Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 116: Lục lọi thùng rác
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chẳng mấy chốc, họ đã làm xong thủ tục mua bán xe.
Cố Uyên Đình nhận thấy trên xe có rất nhiều bụi, cái chợ xe cũ này thật sự cực kỳ tồi tàn, cỏ dại mọc um tùm trên đất, văn phòng giao dịch vừa nãy họ vào cũng chỉ là một căn phòng tạm bợ. Bên trong chỉ có hai nhân viên, rõ ràng là bình thường họ cũng chẳng chăm sóc xe cộ tử tế.
Một nơi tồi tàn đến mức có thể đóng cửa bất cứ lúc nào thế này, khó trách chiếc xe để ở đây suốt một năm vẫn chưa bán được.
Trời mới biết, hồi đó hắn tìm đâu ra cái chợ này từ một xó xỉnh nào đó. Thái dương Cố Uyên Đình giật thình thịch.
"Nhiên Nhiên, chúng ta đi rửa xe trước." Cố Uyên Đình dùng tay lau bụi trên nóc xe, xót xa nhíu mày.
Tô Ý Nhiên gật đầu: "Vừa nãy hình như em thấy gần đây có chỗ rửa xe."
Trong xe cũng có chút bụi, Cố Uyên Đình mượn hai cái khăn ở phòng giao dịch, cúi người chui vào xe, lau sạch ghế trước, ghế sau, cốp xe đến khi sáng bóng.
Lông mày Tô Ý Nhiên giật giật: "..."
Bận rộn một hồi lâu, họ bảo tài xế lái chiếc xe mới về nhà trước, còn mình thì lái chiếc xe cũ đến quán rửa xe gần đó. Chỉ chốc lát sau, chiếc xe đã sáng bóng như mới, khôi phục lại vẻ ban đầu.
"Còn nhà nữa." Cố Uyên Đình lái xe về gara nhà mình, thở phào cười với Tô Ý Nhiên, trong lòng thoải mái hơn nhiều. Tối hôm qua hắn đã gọi điện cho gia đình đang thuê nhà cũ. Đối phương nghe giá hắn nói không do dự đã đồng ý, chẳng bao lâu nữa sẽ ký hợp đồng giải quyết thủ tục sang tên rồi chuyển đi.
Mấy ngày nữa họ sẽ lấy lại được căn nhà cũ.
Đó chính là tổ ấm nhỏ của hắn và Nhiên Nhiên.
Đáng tiếc là có người ở nên những dấu vết sinh hoạt của hắn và Nhiên Nhiên trước đây đã bị xóa đi ít nhiều.
Cố Uyên Đình nghĩ đến đây, lại cảm thấy tim mình như bị nghẽn, như lên cơn nhồi máu, lại thầm mắng mình một lần nữa.
Sau khi mua lại nhà cũ, hắn nhất định phải cẩn thận sửa sang lại đúng theo bố cục cũ, phải làm y hệt.
Tô Ý Nhiên trầm ngâm gật đầu: "Phải đấy, vẫn còn căn nhà nữa."
Cố Uyên Đình lại nghĩ đến căn nhà cũ ở quê. Hồi đó, hắn thậm chí còn định thuê xe ủi đất để san bằng nó đi. Nghĩ đến đây, hắn không khỏi toát mồ hôi hột, sợ chết khiếp.
Thật là đáng sợ.
Nếu như căn nhà cũ thật sự bị san bằng, cho dù có xây lại nhà mới theo bố cục cũ thì cũng khó lòng bù đắp được sự tiếc nuối này.
May là, may là còn kịp.
Cố Uyên Đình lại nói: "Anh đã nhờ người hỏi về quẻ bói kia rồi, thợ sửa nói có thể làm lại như thường, chỉ là có tì vết, nhìn kỹ vẫn thấy đã từng bị gãy."
Tô Ý Nhiên thật ra không để ý, có điều anh Đình quan tâm, cậu cũng gật đầu: "Vậy thì tốt, sửa xong thì để chung với cái mới kia, không làm gãy nữa."
Cố Uyên Đình nghiêm túc gật đầu.
