Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Chương 10: Lời Chúc Ngủ Ngon và Máy Chơi Game
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đúng chín giờ tối, Tề Trừng tự giác tắt TV.
"Tiểu Trừng, con muốn xem thì cứ tiếp tục xem đi." Chú Quyền nói.
Đứa nhỏ này, kể từ khi biết được mỗi tối ông đều xoa bóp chân cho Bạch Tông Ân thì cứ đến chín giờ là không xem TV nữa, lẽo đẽo đi theo họ lên lầu.
Chú Quyền năm nay sáu mươi, người lớn tuổi sinh hoạt có quy luật, ngủ sớm dậy sớm. Ông nghĩ thanh niên trẻ tuổi đều ngủ muộn cho nên cũng không ép buộc Tiểu Trừng quá mức. Chỉ cần cậu không thức khuya đến tận sáng hay bỏ bữa sáng thì mọi chuyện ông đều để cậu tự sắp xếp.
Tề Trừng từ trên sofa nhảy xuống, mang dép, nói: "Không xem nữa ạ. Hôm nay con đã coi suốt hai tiếng rồi. Bây giờ con sẽ về phòng tắm rửa và đi ngủ liền luôn." Đôi mắt to tròn ngoan ngoãn nhìn về phía 'ông xã'.
Anh xem, tui không thức đêm nữa nha!
Hôm nay tui sẽ đi ngủ sớm đó!
Bạch Tông Ân ngồi trên xe lăn, cũng không thèm quay đầu lại, nói với chú Quyền: "Cậu ấy muốn về phòng sớm một chút để xem chim sẻ nhỏ."
Tề Trừng: "..."
Tề Trừng vốn thù dai nhưng thật sự không dám mở miệng gọi 'ông xã' là 'lớp trưởng xử nam' để trả đũa, chỉ đành ấm ức nuốt ngược vào trong.
Vả lại Tề Trừng quả thật có ý định về phòng đọc truyện, cho nên không thể phản bác chút nào, chỉ biết sưng mặt phồng má lên nhìn anh.
Chú Quyền nghe ra ngữ khí của Bạch Tông Ân vừa thoải mái lại mang chút ý trêu chọc. Điều này trước đây chưa từng có. Ông cười ha ha nói: "Chim sẻ nhỏ là cái gì cơ?"
"Chính là truyện tranh ạ."
Tề Trừng mặt cậu đỏ bừng vì ngại ngùng, nghiêm túc trả lời chú Quyền.
Nói xong lại cúi đầu nhìn chăm chú logo Chanel trên dép mình, hình như có chút bẩn rồi. "Dép lê của con có hơi bẩn rồi, con về chà sạch nó đây!"
Cách chuyển đề tài quá gượng gạo.
Khóe môi Bạch Tông Ân hơi cong lên.
Hôm nay tạm buông tha cho con chim sẻ ngu ngốc này.
Mặc kệ việc bị 'ông xã' cười nhạo, Tề Trừng vẫn bám theo Bạch Tông Ân cùng đi thang máy.
Cậu thích cùng chú Quyền và 'ông xã' lên lầu, thích cùng hai người ở trong phòng khách xem TV.
Tề Trừng từ nhỏ đến lớn luôn cô đơn một mình.
Một mình ăn cơm. Một mình học bài. Một mình bị nhốt trong phòng tối.
Lúc học đại học, lại một mình bôn ba chạy qua chạy lại giữa trường và nơi làm thêm.
Sau khi đi làm thì một mình tăng ca lúc đêm khuya.
Một mình ốm đau trong căn phòng trọ sáu mét vuông.
Cho nên cậu thật sự rất quý trọng cuộc sống hiện tại. Hơn nữa cậu biết, dù 'ông xã' lạnh lùng như vậy nhưng cũng không hề có ác ý với cậu.
Tề Trừng xuất thân là cô nhi, từ nhỏ đã có thể phân biệt được ai có ý tốt với cậu, ai có ác cảm với cậu.
