112. Chương 112: Nguyên nhân mất trí nhớ của Cố Uyên Đình

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 112: Nguyên nhân mất trí nhớ của Cố Uyên Đình

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe bác sĩ nói anh Đình không có gì đáng lo ngại, Tô Ý Nhiên cuối cùng cũng yên tâm. Tuy nhiên, dù không đáng lo về thể chất, nhưng về mặt tâm lý vẫn cần gặp bác sĩ Tôn.
Bởi vì hiện tại Cố Uyên Đình chỉ vừa mới khôi phục trí nhớ, còn cần chẩn đoán xem vấn đề tâm lý đã được giải quyết hay chưa.
Cố Uyên Đình lúc này mới biết hóa ra ngày đó sau khi ăn cơm xong, bác sĩ Tôn gọi điện thoại cho Tô Ý Nhiên, cậu ấy mới biết anh mất trí nhớ. Chỉ là đột nhiên xảy ra chuyện bắn súng nên cậu chưa kịp hỏi.
Nghĩ đến chuyện bị bắn, lòng Cố Uyên Đình chùng xuống.
Hiện tại vẫn chưa bắt được hung thủ, anh đã cho người bí mật phối hợp với cảnh sát để truy bắt toàn lực. Mạng lưới tìm kiếm đang được thắt chặt, đối phương sẽ không trốn thoát được lâu.
Việc Cố Uyên Đình mất trí nhớ vẫn còn rất nhiều điểm đáng ngờ mà Tô Ý Nhiên không nghĩ ra. Cậu cũng đã nói rõ chuyện Cố Uyên Đình từng mất trí nhớ trước đây và giờ đã khôi phục với bác sĩ Lưu, chuyên khoa não, người chủ trị ca bệnh của anh.
Bác sĩ Lưu giải thích rằng việc khôi phục trí nhớ có lẽ là do não của Cố Uyên Đình bị va chạm, chịu kích thích vật lý, cộng thêm kích thích thần kinh. Dưới tác động kép này, anh đã hoàn toàn khôi phục trí nhớ.
Về phần mất trí nhớ trước đó, bác sĩ Lưu không nắm rõ tình huống cụ thể, tạm thời cũng không thể đưa ra lời giải thích. Dù sao, trước khi Cố Uyên Đình khôi phục trí nhớ, bệnh mất trí nhớ của anh không được chẩn đoán chính xác nên không có bệnh án.
"Tôi nhớ trước đó giám đốc Cố cũng từng kiểm tra não bộ vài lần, chúng tôi không phát hiện não bộ của giám đốc Cố có bất kỳ dấu hiệu tổn thương nào." Bác sĩ Lưu nói.
Như vậy, nguyên nhân dẫn đến mất trí nhớ, ngoài việc chịu kích thích thần kinh, chính là não bộ chịu tổn thương nghiêm trọng, trong đầu có cục máu đông gây tắc nghẽn, dẫn đến mất trí nhớ. Chỉ cần cục máu đông đó biến mất, trí nhớ sẽ khôi phục.
Lúc Cố Uyên Đình làm trị liệu tâm lý ở bệnh viện này đã từng kiểm tra não bộ và thần kinh vài lần, đều không phát hiện bất thường gì, trong não càng không có cục máu đông nào. Do đó, họ mới loại trừ bệnh não bộ, bệnh thần kinh, chẩn đoán là bệnh tâm lý đơn thuần.
Điều này cũng là điều mà Tô Ý Nhiên nghi hoặc. Cậu hỏi Cố Uyên Đình: "Anh Đình, trước khi mất trí nhớ anh xảy ra chuyện gì? Sao anh lại mất trí nhớ?"
Bác sĩ Lưu cũng nhìn Cố Uyên Đình, chờ đợi câu trả lời của anh.
Cố Uyên Đình im lặng một lát, chậm rãi nhớ lại chuyện trước khi mất trí nhớ và những chuyện xa hơn nữa.
Kiếp trước anh đã làm đủ mọi chuyện xấu xa, bị bạn bè người thân ruồng bỏ, cuối cùng chết trong một căn biệt thự nhỏ trên một hòn đảo hoang vu ở hải ngoại. Sau khi tỉnh dậy, anh lại phát hiện mình sống lại vào thời điểm còn bé, khi bị lừa bán vào tổ chức ăn mày, vừa mới bị "Tô Ý Nhiên" phản bội và bị đánh gãy chân.
