Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 100: Bí mật giám sát
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Uyên Đình muốn đưa cậu về sớm, hắn nhanh chóng thanh toán, cầm lấy hoa quả rồi nói với Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên, mua đồ xong rồi, chúng ta về nhà thôi?"
Tô Ý Nhiên do dự, cuối cùng vẫn hỏi Vương Minh Chí: "Đúng rồi, cục lông... bây giờ thế nào rồi?" Mấy ngày trước cậu còn nghĩ đến cục lông, gặp được Vương Minh Chí không khỏi nhớ đến con mèo nhỏ thích quấn quýt nũng nịu kia. Đã nhiều năm như vậy, tuổi thọ của mèo có giới hạn, cậu lo bây giờ cục lông đã...
Vương Minh Chí nghe Tô Ý Nhiên nhắc đến cục lông, nghĩ đến điều gì đó, bật cười. Ngô Lam Lam cũng bật cười theo: "Cục lông rất khỏe mạnh, ăn uống no đủ, có điều..."
"Có điều gì vậy?" Tô Ý Nhiên vội hỏi.
Vương Minh Chí cười nói: "Hay là cậu đến nhà chúng tớ ngồi chơi, xem cục lông nhé? Dù sao cũng đã đến tận cửa nhà rồi." Vừa nói, anh vừa chỉ về tòa nhà sau quầy hoa quả.
Tô Ý Nhiên nhìn sang, bên cạnh chính là nhà Vương Minh Chí, đúng thật là đã đến tận cửa nhà anh.
Trước đây Tô Ý Nhiên từng đến nhà Vương Minh Chí. Lúc vừa mang cục lông cho anh nuôi, cuối tuần nào cậu cũng đến nhà Vương Minh Chí thăm cục lông. Quãng thời gian đó, cậu và Vương Minh Chí tiếp xúc thường xuyên, ngày nào cũng trò chuyện về mèo, mối quan hệ rất thân thiết.
Sau đó, Cố Uyên Đình nói với cậu rằng việc thường xuyên đến nhà người khác là không phù hợp. Tô Ý Nhiên thấy cũng hợp lý, hơn nữa việc học hành bận rộn, cuối tuần còn phải tranh thủ kèm cặp hắn. Dần dần cậu không còn đến nữa, mối quan hệ với Vương Minh Chí cũng dần xa cách.
Ngô Lam Lam lúc này cười nói: "Cậu không biết cục lông bây giờ... Ha ha, không chắc cục lông còn nhớ cậu đâu. Đã đến tận cửa nhà rồi, đến nhà chúng tớ ngồi một lát đi?"
Tô Ý Nhiên thấy Ngô Lam Lam và Vương Minh Chí thoải mái, biết cục lông không có gì đáng lo, liền thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cậu cũng thấy tò mò, nó làm sao vậy?
Cậu muốn đến nhà Vương Minh Chí. Nghĩ đến dáng vẻ đáng yêu của cục lông khi còn bé, lòng cậu thôi thúc. Đã đến tận cửa nhà người ta rồi, hay là vào thăm cục lông? Cậu liếc nhìn Cố Uyên Đình, có chút do dự.
Cố Uyên Đình thấy cậu mong mỏi, hiển nhiên rất muốn đi thăm mèo, không đành lòng để cậu thất vọng, hắn xoa đầu cậu: "Chúng ta đi thăm nó đi."
Dù sao hắn không giống nguyên chủ, đi ghen với một con mèo.
Tô Ý Nhiên thấy hắn nói vậy, không do dự, cười đồng ý: "Được thôi, cũng không biết cục lông thế nào rồi."
Đến nhà người khác không thể tay không, Tô Ý Nhiên mua chút hoa quả, hai người xách đồ đến nhà Vương Minh Chí.
Ba mẹ nhà họ Vương đang bận rộn ở cửa hàng, trong nhà không có ai. Gia đình anh có cửa hàng bán đồng hồ trên trấn, điều kiện gia đình cũng coi như khá giả nên mới có điều kiện cho anh đi du học nước ngoài.
Vương Minh Chí mời hai người vào phòng khách uống trà. Ngô Lam Lam vào nhà, tìm cục lông khắp nơi: "Cục lông, cục lông? Con xem ai đến thăm con này." Có thể thấy Ngô Lam Lam cũng rất thích mèo, giọng điệu nói chuyện xem cục lông như người thân trong nhà.
Tô Ý Nhiên cùng Vương Minh Chí trò chuyện. Một lát sau, Ngô Lam Lam đi từ sân sau vào nhà, cười nói: "Cục lông ở ngoài tắm nắng ngủ rồi, cậu mau đến xem đi."
