Chương 3: Sự Sỉ Nhục

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 3: Sự Sỉ Nhục

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Căn phòng lạnh lẽo, bao trùm không khí căng thẳng.
- Buông tôi ra!!! *Chát* Giọng nói yếu ớt cùng một âm thanh chói tai vang lên.
Gương mặt tuấn tú của Trần Khải hằn rõ năm dấu ngón tay của cô. Cô sợ hãi lùi sát mép giường, run rẩy ngước nhìn hắn.
Người phụ nữ chết tiệt này lại dám đánh hắn? Không tự lượng sức mình. Hắn đưa đôi mắt sắc lạnh như diều hâu, dò xét cô như tia X-quang rồi lãnh đạm mở miệng:
- Cô biết cô đang làm gì không?
Cô siết chặt bàn tay, chặt đến mức móng tay bấu vào da thịt. Né tránh ánh mắt của hắn, cô nuốt nước bọt nhỏ tiếng trả lời:
- Tôi... tôi không cố ý.
Dáng vẻ yếu ớt, sợ sệt như mèo hoang phạm lỗi của cô thật khiến người ta muốn phạm tội. Hắn khẽ đưa tay vén mái tóc dài của cô sang một bên tai, thản nhiên thốt ra những lời tàn độc:
- Đừng dùng dáng vẻ này quyến rũ tôi. Cô sợ tôi làm gì cô ư? Loại đàn bà dơ bẩn như cô mà nghĩ... cũng đừng hòng nghĩ.
Cô như bị sững sờ. Dơ bẩn? Là cô dơ bẩn ư? Cũng đúng. Trần Khải hắn từ đầu đã xem cô không khác gì những loại gái bán thân vì tiền. Cô khẽ nhếch môi cười, nụ cười đầy xót xa. Cái cảm giác bị người khác khinh thường, dù uất hận đến mấy cũng không thể biện minh, thật thống khổ. Cô đứng dậy tìm cho mình bộ đồ ngủ đơn giản nhất mặc vào, cũng không quên đáp trả hắn:
- Trần Khải, anh nói đúng, tôi quả thật là loại đàn bà dơ bẩn như anh nói. Vậy nên, xin phiền anh hãy làm theo hợp đồng, diễn cho tốt vai diễn của mình.
Hắn nheo mắt nhìn cô. Vẻ kiên cường, bất khuất này của cô càng khiến hắn thêm khó chịu. Chẳng lẽ cô đang nhắc nhở hắn biết chừng mực sao? Cô ta không tự nhìn lại thân phận của mình là ai sao? Hắn đứng dậy quay người, mạnh mẽ bước đi, không chút keo kiệt ném lại cho cô một câu:
- Nên nhớ kỹ thân phận của cô.
Tiếng xe khởi động chưa đầy năm giây đã chạy mất dạng khỏi Trần gia, đủ biết người lái xe đang tức giận đến mức nào. Hắn đi rồi. Cũng tốt, ít nhất... bây giờ cô không cần phải giả vờ mạnh mẽ nữa. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng. Cô uất hận khóc, muốn trút bỏ tất cả tủi hờn, tất cả nhục nhã. Nếu không phải ngày đó cô cần tiền để cứu em trai phẫu thuật, thì giờ đây cô đã không mang tiếng bán thân vì tiền, cũng sẽ không bị hắn sỉ nhục đến mức này.
"Reng... Reng... Reng..." Tiếng điện thoại cô vang lên.
- Alo.
- Xin chào cô Chu, tôi là bác sĩ Kha đây.
- Bác sĩ... em... em trai tôi có chuyện gì sao? Cô khẩn trương hỏi.
- Cô Chu cô nên bình tĩnh. Tuy lần phẫu thuật trước đã giúp Chu Giang vượt qua tình trạng nguy kịch, nhưng...
Bác sĩ ngập ngừng.
- Nhưng sao bác sĩ? Cô bất an chờ bác sĩ nói tiếp.
- Nhưng với tình hình sức khỏe hiện tại, nếu không nhanh chóng thay tim mới... e rằng cậu ấy sẽ không chống đỡ được bao lâu nữa.
Như một gáo nước lạnh dội thẳng vào người, cái lạnh thấm thấu tâm can của một người chị đang cố gắng cứu vớt đứa em trai duy nhất của mình. Cô cắn răng nén không cho mình bật khóc.
- Bác... bác sĩ, xin phiền bác sĩ hãy tiến hành thay tim cho em trai tôi. Viện phí, tôi nhất định sẽ trả đủ.
Sau khi thương lượng, viện phí được chốt, một tuần sau ca phẫu thuật sẽ bắt đầu. Nhưng với số tiền lớn như vậy, cô biết tìm ở đâu bây giờ? Một cái tên chợt hiện lên trong đầu cô. Ông ta chính là hy vọng cuối cùng. Cô cầm điện thoại, gõ dãy số lạ và gửi tin nhắn: "Chu Mặc, ngày mai 8h tại nhà hàng S. Không gặp không về."
Lời tác giả: H bây giờ là chưa thích hợp, vậy nên ta quyết định ngược ngược nữa ngược mãiiiii