Anh vốn tưởng cuối cùng mình cũng đi đến hồi kết, cuối cùng có thể kết thúc cuộc sống vô nghĩa này, cuối cùng có thể giải thoát khỏi thế giới mà anh căm ghét.
Không ngờ, vòng đi vòng lại lại là một vòng luân hồi mới.
Lúc đó Cố Uyên Đình rất suy sụp, thật ra anh có thể chữa lành chân bằng rất nhiều cách, có thể trốn ra khỏi tổ chức ăn mày. Thế nhưng anh chỉ nằm bất động trong nhà kho bẩn thỉu dưới đất mặc kệ vết thương chuyển biến xấu, thờ ơ không thèm quan tâm.
Anh thờ ơ với cái chân gãy của mình, đối với việc trốn đi hay không cũng thờ ơ.
Anh chỉ quan tâm lúc nào mình mới thật sự chết đi.
Mãi cho đến khi anh phát hiện "Tô Ý Nhiên" đã khác.
Đời này, Tô Ý Nhiên sau khi phản bội anh còn dám chủ động đến gần anh, thậm chí còn nghĩ cách lén chữa chân cho anh, còn nói phải cứu anh ra ngoài.
Kiếp trước, sau khi "Tô Ý Nhiên" phản bội anh, có được đãi ngộ tốt hơn, nhưng mỗi lần tình cờ gặp anh đều sợ hãi rụt rè, tránh xa hết mức có thể chứ đừng nói đến việc chủ động tới gần anh.
Cố Uyên Đình bắt đầu có chút hứng thú với điều gì đó. Anh mang theo sự chán ghét và trào phúng, yên lặng quan sát Tô Ý Nhiên của đời này.
"Tô Ý Nhiên" cũng sống lại giống như anh ư?
Sau đó Tô Ý Nhiên thật sự đưa anh đi trốn, cũng bởi vì Tô Ý Nhiên kịp thời sơ cứu chân cho anh, nên lần này anh đã giữ được chân trái.
Giống kiếp trước, anh được ba mẹ Tô nhận nuôi. Khác ở chỗ lần này, ba mẹ Tô đến viện đón Tô Ý Nhiên về nhà và đồng thời nhận nuôi anh.
Cố Uyên Đình bắt đầu sinh sống ở nhà họ Tô. Anh luôn luôn quan sát Tô Ý Nhiên, và trải qua vài lần thăm dò, anh phát hiện Tô Ý Nhiên không phải sống lại. Anh có thể chắc chắn cậu hoàn toàn không biết chuyện kiếp trước.
Vậy có lý do gì có thể khiến Tô Ý Nhiên thay đổi nhiều như vậy, khác hẳn với "Tô Ý Nhiên" kiếp trước?
Cố Uyên Đình cuối cùng cũng hiểu rõ, hóa ra anh sống lại ở một thế giới song song khác, Tô Ý Nhiên trong thế giới này là một người hoàn toàn khác.
Sau đó, anh mỗi ngày cùng Tô Ý Nhiên đi học, cùng ăn cùng ở.
Sau đó nữa, Cố Uyên Đình yêu cậu.
Chìm sâu trong đó không thể kiềm chế.
Cố Uyên Đình dành thời gian thu thập chứng cứ đã biết từ kiếp trước để báo cảnh sát. Tổ chức buôn người bị triệt phá, "mẹ kế" cũng sớm bị đưa vào tù. Sau đó anh xóa sạch dấu vết, cắt đứt tất cả manh mối khiến người nhà họ Cố không thể tìm được anh.
Anh không định về nhà họ Cố, không muốn dây dưa với những người đó, chỉ muốn sống vui vẻ bên Tô Ý Nhiên.
Mọi chuyện rất thuận lợi. Sau khi nhà họ Cố biết được anh bị bán đi, vốn định nhờ theo manh mối của cảnh sát đến tìm anh, nhưng cuối cùng đành tay trắng trở về. Dần dần nhà họ Cố liền từ bỏ, Cố Uyên Đình cũng không còn quan tâm đến động tĩnh của nhà họ Cố nữa.
