Chương 6

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Món cháo cải xanh nấu tôm trong nồi đất nhỏ, được canh lửa kỹ càng.
Rau xanh thanh đạm cùng tôm tươi bóc vỏ, hương thơm tỏa ra ngào ngạt.
Tề Trừng chẳng thể nhận ra được nồi niêu, lửa lớn nhỏ hay nguyên liệu nấu ăn là gì, nhưng cậu có thể cảm nhận món cháo này vô cùng thơm ngon.
Chú Quyền tiến đến, lấy ra một chiếc bàn gấp đặt cạnh giường. Nó giống hệt loại bàn kê ở giường bệnh viện, rất tiện để Tề Trừng có thể ngồi trên giường mà ăn.
"Không cần xuống, cơ thể con vẫn chưa khỏe, không nên tự hành hạ bản thân." Chú Quyền căn dặn.
Tề Trừng ngoan ngoãn gật đầu, vì bị bệnh mà thần sắc cậu trông đáng thương vô cùng. Thấy vậy, chú Quyền khen một câu 'đáng yêu quá'. Tề Trừng ngại muốn chết, sao lại khen cậu như đứa trẻ ba tuổi chứ, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ, hạnh phúc nói: "Cám ơn chú Quyền ạ."
"Con ngoan, ăn cơm đi."
Chú Quyền trở lại bàn ăn ở lầu một, Bạch Tông Ân cũng vừa dùng bữa xong.
Chú Quyền bắt đầu lo lắng thở dài: "Tiểu Trừng là cậu bé tốt, thật đáng thương, bị sốt đến phờ phạc cả người. Cậu ấy ở nhà chúng ta, mới kết hôn được mấy ngày đã ngã bệnh, thế mà cũng không có ai chăm sóc..."
Cả buổi sáng chú ấy bận rộn xoay quanh Tề Trừng. Thế mà còn bảo không ai chăm sóc sao?
Bạch Tông Ân liếc nhìn chú Quyền, với vẻ mặt 'Tiểu Trừng thật đáng thương quá đi'.
Bạch Tông Ân: "..."
"Để con lên lầu trông chừng cậu ấy."
Chú Quyền lập tức vui vẻ "Được được được, vậy thì làm phiền con quá."
Cháo trong nồi đất còn khá nóng, Tề Trừng phải thổi từng chút một cho nguội rồi mới từ từ ăn. Cổ họng cậu đau rát, nuốt đồ ăn xuống có cảm giác là lạ, một kiểu ma sát hơi đau nhưng cũng rất dễ chịu. Cậu đưa tay sờ sờ cổ mình.
Ngoại hình của cậu và nguyên chủ rất giống nhau, ngay cả yết hầu cũng nhỏ xíu, khó mà thấy rõ.
Trước đây, Tề Trừng thường xuyên bị bạn học trêu chọc vì chuyện này, bảo cậu không giống con trai mà giống con gái hơn.
Tề Trừng nhớ lại thì nhỏ giọng lầm bầm.
"Còn lâu mới phải, con trai sao chỉ có thể dựa vào yết hầu thôi chứ..."
Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên.
"Lại vì sốt mà hoang mang về giới tính à?"
Khiến Tề Trừng đang ngồi trên giường giật mình muốn nhảy dựng lên. "Ơ, ông xã, anh đến từ lúc nào vậy?"
Sau đó cậu lại nhớ đến những lời mơ mơ màng màng mình nói lúc sáng, thật sự quá xấu hổ rồi...
Bị sốt đến đầu óc hồ đồ rồi!
Cái gì mà không sinh con...
Lại còn thùng cơm duy nhất...
"Lúc cậu tự sờ." Bạch Tông Ân điều khiển xe lăn tiến vào.
Cái... cái gì mà tự sờ chứ!
Tề Trừng nhỏ giọng sửa lại: "Anh đừng nói lung tung, tui chỉ sờ yết hầu của mình thôi mà."
"Cậu lại suy nghĩ đi đâu nữa?"
Giọng Bạch Tông Ân lạnh lẽo, anh không thể hiểu nổi rốt cuộc người này là thật sự đơn thuần hay đang giấu giếm mưu kế gì.
"Ăn cơm đi."
