106. Chương 106: Liều thuốc mạnh

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 106: Liều thuốc mạnh

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên thấy hắn không nói lời nào, lại chẳng biết đang nghĩ gì, thấy vẻ mặt rầu rĩ của hắn, cậu nhẹ nhàng gõ vào trán hắn: "Này, nghĩ gì mà thẫn thờ thế? Mau cởi ra cho em."
Cố Uyên Đình theo bản năng đưa tay che trán, ngẩng đầu nhìn cậu, chỉ thấy cậu mím môi cười với hắn, khóe môi cong lên, má phải hiện lên lúm đồng tiền nhỏ, lắc tay giục hắn, nụ cười vẫn đọng trên môi: "Nhanh lên."
Hắn nhìn khuôn mặt tươi cười của cậu, nhất thời ngẩn người, có chút không thể tin nổi.
Cảnh tượng này hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng, cậu không hề tức giận, cũng không hề lạnh nhạt với hắn, thậm chí còn nói chuyện bình thường và cười với hắn.
"Anh cứ ngẩn người ra đấy làm gì, mau cởi ra nhanh lên." Tô Ý Nhiên thấy hắn ngơ ngác, lại lắc tay giục hắn.
Cố Uyên Đình mím môi, nhìn tay cậu, sợi xích màu đen vững chắc còng trên cổ tay trắng nõn của cậu. Sự tương phản giữa sợi xích đen và cổ tay trắng ngần tạo nên một cảm giác mong manh, dễ vỡ, khiến người ta nảy sinh ham muốn chiếm đoạt, hủy hoại.
Cố Uyên Đình nhớ lại cảnh đêm qua, lòng lại trỗi lên nỗi bất an. Hắn nhìn chằm chằm cổ tay của cậu, yết hầu khẽ nhúc nhích, ánh mắt trở nên u tối, thâm trầm, trong đầu những ý nghĩ hoang đường lại trỗi dậy. Hắn nắm chặt tay cậu, rồi hôn lên những ngón tay ấy.
Không thể nào cởi ra được.
Tối hôm qua sau một đêm điên cuồng, hôm nay hắn đã tỉnh táo hơn. Hắn biết cậu tạm thời vẫn chưa phát hiện chuyện hắn không phải là Cố Uyên Đình thật sự, nhưng cậu đã phát hiện ra mấy cuốn sách kia. Với sự thông minh và hiểu biết về Cố Uyên Đình, chắc chắn cậu sẽ sớm nhận ra sự thật.
Nếu đã làm thì phải làm đến cùng, hoặc là không làm gì cả...
Cậu không hề tức giận, vậy sau này cậu cũng sẽ không tức giận, sẽ tiếp tục ở bên hắn chứ? Cố Uyên Đình bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu.
Tô Ý Nhiên thấy hắn rõ ràng là không chịu cởi xích cho mình, thái dương giật giật mấy cái, rút tay khỏi tay Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình vẫn đang nghĩ một vài chuyện tham lam, bàn tay chợt trống rỗng, lòng hắn cũng thấy trống trải. Hắn muốn nắm tay cậu nhưng Tô Ý Nhiên đã chắp hai tay ra sau lưng, không cho hắn chạm vào.
Lòng bàn tay hắn trống hoác, những suy nghĩ tham lam vừa rồi bỗng chốc tan biến như sương khói, không thể thực hiện được nữa. Hắn thấy cậu thu lại nụ cười, nghiêm mặt nhìn mình, khiến hắn không khỏi luống cuống, hoảng loạn tột độ.
Tô Ý Nhiên nghiêm mặt lại, chất vấn Cố Uyên Đình: "Mấy thứ này anh lấy từ đâu ra vậy? Sao hôm qua anh lại đột nhiên lôi ra dọa em sợ thế, anh đã lén giấu chúng từ bao giờ?" Cậu ám chỉ chiếc còng và sợi xích.
Cố Uyên Đình đối mặt với lời chất vấn của cậu, không dám thốt ra lời nào, hoảng loạn cúi gằm mặt.