"Ba mẹ sắp đến rồi nhỉ?" Tô Ý Nhiên xem đồng hồ, đã hơn mười một giờ. Hôm nay ba mẹ Tô sẽ đưa em bé đến, Cố Uyên Đình sai tài xế về nhà đón, ước chừng buổi trưa sẽ đến, vừa lúc ăn cơm trưa.
Sau sự việc bắn súng khiến Cố Uyên Đình bất tỉnh nhân sự, ban đầu Tô Ý Nhiên lo cho vết thương của hắn nên không liên hệ với ba mẹ ngay.
Sau đó tình trạng Cố Uyên Đình ổn định nhưng vẫn chưa tỉnh lại. Qua lời bác sĩ cậu mới biết hắn không còn nguy hiểm nữa. Lúc này cậu mới nhớ ra thông báo cho ba mẹ, nhưng cân nhắc em bé còn ở nhà, hung thủ vẫn chưa bắt được, lo ba mẹ biết lại sốt ruột muốn đến sẽ càng thêm rắc rối, cậu vẫn giữ kín chuyện này.
Mãi cho đến khi Cố Uyên Đình tỉnh lại, hôm qua, sau khi hắn xuất viện và kể lại, cậu mới biết nguy cơ đã được loại bỏ, cậu mới nói chuyện này với ba mẹ.
Cậu không nói đến việc bắn súng, chỉ nói mơ hồ rằng Cố Uyên Đình bất ngờ bị thương, bây giờ đã đỡ rồi để họ yên tâm.
Ba mẹ Tô nghe nói Cố Uyên Đình bị thương, vội vàng muốn đến nhưng Tô Ý Nhiên khuyên can nên đến muộn một ngày, sáng sớm hôm nay xuất phát từ quê lên.
Tô Ý Nhiên nói: "Lần này ba mẹ đưa con đến, không cần để con ở quê nữa."
Cố Uyên Đình nghe cậu nhắc đến con, trong lòng giật mình thon thót. Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng chuông, Tô Ý Nhiên đứng dậy mở cửa, Cố Uyên Đình theo sau, không biết tại sao càng hồi hộp, tim đập thình thịch.
Em bé...
Cửa được mở ra, ba Tô vào cửa trước, vừa nhìn thấy Cố Uyên Đình liền quan tâm hỏi: "Đình Đình, vết thương thế nào rồi? Đầu con còn đau không?"
"Ba, mẹ, con không sao, đầu không đau." Cố Uyên Đình chào hỏi hai ông bà, ánh mắt lại nhìn em bé trong lòng mẹ Tô.
Em bé trắng nõn nà đáng yêu, má bánh bao đáng yêu, được bà ôm đang mở to đôi mắt thuần khiết vô hại, tò mò nhìn tới nhìn lui, thấy Cố Uyên Đình, đột nhiên bật cười.
Cố Uyên Đình nín thở, cũng cười theo.
"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi." mẹ Tô thở phào nhẹ nhõm, thấy Cố Uyên Đình như vậy, cười đưa con cho hắn: "Nhớ con lắm đúng không, em bé cũng nhớ ba, con xem em bé cười này."
Cố Uyên Đình cẩn thận ôm con vào trong lòng, khẽ hôn mặt con.
Đây là em bé của hắn và Nhiên Nhiên, thiên sứ nhỏ của họ.
Đáng trách là trước đây hắn lại cho rằng con không phải của mình, thậm chí còn có ý nghĩ tàn nhẫn.
Cố Uyên Đình nghĩ đến khả năng kia, tim thắt lại vì sợ hãi, nhìn con mà hổ thẹn vô cùng.
Tô Ý Nhiên cũng nhớ con, nhẹ nhàng khẽ chọc vào má bánh bao, em bé kêu ê a, tay nhỏ cầm ngón tay cậu.
Cậu hôn tay nhỏ của con, lại hôn mặt con, ngẩng đầu cười nói với Cố Uyên Đình: "Nó biết chúng ta là ba."
Cố Uyên Đình nhìn cậu lại nhìn con, tim mềm thành kẹo bông gòn: "Đương nhiên, đương nhiên."
"Được rồi, đừng đứng ở chỗ này nữa, vào nhà nói chuyện đi." Ba Tô cười nói.
Người một nhà ăn cơm trưa. Hôm qua nói chuyện điện thoại không rõ ràng, hai ông bà bắt đầu hỏi Tô Ý Nhiên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, làm sao Cố Uyên Đình đột nhiên bị thương.