Anh rất may mắn, cuối cùng cậu chấp nhận tình yêu của anh, thậm chí cũng yêu anh. Anh rũ bỏ sạch bóng tối kiếp trước, bắt đầu cuộc sống mới tốt đẹp với cậu.
Anh và Nhiên Nhiên hạnh phúc sống bảy, tám năm, từ yêu đương đến kết hôn, mỗi một ngày đều hạnh phúc.
Mãi đến tháng mười năm ngoái, anh nhận được tin tức nhà họ Cố lại bắt đầu lén lút tìm kiếm anh, gần như vận dụng tất cả tài nguyên, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải tìm được anh. Đồng thời, hành động này đã kéo dài hơn hai tháng.
Thần kinh Cố Uyên Đình lập tức căng thẳng. Anh tỉnh lại khỏi cuộc sống thường nhật hạnh phúc, dường như sắp bị kéo về kiếp trước tràn ngập hắc ám. Anh nỗ lực dùng sức mạnh hiện có trong tay để xóa dấu vết của mình, thậm chí muốn rời khỏi thành phố A cùng Tô Ý Nhiên, chuyển đến một thành phố có môi trường tốt để định cư cùng cậu.
Thế nhưng anh chưa kịp chuyển đi đã phát hiện người của Cố Văn Long đã đến thành phố A tìm kiếm manh mối liên quan đến anh. Nếu như để họ tìm tiếp, khả năng chẳng mấy chốc họ sẽ tìm được anh.
Thời gian dần trôi, thần kinh của Cố Uyên Đình càng ngày càng căng thẳng, tâm trạng cũng càng ngày càng u ám. Anh không muốn để cuộc sống hiện tại bị phá hỏng, không muốn trở lại nhà họ Cố, cũng không muốn để Tô Ý Nhiên tiếp xúc với họ.
Ngày đó, Cố Uyên Đình ở bên ngoài làm việc đến tối muộn. Trên đường trở về, anh phát hiện thậm chí có người đang theo dõi mình.
Trong lòng anh cảm thấy nặng nề, rõ ràng người của Cố Văn Long vẫn tìm được anh. Anh lập tức dẫn người kia đến một con ngõ nhỏ không có camera để xử lý, nhưng người này rất thiện chiến. Trong lúc giằng co, anh bị đập vào gáy. Lúc đó anh chỉ cảm thấy hơi choáng váng đầu nhưng không bị ngoại thương nên không để ý.
Nếu đã có người bắt đầu theo dõi anh, chứng tỏ có thể Cố Văn Long đã biết tung tích của anh. Cố Uyên Đình biết bây giờ muốn rời thành phố A đến thành phố khác sinh sống đã không còn kịp rồi.
Mai danh ẩn tích, trốn tránh khắp nơi, anh sẽ không để Nhiên Nhiên sống cuộc sống như vậy.
Cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, e rằng anh phải quay lại nhà họ Cố.
Buổi tối ngày hôm ấy, tâm trạng của anh rất u ám, tồi tệ. Đầu cứ choáng váng. Sau khi về đến nhà đã là hơn mười hai giờ đêm, Nhiên Nhiên đã ngủ. Anh ôm chặt cậu vào lòng, vừa khổ sở vừa không hiểu sao lại thấy sợ hãi.
Anh mất ngủ đã lâu, càng đến sau nửa đêm càng cảm thấy choáng váng đau đầu, cuối cùng không biết tại sao lại mất ý thức.
Tỉnh lại lần nữa, anh mất đi ký ức từ khi sống lại đến giờ, chỉ nhớ mình mới chết trên đảo. Lúc đó anh cũng đến bệnh viện khám tổng quát, kết quả lại là cơ thể khỏe mạnh, không có bất cứ vấn đề gì.
Anh điều tra sau đó, chắc nịch cho rằng mình mới sống lại, mình của trước kia là "nguyên chủ" của thế giới này, sau đó...
Cố Uyên Đình nghĩ đến chuyện sau đó, sắc mặt không khỏi xanh xám.
Bỏ qua chuyện liên quan đến kiếp trước, anh chỉ nói chuyện mình bị theo dõi, đánh nhau với người ta rồi bị đập vào gáy.
