Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 107: Cố Thính Thính hấp tấp
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời lại sáng.
Cố Uyên Đình trải qua một đêm không ngủ, hắn ngơ ngác ôm Nhiên Nhiên vẫn còn say giấc, lòng đầy khổ sở.
Đêm qua, dù Nhiên Nhiên không hề phản kháng hay giãy giụa, nhưng cậu cắn chặt môi, không chịu phối hợp hay đáp lại hắn.
Nhiên Nhiên ghét hắn...
Cậu không muốn quan tâm đến hắn, không chịu để hắn ôm hay hôn. Hắn chỉ có thể lén lút ôm cậu vào lòng khi cậu đã chìm vào giấc ngủ.
Cố Uyên Đình cảm thấy vô cùng khổ sở. Hắn nhận ra trước đây mình đã suy nghĩ quá đơn giản. Hắn từng nghĩ rằng dù Nhiên Nhiên có hận mình, hắn vẫn có thể chịu đựng để sống qua những ngày tháng sau này cùng cậu, và rồi dần dà cả hai sẽ có được hạnh phúc mỹ mãn.
Thế nhưng giờ đây, đừng nói đến việc cậu hận hắn, chỉ cần cậu hơi giận dỗi, hơi ghét bỏ một chút thôi cũng đủ khiến hắn khó chịu vô cùng.
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên đang nằm trong lòng mình, khao khát được chạm vào cậu, cẩn thận kề sát lại, muốn lén hôn cậu nhân lúc cậu chưa tỉnh giấc.
Thế nhưng hắn còn chưa kịp hôn, chỉ thiếu chút nữa thôi, Tô Ý Nhiên trong lòng đã đột nhiên cựa quậy, dường như sắp tỉnh giấc. Cố Uyên Đình giật mình, bật dậy như lò xo.
Chính động tác lớn ấy lại khiến Tô Ý Nhiên tỉnh hẳn. Cậu dụi mắt, vừa tỉnh dậy đã thấy anh Đình ở ngay trước mặt. Cậu theo bản năng định nói "Chào buổi sáng", nhưng đột nhiên nhận ra tình huống hiện tại, liền lập tức nuốt ngược câu "Chào buổi sáng" cùng nụ cười vào trong.
... Sau đó, cậu thấy viền mắt hắn đỏ hoe.
Tô Ý Nhiên: "..."
Haizz, đã đến nước này rồi thì cần gì phải làm vậy chứ.
Tô Ý Nhiên đau lòng, rất muốn hôn hắn, nhưng nghĩ đến tình huống hiện tại, cậu vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, hờ hững với Cố Uyên Đình, đồng thời quay người, đưa lưng về phía hắn.
Cố Uyên Đình thấy sống mũi cay cay, đôi mắt cũng đỏ hoe. Hắn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Chào, chào buổi sáng, Nhiên Nhiên. Anh yêu em."
Tim Tô Ý Nhiên khẽ run, cậu không nói gì, cũng không động đậy.
Cố Uyên Đình cẩn thận hôn lên gáy cậu từ phía sau. Vừa nãy không hôn được Nhiên Nhiên khiến hắn cảm thấy rất mất mát, chỉ có thể tự an ủi mình bằng cách này.
Lúc này, Tô Ý Nhiên không còn né tránh nữa. Cậu không nỡ trốn, chỉ là không động đậy, không đáp lại.
Cố Uyên Đình hôn gáy cậu một lát, như thể hấp thu được chút sức mạnh, lòng hắn dễ chịu hơn đôi chút. Hắn nhẹ giọng nói bên tai cậu: "Dậy nhé? Anh nấu đồ ăn ngon cho em."
Tô Ý Nhiên không đáp lại, vẫn giữ nguyên tư thế đưa lưng về phía hắn. Cố Uyên Đình đành phải dậy trước, cúi đầu rời khỏi phòng, xuống nhà.
Khi cửa phòng đóng lại, vang lên tiếng "cạch", Tô Ý Nhiên liền quay người nhìn về phía cửa phòng, lặng lẽ thở dài.
Cố Uyên Đình làm xong bữa sáng, bưng lên phòng. Có cháo trứng vịt bắc thảo với thịt nạc, bánh khoai tây và một ít đồ ăn kèm. Hắn đẩy cửa vào, thấy cậu vẫn giữ nguyên tư thế nằm trên giường, đưa lưng về phía hắn như lúc hắn rời đi, không hề nhúc nhích.
