những món đồ mà người mẫu mặc quảng cáo, còn áo lông vũ hay quần nhung thì đừng hòng có trong tủ đồ của hắn.
Nguyên chủ rất gầy, trông cứ như người bệnh. Tề Trừng gầy là do thời điểm ôn thi đại học cậu nỗ lực học tập mà lại không có tiền nên cơ thể không đủ dinh dưỡng. Còn nguyên chủ gầy là vì theo đuổi cái đẹp, theo trào lưu thị trường.
Lúc ra ngoài, cậu không thấy chú Quyền trong phòng khách, chỉ có mỗi Bạch Tông Ân.
"Ông xã, tui đi ra ngoài nha!"
Tề Trừng nhảy nhót vui vẻ. Đúng là một chú cún con tự do tự tại! Cậu muốn đi quẹt thẻ của ông xã!!!
Bạch Tông Ân liếc nhìn bóng lưng gầy gò đang chuẩn bị ra ngoài, rồi lạnh nhạt thu ánh mắt về.
Tề Trừng vừa bước ra ngoài đã bị lạnh đến run cầm cập.
Sao mà lạnh thế này!!!
Nhưng nếu quay vào, trong tủ cũng chẳng có bộ quần áo nào đủ ấm. Tề Trừng đi ra đi vào hai lần, có lẽ vì trong nhà có lò sưởi nên quá ấm áp, vừa mới ra ngoài liền chưa quen, chắc thích nghi một chút là được thôi.
Thế là cậu lại bước đi rất sảng khoái.
Đây là một khu biệt thự, vì để đảm bảo sự riêng tư cho các hộ gia đình ở đây, hệ thống bảo mật và an ninh đều cực kỳ tốt.
Từ trong nhà đi ra đến cổng khu biệt thự phải mất đến mười phút, đợi đến khi Tề Trừng nhìn thấy cánh cổng lớn, cậu đã bắt đầu hối hận rồi.
Lò sưởi trong nhà ấm áp không sướng sao? Bộ phim hoạt hình đang xem dở cũng rất hay. Hay là –
Tề Trừng quay đầu nhìn con đường vừa đi qua, tự động viên bản thân bước tiếp.
Gà rán!
Trà sữa!
Bánh ngọt!
Kẻ ham ăn thì không sợ lạnh!!!
Biệt thự của Bạch Tông Ân nằm trong một khu rất yên tĩnh. Cả vùng xung quanh đều là khu dân cư sang trọng. Cách đó một con đường là các siêu thị lớn nối tiếp nhau, năm ngoái còn xây thêm một trung tâm thương mại cao cấp chuyên bán đồ xa xỉ. Từ xa đã thấy đèn đuốc sáng rực, ở quảng trường có rất nhiều người trẻ tuổi đang chụp ảnh "sống ảo". Ven đường đậu hàng loạt siêu xe.
Tề Trừng dựa vào "danh tiếng" ham ăn của mình mới có thể lê lết đến đây. Chưa kịp cảm thán quang cảnh đẹp đẽ, cậu đã run lập cập bước vào bên trong tòa nhà cao cấp kia.
Cậu cần gấp một cái lò sưởi...
Chờ ở trong đó một lát, Tề Trừng lại run rẩy rời đi lần thứ hai.
Một cái áo sơ mi giá tám nghìn năm trăm tệ.
Kính râm mười nghìn một trăm tệ.
Quần lót nhung hai mươi nghìn mốt trăm tệ...
Thôi, xin lỗi, làm phiền rồi.
___
Bạch Tông Ân cũng không biết đang nghĩ gì, anh vẫn ngồi ở phòng khách mà chưa về phòng. Anh nhìn ti vi nhưng cũng không rõ trong đó đang nói gì.
Chú Quyền cầm ly nước ấm ngồi trên sofa xem ti vi, nói: "Nam chính này đúng là ngốc thật, cô nữ chính kia vừa nhìn đã biết là thích hắn vậy mà hắn cũng không nhận ra." "Ừm." Bạch Tông Ân đơn giản đáp lại.
