104. Chương 104: Sợi Xích Vô Hình

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 104: Sợi Xích Vô Hình

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối hôm đó, Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình về đến nhà.
"Anh Đình, anh Đình?" Cậu lo lắng khi thấy hắn thẫn thờ, đây đã là lần thứ mấy rồi không biết.
Cố Uyên Đình bị giọng cậu đánh thức, hắn tỉnh lại: "À, anh không sao, em vừa nói gì?"
Tô Ý Nhiên lo lắng nắm lấy tay hắn, phát hiện tay hắn lạnh lẽo, vội vàng xoa xoa: "Vừa nãy anh thẫn thờ, anh nghĩ gì vậy?"
Cố Uyên Đình chống chọi với cơn đau đầu, hắn lắc đầu: "Không sao, chỉ là chút chuyện nhỏ thôi."
Lần nào cũng vậy, hắn không chịu hợp tác, cậu cũng hoàn toàn bó tay. Cậu không biết nên làm gì để giúp hắn, chỉ có thể ôm hắn, hôn hắn: "Em vừa nói tối nay chúng ta ăn gì?"
"Mì trứng cà chua." Không biết tại sao trong đầu Cố Uyên Đình lại hiện lên món này, đây là món mà cậu tự tay nấu cho hắn vào ngày hắn xuyên đến, trước khi muốn tạm biệt để đến nước D trở lại nhà họ Cố.
Hắn nhớ rất rõ ràng.
Sau đó không lâu, hắn quay về, nhanh chóng yêu cậu.
Là điềm tốt đúng chứ?
Cố Uyên Đình nói: "Ăn món này đi." Hắn ngẫm nghĩ, sợ cậu muốn ăn món khác: "Nếu không thì ăn món khác cũng được, em muốn ăn gì?"
Tô Ý Nhiên đang lo lắng cho hắn, đương nhiên hắn nói gì cậu cũng nghe, cậu vội nói: "Em cũng muốn ăn món này, chờ một chút, em đi nấu."
Trong nhà mấy ngày nay không có người ở, trước khi họ về đã dặn cô giúp việc dọn dẹp, trong tủ lạnh cũng có đầy đủ nguyên liệu tươi ngon.
Cố Uyên Đình không để cậu làm một mình, hắn muốn tham gia. Lúc cậu nấu mì, hắn đứng cạnh khuấy trứng; lúc cậu múc mì ra, hắn bóc vỏ cà chua đã chín.
Rất nhanh, hai người đã nấu xong mì trứng cà chua.
Hai người ngồi đối diện nhau, mỗi người một bát mì.
Tô Ý Nhiên vì lo lắng cho tình trạng của hắn nên không có hứng thú ăn uống gì, ăn một bát liền nói mình đã no.
Cố Uyên Đình ăn sạch phần còn lại, sau đó kinh ngạc nhìn bát không mà ngẩn ngơ.
Đáng tiếc, không còn nữa.
"Anh muốn ăn nữa sao?" Tô Ý Nhiên thấy hắn ngơ ngác mà thương yêu vô cùng, cậu nắm tay hắn vuốt ve ngón tay hắn: "Đừng ăn no quá, lát nữa có ăn khuya không? Em nấu thêm cho anh."
Cố Uyên Đình lắc đầu: "Không cần, anh no rồi," hắn nhìn cậu, "Sau này vẫn còn rất nhiều cơ hội ăn, đúng không?" Hắn đang hỏi cậu, cũng đang tự thuyết phục bản thân mình.
Đúng, hắn muốn giữ lại sau này từ từ ăn, vẫn còn rất nhiều cơ hội.
"Đương nhiên." Tô Ý Nhiên nhìn vào mắt hắn, vừa lo lắng vừa khó hiểu: "Sao anh lại lo lắng chuyện này?"
Thấy Cố Uyên Đình không nói lời nào, Tô Ý Nhiên đứng dậy đi tới bên cạnh hắn, ôm lấy hắn. Hắn đang lo lắng cho tương lai của họ, lo lắng họ sẽ chia xa sao?
