Lời Thú Nhận và Kẹo Hồ Lô

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm

Lời Thú Nhận và Kẹo Hồ Lô

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Hôm nay Tiểu Tưởng có ở lại ăn cơm không con?"
Chú Quyền dò hỏi. Bây giờ cũng không còn sớm, nên ông chuẩn bị cơm tối rồi.
Tưởng Chấp vui vẻ đồng ý, thẳng thắn nói: "Anh, hôm nay em ở lại nhé? Thật sự không muốn về nhà chút nào."
"Vậy để chú Quyền chuẩn bị phòng." Bạch Tông Ân lạnh nhạt nói.
Tưởng Chấp được Úc Thanh Thời khuyên nhủ, bây giờ cũng đã rộng lượng hơn, không còn ngốc nghếch làm mình làm mẩy như trước rằng 'Không phải phòng của em thì em không ngủ' nữa.
Để mọi người thấy rằng mình rất hào phóng, hắn ra vẻ hiểu chuyện nói: "Được, không thành vấn đề!"
"Anh, sau này em nhất định sẽ tôn trọng anh dâu."
Hắn nói rất nghiêm túc, tuy rằng lúc ở trên đường bị anh dâu mắng cho một trận nhưng cũng làm hắn hiểu rõ rằng anh dâu thật sự yêu thích đại ca.
Vậy hắn còn có ý tốt gì nữa chứ?
"Trước kia là em hiểu lầm anh dâu, thật ra cậu ấy rất tốt."
Tề Trừng mắt tròn xoe, không nghĩ tới sau khi bị cậu mắng, đối phương lại nói như vậy.
Thật hay giả vậy?
Chắc là sẽ không đợi cậu đi rồi mới mách lẻo lại với ông xã chứ?
Tên nhóc muốn mách người khác bây giờ lại đang lấy bụng mình suy bụng người.
Bạch Tông Ân nhìn hai người liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt càng ngày càng lạnh, dứt khoát điều khiển xe lăn đi ra phòng khách.
Tề Trừng sợ bị Tưởng Chấp tố cáo rằng đã mắng hắn, vội vàng ôm chồng đồ mới mua, lẽo đẽo theo sau ông xã. Để đồ vật xuống hết rồi cậu mới nhớ đến xiên kẹo hồ lô đã mua cho Bạch Tông Ân.
Trong nhà có lò sưởi, vì thế lớp đường xung quanh đã bị chảy hết ra.
"Đều tan hết rồi..." Tề Trừng tiếc nuối, nâng xiên kẹo trong tay như báu vật, quyết định bỏ nó vào tủ lạnh.
Buổi tối, sáu giờ rưỡi, trong nhà bắt đầu dùng bữa.
Tưởng Chấp trước đây cũng thường hay ở lại đây ăn chực, thế nên quen thuộc đi vào bếp giúp đỡ.
Hắn chẳng làm gì cả, chỉ sợ càng thêm vướng tay vướng chân, vì thế mà hắn dùng tính cách rộng rãi, dí dỏm nói chuyện với chú Quyền, khiến ông vui vẻ cười không ngớt.
Bữa tối hôm nay có cả mì sợi và cơm tẻ, với đầy đủ các món chay mặn.
Tưởng Chấp thích ăn cua trước tiên.
Vị tê cay nóng hổi, màu dầu ớt đỏ tươi trông rất bắt mắt.
"Đúng lúc hôm nay mua cua đồng thì Tiểu Tưởng cũng tới." chú Quyền mới sáng sớm đã thức dậy đi mua cua, nói: "Chú chọn toàn những con tươi ngon nhất. Tiểu Trừng cũng rất thích ăn cua, nhưng là ăn bánh bao gạch cua, chú còn định sẽ làm cho cậu ấy món đó."
Tưởng Chấp: "Vậy là con được hưởng lây phúc của anh dâu rồi. Cảm ơn anh dâu!" sau đó còn cười tươi đến mức lộ ra hàm răng trắng bóng.
