Chương 4: Cứu người (1)

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 4: Cứu người (1)

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Gia Ái vươn vai, nhìn đồng hồ. Mới 7 giờ sáng, cô lười biếng nghĩ. Đột nhiên, cô giật mình kêu lên: "Aaaaaaa!" Chết tiệt, đã 7 giờ rồi! Cô đúng là đãng trí, hôm qua đã hẹn ông ta 8 giờ, chỉ còn một tiếng nữa là đến buổi hẹn. Loay hoay hơn 15 phút, cô vội vã chạy xuống lầu.
– Bác Trương, bác Trương! Cô hối hả gọi quản gia.
– Vâng, phu nhân. Quản gia Trương nghiêm túc cúi người đáp.
– Bác báo giùm Trần Khải là tôi phải ra ngoài nhé. Nói rồi, cô lại vội vã chạy đi.
– Chuyện này... phu nhân. Sáng nay Trần tổng vừa dặn cấm túc cô mà... Bác Trương lắc đầu ngao ngán.
--- Nhà Hàng S ---
– Ông có thể giúp tôi việc này không, xin ông. Gia Ái khẩn thiết cầu xin người đối diện.
– Chuyện này, Tiểu Ái, không phải cha không muốn nhưng... Chu Mặc chính là cha ruột của Gia Ái, nhưng vì ham vinh mà ông ta đã bỏ rơi mẹ cô, cô và cả đứa em chưa chào đời lúc đó. Ông ta ngập ngừng, rồi lại nhìn sang cửa sổ.
Gia Ái nhìn theo hướng đó, thì ra... Ông ta không đi một mình mà còn có... vợ ông ta. Cô cắn môi, nhìn người "cha" trước mặt, rồi bất lực xua tay đứng dậy rời đi.
– Không cần nữa, tôi sẽ tự giải quyết. Làm phiền ông rồi, Chu Tổng.
– Tiểu Ái... cha... Ông ta muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Gia Ái bước đến cửa, đi ngang qua người đàn bà kia, liếc nhìn bà ta với vẻ chán ghét rõ ràng. Bà ta cũng không vừa, thầm rủa: "Tiện nhân như nhau!" Thấy vẻ mặt bứt rứt của chồng mình, bà ta khó chịu.
– Sao thế, không nỡ à? Một giọng chanh chua vang lên từ sau lưng ông.
– A Nhiên, sao bà lại vào đây? Ông có phần lúng túng.
– Đứa con riêng đó lại muốn đào mỏ nhà ta sao? Bà ta khinh khỉnh nhìn bóng cô đi xa dần.
– A Nhiên, bà đừng quá đáng! Tiểu Ái không phải... Chu Mặc có phần tức giận.
– Sao nào? Ông đừng quên nhờ ai mà bây giờ ông mới có được chỗ đứng như ngày hôm nay! Ông ta nắm chặt tay, nhìn người phụ nữ trước mặt, rồi nói: – Đi thôi.
--- Trên đường ---
Đang đi trên đường, Gia Ái băn khoăn nghĩ cách kiếm tiền cứu lấy Chu Giang, hoàn toàn không chú ý đến một người đàn ông đang bị truy đuổi, chạy về phía cô. – A! Cô bị một lực mạnh kéo vào con hẻm nhỏ.
– Im lặng! Người đàn ông thở hồng hộc, túm lấy cổ cô, ép mặt cô đối mặt với hắn, trong tư thế vô cùng ám muội. Bên ngoài, mấy tên mặc áo đen chạy tới lục soát. Một tên đầu trọc nhìn vào hẻm, híp mắt nhìn hai người họ: – Gớm ghiếc, sao lại làm mấy chuyện đó gần thùng rác chứ? Rồi hắn chạy đến chỗ tên cầm đầu phía trước: – Lão đại, không tìm thấy.
– Chết tiệt! Về biết báo cáo thế nào với ông chủ đây, lũ ăn hại! Tên bịt mặt hung hăng đạp mấy phát vào đàn em. – Lão đại, xin lỗi, là do bọn em sơ hở. Bọn chúng xanh mặt, cúi đầu xin tha. Bên trong hẻm lúc này, chỉ còn hắn và cô.
– Biến thái! Buông tôi ra! Cô dùng sức đẩy tên trước mặt.
– To gan... Hự... Hắn đột nhiên ngã quỵ xuống. Cánh tay hắn bị một vết chém khá sâu, máu chảy ướt đẫm cả áo, có thể thấy người này đã mất rất nhiều máu.
– Này! Anh có sao không? Thật là... tôi đưa anh đi bệnh viện!
Lời tác giả: Nam phụ trong truyền thuyết đã xuất hiện. Truyện còn dài, ngược còn nhiềuuuu.