32. Chương 32: Tiểu Ly thế thân: Số phận nghiệt ngã

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 32: Tiểu Ly thế thân: Số phận nghiệt ngã

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhấn nút tắt cuộc gọi, hắn đưa tay xoa xoa thái dương. Mai Linh à, xin lỗi, hiện tại ngoài Tiểu Ái, anh không thể quan tâm đến bất cứ ai khác.
Cơ thể nóng hổi của cô qua lớp vải chạm vào da hắn. Cô bị sốt ư? Hắn đưa tay kiểm tra, nóng quá! Ánh mắt hắn trở nên khó đoán, chất chứa nhiều suy tư.
Vậy mà vừa rồi, hắn lại nghĩ cô ấy...
Mím chặt đôi môi mỏng, nhớ đến vết roi da vô tình trên lưng cô, Trần Khải đột nhiên cảm thấy chán ghét chính bản thân mình. Sao hắn có thể cư xử như một tên cầm thú đến vậy chứ!
- Ông... Ông chủ, chúng ta đã đến nơi rồi ạ. Bác tài xế thở phào nhẹ nhõm.
Với thân hình vạm vỡ, hắn cẩn thận bế cô lên, sải bước nhanh đến phòng cấp cứu.
- Mau khám cho cô ấy! Giọng hắn bá đạo vang lên, hắn trừng mắt nhìn vị bác sĩ mũi to.
Vị bác sĩ chỉnh kính, nhìn người đối diện. Trần tổng tài? Khuôn mặt tái xanh, ông ta cố gắng hít thở để giữ bình tĩnh rồi lập tức đến xem tình trạng của Gia Ái.
Nhìn lướt qua khuôn mặt cô, ông ta cầm kim tiêm, vừa rút thuốc từ ống vừa thắc mắc.
- Cô gái này đêm qua sốt nặng, sáng nay lại trốn viện đây mà... Thật không biết thương bản thân mình gì cả.
Đêm qua sốt nặng? Hắn như bị một cú sốc, mười đầu ngón tay tê rần. Khuôn mặt anh tuấn nhìn cô, hắn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô rồi quỳ xuống bên giường bệnh.
- Tiểu Ái... Anh sai rồi... Sao hắn có thể nghĩ rằng cô là loại đàn bà đê tiện, chuyên đi câu dẫn đàn ông được chứ?
Trong lúc cô bệnh nặng, hắn lại không có bên cạnh cô, không ôm ấp chăm sóc cô, mà còn dịu dàng ôm ấp người con gái khác. Một người đàn ông tồi tệ như hắn thì có tư cách gì mà chửi mắng cô? Có tư cách gì để được cô yêu?
Hắn đưa mắt nhìn bác sĩ, lo lắng hỏi về tình trạng của cô.
- Cô ấy bị làm sao?
Bác sĩ kê đơn thuốc đưa cho y tá, rồi lắc đầu trả lời.
- Không còn gì đáng lo ngại nữa. Lưỡi cô ấy bị xây xước nhẹ, may mà ngăn cản kịp thời, nếu không e rằng... Bây giờ chỉ cần kê thuốc hạ sốt kèm theo xử lý vết thương ngoài da là xong.
Cơ mặt hắn dần giãn ra, thở phào nhẹ nhõm. Phía cánh cửa hé mở, Tiểu Ly đưa mắt nhìn vào bên trong.
- Vào đi. Không thay đổi tầm nhìn, Trần Khải thản nhiên ra lệnh.
Từ khi nhận được điện thoại thông báo cô vào bệnh viện chăm sóc Gia Ái, cô rất vui. Thường ngày ở nhà, Gia Ái rất tốt với cô, thậm chí thân thiết như chị em ruột.
Trần Khải đứng dậy, một tay đút vào túi quần, một tay lau mồ hôi cho cô. Đôi môi mỏng yêu chiều hôn nhẹ lên trán cô.
- Cô ở đây chăm sóc Thiếu phu nhân. Có việc gì thì gọi cho tôi.
Tiểu Ly không dám ngẩng đầu, chỉ gật đầu lia lịa.
- Dạ... Dạ tôi sẽ chăm sóc Thiếu phu nhân chu đáo ạ.
Hắn "ừm" một tiếng rồi xoay lưng rời đi. Bên bệnh viện vừa báo tin Tần Mai Linh ngã cầu thang chấn thương đầu. Hắn cần phải qua xem cô ta thế nào.