Chú Quyền bật cười, gì mà nam chính nữ chính, trên ti vi đang chiếu phim "tay xé quỷ" kia mà!
Tiểu Trừng mới ra ngoài được nửa tiếng thì phải? Trước đây khi Tề Trừng không ở đây, phòng khách hay ti vi cơ bản đều không được sử dụng. Ăn cơm xong thì ai về phòng nấy, nếu như Tiểu Tưởng có ở lại, cũng rất ít khi ra phòng khách xem ti vi.
Một nơi rộng lớn như vậy lại lạnh lẽo như băng, căn bản không giống một gia đình.
Chú Quyền biết, Tông Ân cũng không coi nơi này là nhà.
Nhưng bây giờ thì đã khác rồi.
Ting!
Điện thoại vang lên tiếng báo tin nhắn đến.
Bạch Tông Ân cầm lấy điện thoại đặt trên bàn.
【Kính gửi Bạch tiên sinh, vào lúc 9 giờ 43 phút hôm nay, thẻ của ngài đã chi tiêu 28 nhân dân tệ. Đây là tin nhắn nhắc nhở, vui lòng nhấn phím 1 để xác nhận.】
Bảy phút sau.
【Kính gửi Bạch tiên sinh, vào lúc 9 giờ 50 phút hôm nay, thẻ của ngài đã chi tiêu 32 nhân dân tệ. Đây là tin nhắn nhắc nhở, vui lòng nhấn phím 1 để xác nhận.】
Mười phút sau.
【... Chi tiêu 53 nhân dân tệ... 】
【... Chi tiêu 88 nhân dân tệ... 】
Tiếng báo tin nhắn vẫn ting ting từng hồi không dứt.
Bạch Tông Ân nhìn chằm chằm vào tin nhắn trong điện thoại, Tề Trừng rốt cuộc đã mua những gì? Mặc dù biểu cảm trên mặt anh rất nhạt, nhưng dù sao chú Quyền cũng đã chăm sóc Bạch Tông Ân nhiều năm, ông liền hiểu gương mặt kia có ý tứ gì...
_____
A a a a vui vẻ quá!!!
Hôm nay siêu siêu hạnh phúc!!!!
Tề Trừng vui sướng cầm trên tay một ly trà sữa caramel kem cheese năm phần đường.
Giờ cậu mới biết mua trà sữa còn có thể thêm topping!!! Bởi vậy, giá của ly trà sữa này lên đến 28 tệ!
Nếu là trước đây, Tề Trừng nghĩ cũng không dám nghĩ chứ đừng nói là mua một ly trà sữa đắt như vậy. Trước cổng trường đại học khi ấy có rất nhiều cửa hàng trà sữa, một ly chỉ bảy, tám tệ, Tề Trừng còn kiên quyết không mua.
Trà sữa vạn tuế!
Muốn thêm gì là thêm đó!!
Một tay cậu cầm trà sữa, tay còn lại cầm đùi gà KFC gặm lia lịa.
Đùi gà vừa cay vừa nóng, bên ngoài là lớp vỏ vàng óng giòn rụm, cắn một miếng, nhai nhai nhai, thịt gà ngon ngọt tứa nước.
Trên cánh tay treo lủng lẳng vài túi giấy, trên logo có dòng chữ【Chờ Bạn Ở Hiệu Sách】
Các người nghĩ rằng mấy ngày nay chú cá mắm chỉ biết ăn không ngồi rồi – Tiểu Tề Trừng cảm thấy quá nhàm chán nên quyết chí tự cường đi mua sách về học hành cho giỏi?
Sai!
Sai quá sai!
Thứ Tề Trừng mua chính là truyện tranh manga!
Rất đắt.
Tận 53 tệ lận.