Cố Uyên Đình dừng lại ở cửa một chút, rồi bưng bữa sáng đi tới, nhẹ giọng gọi cậu: "Nhiên Nhiên, ăn sáng nhé? Anh nấu rồi, có bánh khoai tây em thích đấy."
Tô Ý Nhiên bất động, không để ý đến hắn.
Cố Uyên Đình đau lòng, lo cậu vẫn đói bụng. Hắn miễn cưỡng lấy lại tinh thần: "Nhiên Nhiên, dậy ăn cơm đi. Hôm qua em chẳng ăn được mấy, bây giờ chắc sẽ đói đấy." Nói xong, hắn đặt bữa sáng xuống, đưa tay muốn đỡ cậu dậy.
Tô Ý Nhiên không chống cự, thuận theo tay hắn mà ngồi dậy. Cậu liếc mắt nhìn bữa sáng đang tỏa hương, rồi nghiêng đầu đi, mặt không chút cảm xúc, lạnh nhạt nói: "Em không ăn."
Cuối cùng cậu cũng chịu mở miệng nói chuyện, nhưng lời cậu vừa thốt ra đã như một quả bom ném thẳng vào lòng Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn cậu, như thể không thể nào hiểu được ý nghĩa trong câu nói của cậu, hắn lắp bắp: "Không ăn... Là có ý gì?"
Tô Ý Nhiên cúi đầu, không nói một lời, cũng không nhìn Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình choáng váng, Nhiên Nhiên muốn tuyệt thực sao?
Toàn thân hắn bắt đầu run rẩy, thái dương đột nhiên đau nhói. Hắn mở miệng mới phát hiện giọng mình cũng đang run rẩy: "Nhiên, Nhiên Nhiên, em không thích bữa sáng này à? Anh, anh nấu lại nhé, cơm rang trứng được không? Bánh trứng nữa, em có muốn không?"
Tô Ý Nhiên nhìn dáng vẻ của hắn mà đau lòng, nhưng cậu vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm. Đã trải đường lâu như vậy rồi, cuối cùng cậu đâm một liều thuốc mạnh: "Nếu anh không cởi trói cho em, em sẽ không ăn cơm."
Nhiên Nhiên thật sự... muốn tuyệt thực ư.
Cố Uyên Đình không thể kiềm chế được mà nước mắt lưng tròng. Trái tim hắn run rẩy kịch liệt, tay chân lạnh lẽo đứng sững một lúc. Đột nhiên như bừng tỉnh, hắn vội vàng hoảng loạn cởi còng tay và xích cho Nhiên Nhiên. Viền mắt đỏ chót, hắn tựa vào giường nhìn cậu: "Anh, anh, anh cởi rồi đây, Nhiên Nhiên, em, em..."
Tô Ý Nhiên nhìn đôi mắt hắn ướt đẫm, trong lòng cũng khó chịu. Cậu nâng mặt hắn lên, dịu dàng dùng ngón tay lau hàng mi đẫm lệ: "Anh Đình..."
Đôi môi Cố Uyên Đình run rẩy, hắn không thể nói thêm lời nào, chỉ có thể thì thào: "Nhiên Nhiên, em, em mau ăn cơm..."
Tô Ý Nhiên hôn hắn một cái, sau đó bưng bát cháo lên và bắt đầu ăn: "Em ăn đây, anh xem này, đừng lo."
Cố Uyên Đình dần dần thả lỏng. Hắn thấy cậu ăn ngon miệng, sau đó chậm rãi phản ứng lại, kinh ngạc chạm vào môi mình.
Nhiên Nhiên vừa hôn hắn.
Tô Ý Nhiên ăn hết cháo, rồi ăn cả bánh khoai tây. Đúng là hôm qua cậu chẳng ăn được mấy, nên bây giờ hơi đói.
"Em ăn xong rồi." Tô Ý Nhiên đặt bát xuống, cười với hắn: "Anh nấu rất ngon, em thích lắm."
Cố Uyên Đình thở phào nhẹ nhõm. Hắn thấy nụ cười của cậu, bất giác cũng mỉm cười theo.
"Anh vẫn chưa ăn đúng không?" Tô Ý Nhiên biết chắc chắn hắn vẫn chưa ăn sáng. Cậu xuống giường, cầm tay hắn kéo ra ngoài: "Chúng ta xuống nhà thôi."