Tô Ý Nhiên nhớ lại chuyện xảy ra hai ngày trước, cậu phát hiện những chuyện Cố Uyên Đình đã lừa cậu, cũng bắt đầu từ ngày đó hắn thường xuyên thẫn thờ, ngẩn người, tình trạng trở nên nghiêm trọng hơn.
Hắn vốn có bệnh trầm cảm, có phải là bị kích thích nên càng thêm mẫn cảm lo âu, lúc này mới khiến bệnh tình nặng hơn không?
Tô Ý Nhiên khẽ vuốt tóc hắn: "Anh lo em phát hiện chuyện trước đây anh làm nên sẽ rời khỏi anh sao? Em —— "
Tô Ý Nhiên còn chưa nói hết, Cố Uyên Đình nghe thấy hai chữ "rời khỏi" đã cứng đờ, mắt hắn đỏ lên, đầu lại bắt đầu đau. Hắn đột nhiên đứng lên ôm chặt cậu, ghế bị đẩy ra phát ra tiếng "két" thật dài.
Tô Ý Nhiên bị hắn ôm mà giật mình, cậu kiên nhẫn động viên hắn, nói tiếp: "Chúng ta đã nói rõ rồi, em hiểu mà, em không giận, cũng sẽ không trách anh. Em yêu anh mà."
Cố Uyên Đình run rẩy bởi vì câu thổ lộ của cậu.
Tô Ý Nhiên nói tiếp: "Cho nên dù em giận anh vì chuyện gì cũng sẽ không rời khỏi anh, cùng lắm là cãi nhau một trận." Cậu hôn hắn, cười nói.
Viền mắt Cố Uyên Đình nóng lên, trong lòng nhói đau, có xúc động muốn khóc.
Hắn đột nhiên ôm ngang cậu lên, đi thẳng vào phòng ngủ trên tầng.
...
Trong nháy mắt, mười ngày trôi qua.
Tô Ý Nhiên đã nỗ lực giao lưu khuyên nhủ Cố Uyên Đình, nhưng không có hiệu quả quá lớn. Quan tâm quá ắt loạn, cậu càng lo âu lại càng rối loạn, càng rối loạn lại càng không tìm được vấn đề tâm lý của Cố Uyên Đình.
Càng làm cho cậu lo lắng là hắn không muốn hợp tác với bác sĩ điều trị nữa.
Trước đó, tuy rằng không thể nói là Cố Uyên Đình hợp tác hoàn toàn với bác sĩ, nhưng ít ra cũng hợp tác hơn một nửa, nhưng bây giờ hắn thường im lặng với bác sĩ.
Bác sĩ Tôn đã hỏi Tô Ý Nhiên hai người về nhà đã xảy ra chuyện gì, cũng biết trong quá khứ Cố Uyên Đình đã làm gì.
Mà Cố Uyên Đình không muốn hợp tác điều trị, không nói một lời nào khiến bác sĩ đành chịu, anh chỉ có thể không ngừng nói chuyện, dò xét phản ứng của hắn để tìm kiếm điểm đột phá.
Trong lúc nhất thời, việc trị liệu tâm lý bị bế tắc, Tô Ý Nhiên chỉ có thể nhẫn nại, mỗi ngày bầu bạn với Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình chỉ có lúc trị liệu tâm lý mới im lặng, lúc khác trông vẫn bình thường, có thể giao lưu bình thường, chỉ là thỉnh thoảng hoảng hốt, tâm trạng không ổn định, hoặc là có những hành động đột ngột với Tô Ý Nhiên.
Hơn nữa, Cố Uyên Đình vẫn có thể giải quyết công việc như bình thường. Mấy ngày nay, Tô Ý Nhiên từng thấy hắn ngồi trong phòng nói chuyện, xử lý văn kiện, thật ra cậu muốn hắn nghỉ ngơi để dưỡng bệnh, thế nhưng Cố Uyên Đình từ chối.
Ngày hôm đó, từ bệnh viện trở về, sau khi ăn uống xong, Cố Uyên Đình lập tức nói: "Nhiên Nhiên, anh vào phòng sách làm việc."