Hai ông bà lớn tuổi, chuyện bắn súng với họ quá kinh khủng, Tô Ý Nhiên lo họ biết rồi đêm về mất ngủ, giấu đi sự thật, nói với họ rằng lúc Cố Uyên Đình đi ra ngoài ăn cơm với cậu không cẩn thận ngã cầu thang, đầu đập vào bậc thang nên mới bị thương.
"Đình Đình đứa nhỏ này, sao không cẩn thận vậy chứ, aiz." Mẹ Tô kiểm tra chỗ dán băng gạc ở gáy Cố Uyên Đình, xót xa vô cùng, "Các con cũng thật là, bị thương cũng không cho ba mẹ biết, mãi hôm qua mới nói với ba mẹ."
Cố Uyên Đình khẽ cười: "Con không sao, ba mẹ yên tâm đi."
Hai ông bà đành chịu, lại trách mắng họ vài câu. Thấy Cố Uyên Đình không sao mới yên tâm, lại tán gẫu những chuyện khác với hai người, đặc biệt là những chuyện thú vị của em bé.
Nói đến cháu là hai ông bà liền tươi cười, những chuyện thú vị cứ thế tuôn ra không ngừng. Từ chiều đến tối cả nhà cứ thế trò chuyện rôm rả, trêu chọc em bé.
Buổi tối ba mẹ Tô đã đi ngủ, em bé cũng đã uống sữa ngủ say, được cô giúp việc ôm về phòng trẻ em. Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình trước khi ngủ lại đến xem em bé. Cô giúp việc thấy họ tới cũng tự giác rời đi, để lại không gian cho gia đình ba người họ.
Tô Ý Nhiên nhẹ nhàng chạm vào em bé trong nôi, trong lòng có chút hổ thẹn. Mấy tháng gần đây bởi vì Cố Uyên Đình bị bệnh nên cậu chỉ quan tâm đến hắn, nhiều lúc không để ý đến em bé. Khoảng thời gian này cậu còn để con ở quê.
Tô Ý Nhiên tự nhủ sau này phải bồi thường gấp bội cho con.
Cố Uyên Đình lại càng áy náy. Hắn nhớ đến khoảng thời gian mình mất trí nhớ, hắn cứ nghĩ con không phải của mình, ban đầu không thích con, sau đó thì chấp nhận nhưng vẫn khiến con chịu bao oan ức.
"Xin lỗi." Cố Uyên Đình hổ thẹn xin lỗi con.
Ba không phải ba dượng của con, hóa ra ba là ba ruột.
Tô Ý Nhiên nghe Cố Uyên Đình xin lỗi, ban đầu còn tưởng anh Đình xấu hổ vì mất trí nhớ nên không quá để ý đến con, một lát sau mới lờ mờ nhận ra.
Lẽ nào? Không phải chứ...
"Anh Đình, lẽ nào anh," Tô Ý Nhiên nhíu mày, dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc mà nhìn Cố Uyên Đình, "Lẽ nào anh vẫn cho là... con không phải của anh?"
Cố Uyên Đình lo lắng: "Không có, sao thế được."
Tô Ý Nhiên: "..." Cậu nhìn hắn là biết ngay chắc chắn, không khỏi ngứa tay, lúc này thật sự muốn đánh hắn một trận.
Cuối cùng Tô Ý Nhiên vẫn đau lòng vết thương trên gáy hắn chưa khỏi hẳn, không nỡ đánh, chỉ bóp mặt hắn: "Anh đấy."
Cố Uyên Đình biết cậu lại tha thứ cho mình, hắn ôm cậu hôn một cái: "Xin lỗi, lúc đó em khổ cực như vậy, anh lại..."
Lúc đó Nhiên Nhiên mang thai sinh em bé vất vả như vậy, mình lại cứ làm khùng làm điên, điên cuồng đội mũ xanh cho mình, không phải đang ghen thì cũng là tự đội mũ xanh cho mình.
Cố Uyên Đình nhớ đến tâm lý của mình lúc đó, sắc mặt không khỏi lúc xanh lúc đen.
"Tha thứ cho anh, anh cũng không dễ gì." Tô Ý Nhiên thấy vẻ mặt thay đổi liên tục của hắn là bật cười, nghĩ đến tâm trạng của hắn lúc đó là vừa đau lòng, vừa cảm động, vừa buồn cười.
