103. Chương 103: Tranh Đoạt

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên đẩy cửa vào, thấy hắn thẫn thờ ôm chăn ngồi trên giường, không biết đang nghĩ gì.
"Anh Đình, làm sao thế?" Tô Ý Nhiên hốt hoảng chạy nhanh tới, ngồi bên giường sờ trán hắn, thấy không nóng, lại sờ mặt hắn, "Làm sao thế? Mơ ác mộng à?"
Cố Uyên Đình cảm giác được cậu chạm vào mình, rốt cục miễn cưỡng hoàn hồn. Phản ứng của hắn có phần chậm chạp, hắn quay đầu nhìn cậu, mãi mới nói: "... Phải... Ác mộng."
Là ác mộng đáng sợ nhất.
"Đừng sợ, đừng sợ," Tô Ý Nhiên đau lòng ôm lấy Cố Uyên Đình, sờ đầu hắn, lại hôn một cái, "Giấc mơ thì ngược lại với hiện thực, đều là giả thôi, đừng sợ."
Cố Uyên Đình chậm rãi ôm cậu trong bất lực, hắn như là tỉnh mộng, trong lòng tràn đầy hoảng sợ và bất an, rất sợ cậu cứ thế bị cướp mất.
Liệu nguyên chủ sẽ trở về? Sao hắn lại mơ giấc mơ này chứ?
Nguyên chủ muốn quay về... Cướp mất Nhiên Nhiên của hắn sao?
Cố Uyên Đình ôm chặt Nhiên Nhiên hết sức, lòng rất sợ sệt, mình nên giấu em ấy ở đâu đây?
Hắn nhìn quanh phòng ngủ, kinh hoảng tìm kiếm nơi có thể giấu Nhiên Nhiên, gầm bàn, trong tủ, dưới ghế, hay thậm chí trên trần nhà.
"Anh Đình, anh Đình?" Tô Ý Nhiên lo lắng gọi Cố Uyên Đình, cậu phát hiện hắn không được an ủi, trạng thái trông rất tệ, "Anh mơ thấy ác mộng gì? Nói cho em đi, nói ra sẽ đỡ hơn, em giải mộng cho anh."
Cố Uyên Đình như thể không nghe thấy lời Tô Ý Nhiên nói, hắn tìm một vòng, phát hiện không có một chỗ nào có thể giấu Nhiên Nhiên, hoảng loạn không thôi, chỉ có thể càng ôm chặt cậu hơn nữa.
Hắn muốn giấu Nhiên Nhiên vào trong linh hồn của mình, nhưng hắn không làm được.
Tô Ý Nhiên không được hắn đáp lại, sốt ruột vô cùng, cậu nâng mặt hắn lên hôn lên môi hắn, mút nhẹ bờ môi hắn, dùng sự thân mật để động viên hắn.
Cố Uyên Đình dần ổn định lại trong nụ hôn của cậu, hắn vội vã chủ động, nụ hôn dần trở nên kịch liệt, như thể đang muốn chứng minh điều gì đó.
Mãi mới hôn xong, Tô Ý Nhiên thở hổn hển, cậu nhận ra hắn đã khá hơn một chút, lại tiến lên nhẹ nhàng hôn hắn: "Anh đỡ hơn chút nào chưa? Đó chỉ là giấc mơ thôi, đừng sợ, có em ở đây rồi."
Cố Uyên Đình im lặng một chút mới thấp giọng nói: "Anh... Anh không sao."
Tô Ý Nhiên biết Cố Uyên Đình có vấn đề, và còn rất lớn nữa. Cậu không nói thêm gì, hôn hắn một cái nữa: "Ngày mai sẽ ăn Tết, ngày kia chúng ta về nhà nhé?"
Cố Uyên Đình nhìn cậu, im lặng gật đầu.
Tối hôm đó, Cố Uyên Đình lại nằm mơ.
