Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 114: Bệnh thần kinh
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên thấy Anh Đình vừa rồi còn cười vui vẻ, đột nhiên nụ cười cứng đờ trên môi, đứng bất động tại chỗ, sắc mặt tái mét.
Đầu cậu hiện lên một dấu chấm hỏi: "Anh Đình, làm sao thế?"
Cố Uyên Đình cứng đờ nhìn cậu: "Anh... anh đã bán chiếc xe đó vào chợ xe cũ rồi." Chiếc xe của họ!
"Xe?" Tô Ý Nhiên nhìn chiếc xe trước mắt, xe vẫn ở đây mà? Sau đó cậu nhớ ra: "Anh nói đến chiếc xe trước kia à? Bán thì bán thôi, để ở nhà cũng bám bụi, bán đi còn được ít tiền. Lúc đó anh cũng nói vậy mà."
Lúc đó, sau khi đổi xe mới, Cố Uyên Đình muốn bán chiếc xe cũ đi, hắn đã nói như thế với cậu, cậu nghĩ cũng phải nên đồng ý.
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình tự mắng mình một lần, rồi lo lắng nói: "Không được, không được." Hắn lo lắng giậm chân, chân trái vấp chân phải, loạng choạng suýt ngã nhào.
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên yên lặng nhìn vẻ ngốc nghếch của hắn, cảm thấy không đành lòng nhìn thẳng. Thấy biểu hiện này của hắn, sao cậu lại không hiểu, thì ra trước đây hắn muốn bán xe là vì ghen tuông vớ vẩn với chính mình của trước kia... Kết quả bây giờ...
Tô Ý Nhiên thở dài, kéo hắn vào xe, vỗ nhẹ đầu hắn đầy thân thiết: "Anh Đình ngoan, đừng nghĩ đến chiếc xe đó nữa. Bán thì cũng bán rồi, đừng bận tâm nữa, chúng ta về nhà thôi."
Cố Uyên Đình lo lắng đứng ngồi không yên, hắn nhìn cậu: "Chúng ta đến chợ xe cũ mua lại chiếc xe đó đi."
Tô Ý Nhiên động viên vỗ tay hắn: "Xe bây giờ cũng tốt mà, không cần thiết đâu." Cậu lại nói, "Hơn nữa đã lâu như vậy, không chừng chiếc xe kia đã bán cho người khác rồi."
Cố Uyên Đình: "... !!"
Hắn lo lắng đến mức quên mất chuyện này, lại càng hoảng loạn hơn. Tô Ý Nhiên thấy hắn bối rối như vậy cũng không nỡ lòng: "Hay là mai chúng ta đi xem thử? Biết đâu xe vẫn còn đó, hôm nay muộn quá rồi, về nhà trước đi."
Mua lại thì mua, cũng không tốn quá nhiều tiền.
Thời gian không còn sớm, chiếc xe kia ở chợ xe cũ vùng ngoại thành hẻo lánh, lái xe qua lại phải mất gần ba tiếng, về đến nhà đã là buổi tối.
Cố Uyên Đình đành gật đầu: "Vậy về nhà trước đi."
Nói xong lời này, hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, hắn nghi ngờ một chút, chỗ nào không đúng nhỉ?
Tài xế nghe lời họ dặn, xe chầm chậm lăn bánh về hướng trung tâm thành phố, cảnh phố phường lướt qua ngoài cửa xe.
Cố Uyên Đình đột nhiên phản ứng lại, nhà... nhà... nhà! Ngôi nhà của họ đã không còn nữa!
Cố Uyên Đình suýt nữa nhảy dựng lên, ngôi nhà của họ! Ngôi nhà! Căn nhà nhỏ tràn đầy kỷ niệm! Không còn nữa! Bán mất rồi!
"Anh Đình? Làm sao vậy?" Tô Ý Nhiên nghi hoặc nhìn hắn.
Cố Uyên Đình toát mồ hôi, hắn nói năng lộn xộn: "Nhà, ngôi nhà của chúng ta, bán rồi, đã bị người khác mua rồi, đồ dùng trong nhà, chúng ta..."
Tô Ý Nhiên: "..."
Cho nên lúc trước Anh Đình đột nhiên vội vàng muốn dọn nhà, sau đó không bao lâu liền bán căn phòng cũ kia đi cũng là bởi vì tự ghen với mình...
Tô Ý Nhiên nhíu mày, nhìn vẻ ngốc nghếch của hắn mà không biết nói gì, chỉ đành an ủi hắn: "Đừng nóng vội, bán thì cũng bán rồi, ngôi nhà của chúng ta bây giờ cũng rất tốt mà, đừng nghĩ nhiều nữa."
Cố Uyên Đình không thể không nghĩ, căn nhà kia là ngôi nhà tân hôn của hắn và Nhiên Nhiên!