"Chú Quyền ngủ ngon."
"Ông xã ngủ ngon."
Tề Trừng ở hành lang tạm biệt. Chú Quyền cười nói cậu nhớ đi ngủ sớm một chút.
Bạch Tông Ân ngồi trên xe lăn nhẹ mím môi, liếc nhìn thiếu niên trông như chú cún con đang chờ đợi chủ nhân, lạnh nhạt nói: "Ngủ ngon."
A!!!!! 'Ông xã' nói ngủ ngon với cậu!!!
Đây là lần đầu tiên đó!!!
Tề Trừng lập tức vui sướng tột độ, hoàn toàn quên sạch chuyện vừa nãy bị 'ông xã' trêu chọc là 'chim sẻ nhỏ'.
'Ông xã' thật tốt!
Mới năm phút trước, Tề Trừng còn thầm mắng Bạch Tông Ân là đồ hư hỏng nhất quả đất, vậy mà bây giờ đã biến anh thành người tốt nhất vũ trụ rồi.
Mới đáp lại cậu một tí, chú cún con đã vui vẻ đến không ngừng được.
Bạch Tông Ân nghĩ thầm.
Ngày hôm nay lại là một ngày vui vẻ. Được ăn kẹo hồ lô, còn được ăn cua, quan trọng nhất là hôm nay 'ông xã' đã chúc cậu ngủ ngon!
Bầu không khí trong nhà càng ngày càng tốt! Rất vui vẻ.
Tề Trừng ngâm mình trong bồn tắm, nhiệt độ hơi cao khiến da cậu ửng hồng.
Tề Trừng tắm xong nhào đến giường lớn, duỗi tay lấy truyện tranh. Trên mặt bìa là màu sắc rực rỡ với hình ảnh thiếu nữ tóc dài, mặc trên người bộ đồng phục, rất có hương vị thanh xuân. Đôi mắt to tròn, hai má bầu bĩnh, cười rộ lên rất đáng yêu.
"Không hề giống." Tề Trừng nhỏ giọng phản bác việc 'ông xã' gọi cậu là chim sẻ nhỏ.
Rõ ràng là nữ chính đáng yêu nên mới gọi là chim sẻ nhỏ!
Cậu lật đến chỗ ngày hôm qua đang xem dở. Giáo bá giúp nữ chính đánh đuổi bọn côn đồ hư hỏng. Đúng rồi, mình đã đọc đến đây.
Làm tốt lắm, cái đám hư hỏng này lại dám bắt nạt nữ chính.
Nhưng giáo bá cũng bởi vì vậy mà bị thương.
Tề Trừng cảm thấy mặc dù giáo bá trong miệng các học sinh rất khủng bố đáng sợ, nhưng đọc đến đây hắn thật ra lại là một người rất có tinh thần trượng nghĩa, cũng rất hiền lành, đúng kiểu phải ở chung mới hiểu được.
Giống với 'ông xã' vậy.
Gì chứ, mình vừa so sánh 'ông xã' với giáo bá sao. Sau đó Tề Trừng tiếp tục nhìn đến nội dung truyện, đôi mắt tròn trợn lên.
Giáo bá đè nữ chính lên tường rồi hôn...
! ! !
'Ông xã' hôn hôn chim sẻ nhỏ!!!
A a a a không phải, không phải.
Tề Trừng mặt đỏ bừng, giật mình gấp sách lại, chính cậu cũng không biết bản thân đang nghĩ cái gì nữa...
Là giáo bá hôn hôn chim sẻ nhỏ, không phải là 'ông xã', vả lại cậu cũng không phải chim sẻ nhỏ đâu!
Tề Trừng đỏ bừng cả hai tai, vội vã đặt cuốn truyện sang một bên, kéo chăn trùm kín đầu, rốt cuộc cũng không dám đọc tiếp xem sau đó xảy ra chuyện gì.