Trong mơ vẫn là "Cố Uyên Đình" trẻ hơn một chút cùng thiếu niên Tô Ý Nhiên, bối cảnh là phòng ngủ trong ngôi nhà cũ.
Hai người vẫn mặc đồng phục học sinh, "Cố Uyên Đình" trông vẫn rất chật vật, đang ngồi trên ghế cúi đầu chăm chú nhìn Tô Ý Nhiên, không chớp mắt.
Cậu nửa ngồi nửa quỳ trước mặt hắn, nhẹ nhàng xắn ống quần trái của hắn lên, để lộ đầu gối. Đầu gối chân trái của "Cố Uyên Đình" bị rách da chảy máu.
Tô Ý Nhiên lo lắng nhìn "Cố Uyên Đình": "Đau không anh?"
"Cố Uyên Đình" nói: "Không đau."
Tô Ý Nhiên lấy bông ra cẩn thận sát trùng vết thương cho "Cố Uyên Đình", sau đó bôi thuốc mỡ, làm xong cậu mới thở phào nhẹ nhõm: "Anh đi đâu mà tìm em thế? Bị ngã sao, đồng phục toàn bùn đất."
"Cố Uyên Đình" trả lời: "Đến công viên cạnh trường, không cẩn thận ngã vào vũng nước."
Tô Ý Nhiên tự trách nói: "Sau này em sẽ không bao giờ như thế nữa."
Cậu cất cồn, bông, thuốc vào tủ, "Cố Uyên Đình" đứng lên, khập khiễng đi tới trước bàn.
Cậu ngẩng đầu nhìn, "A" một tiếng, vội thả đồ xuống đỡ hắn, nói: "Anh đừng đi lại, cẩn thận vết thương đấy."
"Cố Uyên Đình" nói: "Không sao." Nói đoạn, hắn lấy chiếc đồng hồ ra.
"Cố Uyên Đình" cầm tay trái cậu, vén ống tay áo cậu lên, cúi đầu nghiêm túc đeo chiếc đồng hồ vào tay cậu, cài khóa.
"Nhiên Nhiên, sau này phải nhớ đeo đồng hồ, đừng tháo xuống," hắn nhìn cậu, hạ giọng khẩn cầu, "Đồng ý với anh, được không?"
...
Cố Uyên Đình mở mắt ra, tỉnh lại.
Lần này, hắn không có phản ứng mạnh như ngày hôm qua, chỉ là thẫn thờ nhìn trần nhà, một lúc lâu không động đậy.
"Anh dậy rồi?" Tô Ý Nhiên đã dậy trước, cậu lo cho Cố Uyên Đình nên vẫn ôm hắn mà không dậy.
Cậu phát hiện không biết tại sao hai ngày nay hắn dậy muộn hơn bình thường rất nhiều.
Cố Uyên Đình khẽ nhúc nhích, ôm chặt cậu và hôn cậu: "Ừm."
Hôm nay là ba mươi Tết, hết ngày hôm nay là năm mới.
Buổi tối ăn giao thừa, Cố Uyên Đình biểu hiện như bình thường, pha trò với ba mẹ Tô, Tô Ý Nhiên lo lắng nhìn hắn đến mấy lần, không phát hiện bất cứ điều gì bất thường.
Cơm nước xong, cả nhà vui vẻ ngồi trước TV đốt than, ăn hoa quả hạt dưa, chơi với em bé, xem Xuân Vãn.
Trong nhà thực ra có điều hòa và cả lò sưởi điện, mà ba Tô nói ngồi quanh chậu than đốt than mới có không khí Tết. Quả đúng là vậy, đốt than đỏ rực lên, nóng hừng hực, trông thật có không khí Tết.
Từ quá khứ đến bây giờ, hàng năm đều ăn Tết như vậy.
Cố Uyên Đình nhìn chậu than, đầu mơ hồ đau nhói, trong đầu lại lóe lên một hình ảnh rõ ràng.
Hắn đột nhiên siết chặt tay, lắc đầu, hình ảnh đó bị hắn xua đi.