Chẳng lẽ mình lại hiểu sai ý ông xã rồi sao?
Tề Trừng đỏ cả mặt.
"Hay là muốn tôi đút cho công chúa điện hạ ăn?"
Tề Trừng nghe được ý trào phúng.
Quả nhiên ông xã đúng là đại nhân vật phản diện, vô tình lạnh lẽo.
"Không, không cần." Tề Trừng quyết định bỏ qua vấn đề này, nhanh chóng vùi đầu húp cháo. Bị nóng, cậu thè lưỡi hà hơi mấy cái rồi lại ăn tiếp hai muỗng.
"Ông xã, anh ăn không? Chú Quyền nấu cháo rất thơm, anh muốn nếm thử chứ?"
Bạch Tông Ân không để ý đến Tề Trừng, cầm quyển sách đang đọc dở lên xem tiếp.
Tề Trừng bị sốt một đêm, không có hứng thú ăn, cổ họng cũng rất khó chịu, ăn được một nửa thì không thể ăn nổi nữa. Nhưng lại sợ lãng phí đồ ăn, tốc độ ăn của cậu càng lúc càng chậm. Cứ ăn một miếng lại ngẩng đầu nhìn ông xã.
Bạch Tông Ân rõ ràng đang đọc sách, không ngẩng đầu nhưng vẫn cất giọng nói: "Không ăn được thì không cần cố thêm."
"A?"
Bạch Tông Ân ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm Tề Trừng.
Tề Trừng giật mình trong chốc lát, đầu óc lập tức tỉnh táo, ngoan ngoãn gật đầu nói: "Ừm, tui ăn no rồi, không ăn được nữa ạ."
Sau đó Bạch Tông Ân đi ra ngoài.
Không bao lâu thì chú Quyền đến dọn dẹp.
"Thế nào rồi?"
Ông đo lại nhiệt độ, thấy cậu đã hết sốt mới yên tâm. Ông rót cho Tiểu Trừng ly nước, sau đó ngồi bên giường ân cần nói: "Sau này nếu con thấy không khỏe thì phải nói, không có gì phải ngại ngùng cả. Con và Tông Ân đã kết hôn, chính là người một nhà rồi."
"Con biết rồi ạ." Tề Trừng ngoan ngoãn gật đầu, cậu đã không khách khí chút nào rồi mà.
Bị ông xã chê cười là tiểu công chúa, cậu nhất định phải xài hết sạch tiền của anh mới được.
Sẽ ăn nhiều thêm mấy bát cơm luôn!
Chú Quyền vui vẻ gật đầu, thu bàn lại. "Chiếc bàn này mua cho Tông Ân dùng, nhưng nó chỉ dùng đúng một lần rồi bỏ đó."
Bạch Tông Ân cùng cậu suy cho cùng cũng đều là vai phụ pháo hôi. Dưới góc nhìn của vai chính thụ, anh là một đại nhân vật phản diện vô tình, lạnh lùng, thậm chí có phần thần kinh. Vai chính công rất quan tâm và coi trọng anh, nhưng Bạch Tông Ân lại lấy oán trả ân, khiến Tưởng gia kẻ chết người điên.
Mãi đến cuối cùng mới vạch trần sự thật đằng sau những hành động của anh.
Chú Quyền thấy Tiểu Trừng tò mò, liền kể: "Lúc Tông Ân mười hai tuổi, nó và mẹ gặp tai nạn xe cộ. Tình hình khi đó rất tệ, mẹ Tông Ân vì cứu Tông Ân mà không qua khỏi." Ông dừng một chút rồi nói tiếp: "Tông Ân không thích người khác cứ mãi để ý đến chân của nó, lại còn mắc chứng khiết phích nên luôn ăn uống trong phòng mình. Vì thế mới mua chiếc bàn này, nhưng cuối cùng cũng không dùng đến, đành vứt vào nhà kho."
"Mặc dù trông Tông Ân có vẻ lạnh lùng, nhưng nó rất tốt bụng. Con đừng có bị vẻ mặt lạnh lùng của thằng bé đó dọa sợ, có chuyện gì cứ nũng nịu với nó là được."
Tề Trừng đôi mắt ngay lập tức sáng ngời, vấn đề này cậu biết.