Cố Uyên Đình không nói đến người theo dõi là ai, bác sĩ Lưu không biết, nhưng Tô Ý Nhiên lại đoán được nhất định là người nhà họ Cố phái đến, người đứng đằng sau có khả năng là Cố Văn Long.
Nghĩ đến đây, Tô Ý Nhiên không khỏi đau lòng. Anh Đình luôn một mình gánh áp lực nặng nề, trước khi mất trí nhớ là vậy, sau khi mất trí nhớ cũng như vậy. Cậu nhìn anh, nắm lấy tay anh, yên lặng mười ngón tay đan vào nhau.
Bác sĩ Lưu nghe lời Cố Uyên Đình nói, khẽ gật đầu: "Xem ra nguyên nhân mất trí nhớ cũng là do đầu bị kích thích vật lý."
"Căn cứ theo miêu tả, sau khi ngài bị đánh không có vết thương ngoài da, chỉ là xuất hiện choáng váng đầu, mất trí nhớ. Khi đi bệnh viện kiểm tra, không phát hiện đầu có bất thường gì, xem ra mức độ bị đánh khá nhẹ."
Tô Ý Nhiên nghi hoặc hỏi: "Như vậy cũng sẽ dẫn đến mất trí nhớ sao?"
Bác sĩ Lưu khẽ gật đầu: "Có khả năng, não của con người rất phức tạp. Có lúc một chút kích thích sẽ có tình huống bất ngờ phát sinh. Ví dụ như chúng ta thử tự nắm tay đánh đầu mình, không nhẹ, thậm chí không thấy đau nhưng sẽ thấy choáng."
Tô Ý Nhiên theo bản năng muốn thử đánh theo lời bác sĩ, nắm đấm vừa giơ lên, Cố Uyên Đình nhìn thấy, liền che đầu cậu lại.
Anh có kinh nghiệm, nếu như lần này cậu bị đánh đến mất trí nhớ, quên anh đi... Cố Uyên Đình nghĩ thôi mà đã muốn nghẹt thở, nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ quỷ quái này.
Bác sĩ Lưu nhìn hai người cười: "Bất kể nói thế nào, hiện tại giám đốc Cố khôi phục trí nhớ là tốt rồi."
Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình, cũng cười: "Đúng vậy."
Họ cảm ơn bác sĩ Lưu. Bác sĩ, người đến khám cho Cố Uyên Đình, lúc này thu dọn thiết bị mình mang đến, thấy họ không sao liền rời khỏi phòng bệnh.
Tiễn bác sĩ Lưu đi, Tô Ý Nhiên đột nhiên nghĩ đến điều gì, hỏi Cố Uyên Đình: "Đúng rồi, anh Đình, anh mất trí nhớ lúc nào thế?"
Cố Uyên Đình nói: "Là vào... mấy ngày trước khi khai trương cửa hàng đồ ngọt, ngày 28 tháng 10."
Ngày đó anh không để ý đến việc mất trí nhớ, lại yêu cậu, anh vẫn trân trọng nhớ kỹ, coi nó là ngày đầu hai người gặp gỡ.
... Tuy rằng không tính là một ngày đầu tốt đẹp gì.
Cố Uyên Đình nhớ lại chi tiết nhỏ ngày đó, sau khi tỉnh lại anh tưởng Nhiên Nhiên là "Tô Ý Nhiên" kiếp trước.
... Sau đó anh hất Nhiên Nhiên yêu quý ra, còn nói với cậu là "Cút".
Sau đó liên tục mấy ngày anh lãnh đạm, xa cách với cậu.
Anh đã bắt nạt Nhiên Nhiên quá đáng.
Sắc mặt Cố Uyên Đình trắng bệch, run rẩy yếu ớt, sắp bị chính mình làm cho không thở nổi.
Thậm chí anh còn muốn chia phòng ngủ với cậu, lại còn muốn... ly hôn.
Anh đã bắt nạt Nhiên Nhiên khóc, thiếu chút nữa mất đi cậu.
Tuy rằng trước khi khôi phục trí nhớ anh đã hối hận đến xanh ruột, nhưng hối hận không thể bù đắp bất cứ chuyện gì. Cố Uyên Đình hiện tại rất muốn trở lại quá khứ, túm chặt cổ áo của mình điên cuồng tự tát mấy cái.
Ngu ngốc! Mày làm cái gì thế này!