Hắn và Nhiên Nhiên vừa tốt nghiệp xong là kết hôn, trước khi kết hôn hai người chọn lựa kỹ càng mới mua được căn nhà đó. Sau khi kết hôn ba năm vẫn luôn sống hạnh phúc ở đó, mỗi món đồ trang trí nhỏ bên trong đều do hai người tỉ mỉ thiết kế, khắp nơi đều tràn ngập những kỷ niệm ấm áp của hắn và Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình ở trong lòng chửi ầm lên, "Thật là bệnh thần kinh! Đồ ngu ngốc!"
Mắng mình một lúc, Cố Uyên Đình mới cảm thấy thoải mái hơn nhiều, tỉnh táo hơn một chút, hắn lẩm bẩm: "Không được, anh phải mua lại ngôi nhà đó. Ngày mai phải mua, ngày mai nhất định phải mua!"
"Vậy cũng được, chỉ là không biết người ta có chịu bán lại cho mình không." Tô Ý Nhiên bất đắc dĩ. Cậu không thể ngăn cản hắn, nhìn dáng vẻ của hắn, nếu không nhanh chóng mua về, e rằng hắn sẽ ngủ không yên.
"Họ nhất định sẽ bán." trong mắt Cố Uyên Đình lóe lên ánh sáng kiên quyết.
"..." Tô Ý Nhiên nhìn dáng vẻ này của hắn mà muốn đánh hắn, vội đè lại bàn tay đang ngứa ngáy của mình, vết thương ở gáy hắn còn chưa lành hẳn mà.
Nửa tiếng sau họ về đến nhà, Cố Uyên Đình đứng ở cửa nhà, ngẩng đầu nhìn căn biệt thự đơn lập xinh đẹp này, lòng tràn ngập nỗi ưu tư nhàn nhạt, không vui vẻ gì.
Ngôi nhà của hắn và Nhiên Nhiên...
Tô Ý Nhiên: "..." Lại muốn đánh Anh Đình rồi.
"Anh Đình vào thôi, đừng đứng ngây ra ở cửa nữa." Tô Ý Nhiên đứng ở cửa nói.
Cố Uyên Đình lấy lại tinh thần, "Ừm" hai tiếng, rầu rĩ không vui bước vào nhà.
Vào nhà, hắn có chút cảm giác quen thuộc, dù sao từ khi mất trí nhớ đến nay Nhiên Nhiên vẫn sống ở nơi này, nhưng đồng thời hắn cũng cảm thấy có chút xa lạ. Cố Uyên Đình đi quanh nhà một vòng, càng lúc càng thấy xa lạ.
Ít nhiều gì cũng ở đây cùng Nhiên Nhiên hơn một năm rồi mà. Cố Uyên Đình lại dạo một vòng, dần dần cảm thấy không hiểu sao mọi thứ ở đây đều làm hắn không thoải mái.
"Anh làm gì thế, giúp em dọn đồ đi." Tô Ý Nhiên xách túi lên gọi Cố Uyên Đình.
Trong lúc Cố Uyên Đình nằm viện, cậu cũng ở bệnh viện, nhờ cô giúp việc mang không ít đồ đến, bây giờ về nhà phải đặt những món đồ này về chỗ cũ.
Cố Uyên Đình đồng ý, cùng cậu dọn đồ, phân loại và đặt đồ vào phòng bếp, phòng khách, phòng ngủ.
Cuối cùng dọn xong, Cố Uyên Đình ngồi trên ghế sofa cùng Tô Ý Nhiên ăn hoa quả, hắn nhìn quanh phòng khách một lượt, ánh mắt lướt qua từng đồ vật trên giá.
Lướt qua...
Lướt...
"!!!!!" Chết tiệt! Cố Uyên Đình nhảy dựng lên. Cuối cùng hắn cũng biết chỗ nào không đúng rồi: những món đồ trang trí nhỏ của hắn và Nhiên Nhiên! Những món đồ nhỏ được chọn lựa tỉ mỉ, tràn ngập những kỷ niệm tốt đẹp! Hắn đã vứt hết xuống tầng hầm rồi!
"Anh Đình cẩn thận một chút." Tô Ý Nhiên đứng lên đỡ Cố Uyên Đình, "Vết thương ở đầu anh chưa lành hẳn, không thể đứng dậy quá nhanh, anh có thấy choáng váng không?"
"Không, không choáng." Sắc mặt Cố Uyên Đình tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi, hắn nói, "Nhiên Nhiên, anh xuống tầng hầm tìm một ít đồ."
"A, được." Tô Ý Nhiên đồng ý, thấy hắn vội vàng chạy xuống lầu như thể bị chó đuổi, thoáng cái đã mất dạng.
Lẽ nào? Tô Ý Nhiên nghĩ đến điều gì đó, đành cạn lời.
Haizz, Anh Đình ngốc.
Cố Uyên Đình vội vàng chạy xuống tầng hầm đẩy cửa ra, mùi ẩm mốc kèm theo bụi xộc thẳng vào mũi. Mặt hắn đen sầm lại, hắn mở đèn, liếc mắt liền thấy một đống lớn đồ vật bị chất đống lộn xộn trong góc tầng hầm, xám xịt, cũ kỹ, phủ đầy bụi. Nếu không để ý, còn tưởng là rác.
A a a a a!