Tô Ý Nhiên đang định đi, thấy Cố Uyên Đình cũng đứng lên, cậu ấn vai hắn bảo hắn ngồi xuống: "Anh dị ứng lông mèo, đừng đi."
Hắn bị dị ứng lông mèo nhẹ, chỉ cần không ở chung phòng với mèo như bây giờ là được. Thế nhưng ở quá gần mèo sẽ không tốt.
Vương Minh Chí nghe thấy "dị ứng lông mèo", sững người, nhớ ra gì đó, dùng biểu cảm phức tạp nhìn Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình: "..." Hắn không có lý do gì để phản bác, đành ngồi xuống, trơ mắt nhìn Nhiên Nhiên và Ngô Lam Lam ra sân sau.
Cố Uyên Đình: "..."
Hắn cắn răng với nguyên chủ, nhìn Vương Minh Chí: "Cậu không đi sao?"
Vương Minh Chí đang cảm thấy ngồi với Cố Uyên Đình hơi lúng túng, nghe hắn nói như vậy, như trúng tim đen, cười không được tự nhiên: "Vậy tớ cũng đi xem."
Tô Ý Nhiên đi đến sân sau, thấy một thứ bẹp dí giữa sân, đảo mắt tìm cục lông khắp nơi nhưng cũng không tìm thấy, liền hỏi Ngô Lam Lam: "Cục lông ở đâu?"
Ngô Lam Lam nhịn cười, chỉ vào cái thứ bẹp dí kia: "Nó đấy."
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên quay đầu nhìn con mèo béo mập lông xù trong sân, không tài nào hình dung ra được cục lông đáng yêu hồi bé. Không phải chứ cục lông, sao con lại như vậy???
Cục lông nằm trên đất, phơi nắng hanh mùa đông rất thoải mái, ngủ nghiêng ngả, chổng vó lên trời, không hề chú ý hình tượng.
Tô Ý Nhiên cạn lời, tiến lên sờ cục lông béo ú. Cẩn thận quan sát, cậu vẫn có thể nhận ra chút dáng vẻ ngày xưa qua lớp lông màu vàng.
Thời gian đúng là không bỏ qua ai, kể cả mèo.
Tô Ý Nhiên và Ngô Lam Lam cảm thán vài câu. Vương Minh Chí cũng đi đến, cười nói: "Ông bà chiều chuộng nó quá, cho nó ăn nhiều nên nó mập thế này. Dạo này đang cho nó giảm béo, nó còn không vui."
Tô Ý Nhiên vui vẻ nói chuyện. Cục lông quá mềm, cậu vuốt ve nó, lúc này chiếc đồng hồ trong ống tay áo lộ ra.
Vương Minh Chí nhìn đồng hồ của cậu mấy lần, nhớ lại chuyện sâu kín trong ký ức. Anh đang định mở lời thì lại thấy Ngô Lam Lam lắc đầu với mình. Anh do dự một lát, nuốt ngược lời muốn nói vào trong.
Anh biết rõ ý của Ngô Lam Lam. Vợ chồng người ta đang sống tốt, cớ gì phải tự gây phiền phức?
Lúc trước, vì anh nhận nuôi cục lông nên ngày nào cũng trò chuyện với Tô Ý Nhiên, rồi thành bạn bè với cậu. Có một ngày, chiếc đồng hồ đeo tay của Tô Ý Nhiên bị hỏng. Vương Minh Chí biết đó là quà sinh nhật Cố Uyên Đình tặng cậu, vì nhà anh có cửa hàng đồng hồ nên liền chủ động nói với cậu sẽ mang về nhà mình để sửa.
Sau đó, gia đình anh phát hiện chiếc đồng hồ đeo tay thông minh kia được cài đặt hệ thống theo dõi. Vương Minh Chí nghĩ đến chiếc đồng hồ đó mà không khỏi rợn người, định bụng hôm sau đến trường sẽ nói cho Tô Ý Nhiên biết để cậu tránh xa Cố Uyên Đình một chút. Kết quả, buổi tối hôm đó, Cố Uyên Đình đã tìm đến nhà anh...
Sau đó, Vương Minh Chí không thể không im lặng về chuyện chiếc đồng hồ, cũng không thể không xa cách Tô Ý Nhiên. Chuyện này vẫn luôn day dứt trong lòng anh, anh luôn hối hận vì sự nhu nhược của mình, đã không nói sự thật cho cậu biết.
Bây giờ gặp lại Tô Ý Nhiên, anh cảm thấy vẫn cần phải cho cậu biết chuyện đó, ít nhất là để cậu có sự chuẩn bị tâm lý.