"Anh Đình làm sao thế?" Tô Ý Nhiên lo lắng hỏi.
Cố Uyên Đình khẽ cười: "Anh không sao."
Tô Ý Nhiên biết có chuyện, nhưng bây giờ không có cách nào khác, cậu lo lắng liếc nhìn hắn, ngày mai về thành phố A cậu phải đưa hắn đi gặp bác sĩ.
Mẹ Tô ở bên cạnh cầm đồ chơi đùa với em bé, em bé tò mò mở to hai mắt, nhìn trái nhìn phải theo đồ chơi. Bà đùa: "Cháu ngoan, gọi bà đi, bà cho con đồ chơi."
Em bé không để ý đến bà, ê a, giơ tay nhỏ muốn lấy đồ chơi.
Mẹ Tô không chịu bỏ cuộc, ôm em bé đi đến trước mặt Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình, dạy: "Cháu ngoan, gọi ba đi, ba —— ba —— "
Em bé ê a, lắc tay lắc chân, thật sự phát ra tiếng "ba".
Cố Uyên Đình nhìn em bé, trong lòng mềm mại, đón bé từ tay bà. Tô Ý Nhiên cũng cúi xuống dạy em bé gọi ba.
Nhưng mà em bé không nể mặt nữa, chưa được một lúc đã òa òa khóc lên, có lẽ là đói bụng. Tô Ý Nhiên vội vàng đi pha sữa, cầm bình sữa quay về cho em bé bú, em bé ôm bình sữa mới chịu yên tĩnh lại.
Cố Uyên Đình nhìn cậu, lại nhìn em bé đang uống sữa trong lòng, đầu lại đau nhói.
Trán hắn giật giật.
Nguyên chủ... còn muốn cướp mất em bé của hắn và Nhiên Nhiên.
Hai ngày nay hắn cứ đau đầu suốt, cũng không ngừng nhớ lại những hình ảnh nào đó trong đầu.
Cố Uyên Đình biết lý do, thế nhưng hắn không phục, không cam lòng.
Đêm giao thừa trôi qua rất nhanh, mùng một Tết, Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình liền khởi hành quay về thành phố A.
Tô Ý Nhiên đã nói với ba mẹ, cậu lấy cớ công việc muốn trở lại sớm, hai ông bà đều thông cảm.
Bởi vì hai ngày nay Cố Uyên Đình cứ là lạ, trạng thái càng ngày càng tệ, vấn đề tâm lý lại trở nên nghiêm trọng nên cậu luôn để ý đến hắn. Cậu lo hai người quay lại rồi sẽ không thể chú ý đến em bé, đặc biệt là cậu còn phải đi bệnh viện với hắn, để em bé ở nhà một mình với cô giúp việc thì cậu lại không yên tâm.
Cho nên cậu quyết định tạm thời để em bé ở quê, cô Tiền cũng tạm thời ở lại chăm sóc, ba mẹ có thể chăm nom, đợi đến khi tình hình của Cố Uyên Đình ổn định lại sẽ đưa em bé về.
Trên đường về, Cố Uyên Đình vốn còn ôm hy vọng rằng chính vì hoàn cảnh ở quê nhà mới khiến hắn bị kích thích, nhiều lần mơ những giấc mơ liên quan đến nguyên chủ, có lẽ những nội dung, hình ảnh trong mơ đó thực ra không tồn tại.
Thế nhưng khi trở lại thành phố A, Cố Uyên Đình nhìn khung cảnh quen thuộc bên ngoài xe, trong đầu lại chợt lóe lên một hình ảnh, hy vọng của hắn tan vỡ.
Đầu hắn lại bắt đầu đau nhói, hắn ôm chặt Tô Ý Nhiên, trong lòng dâng lên cảm giác vô cùng không cam lòng.
Hắn không cam lòng, hắn muốn đánh bại nguyên chủ.
Hắn điên cuồng đấu tranh với chính mình, đấu tranh sống chết với nguyên chủ.