"Bây giờ tốt rồi, sau này ba người chúng ta sống thật hạnh phúc." Cố Uyên Đình nói, "Anh sẽ đối tốt với em và con."
"Anh vẫn đối tốt với em và con mà." Tô Ý Nhiên sờ mặt Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình cho dù mất trí nhớ cứ nghĩ con không phải con trai mình nhưng vẫn đối tốt với cậu và con, lòng cậu bị sự cảm động lấp đầy. Cậu biết điều này là bởi vì anh Đình quá yêu cậu.
Tô Ý Nhiên hôn hắn: "Em cũng sẽ đối tốt với anh và con."
Lòng Cố Uyên Đình thấy dịu dàng, hắn ôm cậu một lúc, bầu không khí đẹp đẽ. Hắn đang muốn hôn cậu lại bị tiếng khóc vang trời của con làm gián đoạn.
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên đẩy Cố Uyên Đình ra, thấy con tè ướt, vừa cởi tã ra vừa bảo Cố Uyên Đình: "Nhanh lấy tã mới đến."
Cố Uyên Đình lấy tã mới, thành thạo thay cho con. Con vẫn khóc, Tô Ý Nhiên ôm con lên dỗ, lại bảo Cố Uyên Đình: "Nhanh đi pha sữa đi anh."
Sau một hồi bận rộn, em bé uống sữa xong ngừng khóc, Tô Ý Nhiên thở phào nhẹ nhõm, liếc mắt nhìn Cố Uyên Đình, cả hai đều nở nụ cười.
Dỗ con ngủ, Cố Uyên Đình và Tô Ý Nhiên trở về phòng ngủ chính đi ngủ.
Cố Uyên Đình nghĩ đến nụ hôn bị cắt ngang vừa rồi, nhìn Nhiên Nhiên, trong lòng cứ bồn chồn không yên. Sau khi tỉnh lại hắn vẫn chưa gần gũi với cậu lần nào.
Lúc mất trí nhớ, lợi dụng việc bị bệnh và ghen tuông, không biết hắn đã thân mật với cậu bao nhiêu lần. Nhiên Nhiên đau lòng hắn bị bệnh, lần nào cũng dịu dàng với hắn, nhẹ nhàng đón nhận hắn. Hắn muốn làm gì bậy bạ cũng sẽ đỏ mặt mà chiều theo.
Cố Uyên Đình nghĩ đến những buổi tối quậy phá đó, Nhiên Nhiên bị hắn làm cho đạt cực khoái, lòng đầy lửa nóng, ngọn lửa lan tràn xuống dưới thân khiến hắn nổi lên ham muốn mãnh liệt.
"Nhiên Nhiên..." giọng hắn khàn khàn, hắn ôm lấy Nhiên Nhiên cọ xát vào cậu, muốn được "yêu".
Tô Ý Nhiên cảm giác được hắn cọ mình, mặt đỏ ửng. Cậu khẽ ho một tiếng, nghiêm túc đẩy hắn ra lắc đầu: "Không được, bác sĩ nói vết thương của anh chưa lành, không thể làm chuyện bậy bạ."
Sức lực cuồng nhiệt của anh Đình lúc bị kích động, cậu thật sự lo lắng...
Nói xong, Tô Ý Nhiên đẩy Cố Uyên Đình ra xa, mình nằm vào trong chăn, dùng chăn bọc kín mình không cho hắn có cơ hội lợi dụng: "Anh đi uống cốc nước đi, bình tĩnh rồi quay lại ngủ."
Cố Uyên Đình không ngờ cậu lại từ chối hắn, hơn nữa không chỉ từ chối mà bây giờ giường cũng không cho hắn lên!
Cố Uyên Đình đứng bên giường một lúc, cúi đầu nhìn mình, đành lủi thủi đi uống nước.
Trong lòng có chút ghen tị.
Lúc hắn mất trí nhớ tư thế nào cũng từng thử, Nhiên Nhiên đều không từ chối mà còn rất dịu dàng đáp lại hắn.
Nhiên Nhiên thích mình lúc mất trí nhớ hơn sao?
