Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 113: Bệnh Trầm Cảm
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày 28 tháng 10..." Tô Ý Nhiên nghe đến ngày này, chợt nhận ra thời gian đã trôi qua quá lâu và nhiều chuyện đã xảy ra, cậu thật sự không tài nào nhớ nổi rốt cuộc ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì. Cậu dường như chẳng có chút ấn tượng nào về nó.
Sắc mặt Cố Uyên Đình tái nhợt, vừa tự trách vừa vô cùng hối hận. Hắn cẩn thận ôm Nhiên Nhiên vào lòng: "Anh xin lỗi."
Tô Ý Nhiên ngơ ngác, cậu ôm lại hắn rồi hôn nhẹ: "Anh làm sao vậy?"
Cố Uyên Đình nghĩ đến những chuyện mình đã làm với Tô Ý Nhiên, đau lòng đến khó thở: "Anh xin lỗi, anh đã bắt nạt em, suýt nữa đẩy em xuống giường, còn hung dữ với em, còn..." Hắn không thể nói tiếp được nữa.
Tô Ý Nhiên không nhớ rõ chuyện ngày hôm đó, nhưng giờ hắn nhắc lại, cậu nghĩ kỹ mới mơ hồ có chút ấn tượng. Tuy nhiên, cậu căn bản không hề để bụng. Thấy hắn tự trách như vậy, cậu xoa đầu hắn: "Không sao đâu, em tha thứ cho anh mà."
Tô Ý Nhiên nói tiếp: "Hơn nữa, anh mất trí nhớ, không nhớ em là ai nên mới hành xử như vậy mà. Chuyện này rất bình thường, không phải lỗi của anh đâu."
Cậu nhớ lại mấy ngày trước khi khai trương cửa hàng đồ ngọt, quả thật hắn đã có biểu hiện bất thường từ lúc đó. "Em nhớ mấy ngày trước, sau khi mở cửa tiệm, anh rất bận. Vốn đã nói muốn cùng em mở cửa tiệm nhưng lại không có thời gian, vì anh bận rộn giải quyết việc của nhà họ Cố ở bên ngoài."
Lúc đó Cố Uyên Đình nói với cậu là bận công việc bên ngoài. Mãi sau này cậu biết thân phận thật sự của hắn, mới hiểu hóa ra khi đó nhà họ Cố đã tìm đến hắn và hắn bận rộn với chuyện này.
Cậu dù nghĩ thế nào cũng không thể ngờ khi đó Cố Uyên Đình đã mất trí nhớ.
Lúc đó cậu đang bận rộn mở tiệm, cửa hàng mới khai trương có rất nhiều việc. Hai người từ sáng đến tối đều bận rộn, một ngày cũng chẳng nói được mấy câu. Tô Ý Nhiên nghĩ kỹ lại, khi đó hắn có chút lạnh nhạt với mình. Cậu cứ tưởng là do hắn vừa bận vừa mệt mỏi vì chuyện nhà họ Cố.
Không ngờ, đó lại là vì hắn mất trí nhớ, quên mất cậu là ai.
Nghĩ một chút, tỉnh dậy sau giấc ngủ mà đại não đột nhiên trống rỗng, không còn bất kỳ ký ức nào, không nhớ mình là ai, lại còn nằm chung giường với một "người xa lạ", Tô Ý Nhiên nghĩ nếu là mình thì chắc chắn cũng cảm thấy rất đáng sợ.
Cậu hiểu tính cách của Cố Uyên Đình, biết hắn trong tình huống như vậy nhất định sẽ cảnh giác, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ tìm kiếm manh mối mà không nói thẳng rằng mình đã mất trí nhớ.
Cố Uyên Đình thật sự rất giỏi che giấu bản thân. Hơn nữa, hắn chỉ là mất trí nhớ, còn tính cách, thói quen, hành vi đều vẫn là dáng vẻ mà Tô Ý Nhiên quen thuộc, vậy mà cậu lại không hề phát hiện ra điều gì.