Trước đây, lúc lên cấp ba, trong lớp sẽ có một số học sinh lén lút đọc truyện manga, sau đó chia sẻ những câu chuyện với bạn học. Nhưng Tề Trừng xưa nay đều rất chính trực, cũng chưa bao giờ liếc mắt nhìn lấy một cái.
Bởi vì cậu sợ bị mê mẩn đến mất hết ý chí học tập, sợ nghiện rồi thì sẽ kéo thành tích học tập của mình đi xuống.
Mấy bạn học suốt ngày lên lớp chỉ biết đọc truyện kia, trong nhà họ đều có gia sư riêng đến dạy kèm. Tề Trừng tự mình biết mình, đầu cậu không phải thông minh xuất chúng, cũng không phải học bá hay học thần, hơn nữa cậu còn không có gia đình, cậu không thể vì ham muốn nhất thời mà bỏ bê tương lai sau này được.
Nhưng bây giờ, cậu có ông xã rồi!
Vui sướng!
Ông xã thật tốt.
Chết rồi, cậu chỉ lo vui vẻ tiêu tiền mà không nghĩ đến điều gì khác. Có câu nói "Uống nước nhớ nguồn", thế nên Tề Trừng dừng bước chân, quyết định mua một món đồ về tặng ông xã.
Cậu xoa xoa tay, vứt hộp rỗng sau khi ăn hết gà rán vào thùng rác. Tay vẫn cầm cốc trà sữa, cậu đi thẳng đến tòa nhà bán đồ cao cấp mà khi nãy cậu đã chạy vội ra.
Tề Trừng toàn thân đều là hàng hiệu, thế nên được nhân viên niềm nở đến hướng dẫn.
"Tiên sinh, ngài muốn mua món gì ạ? Là để tặng người khác sao?"
"Tui tặng cho chồng tui." Tề Trừng hút hút trà sữa, uống một ngụm đầy, má phồng lên nhai nhồm nhoàm.
Nhân viên: "Ngài xem ví tiền có được không? Hay là dây lưng?"
Tề Trừng nhìn mấy món mà nhân viên gợi ý, trợn tròn mắt: "Đắt quá đi."
Nhân viên: "..." Cả người ngài đều là hàng hiệu, mua tặng ông xã món này thì lại chê đắt quá? Thôi thì cô cũng hiểu phần nào ý của thiếu niên trước mặt. Cô dùng đồ của LA MER, còn bạn trai thì dùng hàng Taobao, cũng chẳng khác nhau là mấy.
"Vậy ngài thấy tất thì sao? Hay đồ trang sức?"
Tề Trừng theo ánh mắt nhân viên nhìn lướt qua.
...
【Kính gửi Bạch tiên sinh, thẻ của ngài... đã chi tiêu 26.000 nhân dân tệ...】
Bạch Tông Ân liếc nhìn tin nhắn, sau đó hơi ngả lưng ra ghế phía sau.
Như vậy mới đúng chứ.
Chú Quyền phát hiện Tông Ân xem xong tin nhắn, tâm trạng dường như tốt hơn hẳn.
___
Chú cún con ham ăn vui vẻ cả ngày, Tiểu Tề Trừng đã trở về.
Uống hết một ly trà sữa, lại còn có gà rán, cậu như được nạp lại năng lượng, trên đường trở về đặc biệt nhanh, cũng không còn cảm thấy lạnh như lúc nãy nữa.
Tay cậu cầm túi giấy đựng những món đồ đã chọn mua, vui vẻ nhảy nhót nhấn chuông cửa.
"Tiểu Trừng về rồi."
Chú Quyền đứng lên mở cửa. "Quên mất chưa cập nhật vân tay và mống mắt cho cậu ấy."
Cũng không phải là quên hẳn. Lúc trước, sau khi hai người kết hôn, Tề Trừng cả ngày không ở nhà, đừng nói đến chuyện ngồi xuống tán gẫu cùng chú Quyền, cậu ta còn né tránh Bạch Tông Ân không kịp. Mật mã, vân tay, mống mắt trước cửa đều chưa thêm vào cho Tề Trừng.