"Con biết, con biết mà chú Quyền! Ông xã thích người khác làm nũng!!!"
Chú Quyền sững sờ một chút, sau đó miễn cưỡng cười, liên tục gật đầu:
"Đúng đúng, Tiểu Trừng rất thông minh. Thôi được rồi, con cứ từ từ nghỉ ngơi, bị bệnh thì phải ăn ngon ngủ yên, cơ thể mới có thể khỏe lại!"
Tề Trừng rúc vào trong chăn, vẫn còn đang suy nghĩ về lời chú Quyền nói.
Sau đó liên hệ với những việc xảy ra mấy ngày nay.
Bạch Tông Ân năm tám tuổi thì cha mất trong một vụ hỏa hoạn. Năm mười hai tuổi, anh cùng mẹ gặp tai nạn giao thông, sau đó mẹ anh qua đời, còn đôi chân Bạch Tông Ân thì bị phế. Đến năm mười lăm tuổi, người thân duy nhất là ông ngoại cũng qua đời. Sau đó, chú Quyền mới đến chăm sóc anh.
Ông xã thật là đáng thương (。•́︿•̀。)
Cậu phải đối xử với ông xã tốt hơn nữa mới được.
Cơn bệnh này qua đi cũng rất nhanh, trong ngày cậu đã hết sốt. Cả người mệt mỏi, không có tinh thần, nhưng ăn xong hai bữa cháo, Tề Trừng cuối cùng cũng khỏe lại. Cậu nhảy nhót trước mặt chú Quyền để chứng minh rằng mình đã khỏe hẳn, không cần phải ăn cháo nữa.
Cậu ăn đến mức muốn biến thành cháo luôn rồi...
"Chú lớn tuổi rồi, không nhìn rõ được con đã khỏe hay chưa." Chú Quyền cố ý trêu Tiểu Trừng.
Tề Trừng tin là thật, vội vã đi lên lầu tìm ông xã.
Gõ cửa.
"Ông xã, chú Quyền nói sắp ăn cơm rồi, anh không xuống dưới sao?"
Bạch Tông Ân thường hay tự nhốt mình trong phòng, không biết làm gì bên trong.
Không bao lâu cửa phòng cũng mở ra, Bạch Tông Ân di chuyển xe lăn đến cửa, cũng không có ý định mời Tề Trừng vào, lạnh lùng nói: "Có chuyện gì?"
"Tui hết bệnh rồi nè." Tề Trừng tha thiết mong chờ phản ứng của ông xã.
Bạch Tông Ân với gương mặt lạnh lùng, không hiểu Tề Trừng tìm anh nói việc này để làm gì.
"Thật đó, tui thật sự khỏe rồi!" Tề Trừng cho rằng ông xã không tin, liền nhảy nhót tại chỗ. "Thấy không, tui khỏe lắm luôn!"
Bạch Tông Ân nhìn tên ngốc trước mặt, thật sự rất muốn đóng cửa lại.
Ông xã mà đóng cửa thì coi như cậu phải ăn cháo tiếp.
Tề Trừng bỗng nhiên trở nên thông minh, quyết định không cần mặt mũi, muốn làm nũng. Cậu ngồi xổm xuống, mặt dựa trên tay vịn của xe lăn. Thế nhưng Bạch Tông Ân lại lùi về sau, khiến cằm Tề Trừng đụng phải đùi anh.
"Xin lỗi xin lỗi, anh có đau hay không?" Tề Trừng duỗi tay xoa xoa.
Đáy mắt Bạch Tông Ân lạnh đi, bàn tay thon dài nắm lấy tay Tề Trừng, ngăn cậu lại.
Với vẻ mặt không cảm xúc, anh lạnh lùng châm chọc nói: "Nó đã bị phế rồi, không có cảm giác đau, biết không? Tôi là người tàn phế."
Tề Trừng sửng sốt một chút.
Bạch Tông Ân trong lòng cười lạnh, Tề Trừng rõ ràng muốn làm vậy, bây giờ còn giả vờ trước mặt anh. Mà nói như vậy cũng không đúng, anh không cần Tề Trừng phải giả vờ lấy lòng làm gì cả.