Tô Ý Nhiên hoài nghi: "Anh đã tính toán từ trước rồi sao? Từ bao giờ?"
Cố Uyên Đình vẫn cúi đầu im lặng.
Tô Ý Nhiên: "..."
Cậu thở dài, cảm thấy hơi bất lực. Nói mãi mà hắn không nói một lời nào, không phản bác, cũng không chịu cởi khóa. Cậu ngẫm nghĩ một chút, không nói gì thêm nữa, bắt đầu suy nghĩ lại từ đầu, cố gắng xâu chuỗi mọi chuyện.
Tối hôm qua, lợi dụng lúc hắn đi tắm, cậu lẻn vào phòng sách, mở chiếc tủ sách bị khóa và phát hiện ra mấy cuốn sách hắn vẫn hay đọc. Khi cậu đang lật xem, hắn tắm xong đi tới cửa, phát hiện hành vi của cậu, và từ đó mọi chuyện bắt đầu trở nên bất thường.
Tô Ý Nhiên hồi tưởng dáng vẻ của hắn lúc đó, lòng cậu quặn thắt. Cậu nghĩ đến nội dung của mấy cuốn sách kia: không gian song song, tâm linh học, sinh mệnh học, thần bí học, mê tín phong kiến... Rốt cuộc có mối liên hệ gì với nhau?
Hình như hắn rất sợ cậu phát hiện ra bí mật này, chính vì thế mới bị kích động, phản ứng dữ dội như vậy, còn muốn nhốt cậu lại trong phòng, không cho đi đâu cả.
Rốt cuộc có bí mật gì ở đây? Bí mật này, có lẽ là chìa khóa mở ra tâm lý của Cố Uyên Đình.
Trong đầu Tô Ý Nhiên phút chốc lóe lên vô vàn suy nghĩ. Cậu cảm thấy mình mơ hồ sắp chạm tới được cánh cửa bí ẩn kia, nhưng lại bị một bức màn mỏng che phủ, ngăn cách cậu với sự thật, chỉ thiếu chút nữa là có thể chọc thủng bức màn đó.
Cố Uyên Đình mãi không thấy cậu nói gì, lén lút ngẩng đầu liếc nhìn cậu một cái. Chỉ thấy cậu đang cúi đầu nhìn chiếc còng trên cổ tay, thần người ra, không biết đang nghĩ gì, ngay cả một cái liếc mắt cũng không dành cho hắn, hoàn toàn không để ý đến hắn.
Cố Uyên Đình: "..."
Lòng hắn trỗi lên một nỗi bi thương khó tả, đau đớn khôn nguôi. Cuối cùng vẫn phải đi đến bước này sao?
Hắn đứng lên, hơi lảo đảo, chậm rãi cầm bát cháo trên tủ đầu giường, khẽ nói với cậu: "Anh... anh đi rửa bát đây."
Giọng nói của Cố Uyên Đình quá nhỏ. Tô Ý Nhiên đang trầm tư suy nghĩ, cố gắng nắm bắt mấu chốt ẩn hiện, nhất thời chìm đắm trong suy nghĩ của mình nên không nghe thấy.
Cậu không để ý tới hắn. Cố Uyên Đình đau khổ cầm bát cháo xoay người, ủ rũ cúi đầu bước đi.
Tô Ý Nhiên thấy hắn đi, vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ, chưa kịp phản ứng thì Cố Uyên Đình đã ra ngoài, và vẫn khóa cửa lại.
Tô Ý Nhiên không còn giận hắn nữa, cậu cảm thấy chuyện này có lẽ là một cơ hội để chữa khỏi bệnh cho hắn. Thế nhưng cậu cứ cau mày suy nghĩ mãi, nhất thời vẫn khó lòng nắm bắt được mấu chốt. Xem ra vẫn phải trình bày tình hình này với bác sĩ Tôn.
Nghĩ vậy, cậu nhìn quanh tìm điện thoại để liên hệ với bác sĩ Tôn, thế nhưng tìm mãi trên giường, trên tủ đầu giường, trên bàn sách đều không thấy điện thoại đâu cả.