Ngày hôm nay việc trị liệu vẫn không có hiệu quả gì, Tô Ý Nhiên không có cách nào, lo âu nhìn hắn: "Anh đừng làm việc mệt quá, nghỉ sớm một chút, em chờ anh."
"Ừm." Cố Uyên Đình khẽ gật đầu, đứng trên cầu thang quay đầu liếc nhìn, thấy cậu đã vào bếp, hắn khựng lại một chút rồi lên tầng vào phòng.
Hắn khóa chặt cửa, sau đó mở tủ sách bị khóa ra, lấy ra mấy cuốn sách dày cộp. Mấy cuốn sách này hắn đã tăng ca để đọc, đã đọc được hơn một nửa.
Mấy cuốn sách được đặt trên bàn, cuốn sách đầu tiên màu nâu nhạt với tên sách màu đen: Tổng quan vũ trụ song song, khái quát lý thuyết huyền bí.
Cuốn sách này Cố Uyên Đình đã đọc xong rồi, hắn lật lại vài trang đã đánh dấu, xem lại ghi chú, rồi đọc tiếp mấy cuốn khác.
Vài cuốn sách khác ngoại trừ liên quan đến thuyết khoa học vũ trụ song song còn liên quan đến sinh mệnh học, thần bí học, trong đó còn có một cuốn "Đạo giáo huyền bí kinh điển", liên quan đến tâm linh, người bình thường đọc sẽ thấy rất mê tín.
Ngoại trừ vài cuốn sách này, khoảng thời gian này Cố Uyên Đình còn tìm rất nhiều tài liệu và luận văn liên quan, cũng tham khảo một vài ý kiến của các chuyên gia về thuyết khoa học vũ trụ song song, thần bí học, còn tìm đến các nhà tâm linh để tìm cách giải quyết.
Hắn nghiên cứu về các thế giới song song, về tâm linh.
Những ngày gần đây trừ đau đầu, Cố Uyên Đình thường xuyên mơ, và cũng thường xuyên đột nhiên nhớ lại một ký ức nào đó.
Có lúc, hắn thậm chí cảm thấy mình và nguyên chủ là một, mãi đến khi tỉnh mộng, hắn mới hoàn hồn, lại thấy một cảm giác xa lạ.
Hắn biết đây là nguyên chủ đang từ từ thức tỉnh ý thức, muốn đẩy hắn ra khỏi cơ thể này, thậm chí còn có ý đồ nuốt chửng hắn, dung hợp hắn.
Hắn từ một thế giới khác xuyên đến, nếu như nguyên chủ trở về, có khả năng hắn sẽ bị nuốt chửng, hoàn toàn mất đi ý thức, hoặc cũng có thể là bị xuyên về một cách khó hiểu, vĩnh viễn rời xa nơi này, rời xa... Nhiên Nhiên của hắn.
Tất cả những điều này làm cho Cố Uyên Đình cảm thấy sợ hãi.
Cố Uyên Đình tận dụng thời gian vùi đầu vào sách vở, ghi chép, chống lại cơn đau đầu, đắm mình trong biển tri thức, thế nhưng tri thức rộng lớn như biển khơi lại khiến hắn tuyệt vọng.
Càng nghiên cứu, hắn lại càng cảm thấy mình nhỏ bé, trong vũ trụ này, trước sức mạnh tâm linh thần bí, hắn chẳng là gì cả, không làm được gì.
Thời không kỳ lạ, xuyên qua, thế giới song song, linh hồn, tất cả những thứ này không có cách nào khống chế, lại như lằn ranh sinh tử, chia cắt hắn và Tô Ý Nhiên.
Như một vực thẳm.
Cố Uyên Đình ném bút, thả mình nặng nề xuống ghế, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà, trong lòng cảm thấy sự tuyệt vọng và hoang mang tột độ.
"Anh Đình, đừng làm việc nữa, nên ngủ rồi." Cửa bị gõ hai lần, bên ngoài vang lên giọng Tô Ý Nhiên.
Cố Uyên Đình giật mình, hắn vội đáp một tiếng, khép sách lại, khóa tủ sách: "Ngủ thôi."
