31. Chương 31: Cắn lưỡi tự vẫn - Lòng hận thấu xương

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 31: Cắn lưỡi tự vẫn - Lòng hận thấu xương

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Khải với sát khí đằng đằng kéo Chu Gia Ái vào phòng. Cổ tay đau nhói, nước mắt chực trào nhưng cô cắn răng chịu đựng.
Tên đại ác ma, tôi sẽ không bao giờ rơi một giọt lệ nào vì anh nữa!
Vừa bước vào phòng, hắn thô bạo lôi ra chiếc còng tay, còng chặt tay cô vào đầu giường.
Bàn tay nổi đầy gân xanh, hắn thô bạo siết chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
"Nói! Cô và kẻ kia đã làm những gì?" Ánh mắt sắc như diều hâu hằn học nhìn cô.
Cô nghiêng đầu, né tránh ánh mắt hắn. Cơn sốt khiến cô khó chịu, thở dốc, nhắm nghiền mắt lại.
"Nhìn tôi!" Hắn trầm giọng lớn tiếng ra lệnh.
"..."
Cô không trả lời? Được lắm, Chu Gia Ái, gan cô càng ngày càng lớn rồi.
"Xoẹt!" Hắn xé toạc chiếc áo sơ mi đơn giản cô đang mặc. Yết hầu hắn khẽ chuyển động, bàn tay hắn vỗ mạnh lên mông cô.
"Thế nào? Quen thói cũ câu dẫn đàn ông rồi sao?"
Giọng điệu hắn càng thêm mỉa mai, cay nghiệt. Cảm nhận được thân thể cô nóng ran, hắn lại hiểu lầm sang ý khác của cô.
"Tiểu Ái~ Em nói xem, cơ thể quyến rũ của em... đã cho ai thưởng thức rồi?"
Ngón tay hắn tùy tiện lướt trên cơ thể cô. Cảm thấy khó chịu trong người, Gia Ái cắn môi trừng thẳng vào mắt hắn.
"Rất nhiều! Rất nhiều người tôi đã cho thưởng thức, anh đã vừa lòng chưa!!!!" Giọng cô uất hận mà gào thét.
Tên đại ác ma, anh vừa lòng chưa!
Nhìn khuôn mặt nổi đầy gân xanh của hắn, hàng mi dài như cánh bướm của cô khẽ cụp xuống. Trần Khải, tốt nhất bây giờ anh nên giết tôi đi, giết chết tôi đi.
Đúng như Gia Ái dự tính, sau khi nghe xong những lời nói kia, hắn phát điên vì giận dữ. Hắn tức giận kéo ngăn tủ, lôi ra một sợi roi da.
"Tiện nhân..." Tiếng "vút" lạnh lẽo quất mạnh vào da thịt cô.
Ưm... Đau đớn từ thể xác đến trái tim, cô kiên cường nhìn hắn. Bàn tay nhỏ nhắn gắt gao nắm chặt ga giường, thều thào nói:
"Trần Khải, anh hãy nghe rõ đây... Sai lầm lớn nhất trong cuộc đời Gia Ái tôi chính là yêu anh! Kẻ ác ma đội lốt người như anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ cảm nhận được tình yêu là gì!!!!! TÔI HẬN ANH..."
Tất cả những uất ức trong lòng cô đều đã được nói ra.
Ánh mắt ngập tràn bi thương và nước mắt, hơi thở cô càng lúc càng yếu dần. Cô khẽ cong môi, nở một nụ cười lạnh nhạt.
"Phập!" Trần Khải không kịp phản ứng. Một dòng máu tươi trào ra từ khóe miệng cô, lăn dài xuống khóe môi! Cô đã cắn lưỡi tự vẫn...
"Gia Ái...!!!!" Hắn hoảng hốt đưa ngón tay vào miệng cô, ngăn không cho cô cắn lưỡi thêm nữa. Mùi máu tanh từ ngón tay hắn hòa quyện cùng máu cô, xộc lên khắp gian phòng.
Cảm nhận được tận sâu thẳm tâm can cô chỉ có sự hận thù đối với hắn, ánh mắt Trần Khải lóe lên vẻ bi thương.
"Chu Gia Ái, ở bên tôi lại khó khăn đến vậy sao? Thà chết chứ em cũng không muốn ở bên tôi dù chỉ một giây một khắc... Tôi đương nhiên biết em đau khổ, nhưng em có biết em đau một, tôi đau mười không? Em cùng người đàn ông khác thân mật dưới mưa, em cùng người đàn ông khác cười nói, em vì người đàn ông khác mà sẵn sàng lấy thân mình ra bảo vệ. Thậm chí em còn vì hắn mà nói rằng yêu tôi chính là sai lầm lớn nhất của em, em hận tôi! Vậy Gia Ái, em đã bao giờ công bằng với tôi chưa!!! Trong tim em, tôi tồi tệ đến vậy sao???"
Hơi thở của cô dần yếu ớt, mong manh đến mức chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể dập tắt sự sống của cô ngay lập tức.
"Gia Ái... em phải sống!! Là anh sai... anh sai rồi... em phải cố lên... CỐ LÊN!!!"
Hắn như một kẻ điên, sợ hãi Gia Ái sẽ rời xa mình. Hắn cẩn thận ôm cô vào lòng, bọc trong chiếc chăn. Bước chân dài loạng choạng, hắn vội vàng bế cô ra xe.
"Ông chủ..."
"Bệnh viện... chạy nhanh lên cho tôi!!!!"
Giờ phút này hắn không muốn nghe bất cứ điều gì nữa. Phải nhanh lên... Chạy nhanh lên... Cứu lấy Tiểu Ái... Cứu lấy Tiểu Ái. Trong đầu hắn cứ như niệm thần chú, chỉ muốn cứu lấy cô.
"Nhanh lên!!!" Hắn mất kiên nhẫn quát tài xế.
Trời mới biết tài xế đang sợ hãi đến mức nào. Tốc độ xe đã vượt quá quy định, hắn còn muốn nhanh đến mức nào nữa chứ.
"Ting... Ting..."
Tiếng tin nhắn điện thoại reo lên. Người gửi là Tần Mai Linh. Hắn đang ôm Gia Ái, thuận tay lướt màn hình mở tin nhắn.
"Ông xã~ người ta nhớ anh, mau đến bên em được không?"