"Cậu yên tâm, cậu kết hôn với tôi, chỉ cần không quá phận, tiền tôi vẫn sẽ để cậu tiêu xài."
Bạch Tông Ân nói xong liền điều khiển xe lăn rời đi, không ngờ hai chân anh lại bị Tề Trừng ôm chặt.
Tề Trừng chỉ là không ngờ Bạch Tông Ân lại tùy tiện nói ra hai từ "tàn phế" như vậy.
Tai nạn xe cộ cũng không phải Bạch Tông Ân muốn vậy mà.
Tề Trừng ôm lấy hai chân ông xã, không biết phải nói thế nào, chỉ là không muốn anh cứ thế rời đi.
"Xin lỗi, tui không cố ý đụng đến anh đâu. Tui chỉ muốn làm nũng với anh để không cần phải ăn cháo nữa thôi. Chú Quyền nói phải có anh đồng ý thì tui mới không cần tiếp tục ăn cháo." Tề Trừng giải thích lung tung, ngước mắt lên nhìn, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh.
"Ông xã, anh ở trong lòng tui là lợi hại nhất."
Không phải tàn phế gì cả...
Nhưng cậu không dám nhắc tới từ này.
Bạch Tông Ân để mặc Tề Trừng ôm lấy hai chân mình, dù sao thì nó cũng không có cảm giác. Chỉ là lúc Tề Trừng ngước mặt lên, dùng đôi mắt như cún con nhìn anh, sự chân thành tha thiết ấy anh đều thấy rõ.
Tề Trừng có một gương mặt khiến người ta rất dễ mềm lòng...
Đáng yêu như một chú cún con, khi làm nũng, cậu khiến người khác cảm thấy lời nói ấy thật sự đến từ tận đáy lòng. Khiến người ta không tự chủ được mà tin cậu.
"Anh đừng giận tui. Ở thế giới này tui không có nhà, chỉ có mỗi anh thôi..."
Tề Trừng khịt mũi, có chút khổ sở.
Cậu chỉ muốn làm một kẻ ăn không ngồi rồi, nhưng sau đó lại biết mình đã kết hôn cùng Bạch Tông Ân.
Tề Trừng từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, lần đầu tiên cậu có cảm giác hạnh phúc như trúng số độc đắc.
Cậu đã có người nhà.
Tề Trừng nghèo khó lại sợ hãi xã hội, chưa từng nghĩ mình có phải đồng tính luyến ái không, cũng chưa từng có ai thích. Cậu luôn cảm thấy trên thế giới này chỉ có một mình mình, thật cô đơn. Nhưng bây giờ cậu lại trực tiếp có ông xã.
... Không có người nhà, chỉ có anh.
Sương lạnh trong đáy mắt Bạch Tông Ân không biết từ khi nào đã biến mất.
Tề Trừng tự mình suy diễn, đôi mắt tròn xoe kìm nén nước mắt. "Anh đừng ly hôn với tui mà ông xã."
"..." Bạch Tông Ân: "Tôi không nói ly hôn."
"Thật sao?"
Bạch Tông Ân nhìn Tề Trừng ướt nhem hai mắt, lạnh nhạt nói: "Trừ khi tự cậu muốn ly hôn."
"Sẽ không, sẽ không đâu ạ."
Chồng mình một năm thu nhập hơn chục tỷ, làm sao có thể muốn ly hôn chứ. Bí mật nhé.
Tề Trừng lập tức lắc đầu, vui vẻ cười nói. "Anh nói rồi đó, sẽ không ly hôn, sau này cũng không được lấy việc đó ra hù dọa tui nữa, vừa nãy tui sợ chết khiếp."
"Tôi từ đầu đến cuối cũng không hề đề cập đến việc này." Bạch Tông Ân với giọng điệu lạnh như băng nhắc nhở người nào đó.
"Ồ, tui nhận ra nãy giờ tui nghĩ nhiều rồi, xin lỗi." Tề Trừng buông chân ông xã ra, lại nói.
"Lúc nãy tui thấy anh tức giận làm tui tưởng anh muốn ly hôn với tui. Sau đó thì tui sẽ không còn nhà để về nữa, bên ngoài băng tuyết lạnh giá, có khi ngay cả cháo tui cũng sẽ không được ăn. Sẽ giống như cô bé bán diêm lang thang ngoài đường, nhưng mà tui cũng không có diêm..."