"Chẳng trách lúc đó, cửa hàng mới mở được mấy ngày mà anh đã muốn chia phòng ngủ với em." Tô Ý Nhiên lại nhớ rõ chuyện này, cậu cười nhìn Cố Uyên Đình: "Em còn nghi anh muốn ly hôn với em. Lúc đó anh thật sự muốn ly hôn với em đúng không?"
Tóc gáy Cố Uyên Đình dựng đứng cả lên, hắn hoảng hốt lắc đầu lia lịa: "Không phải, không phải, anh không muốn, Nhiên Nhiên..."
Tô Ý Nhiên thấy hắn hoảng loạn đến đỏ hoe cả vành mắt, cậu đến gần hôn hắn và ôm hắn dỗ dành: "Em biết, em biết mà, anh không hề có ý định đó. Bây giờ chúng ta vẫn tốt mà, đừng lo."
Cố Uyên Đình dần bình tĩnh lại dưới sự an ủi của cậu. Đúng vậy, hắn và Nhiên Nhiên bây giờ vẫn rất tốt.
Hắn hổ thẹn nói: "Anh xin lỗi."
Hắn nghĩ đến tình cảnh của cậu lúc đó, thậm chí lúc đó cậu còn đang mang thai.
Cố Uyên Đình tự trách và hối hận không thôi, xấu hổ đến không ngẩng đầu lên được: "Anh xin lỗi, lúc đó thậm chí em còn đang mang thai, vậy mà anh lại..."
Tô Ý Nhiên kiên nhẫn xoa đầu hắn: "Được rồi, em nhận lời xin lỗi của anh. Con cũng vẫn ổn mà."
Nhiên Nhiên chấp nhận lời xin lỗi, nhưng Cố Uyên Đình lại không thể chấp nhận được bản thân. Hắn thầm mắng bản thân một trận, không nói thêm gì, lòng thầm quyết định sau này nhất định phải bù đắp lại gấp trăm lần, ngàn lần.
Hắn ôm chặt cậu và trân trọng hôn cậu. Cậu ấy vậy mà không hề có ý trách cứ hắn, còn dịu dàng với hắn đến thế.
Nhiên Nhiên nhất định là một thiên sứ.
Thiên sứ nhỏ của riêng hắn.
Hắn thật sự quá may mắn.
Trong lòng Tô Ý Nhiên thật ra còn có những nghi vấn khác, có điều hôm nay hắn vừa mới tỉnh lại sau hôn mê, lại vừa xấu hổ nói lời xin lỗi, cậu quyết định tạm thời không hỏi, để hắn nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai sẽ hỏi sau.
Hôm sau, Tô Ý Nhiên đưa Cố Uyên Đình đi gặp bác sĩ Tôn.
Tuy Cố Uyên Đình hiện tại đã khôi phục trí nhớ, nhưng chưa chắc bệnh trầm cảm đã khỏi hẳn, nên bác sĩ Tôn cần kiểm tra lại.
Bác sĩ Tôn theo thường lệ cho Cố Uyên Đình làm trắc nghiệm tâm lý, sau đó nhìn kết quả rồi thở phào nhẹ nhõm, cười nói với hai người: "Chúc mừng, căn cứ theo kết quả kiểm tra, giám đốc Cố đã không còn xu hướng trầm cảm nữa, bệnh đã khỏi rồi."
Tô Ý Nhiên cuối cùng cũng có thể yên tâm, cậu cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó cười tươi rạng rỡ: "Tốt quá!"
Cố Uyên Đình nhìn cậu như vậy, nắm lấy tay cậu, trong lòng lại dâng lên sự hổ thẹn: "Anh xin lỗi, khoảng thời gian này đã làm em lo lắng nhiều rồi."
Con vừa mới sinh ra, hắn đã mắc phải bệnh trầm cảm hậu sản, khiến cậu lo lắng không ngớt.