Tề Trừng: ...
Tên vai chính công này bị làm sao vậy, giống hệt chú chó Husky.
Chẳng trách sau này lại trở nên hắc hóa, dùng cái trạng thái ngốc nghếch này dù cho có một trăm hắn cộng lại cũng không phải là đối thủ của ông xã!
Ông xã của mình thật lợi hại!
Tề Trừng húp một sợi mì. Cậu là người phía nam nhưng cũng có thể ăn được cay. Mì vừa mới ăn vào trong miệng, mắt cậu lập tức sáng rỡ, không cần nói cũng biết cậu đang rất hạnh phúc khi ăn.
Lần này ăn quá ngon.
"Tiểu Trừng cùng Tiểu Tưởng thật giống nhau, dáng dấp ăn cơm rất ngon miệng." Chú Quyền nói.
Tề Trừng nuốt đồ ăn trong miệng xuống, thật lòng nói: "Đó là do chú Quyền làm cái gì cũng đều ngon. Con trước đây không thích ăn mì sợi lắm nhưng món này thật sự quá ngon luôn!"
Đã từng có lần, suốt nửa tháng cậu chỉ ăn mì sợi...
"Chú Quyền nấu món cua này thật sự rất tuyệt, cậu ăn thử cái chân cua này đi, siêu giòn." Tưởng Chấp mỗi lần ăn chực cơm đều nhớ thương tay nghề của chú Quyền.
Tề Trừng ăn thử chân cua, quả thực rất ngon.
Bầu không khí trên bàn ăn trở nên sôi nổi. Mì sợi cay cay, vì thế mà môi nhỏ của Tề Trừng cũng đỏ ửng vì cay. Cậu uống rất nhiều nước, nhưng cũng không nỡ dừng đũa.
Tưởng Chấp thấy thế cười to, nói ăn chút giấm chua sẽ hết cay ngay.
Bạch Tông Ân ăn những món thanh đạm, là do chú Quyền tự chuẩn bị riêng cho anh.
Nhưng hiện tại, anh chỉ mới gắp được mấy đũa đã hạ xuống, dừng lại.
"Con ăn xong rồi."
"Sao hôm nay con lại ăn ít như vậy?" chú Quyền lo lắng cho thân thể Tông Ân.
Bạch Tông Ân: "Không có khẩu vị gì ạ."
Tề Trừng lập tức buông chén xuống, giơ tay nói: "Tôi có mua kẹo hồ lô, là sơn trà đó, không có hứng ăn thì anh ăn cái này khai vị đi, chua chua ngọt ngọt."
Tiểu Trừng, người bán hàng rong, lại xuất hiện.
"Không cần." Bạch Tông Ân từ chối.
Tưởng Chấp: "Anh, hay là ăn chút cháo đi? Nếu không thì anh muốn ăn món gì?"
"Không cần làm phiền. Cậu ăn cơm của cậu đi."
Tưởng Chấp từ nhỏ đã nghe lời Bạch Tông Ân một mực. Anh trai nói như vậy thì mình liền ngoan ngoãn ăn cơm. Sau đó thì hắn phát hiện anh trai đi rồi còn anh dâu ăn cơm thì buồn bã ủ rũ, vì vậy nói: "Anh của tôi không thích ăn đồ ăn vặt."
"Vậy anh ấy thích ăn cái gì?" Tề Trừng lập tức quay đầu liền hỏi. Lát nữa cậu nhất định sẽ đi mua.
Tưởng Chấp lập tức trả lời lại "Tôi cũng không biết."
"Vậy mà cậu còn nói là anh ấy không thích ăn đồ ăn vặt!!" Cái tên em rể thối này!
"Không phải, trước đây khi còn bé, anh trai cũng hay ăn kẹo bánh, socola gì gì đó, thế nhưng sau khi——" chú Bạch và dì Lý qua đời thì đã không thấy anh ấy ăn nữa rồi. Tưởng Chấp không nói nên lời.
