101. Chương 101: Những bí mật liên tiếp bị vạch trần

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 101: Những bí mật liên tiếp bị vạch trần

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên nhớ chiếc đồng hồ đeo tay kia, đó là đồng hồ thông minh khá mới thời bấy giờ, Cố Uyên Đình tặng cậu nhân dịp sinh nhật mười sáu tuổi. Chiếc đồng hồ đó trị giá mấy chục tệ, đối với một học sinh có gia cảnh không mấy khá giả như cậu vào thời điểm đó, nó là một món đồ khá đắt. Cậu biết đó là món quà đắt đỏ mà hắn đã dành dụm mãi mới mua được, nên cậu luôn trân trọng và đeo nó mãi.
Sau đó có một lần, chiếc đồng hồ bị cậu vô ý làm hỏng. Tình cờ nhà Vương Minh Chí có mở tiệm sửa đồng hồ, Vương Minh Chí đã giúp cậu mang về nhà sửa. Mấy ngày sau đồng hồ sửa xong, anh Đình mang về và đeo lại cho cậu.
Rồi sau đó, chiếc đồng hồ đó lại vô ý bị cậu làm rơi vào nước, hỏng hoàn toàn. Cậu còn tiếc mãi không thôi. Cố Uyên Đình lại tặng cậu cái mới, chiếc đồng hồ mới này cậu đeo cho đến tận kỷ niệm ngày cưới năm ngoái. Lúc đó hắn từ nước D về, tặng cậu một chiếc đồng hồ mới, cậu vẫn đeo từ đó đến giờ.
Nhưng bây giờ, Vương Minh Chí nói chiếc đồng hồ trước kia có... hệ thống theo dõi?
Tô Ý Nhiên đọc lại tin nhắn. Cố Uyên Đình thấy cậu sau khi nhận được tin nhắn thì cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, không có động thái nào khác, biểu cảm cũng có vẻ lạ. Hắn lo lắng hỏi: “Nhiên Nhiên, làm sao thế?”
Hắn nói xong, liền đến gần Tô Ý Nhiên, muốn xem trong điện thoại có gì. Nhưng chưa kịp để hắn nhìn thấy nội dung tin nhắn, cậu đã đặt điện thoại xuống.
Tô Ý Nhiên ngẫm nghĩ một lát, hỏi thẳng Cố Uyên Đình: “Anh Đình, chiếc đồng hồ anh tặng em vào sinh nhật mười sáu tuổi đó, trong đó có hệ thống theo dõi sao?”
Cố Uyên Đình ngây người ra. Quà sinh nhật mười sáu tuổi, đồng hồ đeo tay... theo dõi???
Theo dõi????
Tô Ý Nhiên thấy hắn không nói gì, liền kể lại chuyện Vương Minh Chí đã giúp mình sửa đồng hồ trước đây và phát hiện ra trong đó có cài đặt hệ thống theo dõi.
Lồng ngực Cố Uyên Đình phập phồng dữ dội: “...” Dựa vào sự hiểu biết của hắn về tên nguyên chủ biến thái kia, chuyện này chắc chắn là sự thật.
Nhiên Nhiên mười sáu tuổi, bị nguyên chủ... theo dõi???
Cố Uyên Đình tức giận đến mức đầu óc tê dại, thái dương giật thon thót. Tên nguyên chủ vô liêm sỉ này!
Tô Ý Nhiên thấy phản ứng của hắn, không giống như phản ứng của người bị phát hiện, cậu hơi khó hiểu. Mà giọng điệu của Vương Minh Chí trong tin nhắn rất chân thành, chẳng lẽ Vương Minh Chí lại bịa chuyện như vậy để lừa mình sao?
Cậu ngẫm nghĩ một lát, hỏi lại: “Anh Đình, có thật không?” Sau đó, để đề phòng Cố Uyên Đình không nói thật, cậu bổ sung: “Em nhớ vẫn còn giữ đồng hồ cũ, em có thể kiểm tra, anh hãy nói thật cho em biết đi.”
Cậu đã nói đến mức này rồi, Cố Uyên Đình không biết nguyên chủ đã xử lý chiếc đồng hồ đó chưa. Nếu như bây giờ nói dối mà sau này bị lộ, thì cậu sẽ càng tức giận hơn nữa.
Cố Uyên Đình ngầm nghiến răng nghiến lợi với nguyên chủ. Hắn im lặng một lát, cuối cùng đành uất ức mở lời, thay nguyên chủ gánh chịu tội lỗi to lớn này: “Là thật... Xin lỗi Nhiên Nhiên.”
Tô Ý Nhiên: “...”
Tuy rằng sau khi nhận được tin nhắn cậu đã có dự cảm đây là sự thật, nhưng khi chính tai nghe hắn thừa nhận, cậu vẫn lặng đi một chút. Trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp, cũng không biết nên nói gì.
Bắt đầu từ khi đó anh Đình đã theo dõi cậu? Giám sát cậu?
Đây chẳng phải là giống tên biến thái sao?
Tô Ý Nhiên tạm thời chưa truy vấn chuyện này, định để sau hẵng nói. Mà lại tiếp tục hỏi về vấn đề ban nãy: “Vậy Ngô Lam Lam chuyển trường cũng là do anh làm?”