Đều tại 'ông xã' gọi cậu lung tung là chim sẻ nhỏ.
Trong chăn thiếu dưỡng khí, Tề Trừng cũng bắt đầu thấy chóng mặt.
Hôm nay mười giờ cậu đã đi ngủ.
___
Bảy giờ sáng hôm sau, Tề Trừng đã tỉnh giấc. Cậu thay quần áo ở nhà rồi đi xuống lầu.
Chú Quyền đang bận rộn trong bếp, thấy Tề Trừng xuống rồi nên vui vẻ nói: "Hôm nay dậy sớm như vậy sao? Không đọc chim sẻ nhỏ nữa?"
"A, không, không đọc nữa ạ." Tề Trừng lắp bắp, sau lại quay đầu nhìn bốn phía.
Cậu thở phào nhẹ nhõm, may quá, 'ông xã' không ở đây.
"Tìm Tông Ân à? Mười phút sau nó mới xuống." Quyền thúc ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường nói.
Bảy giờ mười phút, Bạch Tông Ân điều khiển xe lăn đến phòng ăn.
Mười phút trước, Tề Trừng đã vứt sạch những suy nghĩ khiến cậu xoắn xuýt đêm qua ra khỏi đầu. Cậu sẽ không nhăn nhó, cũng sẽ không thẹn thùng gì nữa. 'Ông xã' chắc chắn sẽ không phát hiện ra điều gì. Cứ thoải mái, thoải mái thôi, chưa có gì xảy ra cả, chưa có gì hết.
"Chào buổi sáng 'ông xã'!" Chú cún con vui vẻ giơ móng vuốt vẫy vẫy.
Bạch Tông Ân hôm nay mặc một chiếc áo len cổ lọ màu vàng nhạt, khuôn mặt lạnh nhạt thêm vài phần vẻ nho nhã, thanh lịch. Xe lăn di chuyển đến vị trí quen thuộc bên bàn ăn.
Anh liếc nhìn thiếu niên tự nhiên phấn khích hơn mọi hôm, ngữ khí bình thản nói: "Ừm."
Quá tốt rồi.
'Ông xã' không nhìn ra.
Đương nhiên sẽ không nhìn ra rồi, cậu biểu hiện quá giỏi!
Tề Trừng tự động quên đi những điều mình đã tưởng tượng ra hôm qua, cậu cao hứng đi nhà bếp giúp bê đồ ăn ra.
Sáng sớm thì tất nhiên phải ăn quẩy.
Từ khi đến phương bắc học đại học đến nay, Tề Trừng đặc biệt thích ăn quẩy chiên giòn cùng với sữa đậu nành nóng hoặc một bát súp cay cay vào buổi sáng.
Tề Trừng là kiểu người nghĩ gì trong đầu thì sẽ thể hiện hết ra mặt.
Quyền thúc vừa nhìn thấy liền nở nụ cười, "Tiểu Trừng thích ăn món này? Trùng hợp Tông Ân cũng thích món này. Nhưng quẩy chiên nhiều dầu ăn không tốt cho sức khỏe nên mười ngày nửa tháng chú mới làm một lần."
"Ồ, không nghĩ tới 'ông xã' còn thích ăn món này nha." Tề Trừng kinh ngạc.
Bạch Tông Ân nhàn nhạt nói: "Tôi yêu thích món này có gì mà kinh ngạc."
Cũng rất bình dân giản dị mà, không hề giống với đại nhân vật phản diện hung ác, lãnh khốc lại vô tình kia tí nào. Tề Trừng ngơ ngác nói: "Tui cứ nghĩ là anh sẽ thích cà phê, sandwich các thứ cơ."
Chú Quyền: "Tông Ân cũng rất thích uống cà phê."