Bi thương vô cùng! Khóc thút thít như cún con.
Bạch Tông Ân: "Lần sau tôi sẽ đưa cậu đi khám đầu óc."
"A? Tui thật sự khỏi bệnh rồi mà." Tề Trừng phụng phịu, đưa đầu đến gần, "Không tin anh sờ thử đi, thật sự tốt đó."
Lại còn phải khám đầu óc——
Khoan đã, khám đầu óc ư!!!
"Tui chỉ bị sốt thôi, không đến mức não cũng bị hỏng rồi đâu!"
Tề Trừng bây giờ mới phản ứng lại được, thở phì phò. "Anh đang nói đầu óc tui dốt nát chứ gì!!??"
Bạch Tông Ân không muốn trả lời, đẩy xe lăn đi ra ngoài. Tề Trừng lẽo đẽo phía sau, miệng lải nhải nói: "Tui không phải đặc biệt thông minh nhưng tui cũng không hề dốt nát! Hồi cấp ba tui rất chăm chỉ học, sau đó đã thi đậu vào đại học đó!"
Đời trước cậu không cần học thêm cũng có thể thi đậu!
"Học viện Roland." Bạch Tông Ân nhàn nhạt nhắc nhở.
Tên trường gì mà buồn cười gần chết.
Tề Trừng cười xong, xe lăn đang đi phía trước cũng ngừng, ông xã đại nhân vật phản diện nhìn cậu.
Làm sao vậy?
Chờ chút, cái tên trường này sao lại quen tai như vậy?
Học viện Roland?
!!!!!
Thanh niên đậu đại học Tề Trừng không cười được nữa, vẻ mặt như chú cún con cụp tai.
Đó là trường học hiện tại của nguyên chủ.
Nguyên chủ khi cấp ba không thi đậu được vào một trường đại học đàng hoàng, lại thêm Tưởng Chấp học một trường đại học top hai trong nước, nên vốn dĩ nguyên chủ có thể đi ra nước ngoài du học nhưng cuối cùng vẫn chọn ở lại trong nước. Thật ra cũng là vì tiếng anh của hắn không được tốt.
Học viện Roland là trường tư, theo trường phái nghệ thuật.
Bạch Tông Ân không lên tiếng nữa, lại điều khiển xe lăn hướng về phía phòng ăn.
Tề Trừng nhìn thấy trên mặt ông xã có nét châm biếm.
(ノ`Д')ノ彡┻━┻
'Còn nhớ lại trường cũ của mình à?', 'Quả nhiên đầu óc không tốt!'.
A a a a !!!!
Tề Trừng nghẹn đến mức chỉ biết trừng mắt nhìn, oa oa oa đấm vào tường.
Thật đáng giận!
Cậu tội nghiệp quá mà :(((
Cho nên, lúc đầu Tề Trừng nói không muốn đi học, Bạch Tông Ân không chút suy nghĩ liền đồng ý. Trong lòng anh cho rằng loại trường này học hay nghỉ thì có khác gì nhau đâu?
Nhưng thật ra cũng là vì Bạch Tông Ân lười quan tâm đến Tề Trừng.
Tề Trừng lúc đó còn thấy thật cảm động.
Hiện tại: ...
Ông xã của mình thật sự rất vô tình.
Tề Trừng câm nín, sau khi liên tiếp nhận mấy cú đau khổ, giờ mới biết bữa tối hôm nay không cần phải ăn cháo. Một bàn lớn đầy đồ ăn thơm ngát, cậu nhanh chóng quên hết mọi chuyện vừa rồi, toàn tâm toàn ý đắm chìm trong mỹ thực, vừa ăn cơm vừa mách lẻo:
"Chú Quyền, hôm nay Bạch Tông Ân bảo con dốt nát!"
"Không gọi ông xã nữa sao?" Chú Quyền vui vẻ nghe đứa nhỏ mách tội với mình. "Xem ra Tiểu Trừng thật sự rất tức giận."
Tề Trừng hung hăng gật đầu.
Để chú Quyền mắng Bạch Tông Ân!