Dù sao, hành động của Cố Uyên Đình... thực sự không giống người bình thường. Anh lo có ngày xảy ra sự cố, nhìn thấy Tô Ý Nhiên xuất hiện trên trang nhất báo chí.
Tô Ý Nhiên không để ý tới thái độ khác lạ của Vương Minh Chí. Lúc này cục lông đã bị cậu vuốt cho tỉnh ngủ, bực mình dùng đệm thịt ở chân vỗ cậu một cái, hơi dịch sang một bên, cuộn tròn thành một cục mèo ú.
Tô Ý Nhiên bị nó khiến bật cười. Ba người vây quanh mèo trò chuyện vui vẻ, còn Cố Uyên Đình trong phòng khách lại cảm thấy bồn chồn. Không nhìn thấy Nhiên Nhiên khiến lòng hắn không thể yên tĩnh dù chỉ một khắc.
Mười mấy giây sau, hắn cảm thấy như đã qua thật lâu, thật sự không thể nhịn thêm được nữa. Hắn đứng dậy đi ra sân sau, đúng lúc thấy Tô Ý Nhiên cười tủm tỉm xoa cằm cục lông, cục lông thoải mái gừ gừ.
Cố Uyên Đình nhìn sự yêu thích tràn đầy trong mắt cậu, trong lòng khó chịu, cảm thấy bứt rứt: "Nhiên Nhiên."
"Sao anh lại ra đây thế, mau quay lại phòng khách đi." Tô Ý Nhiên ngẩng đầu nhìn lên, thấy hắn thì mới phát hiện mình ở đây lâu quá khiến anh ấy sốt ruột chờ đợi. Cậu vội vã đứng dậy rửa tay, rồi cười nói với hắn: "Anh xem cục lông kia, mập ú luôn rồi kìa."
Cục lông đang được vuốt ve thoải mái đột nhiên bị dừng lại, nó nghi hoặc kêu "meo" một tiếng, chạy đến bên chân Tô Ý Nhiên cọ ống quần, dùng cơ thể mập ú muốn được ôm.
Cố Uyên Đình lạnh lùng nhìn cục lông một cái: "Đúng là chẳng ra sao."
Tô Ý Nhiên rửa sạch những sợi lông mèo trên tay, cố gắng lờ đi con mèo đang làm nũng dưới chân. Cậu nhìn về phía hai vợ chồng Vương Minh Chí, anh cười bế cục lông lên: "Xem ra cục lông còn nhớ cậu, quấn quýt cậu vậy mà."
Tô Ý Nhiên rất đồng tình, cậu nghiêm túc tạm biệt cục lông: "Đừng nhớ anh quá nhé."
Con mèo lười biếng kêu "meo" một tiếng, dường như đang đáp lời.
Tô Ý Nhiên đẩy Cố Uyên Đình về phòng khách, thấy hắn vừa nãy dù ở chung sân với cục lông nhưng vẫn chưa xuất hiện triệu chứng dị ứng, lúc này mới yên tâm.
Vương Minh Chí thả cục lông xuống cho nó tự chơi, cùng Ngô Lam Lam quay lại phòng khách, rót trà. Bốn người trò chuyện hàn huyên.
Vừa nãy trên đường họ không trò chuyện nhiều, lúc này lại nói về cuộc sống những năm qua. Tô Ý Nhiên lúc này mới biết hóa ra sau khi Ngô Lam Lam chuyển trường một năm, cô liền đến nước M du học. Một thời gian sau, Vương Minh Chí cũng đến nước M du học, trùng hợp lại học cùng trường với cô. Hai người gặp lại nhau ở nơi đất khách quê người, trở thành bạn thân, rồi từ bạn thân thành người yêu.
Năm ngoái hai người về nước liền kết hôn, hiện tại đều làm việc ở Thượng Hải. Mấy ngày nay về quê ăn Tết.
Nói đến đây, Tô Ý Nhiên nhớ lại nghi vấn đã nhen nhóm từ lâu. Cậu liếc nhìn Cố Uyên Đình, nghĩ đến phỏng đoán trong lòng, rồi hỏi Ngô Lam Lam: "Đúng rồi, lúc trước... Sao cậu lại chuyển trường đột ngột như vậy?"
Ngô Lam Lam chuyển trường rất đột ngột, trước đó không hề báo trước, cũng không nói với bất kỳ bạn bè nào. Hôm trước cô còn đi học, hôm sau đã đột ngột nghỉ học. Sau đó không lâu, cậu nghe nói cô ấy đã chuyển trường.
Trước đây Tô Ý Nhiên vẫn cho rằng gia đình Ngô Lam Lam xảy ra chuyện gì đó nên mới đột ngột chuyển trường. Thế nhưng trong buổi họp lớp lần trước, nghe các bạn kể lại, cậu biết được một khía cạnh khác của Cố Uyên Đình, phỏng đoán chẳng lẽ là...