Lúc Cố Uyên Đình ăn cơm, Tô Ý Nhiên ngồi cạnh nhìn hắn, thỉnh thoảng sờ tóc hắn, xoa tai hắn, xoa bóp gáy hắn. Cố Uyên Đình dần ổn định tâm lý dưới sự trấn an của cậu, nhanh chóng ăn xong bữa sáng.
Tô Ý Nhiên hỏi hắn: "Điện thoại của em đâu? Giờ đưa cho em đi."
Cố Uyên Đình như bị dựng lông, hắn sợ cậu lại muốn tuyệt thực, vội vã đi tìm điện thoại cho cậu. Nhanh chóng, hắn hoảng loạn cầm điện thoại đến, lắp bắp: "Điện, điện thoại của em."
Tô Ý Nhiên nhận điện thoại, nhưng không vội gọi cho bác sĩ Tôn. Cậu ôm hắn hôn một cái, yên lặng vỗ về lưng hắn, giải thích: "Đừng lo, em lừa anh thôi. Em sẽ không tuyệt thực đâu, bởi vì..."
"Em yêu anh, không nỡ rời xa anh. Chỉ là bây giờ anh đang bị bệnh, chúng ta không thể cứ nhốt mình trong phòng như thế này mãi được. Nhất định phải nhờ bác sĩ giúp đỡ, anh biết chưa?"
Tâm trạng hoang mang của Cố Uyên Đình dần dần bình ổn lại. Hắn nhìn cậu, cẩn thận hỏi: "Vậy em còn giận anh không?"
Tô Ý Nhiên lại hôn hắn một cái: "Không giận, em không giận lâu rồi, chỉ là lừa anh thôi."
Cố Uyên Đình từ từ ôm lấy cậu, vùi đầu vào hõm vai cậu cọ cọ, giọng nói rầu rĩ: "Em đừng bơ anh."
"Được." Tô Ý Nhiên sờ đầu hắn.
Hai người ôm nhau một lát. Cố Uyên Đình ngẩng đầu lên, nâng mặt cậu hôn. Ban đầu chỉ là nhẹ nhàng lướt qua rồi thôi, nhưng dần dà trở nên thâm nhập triền miên. Khi cảm nhận được cậu tập trung đáp lại, cuối cùng hắn mới dần bình tĩnh.
Hôn xong, Tô Ý Nhiên cầm điện thoại lên, giải thích: "Bây giờ em muốn gọi điện cho bác sĩ Tôn để trao đổi về bệnh tình của anh."
Cố Uyên Đình theo bản năng gật đầu. Đến khi phản ứng lại, Tô Ý Nhiên đã sang một bên gọi điện thoại.
Bác sĩ Tôn... bệnh tình... mấy cuốn sách kia!
Sau khi Nhiên Nhiên trao đổi với bác sĩ Tôn không lâu, hắn sợ rằng ngay hôm nay, hoặc có thể là ngày mai thôi, sự thật sẽ bị phát hiện.
Cố Uyên Đình hoang mang đứng sững tại chỗ, không biết mình nên làm gì.
Hắn không thể làm được, hắn không thể khóa chặt Nhiên Nhiên lại.
Đầu Cố Uyên Đình lại bắt đầu đau nhói. Hắn rùng mình, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ hoang mang, bắt đầu nỗ lực chống chọi với cơn đau. Một lát sau, cơn đau mới dần thuyên giảm.
Gần đây, hắn càng ngày càng đau đầu thường xuyên hơn...
Hắn có thể cảm nhận được mình sắp không còn nhiều thời gian.
Cố Uyên Đình nhớ lại mấy quyển sách bị cậu phát hiện, trong lòng dâng lên cảm giác vô lực và tuyệt vọng. Đủ loại nghiên cứu hắn đã thực hiện, thậm chí hắn còn tài trợ vài dự án nghiên cứu khoa học vũ trụ song song, thế nhưng tất cả đều không có tác dụng.
Trong vũ trụ mênh mông, hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé, mà thời gian còn lại cũng không đủ để hắn chậm rãi nghiên cứu thêm nữa rồi.
E rằng ngày mai, không, e rằng chỉ cần cơn đau đầu tiếp theo ập đến là hắn sẽ thất bại trong cuộc chiến với nguyên chủ. Nguyên chủ sẽ trở về, cướp Nhiên Nhiên đi, còn hắn sẽ bị đánh đuổi, sẽ trở lại thế giới của mình... Không, hắn đã chết trong thế giới của mình từ lâu rồi.