Jay được lệnh ở bên ngoài canh gác. Anh ta đứng ngồi không yên, bỗng nhiên từ xa xuất hiện một bóng dáng quen thuộc. À, là vị bác sĩ khoa mắt lần trước đây mà. Buồn chán quá, chi bằng lôi ông ta ra trêu chọc một chút vậy.
Jay phất tay ra hiệu chặn đường vị bác sĩ mũi to. Bị chặn bất ngờ, ông ta hùng hổ mắng ngay lập tức.
- Bọn lưu manh các người không được quấy nhiễu ở bệnh viện! Tránh ra... Nếu không tôi sẽ...
- Sẽ như thế nào? Giọng giễu cợt vang lên sau lưng ông ta.
- Tôi... Tôi sẽ gọi cảnh sát tống các người đi! Vị bác sĩ tội nghiệp cố kiềm nén sự sợ sệt.
Khẽ nhếch môi cười, Jay đưa chiếc điện thoại đã bấm sẵn số đến sát tai lão.
- Nào, gọi đi... Jay nghiêng đầu khiêu khích.
Vừa xoay mặt cầm lấy điện thoại, thì ôi trời ơi! Đây chẳng phải là vị "đại tổ tông" không bình thường đó sao. Không cần giữ thể diện nữa, lão còn muốn làm ăn mà. Nước mắt nước mũi có bao nhiêu, lão tuôn ra hết bấy nhiêu.
- Ngài Jay... Tôi nào có thù oán gì với ngài chứ... Ô ô... Ngài rốt cuộc muốn tôi phải làm sao mới tha cho tôi...
Ôi!! Đôi chân dài của anh có thể cảm nhận được nước mắt nước mũi lấm lem của lão đã thấm vào quần tây của mình. Mắt trợn trắng, đời anh ghét nhất là bẩn thỉu, Jay vùng vẫy chân la hét.
- Buông ra... Buông ra mau!!!!
- Ô... Ô... Tôi đã trao hết tấm thân cho vợ tôi rồi... Ngài... Ngài đừng bức hiếp tôi nữa ô ô.
- BUÔNG RAAAAAAAAAAAA!!!!! Jay dồn hết sức lực hét muốn bay nóc bệnh viện.
Lão biến thái này đang nghĩ anh ta là cái loại người gì vậy chứ! Sắc mặt của mấy tên vệ sĩ xung quanh vì cảnh tượng này mà ôm bụng cười như vớ được vàng.
"Rầm!" Tiểu Ly đẩy mạnh cánh cửa, với thần sắc vô cùng đáng sợ, cô bước đến gần bọn họ.
- Tiểu Ly... Anh...
"Bốp!" Một cú tát "thân ái" in hằn lên mặt Jay đáng thương. Tiểu Ly đánh liên tục vào ngực anh.
- Đồ đê tiện... bỉ ổi... Anh hại đời người ta mà còn tỏ tình với tôi ư?! Đồ biến thái bệnh hoạn... huhu... Ngay cả một ông già xấu xí anh cũng không buông tha sao, huhuhu...
Cô nhóc nhỏ nhắn, tay áo ngắn ống tay dài, nắm lấy cổ áo hắn, liên tục than trời trách phận vì vớ phải cái tên bệnh hoạn.
Sắc mặt Jay từ đỏ ngượng ngùng chuyển sang xanh mét. Đây chẳng phải là gậy ông đập lưng ông sao? Anh ta cười khổ sở, thầm nghĩ, biết vậy anh đã không nên chọc lão già ảo tưởng này rồi.
Ôm chặt lấy cô, Jay cố gắng giải thích.
- Tiểu Ly, anh không có, không có! Anh là đàn ông chính hiệu mà!
Tiểu Ly ngẩng đầu nhìn anh, ngây thơ hỏi.
- Thật không?
- Thật, vạn lần là thật! Anh nghiêm túc nhìn cô.
Tiểu Ly vốn là người ngây thơ, dễ giận mà cũng dễ hết giận. Chính nhờ tâm hồn trong sáng này mà cô đã thu hút được Jay.
Nhẹ nhàng dựa cái đầu nhỏ vào ngực anh, Tiểu Ly ngốc nghếch cười hì hì.
Jay không nhịn được cười ấm áp, liếc xéo tên mập mạp dưới chân, miệng ra khẩu hình "Cút!"
------.--------.-------
Tại bệnh viện
- Cô ấy thế nào rồi? Trần Khải nhìn Mai Linh đang ngồi ngơ ngác.