Cố Uyên Đình uống xong một cốc nước, lặng lẽ ghen tị một hồi, lại cảm thấy mình thần kinh.
Ngốc hay sao?
Cố Uyên Đình uống hết nước, chán nản quay về, chui vào chăn ôm cậu ngủ.
Tô Ý Nhiên cảm thấy hắn đã tỉnh táo lại mới yên tâm, hôn hắn một cái: "Ngủ đi."
Ngày mai cậu phải dậy sớm đến cửa hàng một chuyến. Khoảng thời gian này cậu bận rộn vì Cố Uyên Đình bị bệnh nên việc cửa hàng đều do Trương Tiểu Hồng xử lý, cậu đã rất lâu không đến.
Cố Uyên Đình ôm cậu nằm một lúc, trong lòng lại thầm ghen tuông, nói chung là khó chịu, không cam tâm.
Lại một lúc lâu, Cố Uyên Đình hôn cậu một cái, kề vào tai khẽ thì thầm: "Nhiên Nhiên, anh nhẹ nhàng, không sao... Được không?"
Tô Ý Nhiên sắp ngủ đến nơi, cậu mơ màng không biết hắn nói gì, buồn ngủ lơ mơ, "Vâng" đại một tiếng.
... Sau đó cậu liền cảm giác cúc áo ngủ của mình bị cởi.
... Sau đó nữa, Tô Ý Nhiên bị làm tỉnh.
Tô Ý Nhiên: "..."
Thôi, anh Đình đang bị thương cũng không dễ dàng gì.
...
...
Ngày hôm sau Cố Uyên Đình tỉnh lại sau giấc ngủ, tinh thần sảng khoái.
Xe mua, nhà mua, đồ vật ở tầng hầm cũng tìm lại, con quay lại, Nhiên Nhiên cũng thân mật "yêu" hắn.
Cuộc đời viên mãn chắc cũng chỉ đến thế này mà thôi nhỉ?
Hắn nhất định là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.
"Anh Đình hôm nay anh phải đến công ty đúng chứ? Em phải đến cửa hàng." Tô Ý Nhiên mặc áo len, quay đầu nói với Cố Uyên Đình đang ở phía sau, "Lâu không đến, em qua xem một chút."
"Anh đưa em đi." Cố Uyên Đình nói vậy, ánh mắt lại nhìn cái áo len màu trắng này.
Nhiên Nhiên mặc thật là đẹp, muốn ôm, muốn xoa, muốn hôn, muốn làm.
Cố Uyên Đình nghĩ là làm ngay, tiến lên ôm lấy cậu, đầy yêu thương hôn lên đôi môi mềm mại của cậu.
Tô Ý Nhiên ôm hắn, hôn hắn một lát, lại cười đẩy hắn ra: "Được rồi, chúng ta xuống ăn sáng đi."
Muốn làm chuyện khác lắm, Cố Uyên Đình cũng biết bây giờ không phải là lúc, đành tiếc nuối buông cậu ra, nắm tay cậu ra cửa phòng, đột nhiên cảm thấy không đúng, dường như hắn bỏ sót điều gì đó.
Cố Uyên Đình lại nhìn áo len màu trắng trên người cậu.
Áo len...
Không đúng, không đúng. Cố Uyên Đình dừng lại bước chân, đứng sững lại, cái áo len này hắn đan cho cậu lúc mất trí nhớ, trừ cái màu trắng này còn cái màu hồng...
Thế nhưng cái áo len màu hồng hắn đan cho cậu lúc đại học đã bị hắn vứt đi vì ghen tuông!!!
Tô Ý Nhiên thấy hắn dừng lại bất động, nghi hoặc: "Làm sao vậy anh?"
Sắc mặt Cố Uyên Đình trắng bệch: "Em đi xuống trước đi, anh về phòng tìm ít đồ."
Tô Ý Nhiên quan tâm: "Đồ gì vậy? Em tìm giúp anh."
"Chỉ một cái áo, không sao." Cố Uyên Đình nói, "Em đi ăn cơm đi, anh xuống ngay."
"Vậy anh tìm xong thì xuống ăn nhé." Tô Ý Nhiên thấy hắn nói như vậy cũng xuống nhà.