... Hắn sẽ chết đi, lặng lẽ không một tiếng động.
Cố Uyên Đình tuyệt vọng nhận ra, dù hắn có thể nhẫn tâm trói Nhiên Nhiên lại, dù hắn có thể nắm giữ cậu trong tay, thì rốt cuộc cũng để làm gì?
Sống và chết, hắn không thể nào khống chế được.
"Anh Đình, mai chúng ta đến bệnh viện một chuyến nhé?" Tô Ý Nhiên nói chuyện xong, nhận được câu trả lời khẳng định từ bác sĩ Tôn, cậu rất vui mừng: "Lần này nhất định sẽ có tiến triển, anh sẽ tốt lên nhanh thôi."
Cậu kể với bác sĩ Tôn về mấy cuốn sách kia và tình huống của Cố Uyên Đình. Bác sĩ ghi chép lại, dường như đã có thêm tự tin, lập tức đưa ra vài suy đoán, và hẹn cậu ngày mai đưa Cố Uyên Đình đến bệnh viện khám lại.
Cố Uyên Đình ngơ ngác gật đầu.
Suốt cả ngày, Tô Ý Nhiên nhận thấy anh Đình cứ mất tập trung, ít nói hơn. Mãi cậu mới trấn an được hắn, nhưng giờ hắn lại bắt đầu không được bình thường. Cậu thấy lo lắng, chỉ có thể nỗ lực động viên hắn, luôn ở bên cạnh không rời khỏi tầm mắt hắn.
Một ngày trôi qua trong im lặng. Tối hôm đó, Cố Uyên Đình lại mơ một giấc mộng.
Lần này, giấc mộng khác hẳn với những cảnh trong mơ trước kia. Trước đây, phần mở đầu và giữa giấc mộng đều mơ hồ, hắn biết chuyện trong mộng diễn ra liên tục, nhưng không rõ phần mở đầu và ở giữa đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ có cảnh cuối giấc mộng mới rõ ràng.
Thế nhưng giấc mộng lần này lại hoàn chỉnh từ đầu đến cuối, rất rõ ràng, không hề xuất hiện sương mù mơ hồ. Hắn nhìn thấy mọi thứ thật rõ ràng.
Trong bóng tối trước bình minh, Cố Uyên Đình đầu đầy mồ hôi. Hắn đột nhiên mở mắt ra, thở hổn hển mấy hơi.
Trong đầu hắn hỗn loạn, xen lẫn cơn đau đầu dữ dội, như thể nguyên chủ đang cười nhạo sự vô lực vô năng của hắn.
... Hắn biết nguyên chủ sắp trở về rồi, và hắn sắp phải chết.
Cố Uyên Đình run rẩy, chậm rãi xốc chăn lên và xuống giường.
"... Anh Đình?" Tô Ý Nhiên trong giấc mơ cảm nhận được động tĩnh, mơ màng chưa tỉnh hẳn.
"... Anh không sao, em ngủ đi." Cố Uyên Đình sờ mặt cậu.
"Ồ..." Tô Ý Nhiên tưởng hắn muốn vào nhà vệ sinh, mơ màng ngủ tiếp.
Cố Uyên Đình đứng bên giường nhìn cậu một lúc lâu.
Nguyên chủ muốn giết hắn, cướp đi Nhiên Nhiên của hắn, mà hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn, không thể làm gì được.
Cố Uyên Đình lại bắt đầu run rẩy không thể kiềm chế. Hắn cúi người dùng sức hôn cậu, sau đó quay người rời đi.
Hắn xuống nhà, đi một vòng trong phòng khách.
Đôi mắt hắn dần quen với bóng tối, có thể nhìn thấy đồ vật trong phòng khách.
Ánh mắt hắn dần tập trung vào bàn trà, vào con dao gọt hoa quả trên đĩa trái cây.
Lưỡi dao màu bạc kia, cho dù trong đêm đen, vẫn sáng lấp lánh.
Nhiên Nhiên là của hắn.
... Cho dù phải đồng quy vu tận với nguyên chủ, hắn cũng không nhường cậu cho kẻ khác chiếm đoạt.
Không ai có thể.
Tự sát, hắn từng thử, cảm giác rất tốt.
... E rằng đời này của hắn chỉ hợp ở trong bóng tối, không xứng đáng chạm vào ánh sáng.
Cố Uyên Đình khẽ run tay, chậm rãi đưa tay về phía con dao gọt hoa quả.