Đừng thấy Tưởng Chấp ngu ngốc giống Husky mà coi thường hắn, dù gì hắn vẫn là nam chính công, suy nghĩ rất nhạy bén.
Tưởng Chấp nói ấp úng: "Cậu tự đi mà hỏi anh ấy đi."
Tề Trừng phồng má, vẻ mặt đầy oán giận. Kiểu 'Phí công mình đã đối xử tốt với cậu', 'Cứ tưởng cậu biết câu trả lời', lộ rõ vẻ ghét bỏ.
Tưởng Chấp thấy thế, lại cảm thấy thoải mái trong lòng, lần thứ hai xác nhận anh dâu không còn có ý đồ gì với hắn nữa.
Thậm chí còn rất ghét bỏ hắn.
Vui vẻ vui vẻ.
Vì vậy lại ăn thêm một bát nào!
Tề Trừng ăn xong, lo lắng cho ông xã nên vội vàng chạy ra phòng khách, kết quả không có ông xã ở đấy.
Cậu nâng viên kẹo hồ lô quý giá trong tay, mở giấy gói ra nhìn thử.
Lớp siro đường trên kẹo hồ lô tan chảy, lấp lánh.
Rất đẹp.
Phải kiểm tra rằng nó thật hoàn hảo rồi mới đem lên đưa cho ông xã, Tề Trừng cẩn thận từng chút một cất kẹo vào hộp.
Cửa mở, Bạch Tông Ân với vẻ mặt lạnh nhạt, không nói một lời.
"Tada!" Tề Trừng vui vẻ tự mình phối nhạc, phấn khởi rút giấy bọc ra. Những quả sơn trà đỏ mọng được phủ lớp đường tinh kết tinh, bọc trong giấy trắng trông thật đẹp mắt và ngon miệng.
"Tôi mua vị nguyên bản đó, còn thêm cả đậu phộng nữa. Chỗ bọn họ tự rang đậu phộng giã nát, thơm cực kỳ."
Tề Trừng không tin ông xã nghe vậy mà không động lòng. Cún con trợn tròn mắt, cái này ngon lắm đó!
Lúc đó đến lượt cậu mua, thì vị nguyên bản chỉ còn một cái. Phía sau còn rất nhiều người xếp hàng, các vị khác cũng còn rất nhiều. Tề Trừng xoắn xuýt không biết làm sao, nghe mấy người phía sau bắt đầu phàn nàn giục giã, cậu không có thời gian để suy nghĩ nhiều, nhanh miệng nói muốn vị nguyên bản.
Sau đó Tề Trừng chỉ mua được mỗi một cái.
Dọc đường trở về, trong lòng vẫn không ngừng than thở.
Tề Trừng bây giờ đang liếm môi nhỏ, bởi vì vừa ăn cay nên có chút ngứa miệng.
Ấy, không được, không thể, đây là để cho ông xã ăn!!!
Không hề thèm đâu!
Ánh mắt Bạch Tông Ân dừng lại ở một điểm.
Môi thiếu niên đỏ bừng, trông mọng nước hơn thường ngày.
Cái cảm giác bực bội trong lòng không biết đã thay đổi từ lúc nào, sự khó chịu vẫn còn đó nhưng đã có gì đó khác lạ.
Bạch Tông Ân dời ánh mắt, giọng điệu lạnh lùng nói: "Cậu ăn đi."
"Ể? Vậy tôi ăn nhé?" Xem ra ông xã không thích ăn cái này thiệt!
Tề Trừng gỡ lớp giấy gạo ra, cắn một miếng, một bên má phồng lên. Chua chua ngọt ngọt, ăn ngon đến mức đôi mắt híp lại, nói: "Thứ này thật sự siêu ngon."
Đặc biệt là đậu phộng giã nát hòa quyện với sơn trà chua ngọt, hương vị rất phong phú.