Cố Uyên Đình: “... Đúng, xin lỗi.”
Tô Ý Nhiên: “...”
Cậu đang định nói gì đó nữa, đột nhiên trong đầu lóe lên hình ảnh hôm nay, còn có cảnh tượng trước đây không lâu, lúc trước khi ra sân bay về nước. Chợt một ý nghĩ lóe lên.
Không thể nào? Tô Ý Nhiên không thể tin vào suy đoán của mình, cậu tiếp tục hỏi: “Cho nên dị ứng lông mèo cũng là giả?”
Vừa nãy ở nhà Vương Minh Chí, hắn cách Cục Lông chỉ vài bước chân, nhưng hắn không hề có bất kỳ phản ứng dị ứng nào.
Còn có lần trước ở nước D, hắn vô tư ôm lấy con mèo đó, ban đầu không hề có triệu chứng dị ứng nào. Sau đó cậu nhắc đến, hắn mới bắt đầu ngứa mũi, đỏ người, ngoài ra không có bất kỳ triệu chứng nào khác.
Nghĩ kỹ lại, lúc bác sĩ chẩn đoán cho hắn, trạng thái cũng có vẻ kỳ lạ.
Lẽ nào?
Cố Uyên Đình đứng đờ người ra, sao cậu biết được? Chuyện này mặc dù là nguyên chủ làm, nhưng vì hắn phải đóng giả nguyên chủ nên cũng đã lừa dối Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình thấp thỏm nhìn Tô Ý Nhiên, muốn tìm kiếm điều gì đó trong ánh mắt cậu.
Tô Ý Nhiên nhìn hắn, đã biết chắc chắn việc này là thật: “... Anh nói đi, thật hay giả?”
Cố Uyên Đình bị giọng điệu của cậu khiến giật mình, không dám lừa cậu nữa, trong lòng rối bời: “Là giả, xin lỗi.”
Tô Ý Nhiên: “......”
Cậu hít sâu một hơi, ngồi xuống, ổn định lại tâm trạng, ngẫm lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Bề ngoài thì hắn tặng quà sinh nhật, thực chất bên trong món quà sinh nhật lại ẩn giấu hệ thống theo dõi. Cố Uyên Đình luôn theo dõi, giám sát cậu.
Ngô Lam Lam đang yên ổn đi học, bị hắn ép buộc chuyển trường. Nguyên nhân có lẽ là vì lúc đó Ngô Lam Lam thân thiết với cậu, trong lớp còn có tin đồn về hai người?
Thế nhưng Cục Lông ngoan ngoãn ở nhà thì có gì đắc tội với Cố Uyên Đình chứ? Tại sao hắn muốn đuổi Cục Lông nhỏ xíu đáng yêu như vậy đi? Hắn còn không tiếc giả vờ bị dị ứng lông mèo.
Tô Ý Nhiên đã biết hai việc trước, không quá tức giận, chỉ thấy xấu hổ với Ngô Lam Lam, còn định xin lỗi và bồi thường cho cô ấy.
Cậu biết quá khứ của Cố Uyên Đình, biết hắn trầm cảm, cũng biết hắn luôn không được bình thường cho lắm, luôn không có cảm giác an toàn.
Thế nhưng sau khi biết chuyện của Cục Lông, cậu thực sự tức giận.
Cố Uyên Đình nhìn cậu mãi không nói gì, trong lòng hoang mang hoảng loạn, lúng túng đứng đó như một học sinh bị phạt.
Tô Ý Nhiên hỏi Cố Uyên Đình: “Tại sao phải giả vờ bị dị ứng lông mèo? Anh không thích Cục Lông thì có thể nói thẳng với em, không cần thiết phải vui vẻ đón Cục Lông về nhà, rồi sau lưng lại muốn đuổi nó đi.”
Cố Uyên Đình nghe thấy giọng điệu lạnh nhạt của cậu, rõ ràng là đang rất tức giận. Trong lòng hắn rối bời, hoảng sợ tột độ: “Anh, anh...” Anh không phải, anh không có làm vậy, rõ ràng đó không phải là anh làm.
Chỉ là sau này hắn mới tham gia cùng nguyên chủ lừa dối Nhiên Nhiên, tất cả đều là bất đắc dĩ.
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên giận hắn, vừa oan ức vừa hoảng loạn, suýt chút nữa thì nói ra chân tướng. May mà kịp thời phản ứng lại, nuốt ngược nửa câu sau vào trong.
Hắn im lặng cúi đầu, những ngón tay buông thõng khẽ run rẩy, trông có vẻ hơi điên loạn.
Nếu như Nhiên Nhiên muốn rời khỏi hắn, hắn sẽ...
Tô Ý Nhiên nhìn dáng vẻ tội nghiệp của hắn, lòng cậu mềm nhũn. Cậu vươn hai tay về phía hắn: “Anh Đình, lại đây.”
Cố Uyên Đình từng bước một tiến đến gần, hắn chậm rãi ôm lấy Nhiên Nhiên, vùi vào lòng cậu, đầu cọ cọ vào hõm vai cậu, ngửi mùi hương thoang thoảng trên người cậu. Trong lòng lóe lên một ý nghĩ âm u, vặn vẹo.
Ha ha.