Bạch Tông Ân không trả lời, chuyên chú ăn hết bữa sáng. Tề Trừng ở bên nghe chú Quyền tán gẫu nói chuyện, thỉnh thoảng lén lút nhìn nhìn 'ông xã'. Đều là ăn quẩy, nhưng trông 'ông xã' ăn lại đặc biệt nhã nhặn, động tác tay tao nhã, khi uống sữa đậu nành cũng rất đẹp.
"... trong ngõ nhỏ kia có một nơi bán quẩy rất ngon. Tông Ân và ông Lý buổi sáng đi ngang qua đều sẽ mua về ăn. Ông Lý thích ăn quẩy với súp cay còn Tông Ân thì lại uống sữa đậu nành." Chú Quyền nói qua nói lại.
Nghe chú Quyền kể, Tề Trừng có thể hình dung ra được thời kỳ thơ ấu của 'ông xã'. Hoàn toàn không giống như trong sách viết: biến thái, điên cuồng, lòng dạ độc ác, lạnh lùng vô tình.
Nhất định khi đó Bạch Tông Ân mang dáng vẻ của một cậu bé thông minh, mạnh mẽ, đẹp trai, chính nghĩa, thiện lương, toát lên khí chất oai hùng.
Nghĩ đến đấy, Tề Trừng đang gặm gặm chiếc quẩy giòn giòn mà mình yêu tha thiết bỗng nhiên cảm thấy thật khổ sở.
Bạch Tông Ân liếc nhìn sang. Đối phương vừa nãy còn một bên má trái 'ăn ngon ăn ngon', một bên má phải thì 'mỹ vị nhân gian', giờ đã biến thành chú cún con xụ mặt.
Tề Trừng rũ mắt, nhấp một hớp sữa đậu nành, khóe mắt lại hồng hồng.
Bạch Tông Ân lạnh nhạt nói: "Lần trước Tiểu Chấp đặt mua máy chơi game, lát nữa chắc sẽ giao đến."
"Máy chơi game á?!" Tề Trừng 'xèo' một tiếng, trợn to hai mắt, hai lỗ tai cún con đều dựng cả lên.
Tề Trừng trước giờ chỉ nhìn thấy người khác chơi, bản thân không có tiền nên chỉ đứng xem, giờ nghe thấy thế cậu thật sự rất hứng thú.
Thời đại học, mọi người trong lớp chơi Vương Giả Vinh Quang, ăn gà gì đó, đụng một cái là nạp mấy nghìn tệ.
Khi ấy, Tề Trừng rất khó hiểu nhưng nhìn người ta chơi cậu cũng rất ao ước.
"Là loại mới nhất, cụ thể như thế nào thì tôi không biết." Bạch Tông Ân nhìn chú cún con ở phía đối diện, đối phương ngẩng đầu nhìn anh một mặt rất hiếu kỳ. Anh cúi xuống uống cạn ngụm sữa đậu nành cuối cùng, sau đó lạnh nhạt nói: "Nếu cậu tò mò thì cứ lấy mà chơi."
Chú cún con nào đó chớp mắt: "Làm vậy sao được chứ."
Tuy rằng rất muốn chơi, nhưng trước mặt 'ông xã' vẫn phải giữ ý một chút. Ai bảo cậu là anh dâu của cái tên em rể thối kia, thế cũng coi như là một nửa trưởng bối của hắn rồi.
Bạch Tông Ân không biểu cảm nói: "Cậu là anh dâu, Tưởng Chấp sẽ không có ý kiến gì đâu."
Dùng bối phận ép người.
Hì hì hì.
Hôm nay lại thêm một ngày 'ông xã' siêu tốt bụng.
Tề Trừng lập tức đồng ý, 'ông xã' nói rằng có thể chơi thì tất nhiên sẽ có thể chơi!
Trong tay có quẩy giòn thơm kết hợp với sữa đậu nành tinh khiết, ăn thật ngon làm sao!
___
Đúng tám giờ, nhân viên giao hàng đã đến.