Cố Uyên Đình trở lại phòng ngủ điên cuồng lục tung mọi thứ, tìm mãi cũng không được. Hắn ra sức nghĩ xem cái áo đó bị mình ném đi đâu rồi. Nghĩ hồi lâu mới nhớ ra cái áo đó hắn vứt lại ở nhà cũ, không biết đã bị vứt đi đâu mất rồi.
Cố Uyên Đình chán nản ngồi trên giường, ngơ ngác mãi không động đậy.
Cái áo len đó cậu mặc mấy năm liền, rất thích, dính đầy mùi của cậu. Thỉnh thoảng hắn còn lén lút mang ra ngửi, nhưng bây giờ...
Vứt rồi! Mất rồi!
Tô Ý Nhiên ăn xong bữa sáng với ba mẹ mà vẫn chưa thấy Cố Uyên Đình xuống. Lên tầng xem thì phát hiện hắn ngồi đờ ra trên giường, tủ quần áo bị lục tung cả lên, trông hắn rất thương tâm khổ sở.
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên đã quen từ khi Cố Uyên Đình khôi phục trí nhớ cứ thỉnh thoảng lại ngớ ngẩn. Cậu cảm thấy có thể là bởi vì vết thương trên gáy hắn chưa khỏi hẳn, trí nhớ mới khôi phục nên còn đôi chút chưa quen.
Bác sĩ Tôn cũng nhắc nhở bảo cậu cẩn thận không nên để cho Cố Uyên Đình bị kích thích, không thì trí nhớ vừa hồi phục của hắn dưới sự kích thích có thể sẽ khiến tư duy và nhận thức tạm thời bị hỗn loạn.
Có điều không cần lo quá, cho dù có tư duy nhận thức hỗn loạn cũng chỉ là tạm thời, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là sẽ bình thường trở lại.
Tô Ý Nhiên đi vào, xoa đầu bù xù của hắn: "Làm sao thế? Anh không tìm thấy áo sao?"
Cố Uyên Đình nắm chặt tay cậu, ngẩng đầu nhìn cậu: "Anh làm mất cái áo len trước kia đan cho em rồi."
Tô Ý Nhiên nghe ra là chuyện này, bật cười: "Anh nói cái áo len đó sao?" Cậu nhớ rất rõ cái áo len đó, "Không mất, chờ em tìm xem."
Tô Ý Nhiên lấy áo len trong ngăn kéo ở tủ quần áo ra: "Là cái này phải không? Cái áo này lúc đó anh vò thành một cục rồi ném vào góc, lúc dọn nhà em phát hiện, đem ra giặt rồi vẫn nhăn nhúm, quên ủi nên cứ để đó."
Lúc đó cậu còn tưởng không phải Cố Uyên Đình cố ý vò, hiện tại nghĩ lại thì chẳng cần nói nhiều, lại tự ghen với mình...
Cố Uyên Đình vừa nãy sốt ruột quá nên không để ý ngăn kéo nên mới không tìm được. Lúc này nhìn cái áo len nhăn nhúm trong tay cậu, cầm áo mà không ngừng tự mắng mình.
Một cái áo cũng phải ghen.
Làm khùng làm điên.
Hắn đau lòng mở áo ra, muốn vuốt phẳng áo mà hiển nhiên là vô ích, cho dù dùng bàn ủi cũng không thể mặc được, có lẽ là để trong góc lâu quá nên trên áo có vài vết mốc.
Cố Uyên Đình tự trách: "Lát nữa anh ủi đi, nhưng tiếc là không mặc được nữa."
Tô Ý Nhiên an ủi hắn: "Không sao, cất cái áo này để làm kỷ niệm đi, anh đan thêm cho em hai cái mà? Cái em đang mặc này."
Cố Uyên Đình nhìn cái áo len màu trắng cậu đang mặc, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên sự ghen tuông, không muốn cậu mặc áo hắn đan cho lúc mất trí nhớ: "Anh sẽ đan thêm cho em một cái."
Tô Ý Nhiên: "... Anh xuống ăn cơm trước đi, còn chuyện áo, đan áo..." nói đến hai từ này mà khóe miệng cậu giật giật, "Để sau đi."
"Ừm." Cố Uyên Đình nghiêm túc gấp áo, để đó cùng cậu xuống nhà.
Ba mẹ Tô đã ăn sáng xong, nhìn Cố Uyên Đình hỏi: "Sao giờ Đình Đình mới xuống thế?"
