Chương 2: Quá khứ

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 2: Quá khứ

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại nhà Chu Gia Ái
- Nào bảo bối, ngồi xuống đây nào. Cô nhẹ nhàng đặt cậu bé xuống.
- Mami, người vừa nãy là ai vậy ạ? Hào Hào ngây thơ hỏi.
Cô khựng lại. Tuyệt đối không thể để bảo bối biết hắn là ai.
- Hào Hào ngoan, hắn là người xấu. Lần sau nếu gặp, con nhất định phải tránh xa, biết chưa? Lý do này sao mà hợp lý đến thế, Chu Gia Ái cô quả thật quá thông minh mà...
Dù còn nhỏ nhưng Hào Hào rất hiểu chuyện. Mẹ nói thế nào, cậu bé đều tin là như thế.
- Dạ, mami.
Cô khẽ cười nhìn con trai. Có Hào Hào thật tốt. Dỗ bảo bối ngủ xong, cô quay lại phòng khách. Rót một tách trà ấm, cô ngồi xuống sofa, bắt đầu trầm tư. Khuôn mặt thon gọn, đôi môi trái đào, đôi mắt to tròn, sống mũi cao, làn da trắng hồng... Quả thật, dù có nói cô đẹp nghiêng nước nghiêng thành cũng chẳng chút nào quá đáng. Mi tâm cô khẽ nhíu lại. Cô nhìn về phía những tòa nhà xa xăm xuyên qua tấm kính trong suốt, tự hỏi: Rốt cuộc, chuyến trở về này là đúng hay sai?
------ Năm năm trước -----
- Tiểu yêu nghiệt, em chịu không nổi nữa rồi phải không?
- Ư... Trần tổng, anh thật lợi hại.
Hai cơ thể dính chặt lấy nhau... Dưới mắt cô, cảnh tượng ấy thật dơ bẩn. Người đàn ông trước mặt chính là chồng cô, còn ả đàn bà đang nằm trên giường cùng hắn là một người mẫu đang nổi tiếng hiện nay.
- Các người cứ tiếp tục đi, tôi ra ngoài. Nếu có ai hỏi tại sao cô không tức giận, không ghen tuông ư? Hừm, thật nực cười! Cô lấy tư cách gì mà ghen chứ? Cuộc hôn nhân chính trị nào mà lại có hạnh phúc thật sự đâu?
- Tôi cho phép cô đi sao? Hắn hừ lạnh một tiếng.
Cô dừng bước, dựa vào vách tường.
- Được thôi, vậy các người cứ tiếp tục.
- A~ Khải... Sao lại dừng chứ... Đáng chết, khó khăn lắm cô ta mới bò lên được giường vị tổng tài bậc nhất châu Á này, không thể bỏ lỡ cơ hội được! - Trần tổng, anh xem phu nhân không muốn ở lại, cớ gì phải ép chứ~
- Tên của tôi là để cô gọi sao? Hắn chán ghét quấn khăn tắm quanh người, bước xuống giường, quăng một tờ ngân phiếu ra rồi lạnh lùng nói: "Cút!"
Cô ả không hiểu mình đã phục vụ sai ở điểm nào, nhưng nếu hắn đã không muốn, tiếp tục dây dưa chắc chắn sẽ rước họa vào thân. Lượm đồ mặc qua loa, ả bước qua cửa, không nhịn được mà khinh bỉ nhìn cô.
- "Phu nhân" bảo trọng nhé.
Cô không lạ gì với loại người này, nên cũng chẳng buồn quan tâm.
- Bây giờ tôi có thể đi được chưa?
- Cô nghĩ xem... Hắn bước đến gần cô, tà mị hỏi lại.
Cảm nhận được sự nguy hiểm, hắn bước một bước cô lùi một bước, cho đến khi bị dồn vào chân tường.
- Sao? Phá hỏng "chuyện tốt" của tôi xong rồi muốn bỏ chạy à?
- Tôi không hề có ý đó.
- Không có ư? Vậy thì cô thay cô ta làm nốt phần còn lại nhé?
- Tôi không phải có ý đó... ý tôi là...
Ưm... Cô bị hắn quăng lên giường đến choáng váng. Vừa trấn tĩnh lại, khuôn mặt ma mị của hắn đã áp sát bên tai cô.
- Thế nào? Trăm phương ngàn kế để giành được chức vụ Trần phu nhân, bây giờ có phải nên hoàn thành nốt "nhiệm vụ" mà một Trần phu nhân nên làm không? Lời nói của hắn lộ rõ vẻ mỉa mai.
- Buông... Buông ra! Không sai, cô yêu hắn, nhưng không có nghĩa hắn có thể sỉ vả cô như vậy. Đem tình nhân về nhà, cô đã nhịn. Bắt cô làm việc của người giúp việc, cô cũng đã làm. Nhưng hôm nay, lại bắt cô ngồi chứng kiến cảnh tượng kinh tởm của hắn thì quả thật cô không thể chịu nổi nữa rồi.
- Đêm còn dài, tôi sẽ cho cô biết thế nào là hối hận khi bước chân vào Trần gia tôi. Hắn một tay xé rách quần áo cô không chút thương tiếc, quăng sang một bên.
Lời tác giả: Để ta luyện tập viết cảnh H rồi sẽ viết chương 3. Xin lỗi, xin lỗi nha~