"Anh, anh đi ngủ sớm vậy? Chúng ta tâm sự đi, em có chuyện muốn nói, lần trước định nói nhưng lại quên mất." Tưởng Chấp đứng ở giữa phòng khách nói.
Bạch Tông Ân với Tề Trừng đang nhai nhai gặm gặm kẹo hồ lô cùng nhau đi xuống.
Chú Quyền chuẩn bị trái cây xong đặt xuống rồi rời đi, để lại không gian cho nhóm thanh niên nói chuyện với nhau.
Bây giờ chính là lúc Tiểu Trừng xem ti vi, cậu bật ti vi lên tiếp tục coi Na Tra của mình. Tưởng Chấp nhìn thấy đây là phim hoạt hình cũ kỹ hồi trước, cười nói "Bây giờ là thời đại nào rồi mà cậu còn coi cái này chứ!"
"Ai cần cậu lo." Tề Trừng không để ý tới.
Bạch Tông Ân lạnh lùng mở miệng, "Cậu muốn nói với tôi cái gì?"
"Ừm thì..." Tưởng Chấp thân thiết với anh trai, xưa nay chưa từng giấu giếm chuyện gì. Hắn ngượng ngùng nhìn về phía Tề Trừng.
Bạch Tông Ân không hiểu sao lại cảm thấy bực bội trở lại.
Tề Trừng vẫn đang chuyên tâm coi phim hoạt hình, Tưởng Chấp yên tâm, lặng lẽ nhìn lại Bạch Tông Ân, nói: "Em có thích một người. Đây là lần đầu tiên em động lòng với người khác... Anh ấy là nam—— "
"Ồ?" Đáy mắt Bạch Tông Ân tràn ngập vẻ lạnh lẽo.
Tưởng Chấp cũng không để ý đến sắc mặt Bạch Tông Ân, hắn còn đang chìm đắm trong tình cảm tuổi hồng mới chớm nở của mình.
"Người ta lớn hơn em ba tuổi... Anh, anh có ủng hộ em không?"
Bạch Tông Ân nhìn về phía Tưởng Chấp, vẻ lạnh lẽo nơi đáy mắt cũng bắt đầu tản đi, "Lớn hơn cậu ba tuổi?"
Tưởng Chấp gật đầu, chú Husky ngốc nghếch cảm thấy thật ngại ngùng. "Tục ngữ có câu 'nam lớn hơn ba tuổi, ôm gạch vàng', em cảm thấy em và anh ấy rất xứng đôi. Anh ấy còn cực kỳ cực kỳ tốt, rất điềm tĩnh, lại thông minh, có sao nói vậy, ca hát cũng dễ nghe, còn có thể diễn..."
Hắn nói liền một tràng dài.
Bạch Tông Ân xuất thần, không nghe rõ hắn đang lải nhải gì, liếc mắt nhìn thiếu niên đang ngồi trên sofa.
Có lẽ xem đến cảnh nào đó buồn cười, gương mặt thiếu niên lộ ra chiếc lúm đồng tiền xinh xắn.
Tưởng Chấp tâng bốc người trong lòng xong, hôm nay cũng đã đạt được mục tiêu.
Không cần phải nói, cha mẹ trong nhà sẽ không bao giờ đồng ý để hắn yêu một người đàn ông. Lúc trước anh trai và anh dâu kết hôn, mẹ hắn đã nói xấu sau lưng không biết bao nhiêu điều.
Trong nhà còn muốn hắn tốt nghiệp xong sẽ liên hôn. Tưởng Chấp tất nhiên không đời nào đồng ý.
"Anh, anh nói xem?"
Bạch Tông Ân thu hồi lại ánh mắt đặt trên người thiếu niên, nói: "Nếu cậu nghiêm túc thì phải đối xử đàng hoàng với người ta."