Điện thoại đâu rồi? Tô Ý Nhiên nghĩ đến điều gì đó, cậu chỉ biết bó tay, chỉ đành ngồi trên giường chờ Cố Uyên Đình quay lại.
Cậu đợi không lâu sau, cửa 'cạch' một tiếng mở ra, Cố Uyên Đình đẩy cửa vào, tay còn bưng một đĩa táo và dưa đã gọt sẵn.
Tô Ý Nhiên lập tức hỏi hắn: "Anh Đình, điện thoại của em đâu rồi?"
Cố Uyên Đình cứng đờ người: "Không... không biết."
Tô Ý Nhiên: "... Không thể nào, anh giấu rồi à? Mau đưa cho em."
Cố Uyên Đình im lặng, bưng đĩa trái cây đến bên cạnh cậu, dùng dĩa xiên một miếng táo đưa đến trước mặt cậu, đánh trống lảng: "Mới gọt đấy, em nếm thử xem? Ngọt và giòn lắm."
Tô Ý Nhiên không ăn miếng táo đó. Nhìn dáng vẻ của hắn là biết hắn đã giấu điện thoại của cậu và không định trả lại, muốn cắt đứt mọi liên lạc của cậu với thế giới bên ngoài.
Cũng phải, đến chuyện giam cầm còn làm được, thì giấu điện thoại cắt đứt liên lạc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Nhưng thế này thì không ổn. Tô Ý Nhiên nhíu mày, cậu phải dùng một liều thuốc mạnh để hắn chịu cởi khóa và trả điện thoại cho cậu, cậu cần phải mau chóng liên hệ với bác sĩ Tôn.
Nghĩ vậy, cậu quay đầu, tránh miếng táo hắn đưa, sau đó không nói một lời nằm vào trong chăn, nhắm mắt lại, ra vẻ không muốn nói chuyện với Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình bối rối một lúc, bàn tay cầm miếng táo run rẩy, khựng lại giữa không trung, mãi mới chậm rãi rụt về.
Hắn thấy cậu nhắm mắt lại không thèm để ý đến hắn, một lúc lâu sau mới thăm dò gọi cậu: "Nhiên Nhiên ăn chút trái cây đi, táo, dưa, em thích ăn mà."
Tô Ý Nhiên nghe hắn nói năng cẩn thận từng li từng tí như vậy, lòng cậu không khỏi đau xót. Nhưng vì đại cục, cậu buộc phải cứng rắn. Cậu nhắm mắt lại, không nhúc nhích, không hề phản ứng với lời Cố Uyên Đình nói.
Cố Uyên Đình cầm đĩa trái cây đứng bất động tại chỗ. Hắn đã đoán trước được kết quả này, cũng tự cho là mình đã chuẩn bị kỹ càng, thế nhưng khi sự việc thật sự xảy ra, hắn mới nhận ra mình đã đánh giá quá cao bản thân.
Giam cầm Nhiên Nhiên... hoàn toàn khác với những gì hắn dự đoán. Chỉ có đêm qua, khi đạt được mục đích, hắn mới nhất thời hưng phấn. Còn hiện tại, cậu chỉ hờ hững với hắn, mà hắn đã cảm thấy thống khổ đến vậy.
Cố Uyên Đình thất thần buông đĩa xuống, nhìn cậu một lát, vén góc chăn lên, chui vào trong. Hắn muốn ôm lấy cậu, hôn cậu một cái, ai ngờ hắn vừa chui vào chăn, cậu đã quay người sang phía bên kia, đưa lưng về phía hắn, tạo một khoảng cách rất xa.
Cố Uyên Đình nhìn bóng lưng lạnh nhạt của cậu, đột nhiên cảm thấy nghẹt thở, không thể chịu đựng nổi. Lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt dần đỏ hoe. Hắn đột nhiên vén chăn ngồi bật dậy, xoay vai cậu lại, hôn sâu, đồng thời nghiêng người đè xuống...