Cửa mở, Tề Trừng vui vẻ nhảy vào, "Chú Quyền, bánh ngọt của chú đây ạ. Con không biết chú thích gì, trong cửa hàng họ giới thiệu cho con vài cái nên con đã mua thử. Nếu không ngon, chú Quyền phải nói cho con nha, lần sau con sẽ không mua ở chỗ họ nữa đâu."
Phòng khách vốn đang yên lặng bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Như súng liên thanh vậy, thật ồn ào. Bạch Tông Ân xuất thần nghĩ.
"Được được, chú sẽ nếm thử, cám ơn Tiểu Trừng."
Chú Quyền nhận lấy cái túi, chạm vào tay Tề Trừng, mới chú ý đến, nói: "Ôi chao, sao con lại mặc phong phanh thế này, tay đều lạnh như băng cả rồi, mau vào nhà cho ấm nhanh."
"Các con thanh niên trẻ tuổi chỉ quan tâm đến thời trang, vẻ ngoài. Mùa đông lạnh như thế này mà còn mặc mỏng manh, đến lúc già rồi mới biết hậu quả, khi ấy chỉ cần lạnh một chút là bị viêm khớp ngay, con cũng đừng thấy chú Quyền này lắm lời nhé."
Tề Trừng cởi giày, vui vẻ nói: "Không đâu mà, không đâu mà, con biết chú Quyền lo lắng cho con, con vui còn không kịp ấy chứ."
"Sao con không mang tất? Chân đều bị lạnh đến đỏ bừng cả rồi." Chú Quyền nhanh chóng đi lấy bình nước ấm để Tề Trừng sưởi ấm tay.
Tề Trừng mắt tròn xoe cười cong lên, lạch bạch chạy đến phòng khách.
Bạch Tông Ân ánh mắt nhẹ nhàng liếc nhìn hai chân Tề Trừng. Làn da trắng nõn bị cóng đến đỏ ửng, nhìn thấy rất rõ.
"Ngu ngốc không sợ lạnh." Bạch Tông Ân nói.
Chú Quyền bê bình nước nóng tới đưa cho Tề Trừng. "Tiểu Trừng con đừng nghe Tông Ân nói bậy."
"Tui sợ lạnh." Cho nên tui mới không có ngu ngốc.
Tề Trừng thẳng thắn nói: "Tủ quần áo của tui không có quần áo dày. À đúng rồi, ông xã, tui có mua quà về tặng anh nè."
Cậu lấy hộp quà trong túi giấy ra, ngoan ngoãn đưa bằng hai tay.
"Tiểu Trừng còn mua quà cho Tông Ân sao? Tông Ân, con mau mở ra xem đi." Chú Quyền nói.
Bạch Tông Ân mím môi mỏng, nhìn thấy đôi mắt đen láy chân thành của thiếu niên, nhẹ nhàng đưa tay cầm lấy.
Trên túi có một logo hàng hiệu, anh nghĩ đến tin nhắn ngắn kia, hai mươi sáu nghìn tệ.
Đó là một hộp giấy, có ruy băng thắt thành nơ bướm.
Tề Trừng còn phấn khích hơn cả tự mình mở quà, cậu ngồi xổm bên cạnh bàn trà, nói: "Tui cảm thấy nó rất đẹp, lại còn rất hữu dụng nữa."
Hộp mở ra, là một chiếc khăn quàng cổ bằng len màu trắng gạo.
Thật bất ngờ, nó không có logo to đùng như trước kia mà chỉ thêu ở một góc nhỏ trên khăn.
"Rất ấm áp đó. Tui thử một chút rồi, thật sự rất mềm mại luôn." Tề Trừng trông chẳng khác gì đang chào hàng, muốn ông xã quàng lên cổ để mình ngắm một chút.
Chú Quyền cũng khen: "Tiểu Trừng thật sự có lòng. Màu sắc chiếc khăn này cũng rất đẹp, sạch sẽ và tươi sáng."