Bạch Tông Ân đặt đũa xuống, nhìn sang.
Chú cún con lúc nãy còn đang kiêu ngạo vẫy vẫy đuôi, bây giờ lập tức cúi hẳn đầu xuống chén cơm.
"Ông xã, tui không nói nữa đâu, cơm thơm quá đi."
Tiểu Trừng làm bộ ngơ ngác, khẽ kêu gâu gâu.
Chú Quyền bị chọc cười, bầu không khí trên bàn ăn như thế này đã lâu lắm rồi không có. Ông liếc nhìn Tông Ân, quả nhiên ánh mắt Tông Ân rất ôn hòa. Thấy vậy, chú Quyền liền giả bộ làm chỗ dựa cho Tiểu Trừng, nói: "Tông Ân sao có thể nói Tiểu Trừng ngu ngốc như vậy, nếu cậu ấy ngu ngốc vậy con và cậu ấy kết hôn —— "
"Anh chính là ông xã ngu ngốc." Tề Trừng cướp lời đáp.
Tề Trừng với vẻ mặt 'Trời ạ, mình còn có thể quang minh chính đại báo thù', mà Bạch Tông Ân còn không thể phản bác lại cậu!
Bạch Tông Ân chỉ là không muốn phản bác.
Quá ngốc nghếch rồi.
Ăn cơm xong, Tề Trừng có chút no không thở nổi. Chú Quyền sợ Tề Trừng ăn nhiều lại phát sốt như buổi sáng, liền nói: "Tiểu Trừng, con giúp chú Quyền việc này nhé."
"Chuyện gì ạ?"
"Chú có đặt mua mấy loại bánh kem, con giúp chú đi lấy nhé, còn nữa, con thích ăn cái gì thì mua cái đấy."
Lại còn có chuyện tốt như vậy nữa sao!
Tề Trừng thật ra cũng ngại ngùng, hỏi: "Chú Quyền thích ăn cái gì ạ?"
"Thẻ này không phải của chú, mọi chi tiêu trong nhà đều do Tông Ân đưa cho. Hay là con đi hỏi ông xã ngu ngốc của con thử xem." Chú Quyền cười đùa.
!!!
Tề Trừng không nhận thẻ, cậu đi tìm Bạch Tông Ân trước đã.
Hai người nói chuyện âm lượng không lớn không nhỏ, Bạch Tông Ân ở phòng khách cũng có thể nghe thấy. Anh liếc mắt liền nhìn thấy Tề Trừng tiến lại đây với vành tai đỏ ửng, Bạch Tông Ân dời mắt, nhìn ti vi nhưng cũng không biết trên đó đang chiếu cái gì, lãnh đạm nói: "Cậu muốn mua gì thì cứ dùng thẻ của cậu."
"Thẻ gì của tui ——" Tề Trừng bỗng phản ứng lại "Cái thẻ ông xã anh cho tui hả? Ồ, mật mã là gì vậy?"
Bạch Tông Ân: "Đem điện thoại di động đến đây."
Tề Trừng ngoan ngoãn đưa điện thoại tới, một chút phòng bị cũng không có. Bạch Tông Ân kết nối tài khoản thẻ với điện thoại. Tề Trừng ngồi bên cạnh xem mà thán phục: "Mã thẻ anh cũng nhớ luôn sao?"
Có gì đâu mà.
"Tôi cũng không ngu ngốc." Bạch Tông Ân từ tốn nói.
Anh từ nhỏ trí nhớ đã rất tốt, đã gặp qua là không quên được. Nhưng có lúc trí nhớ quá tốt cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì.
Bị ngụ ý nói ngu ngốc, Tề Trừng với vẻ mặt như cún con liền xưng xỉa lên, nghiến nghiến răng.
Chờ đến lúc lấy lại điện thoại, cậu lớn gan nhỏ giọng nói một câu "ông xã ngu ngốc". Vừa nói xong đã chạy biến lên lầu, khoác áo đi ra ngoài.
Tiếng bước chân thình thịch thình thịch tràn đầy vui sướng.
Bạch Tông Ân nhìn linh tinh trên ti vi.
Khóe miệng anh khẽ nhếch lên một độ cong nhẹ không dễ phát hiện.
Cái tên ngốc này...