"Đó là điều đương nhiên, anh không cần nói em cũng hiểu ý anh. Cái thân xử nam này của em nhất định sẽ để dành cho người em yêu, đó là do anh dạy em. Em từ nhỏ đã học hỏi anh, đương nhiên sẽ không làm bậy, nhất định sẽ giống như anh, kết hôn rồi mới có thể... chuyện đó."
Tề Trừng đang chăm chú xem Na Tra, nghe thấy "thân xử nam" liền lập tức quay đầu lại nhìn.
'Từ nhỏ theo anh học hỏi', vậy nên ông xã cũng ——
Tề Trừng trợn to mắt, giống như cún con nghe được có thịt để ăn, quay đầu nhìn ông xã.
Bạch Tông Ân im lặng.
Vẻ mặt lạnh lùng nhìn về phía người nào đó đang có ý định nghe trộm.
Tề Trừng bị bắt quả tang, lén lút cười trộm, rồi quay lại làm bộ rất nghiêm túc xem ti vi. Bình thường bị ông xã nhìn như vậy là sợ sun vòi, nhưng bây giờ gan cậu đã lớn, không còn sợ hãi chút nào.
"... Một người đàn ông tốt nên như vậy." Tưởng Chấp phát biểu xong, tự cảm thấy mình đang tỏa ra hào quang rực rỡ, còn cà kê nói thêm một câu: "Trinh tiết của một người đàn ông chính là lễ vật tốt nhất dành cho đối tượng của hắn."
Lời phát biểu đến từ người ngu ngốc thứ hai trong bảng xếp hạng. Còn ai đứng nhất thì khỏi cần nói cũng biết.
Bạch Tông Ân nghe xong với vẻ mặt không cảm xúc, mới lạnh lùng hỏi: "Nói xong rồi?"
Tưởng Chấp bây giờ mới nhận ra được có gì đó không đúng, cảm giác nguy hiểm ập tới, đúng lúc thấy điện thoại có tin nhắn, xem xong liền sốt ruột nói. "Anh, em có việc rồi, Thanh Thời bị thương, em phải đi xem thử, nếu quá muộn thì em sẽ về thẳng trường học."
Úc Thanh Thời chính là nhân vật chính thụ.
Tưởng Chấp vừa đi, cả phòng khách chỉ còn lại đôi vợ chồng trẻ.
Tề Trừng (người hay thù dai) còn đang mải suy nghĩ cái câu mà ông xã đã dạy cho tên em rể thối kia. Tề Trừng nghĩ nghĩ, nếu lần sau ông xã còn bảo cậu ngu ngốc hay gọi cậu là chim sẻ nhỏ thì cậu sẽ gọi anh là lớp trưởng xử nam.
"Lại đang suy nghĩ cái gì?"
"Xử na ——" Tề Trừng bị âm thanh lạnh lùng bên tai làm cho đầu óc thanh tỉnh. Quay sang nhìn thì thấy quả nhiên là ông xã đang hỏi cậu. Cún con mặt đắc ý, ánh mắt sáng rực, cao hứng đáp lại: "Hiếm thấy thoải mái."
Ha ha ha, cậu đúng là thiên tài nhỏ trong lúc khó khăn mà.
Bạch Tông Ân nhìn thiếu niên kia nghĩ cái gì liền biểu hiện ra hết trên mặt, làm bộ oai phong lẫm liệt, đôi mắt đen láy long lanh trông thật có hồn.
Nước đường trên kẹo hồ lô còn dính lại bên mép, đỏ hồng lấp lánh.
Lúc trước, Bạch Tông Ân hoàn toàn không thèm để ý đến xiên kẹo ấy, bây giờ anh lại cảm thấy, chắc chắn ăn sẽ rất ngon.
"Nói lộ hết ra rồi chim sẻ nhỏ."
Tề Trừng, người vừa hung hăng vừa thù dai, thấy ông xã đang cười nhạo mình, chỉ biết gào thét trong lòng.
Ông xã quả nhiên là siêu cấp hư hỏng !!!