Cố Uyên Đình đảo mắt nhìn đồ trang trí trong phòng khách, hắn lấy lại tinh thần, khẽ cười: "Con tìm đồ nên xuống muộn chút."
Ăn sáng xong, Cố Uyên Đình lại nhìn một vòng đồ trang trí trong phòng khách. Ngày hôm qua hắn vẫn chưa cảm thấy gì, nhưng hôm nay hắn nhìn những thứ đồ mà mình mua lúc mất trí nhớ mà trong lòng cứ không thoải mái, thấy chướng mắt, cứ muốn ném hết đi.
Mình có bệnh?
Cố Uyên Đình nghi ngờ sâu sắc bản thân, lại lắc đầu, vứt ý nghĩ muốn ném đồ đi.
Những đồ mới mua này cũng hắn cùng Nhiên Nhiên tỉ mỉ chọn lựa, sao có thể ném đi được?
Lúc này, Tô Ý Nhiên mặc áo khoác, xuống nhà với đồ đạc: "Ba, mẹ, con và anh Đình đi làm buổi tối sẽ về ạ."
Cố Uyên Đình định đưa cậu đến cửa hàng rồi đến công ty giải quyết công việc. Tuy rằng rất không muốn đi mà muốn cả ngày quấn quýt bên cậu, nhưng hiện tại khỏi bệnh rồi, trí nhớ cũng khôi phục, không có lý do không đi làm. Hắn không muốn cậu coi mình là kiểu người không có trách nhiệm, cả ngày ăn chơi lêu lổng.
Ba mẹ Tô cười gật đầu, bảo họ yên tâm làm việc, mẹ Tô còn nói buổi tối nấu đồ ăn ngon cho họ.
Cố Uyên Đình lái xe trên đường, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn cậu một cái, cứ trầm ngâm nhìn cái áo cậu đang mặc.
Hắn cứ cảm thấy trừ áo len, hắn còn quên gì đó khác, là cái gì chứ?
Chốc lát sau xe lái đến bãi đỗ xe ngoài cửa hàng, Cố Uyên Đình cùng Tô Ý Nhiên vào cửa hàng.
Đây là cửa hàng mà hai người cùng mơ ước, mỗi ngày hai người cùng làm việc, nhưng đáng tiếc bây giờ không thể.
Tô Ý Nhiên cũng quan sát cửa hàng của mình. Hiện tại Đồ ngọt Nhất Thính đã trở thành một trong những "điểm du lịch" của thành phố A, chỉ cần là đến thành phố A du lịch, muốn ăn món ngon đặc sắc là đều ghé qua Nhất Thính.
Khoảng thời gian này cậu bận rộn vì Cố Uyên Đình bị bệnh nên không có thời gian quản lý cửa hàng. Cửa hàng do Trương Tiểu Hồng quản lý, chỉ có khi gặp phải chuyện không quyết định được cô mới gọi điện thoại hỏi cậu.
Cửa hàng được Trương Tiểu Hồng quản lý rất tốt. Hiện tại mới hơn chín giờ sáng, mới mở cửa được một lát mà các bàn ghế trong cửa hàng đã gần kín chỗ.
Việc kinh doanh của cửa hàng phát triển, Tô Ý Nhiên vui vẻ. Cậu chào hỏi Trương Tiểu Hồng và mấy nhân viên, nói với Cố Uyên Đình: "Em ở cửa hàng một lát, anh đến công ty đi, cẩn thận vết thương ở gáy anh."
Cố Uyên Đình lại nhìn quầy, nơi cái tượng gỗ "Nhất Thính" xấu xí được khóa trong tủ.
Tượng gỗ!
Cố Uyên Đình giật mình, cuối cùng cũng nhận ra mình đã bỏ sót điều gì. Cái tượng gỗ mà hai người cùng làm trước đó đã bị hắn đổi thành cái xấu xí này rồi!
Tượng cũ ném đi đâu rồi?
Cố Uyên Đình quen thói tự mắng mình một câu, lại hỏi Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên, cái tượng chúng ta cùng làm trước đây đâu?"