Tề Trừng vốn muốn mua màu tối một chút để không bị dơ, nhưng không hiểu sao lại chọn màu trắng gạo, cậu chỉ cảm thấy nó rất tốt. Bây giờ nghe chú Quyền nói, Tề Trừng mới nhớ đến ông xã bị chứng sạch sẽ quá mức, màu sắc sạch sẽ này lại càng đặc biệt phù hợp hơn nữa.
Cậu đúng là một tiểu lanh lợi mà.
Bạch Tông Ân trước ánh mắt đắc ý của người nào đó, đưa khăn quàng cổ trả lại, nói: "Cám ơn."
Anh cũng không có ý định thử.
Tề Trừng hơi thất vọng, ông xã không quàng khăn thử sao?...
"Chiếc khăn quàng cổ này vừa nhìn đã thấy ấm áp. Tiểu Trừng trên đường trở về thấy lạnh như vậy sao không mua cho mình một cái?" Chú Quyền nói.
Chiếc khăn quàng cổ này tận 26.000 nhân dân tệ lận đó, Tiểu Trừng cậu làm sao dám mua!
"Con có mua trà sữa trân châu với gà rán. Đúng rồi, còn có cả truyện manga nữa, chính là loại bán chạy nhất đó ạ."
Bạch Tông Ân nhìn thấy Tề Trừng lúc nói chuyện, ánh mắt đều toát lên vẻ đắc ý "Tui mua rất nhiều, kiếm được rất nhiều món hời". Cậu bưng ly nước nóng thổi thổi, ngón tay lạnh cóng đến đỏ ửng bây giờ vẫn chưa hết.
"Chú Quyền, ngày mai ăn cháo."
Vốn đang đắc ý vui vẻ các kiểu – Tề Trừng: !!!
Sét đánh ngang tai...
Tại sao tự nhiên lại muốn ăn cháo?!!?! Bệnh của cậu đã khỏi hẳn rồi sao lại phải ăn cháo nữa?!??? Không muốn, không muốn, không được!!!
Tề Trừng đáng thương ngước đôi mắt cún con, "gâu gâu" nhìn về phía ông xã. Ông xã tại sao lại tàn nhẫn vô tình như vậy...
Tàn nhẫn vô tình – Bạch Tông Ân lạnh lùng nói: "Để cho cái thể chất của người nào đó chỉ mới ăn nhiều một chút đã phát sốt. Hôm nay còn ăn mặc như vậy đi ra ngoài, ăn một tuần cháo cũng chẳng có gì là không tốt."
"Tui, tui, tui sẽ không bị cảm đâu."
Gương mặt ông xã vẫn không chút biểu cảm...
Tề Trừng lập tức cầu cứu nhìn về phía chú Quyền: "Trong nhà chẳng phải có thuốc chống cảm sao? Tí nữa tui uống liền, sẽ không để bị cảm đâu. Thật đó."
Đáng thương lại bất lực. Tui chỉ muốn ăn thịt thôi mà...
"Có, để chú lấy cho con. Tông Ân nói không sai, con vừa mới khỏi bệnh, lần sau phải chú ý mặc ấm vào rồi mới ra ngoài." Chú Quyền dặn dò.
Tề Trừng ngoan ngoãn gật đầu.
Bạch Tông Ân không nhìn đến ánh mắt đáng thương kia của Tề Trừng nữa, điều khiển xe lăn trở về phòng. Chiếc khăn quàng cổ kia cũng được anh mang đi, kể cả hộp.
Tề Trừng rất sợ bị bệnh, cho nên cậu ngoan ngoãn uống thuốc, tắm nước nóng, mặc đồ ngủ tay dài rồi nằm lì trên giường xem truyện mới mua.
Vừa mở ra liền ngây người.
Đây là sản phẩm bán chạy nhất của nhà sách, Tề Trừng nghe nhân viên nói đọc rất hay, vậy thì không sai được.
Cậu cũng chưa từng xem thử...