Sau đó hắn mắc bệnh trầm cảm nặng, mỗi ngày làm trời làm đất, thậm chí còn muốn tìm đến cái chết... Cố Uyên Đình nghĩ đến dáng vẻ lo âu của Nhiên Nhiên trong suốt thời gian này, lại không khỏi tự mắng mình trong lòng.
Đúng là đồ gây rắc rối. Vô dụng.
Tô Ý Nhiên cười nói: "Không sao đâu, anh hồi phục là tốt rồi."
Bác sĩ Tôn nói: "Xem ra bệnh trầm cảm của giám đốc Cố là do mất trí nhớ." Sau khi nói xong, bác sĩ Tôn cũng phải nghẹn lời, một nguyên nhân kỳ lạ như vậy thật sự là lần đầu tiên ông thấy.
Có điều chuyện này vẫn còn điểm đáng ngờ, để phòng ngừa bệnh tâm lý của Cố Uyên Đình còn tiềm ẩn mầm họa, bác sĩ Tôn cần phải tìm hiểu rõ ràng.
Bác sĩ Tôn hỏi về tình huống mất trí nhớ của Cố Uyên Đình: tại sao mất trí nhớ, mất trí nhớ khi nào, v.v. Cố Uyên Đình trả lời như những gì hắn đã kể hôm qua và trả lời thêm một vài vấn đề khác.
"Cho nên, sau khi ngài mất trí nhớ, ngài lại một lần nữa yêu Tô tiên sinh, mỗi ngày đều ghen tị với chính mình trước kia, cuối cùng ghen đến mức trầm cảm nặng." Bác sĩ Tôn bình tĩnh gật đầu, nhưng thật ra nội tâm đã dậy sóng.
Người này là một kẻ ngốc sao? Ông không nhịn được mà nhìn Cố Uyên Đình với ánh mắt kỳ lạ.
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên nhìn hắn mà không khỏi đỏ mặt. Sau khi đoán được hắn mất trí nhớ, cậu nghĩ đến những ký ức trong quá khứ cũng đã đoán ra được điểm này. Hắn sau khi mất trí nhớ lại còn yêu lại cậu, ngày ngày ghen tuông, so bì với chính mình trước khi mất trí nhớ đủ thứ...
Có điều, mặc dù bây giờ nhìn có vẻ ngốc nghếch, nhưng đối với anh Đình lúc đó lại là một sự khổ sở lớn.
Bác sĩ Tôn lại nói chuyện với Cố Uyên Đình một lúc, cuối cùng nói chuyện riêng với Tô Ý Nhiên: "Tình huống của giám đốc Cố có vẻ là sau khi mất trí nhớ, anh ấy coi mình như một người khác. Lúc này mới che giấu chuyện mình bị mất trí nhớ, luôn đố kỵ, thậm chí là hận chính mình trước kia, cũng biết, khụ, tranh giành người yêu với chính mình."
Tô Ý Nhiên khẽ gật đầu, vấn đề này cậu cũng đã từng nghĩ đến.
Bác sĩ Tôn nói: "Tình huống như thế giống như nhân cách phân liệt, hai nhân cách. Tôi đã nghĩ đến khả năng này, rằng sau khi mất trí nhớ giám đốc Cố biến thành một nhân cách thứ hai, sau khi khôi phục trí nhớ sẽ hợp nhất lại. Thế nhưng tính cách và hành vi của giám đốc Cố lúc mất trí nhớ không hề khác so với lúc trước khi mất trí nhớ, nên không khớp với biểu hiện của nhân cách phân liệt."
Tô Ý Nhiên gật đầu: "Sau khi mất trí nhớ, tính cách, biểu cảm, động tác, thói quen vân vân của anh ấy đều giống hệt như trước đây. Nếu có chỗ nào khác biệt, tôi đã phát hiện ra ngay rồi."
Bác sĩ Tôn gật đầu: "Loại bỏ khả năng này, tôi cho rằng là bởi vì chỉ số cố chấp của giám đốc Cố quá cao, xuất phát từ sự cố chấp quá mức. Dù sao thì không thể nào thật sự là vì ngốc được." Nói xong, ông đùa một câu.