Là một nhân viên ở khu mua sắm gần đó. Hắn mặc đồng phục, ôm hộp hàng, thông qua bảo vệ ở khu biệt thự xác nhận thân phận rồi mới được tiến vào. Tối hôm qua lúc chín giờ rưỡi, một khách siêu cấp V.I.P đã đặt hàng, dặn rằng sáng mai phải giao ngay, rất khẩn cấp...
Khu mua sắm mười giờ tối đã đóng cửa, nếu sốt ruột đến thế thì sao không yêu cầu giao hàng ngay lúc đó chứ.
Hẳn là suy nghĩ của người có tiền, một nhân viên làm công ăn lương như hắn không hiểu được.
Hay là sợ nếu giao đến buổi tối, đứa nhỏ trong nhà sẽ không chịu yên tĩnh mà chơi game cả đêm chăng?
...
Chuông cửa vang lên.
Mới vừa rồi, bảo vệ bên ngoài khu biệt thự gọi điện báo nhân viên giao hàng đã đến, chú Quyền là người nghe máy.
Tề Trừng biết là máy chơi game được giao đến, vui vẻ lạch bạch chạy đi: "Để con ra mở cửa!" Giọng nói nghe vui vẻ vô cùng.
A a a. Cuộc sống của một 'heo con ngốc nghếch chỉ biết ăn' như cậu càng ngày càng tuyệt vời.
"Chào ngài, đây là nhà của Bạch tiên sinh phải không?"
"Đúng vậy." Tề Trừng gật đầu, xác nhận món đồ vẫn còn nguyên vẹn xong liền ký tên. Thấy anh nhân viên giao hàng muốn nói rồi lại thôi, cậu ngay lập tức tỏ ra hiểu rõ, rất nghiêm túc nói: "Bạch tiên sinh là chồng tui, còn tui là chồng nhỏ của anh ấy. Anh yên tâm, tui không phải người xa lạ đâu."
Nhân viên giao hàng: ... Ừm... vậy tôi yên tâm rồi.
"Chúc ngài sinh hoạt hạnh phúc."
Rất hạnh phúc ạ!
Tề Trừng ôm thùng hàng lớn, cười tít mắt, quay đầu lại liền nhìn thấy Bạch Tông Ân đang đứng cách đó không xa.
A a a a a! Cậu vừa mới nói 'là chồng nhỏ của Bạch tiên sinh', không biết 'ông xã' có nghe thấy không vậy chứ???!!!
Xấu hổ chết mất thôi!
Tề Trừng mặt đỏ bừng, làm bộ mình rất bình tĩnh, nhỏ giọng hỏi: "Ông xã, vừa rồi chắc anh không nghe thấy --"
"Chồng nhỏ của Bạch tiên sinh." Bạch Tông Ân lặp lại.
Nhìn thiếu niên trước mắt cả khuôn mặt đều đỏ bừng, đôi mắt to không dám nhìn thẳng anh.
Tề Trừng mặt cực kỳ đỏ. Bây giờ nằm xuống giả chết xỉu ngang thì có được hay không...?
Bạch Tông Ân rũ mắt, che đi cảm xúc trong ánh nhìn nhưng khóe miệng hơi cong lên kia vẫn phản ánh được tâm tình anh lúc này. Bạch Tông Ân điều khiển xe lăn, quay người lại, giọng nói vẫn lạnh nhạt: "Chồng nhỏ của Bạch tiên sinh không xem thử máy chơi game sao?"
Không, tui đã chết.
Là bị 'ông xã' làm cho xấu hổ đến chết.
'Ông xã' đại nhân vật phản diện của tui luôn nhảy múa trên con đường ranh giới giữa người tốt nhất vũ trụ và kẻ siêu cấp hư hỏng, tui còn có thể làm sao nữa đây?
Aizzz.
Đương nhiên là ôm máy chơi game rồi.
Chú cún con Tiểu Tề Trừng phe phẩy đuôi nhỏ, hớn hở chạy đi tận hưởng hạnh phúc.