Kết quả ???
Truyện tranh thiếu nữ?!???
Aizz, mua cũng đã mua rồi, nếu không đọc thì thật là phí của.
Tề Trừng do dự một giây, sau đó bắt đầu đọc.
Nét vẽ rất đẹp, rất xịn xò.
Đáng đồng tiền bát gạo.
Chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên.
* "Bạn thân."
Tề Trừng nhìn thấy tên người gọi, trên đầu bỗng hiện lên một dấu chấm hỏi, là con gái sao?
(*Từ gốc là 'Khuê mật' nên Tiểu Trừng tưởng đối phương là con gái.)
Cậu xuyên không được mấy ngày, không phải là không có người gọi điện hay nhắn tin, nhưng tất cả đều hiển thị tên người gọi đến như tên Triệu Tam Thiếu lần trước. Ai gọi cho cậu cũng chỉ hỏi cậu "sao không đi chơi", "quán bar XX mới mở, mau tới đây", "có hộp đêm mới khai trương có rất nhiều soái ca." Vừa nhìn liền biết toàn là bạn nhậu.
Tề Trừng biết đại khái, những người này cũng không phải coi nguyên chủ là bạn bè thật sự. Chỉ là xem nguyên chủ như một công tử Bạc Liêu, một mặt cười nhạo hắn quê mùa, nhà giàu mới nổi, một mặt lại lừa gạt moi tiền của nguyên chủ.
Nguyên chủ rất thích được người khác nói câu "Đêm nay Tề thiếu gia bao" với hắn. Hắn yêu thích sự phô trương, bạn bè đông đảo, được khen ngợi, được thổi phồng như một đại gia.
Tề Trừng không thích, cậu rất chán ghét kiểu đó. Sau lần từ chối Triệu Tam Thiếu, cậu lại thấy phiền những tin nhắn thoại gọi cậu ra ngoài đi chơi. Đó mà là đi chơi gì chứ, là đi ra ngoài trả tiền cho bọn họ thì đúng hơn.
Tề Trừng trực tiếp đăng bài viết lên vòng bạn bè: 【Không uống rượu, không disco, không đi bar, làm ơn đừng quấy rầy.】 Sau đó, tin nhắn đến thì cậu trực tiếp xóa luôn.
Chuông điện thoại cuối cùng cũng ngừng.
Nhưng một giây sau lại vang lên. Tề Trừng nghĩ một lát rồi bắt máy. Nếu như vẫn muốn cậu đi tiêu tiền cho bọn họ thì phải nói rõ ràng một lần luôn vậy.
"Uây, gần đây cậu bị làm sao vậy? Weibo bị hack à?"
Một âm thanh nam tính vang lên khiến Tề Trừng giật mình.
Cậu đưa điện thoại ra nhìn lại một lần nữa, xác nhận đúng là danh xưng "bạn thân".
"Nè nè, cậu có đang nghe máy không vậy? Nước hoa nhãn hiệu kia ra loại mới, có muốn đi mua sắm xả láng một trận không? À, tôi nói với cậu cái này, tin tức mới nhất, đêm Giáng sinh Tưởng Chấp sẽ đi gặp Lilian kia, chúng ta đi gặp đánh tiện nhân đó một trận..."
Tề Trừng: ... Cũng không hẳn là muốn đánh người lắm.
Với cả cậu cũng không biết Lilian là ai...
Tề Trừng học theo dáng vẻ châm biếm lại lạnh lùng vô tình của ông xã, chậm rãi mở miệng: "Thẻ của tui bị khóa rồi."
"... Hả? A!!!"
Trong điện thoại vang lên tiếng hét thất thanh, thoáng chốc, Tề Trừng còn tưởng người bị khóa thẻ là đối phương ấy chứ.
Ok, xác định xong, xóa người này đi!
Aizz, thật uổng cho hôm nay Trừng Trừng có một chiếc thẻ đen vô hạn nhưng bên cạnh lại không có người bạn nào...