Tô Ý Nhiên nghiêm túc gật đầu, rất tán thành với nhận định này.
Bác sĩ Tôn cũng thật sự không biết còn nguyên nhân nào khác nữa, cười nói: "Dù sao đi nữa, hiện tại giám đốc Cố bình phục là tốt rồi. Tuần sau tốt nhất là hai người đến khám lại một lần nữa, chỉ số cố chấp của giám đốc Cố vẫn hơi cao, đây vẫn là một mầm mống tiềm ẩn."
"Vâng, cảm ơn ngài." Tô Ý Nhiên nghiêm túc gật đầu, ghi nhớ kỹ những lời bác sĩ dặn.
Không còn việc gì khác nữa, cậu tạm biệt bác sĩ, đứng dậy định rời đi thì đột nhiên bị gọi lại.
Bác sĩ Tôn có chút do dự: "... Đúng rồi, tôi cứ cảm thấy giám đốc Cố còn che giấu một vài chuyện nữa." Nói xong, ông lúng túng cười, "Đương nhiên đây cũng có thể là ảo giác của tôi."
Tô Ý Nhiên suy nghĩ một lát: "Sau khi về tôi sẽ chú ý điều này."
Tô Ý Nhiên đi ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ Tôn, Cố Uyên Đình đang chờ ở bên ngoài liền tiến lên đón cậu. Hắn không yên tâm hỏi ngay: "Bác sĩ Tôn nói gì với em thế?"
Tô Ý Nhiên nghiêm túc nói: "Nói anh ngốc."
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên nhìn phản ứng của hắn, bật cười thành tiếng: "Đùa anh đấy. Bác sĩ nói chúng ta tuần sau đến khám lại để phòng ngừa nguy cơ tiềm ẩn."
Cố Uyên Đình thấy cậu cười, hắn cũng bật cười và nắm tay cậu: "Chúng ta đi thôi."
Vết thương ở gáy Cố Uyên Đình đã không còn quá đáng lo ngại. Sau khi quan sát mấy ngày, hôm nay hắn có thể xuất viện rồi. Thủ tục đã xong xuôi, đồ đạc cũng đã có người dọn dẹp xong, họ chỉ cần rời đi là được.
Cố Uyên Đình nắm tay Nhiên Nhiên mười ngón tay đan chặt, đi ra sảnh bệnh viện và hít thở không khí trong lành. Hắn nghiêng đầu nhìn Nhiên Nhiên bên cạnh, trong lòng vui mừng, cười rất vui vẻ.
Tốt quá, tất cả mọi chuyện đã kết thúc. Hắn và Nhiên Nhiên vẫn yêu nhau ngọt ngào, sau này hắn có thể tiếp tục cuộc sống hạnh phúc bên cậu.
Tô Ý Nhiên nhìn nụ cười ngớ ngẩn của hắn, bất đắc dĩ mỉm cười, lắc nhẹ tay hắn: "Đi thôi."
Tài xế chờ ở cửa bệnh viện. Đồ đạc của họ khá nhiều, đã được để sẵn vào cốp xe.
Cố Uyên Đình mang theo tâm trạng đắc ý chỉ thiếu điều trên đỉnh đầu bay đầy hoa. Hắn nắm tay cậu đi ra cửa bệnh viện, một chiếc siêu xe màu đen sang trọng đang đỗ ở cửa đợi họ.
Cố Uyên Đình liếc mắt liền thấy chiếc siêu xe kia, nụ cười của hắn cứng đờ trên môi, tan vỡ từng mảnh.
Xe... Xe... Chiếc xe mà hắn và Nhiên Nhiên cùng tích cóp để mua đâu rồi?
Chiếc xe nhỏ! Tràn đầy kỷ niệm! Ấm áp!
Đã bị hắn bán vào chợ xe cũ ở ngoại ô rồi!
Chết tiệt!