Cố Uyên Đình nghe thấy cậu chợt hỏi như vậy, trong lòng căng thẳng, thầm rủa nguyên chủ, lạnh lùng liếc nhìn về phía Ngô Lam Lam.
Ngô Lam Lam sững người, theo bản năng nhìn Cố Uyên Đình, rất nhanh rụt tầm mắt lại. Cô tránh ánh mắt dò hỏi của Tô Ý Nhiên, cầm cốc trà uống một hớp, cười nói: "Lúc đó trong nhà xảy ra chút chuyện nên tớ chuyển trường, không kịp nói với mọi người."
Tô Ý Nhiên từ phản ứng của Ngô Lam Lam đã đại khái xác nhận được phỏng đoán trong lòng. Cậu khẽ gật đầu: "À, thì ra là vậy." Sau đó cậu lại cười nói: "Lần trước đi họp lớp mọi người có nhắc đến cậu lớp phó học tập đấy, sau này có thời gian rảnh thì gặp nhau nhé."
Ngô Lam Lam và Vương Minh Chí cười gật đầu, nghĩ đến Cố Uyên Đình, trong lòng đều cảm thấy có chút phức tạp.
Lúc trước Ngô Lam Lam bị Cố Uyên Đình ép chuyển trường, mà cũng chính vì hắn nên cô mới có cơ hội ra nước ngoài du học. Du học về nước, cô thuận lợi tìm được công việc với mức lương hàng năm mấy chục nghìn tệ, đối với người bình thường đã là khá tốt.
Hơn nữa cô và Vương Minh Chí cũng nhờ duyên trời định mà mới ở bên nhau. Lúc trước hai người ở bên nhau cũng từng nhắc đến Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình, phát hiện Vương Minh Chí và cô có chung hoàn cảnh, đều từng bị Cố Uyên Đình uy hiếp. Trong lúc nhất thời, cả hai không khỏi cảm thấy đồng cảm...
Mấy người không trò chuyện quá lâu, uống hai cốc trà. Tô Ý Nhiên trao đổi thông tin liên lạc, hẹn sau này có dịp sẽ gặp lại, rồi tạm biệt hai người, cùng Cố Uyên Đình rời khỏi nhà Vương Minh Chí.
Trên đường về nhà, Tô Ý Nhiên vẫn như thường lệ trêu đùa Cố Uyên Đình. Cố Uyên Đình thấy dường như cậu không hề nghi ngờ về chuyện Ngô Lam Lam chuyển trường, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thế mà lúc về đến nhà, hai người vào phòng ngủ đóng cửa lại. Cố Uyên Đình liền nghe thấy Nhiên Nhiên dịu dàng hỏi hắn: "Anh Đình, anh nói thật cho em nghe, lúc đó Ngô Lam Lam chuyển trường là anh làm phải không?"
Cố Uyên Đình đờ người, đang định mở miệng phủ nhận thì bị Tô Ý Nhiên ôm lấy hôn một cái, chặn lại lời hắn muốn nói ra khỏi miệng.
Sau buổi họp lớp, Tô Ý Nhiên đã biết hắn che giấu rất nhiều chuyện. Cậu cảm thấy chẳng lẽ có liên quan đến bệnh tình của hắn?
Cậu nhẹ nhàng hôn hắn, nghiêm túc tập trung nhìn hắn: "Không sao đâu anh Đình, chuyện kia đã qua rồi, em sẽ không giận đâu. Nói thật cho em nghe, đừng lừa dối em, được không?"
Cố Uyên Đình nhìn đôi mắt màu trà đầy bao dung và yêu thương của cậu, trong lòng cảm thấy oan ức. Rõ ràng không phải hắn làm, cũng không phải hắn lừa dối, nhưng hắn lại phải thay nguyên chủ đáng trách mà gánh chịu.
Tô Ý Nhiên thấy hắn không nói lời nào, đang định khuyên hắn thì điện thoại đột nhiên vang lên tiếng tin nhắn đến.
Cậu mở ra xem, là tin nhắn của Vương Minh Chí: "Tô Ý Nhiên, nghĩ đến chuyện trước kia, tớ cảm thấy vẫn nên nói với cậu một tiếng. Cậu còn nhớ chiếc đồng hồ đeo tay của cậu lúc trước không? Lúc đó...... trong đồng hồ của cậu có cài đặt hệ thống theo dõi. Xin lỗi, bây giờ tớ mới nói với cậu, chỉ là hy vọng cậu để ý, cẩn thận một chút."
Hệ thống theo dõi? Tô Ý Nhiên giật mình.