Tô Ý Nhiên đứng ở ngoài cửa đợi một lát, nhìn thấy hắn mở cửa ra. Cậu liếc mắt nhìn vào trong phòng, chưa nhìn rõ, hắn đã trở tay cài cửa.
"Đi thôi." Cố Uyên Đình nắm tay cậu đi về phòng ngủ.
Tô Ý Nhiên quay đầu lại liếc nhìn cánh cửa đóng chặt, suy tư.
"Anh đi tắm trước đi." Tô Ý Nhiên đẩy hắn vào phòng tắm: "Hôm nay tắm cho thoải mái, em xả nước cho anh thư giãn."
"Được." Trong lòng Cố Uyên Đình mềm nhũn, lại đau.
Lúc hắn ở trong phòng tắm, Tô Ý Nhiên nhìn cánh cửa phòng tắm, đi ra phòng ngủ, đi đến phòng sách.
Những ngày gần đây hắn cứ là lạ.
Ban đầu Tô Ý Nhiên tin thật là Cố Uyên Đình làm việc, thế nhưng mấy ngày nay cậu nhận ra được Cố Uyên Đình đang nỗ lực ngăn cản cậu vào phòng, như là sợ cậu phát hiện ra cái gì.
Cậu vào phòng kiểm tra, thế nhưng tất cả như thường, không thấy cái gì bất thường, chỉ có tủ sách bị khóa lại, máy tính cũng đổi mật mã.
Ngày hôm nay cuối cùng cậu cũng lấy được chìa khóa tủ sách, cậu mở tủ sách, thấy mấy cuốn sách dường như là bị vứt bừa vào.
Tô Ý Nhiên lấy cuốn sách có bìa màu nâu ra, đọc tên sách: Tổng quan vũ trụ song song, khái quát lý thuyết huyền bí.
Vũ trụ song song? Lý thuyết huyền bí?
Tô Ý Nhiên lật qua lật lại cuốn sách này, thấy trang sách được hắn đánh dấu, còn có ghi chú, chữ viết rất mới, sách cũng rất mới, rõ ràng là mới đọc gần đây.
Sao hắn muốn nghiên cứu cái này?
Tô Ý Nhiên lại đọc vài cuốn sách khác, trong đó có hai cuốn liên quan đến thuyết vũ trụ song song, một cuốn nói về tâm linh, một cuốn nói về sinh mệnh, thậm chí còn có một cuốn "Đạo giáo huyền bí". Cậu lật qua lật lại, trong sách là nội dung phong kiến mê tín.
Khoa học vật lý và mê tín phong kiến, sự khác biệt này quá lớn rồi đó?
Tô Ý Nhiên xem sách, có chút ngẩn ra, nỗ lực tìm mối liên hệ giữa vài cuốn sách này. Cậu mơ hồ nghĩ đến điều gì, trong đầu lóe lên rất nhiều, thế nhưng trong lúc nhất thời không có cách nào kết hợp tất cả những thứ này lại, tạm thời không rõ lắm.
"Em đang làm gì thế?" Một giọng nói bất ngờ vang lên, Tô Ý Nhiên giật mình, ngẩng đầu nhìn sang. Cố Uyên Đình mặc áo ngủ, tóc còn nhỏ nước, không biết đứng ở cửa từ lúc nào, hắn nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt u tối, ẩn chứa sự điên cuồng và tuyệt vọng bị đè nén.
"Em đang..." Tô Ý Nhiên bị ánh mắt của hắn dọa sợ, anh ấy bị làm sao thế?
Cố Uyên Đình chậm rãi đi vào, những giọt nước từ tóc mái liên tục chảy xuống mặt hắn, như mồ hôi, lại như nước mắt, nhưng hắn chẳng hề để tâm, mắt hắn đỏ ngầu tơ máu. Hắn nhìn chằm chằm Tô Ý Nhiên, thở dốc vội vã, đồng tử giãn rộng, tựa như sợ hãi, tựa như hưng phấn, trông vô cùng đáng sợ.
Nhiên Nhiên... cuối cùng cũng phát hiện rồi?
Cuối cùng đã phát hiện.
Ha ha...