Bác sĩ nhìn sang cô ta rồi lại nhìn hắn, hắng giọng trả lời.
- Trần tổng, cô Tần bị chấn thương đầu dẫn đến hoảng loạn tinh thần. Cô ấy cần có người quan tâm tích cực ở bên để giảm bớt nỗi sợ hãi.
Hắn gật đầu cho bác sĩ lui, rồi bước đến bên Tần Mai Linh.
- Sao lại té cầu thang? Hắn chau mày nhìn cô ta.
Tần Mai Linh rưng rưng nước mắt ôm lấy hắn, òa khóc nức nở.
- Khải... Sao anh lại bỏ em đi... huhu... Em ở lại một mình rất sợ... rất sợ huhuhu.
Hắn nhói lên một cơn đau lòng, mặc cho cô ta ôm.
- Anh ở đây... Không sao, không sao rồi... Giọng nói trầm ấm của hắn dỗ dành Mai Linh.
Ngồi cạnh trấn an cô ta, hắn nhắm mắt lại, nhưng lại nhìn thấy hình bóng của Gia Ái. Trong lòng hắn không hiểu sao lại khó chịu như sắp có chuyện gì xảy ra. "Gia Ái, em bây giờ có ổn không?"
-----.------.--------.-----
Tại phòng bệnh của Gia Ái
Tiểu Ly chăm chú gọt trái cây, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Gia Ái. "Gia Ái, sao chị lại phải chịu khổ như vậy chứ?" Vừa rồi Tiểu Ly nghe lén cuộc nói chuyện của bọn vệ sĩ, thì ra Trần Khải không phải vì đi công việc mà là đi thăm Tần Mai Linh.
Haizz... Cuối cùng, Trần Tổng đối với chị là như thế nào đây, Gia Ái?
"Ưm" một tiếng, ánh mắt mệt mỏi khẽ mở. Cô mờ ảo nhìn xung quanh căn phòng, đôi môi khô khốc gọi Tiểu Ly.
- Nước... Nước...
Tiểu Ly thấy cô tỉnh liền vui mừng rót nước đến, giọng nói như chú chim nhỏ hót líu lo, cô đút nước cho Gia Ái.
- Nước đây... Chị Gia Ái, uống đi nào...
Uống xong, Tiểu Ly vừa xoay lưng cất chiếc tách, phía sau lưng Tiểu Ái liền mạnh bạo rút cây kim truyền dịch trong tay ra.
- Gia Ái... Chị làm sao vậy?! Tiểu Ly hoảng hốt bước nhanh đến bên cô.
Trong đầu Gia Ái đau nhức, nhưng nghĩ đến vết thương sau lưng cùng những lời nhục mạ của hắn... Quyết tâm rời khỏi đây càng trở nên mạnh mẽ.
Nắm chặt lấy tay Tiểu Ly, cô yếu ớt van xin.
- Tiểu Ly... Em làm ơn giúp chị được không? Chị không muốn... hức... Chị không muốn bị tên ác ma đó hành hạ!
Gia Ái hốc mắt đỏ ngầu, khuôn mặt đầy sợ hãi, tha thiết cầu xin Tiểu Ly. Tiểu Ly là phụ nữ, đương nhiên hiểu cô đau lòng đến mức nào, cô nuốt nước bọt, thấp giọng hỏi.
- Chị muốn em giúp như thế nào?
-----.-----.--------
Phía bên ngoài hành lang
- Thiếu phu nhân, cô mau đứng lại!!!! Bọn vệ sĩ đuổi theo đằng sau cô gái mặc đồ bệnh nhân.
Hộc hộc... Tiểu Ly chạy bán sống bán chết, hi vọng Gia Ái có thể nhanh chóng rời khỏi đây.
"Gia Ái, em hi vọng sau khi rời khỏi, chị sẽ hạnh phúc..."
Chạy một lúc lâu, bỗng nhiên Tiểu Ly không còn nghe tiếng đuổi bắt của bọn vệ sĩ. Cô đứng lại, xoay người nhìn về phía sau.
- Không có ai sao? Rõ ràng là đang đuổi theo, tại sao lại không thấy nữa?
Tiểu Ly cứ ngây ngốc nhìn ngó xung quanh, không hề phát hiện một tên áo đen đang bước gần đến cô.
- CHẾT ĐI! Âm thanh ma quỷ vang lên phía sau Tiểu Ly.
Bóng hình nhỏ bé đau đớn quỵ xuống nền lạnh, nước mắt lăn dài.
- Jay... Cứu... em...