Tô Ý Nhiên ngẩn ra, nhìn "vật biểu tượng" trên quầy, nghĩ ra thì không khỏi dở khóc dở cười. Hóa ra khi đó anh Đình bỏ ra nhiều tiền như vậy mua vật liệu gỗ để làm cái tượng gỗ này, để đổi tượng cũ cũng là bởi vì ghen...
Đúng là trăm phương ngàn kế mà.
Hiện tại Tô Ý Nhiên không còn bất ngờ nữa. Từng chuyện một cậu đều không biết nói gì. Dù sao từ lúc anh Đình còn học cấp ba thậm chí còn bởi vì ghen với một con mèo mà giả bệnh để đuổi nó đi.
Tô Ý Nhiên im lặng một lúc, suy nghĩ một chút: "Hình như em cất vào tủ ở đây, để lát nữa em tìm lại."
Hai người cùng nhau tìm, cuối cùng tìm được tượng cũ trong hộp ở dưới quầy. Hắn thở phào nhẹ nhõm, mừng thầm vì lúc đó mình đã không vứt tượng cũ đi khi cậu không để ý.
Tượng cũ được Tô Ý Nhiên mang đến cửa hàng chuyên nghiệp nhờ thợ chuyên nghiệp tu sửa, trông đẹp mắt hơn tượng mới. Cố Uyên Đình nhìn tượng cũ, lại nhìn tượng mới trong tủ, không khỏi tự phỉ nhổ bản thân một trận.
Vô dụng.
Tô Ý Nhiên bày tượng cũ trên quầy. Tượng này không quá giá trị nên không cần bỏ vào trong tủ khóa lại.
"Được rồi, tượng cũng tìm thấy rồi, anh đến công ty đi." Tô Ý Nhiên cười nói với Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình trầm ngâm gật đầu. Hắn liếc nhìn tượng gỗ, đồ đã tìm được nhưng trong lòng hắn lại không thoải mái hơn, trái lại còn mơ hồ cảm thấy nặng nề.
Dường như có cái gì đó rất quan trọng, luôn hiện hữu ngay trước mắt nhưng hắn lại vô tình quên.
Là cái gì chứ?
Cố Uyên Đình cau mày đăm chiêu.
"Anh đi trước, buổi tối đến đón em." Cố Uyên Đình nhất thời chưa nghĩ ra, tiến lên trước ôm cậu, hôn cậu.
Tô Ý Nhiên xoa mặt hắn: "Đi đi, nhớ cẩn thận vết thương nhé."
"Ừ." Cố Uyên Đình cầm tay cậu hôn, hôn... hôn...
Cố Uyên Đình đứng sững cúi đầu, nhìn nhẫn kim cương sáng bóng trên tay cậu.
Viên kim cương tỏa ra ánh sáng xanh, tinh khiết nhất, đẹp nhất.
Cái nhẫn kim cương thanh lịch, đơn giản, tinh tế, được đính những viên kim cương nhỏ, hắn tự tay chọn, tự tay khảm trong lúc mất trí nhớ.
Nhẫn kết hôn trước đây đâu?
Nhẫn kết hôn trước đây đâu rồi?
Cố Uyên Đình như thể bị sét đánh, đầu óc như nổ tung, nhẫn kết hôn đâu???
Cố Uyên Đình như thể lò xo bị nén bật ra, suýt chút nữa nhảy lên cao ba thước.
Đồ điên này, ngu dốt, thần kinh!
May là Tô Ý Nhiên nhận ra Cố Uyên Đình có điều bất thường, lo vết thương trên gáy hắn, ôm lấy hắn: "Anh Đình, làm sao vậy?"
Cố Uyên Đình nhìn cậu, đôi môi run rẩy, sự hoảng loạn không thể kìm nén, vành mắt cũng dần dần đỏ lên.
Nhẫn kết hôn của hai người, cặp nhẫn họ cùng thiết kế, cùng làm, tượng trưng cho tình yêu của họ...
Bị hắn ném vào thùng rác rồi! Mất rồi!
Trời ạ.
Cố Uyên Đình sắc mặt trắng bệch, không kịp nghĩ nhiều, hoảng hốt nói ngay với cậu: "Anh muốn đến hải đảo tìm đồ, buổi tối sẽ quay lại, Nhiên Nhiên em chờ anh." Nói xong, hắn liền vội vã muốn ra ngoài.
Tô Ý Nhiên không màng trong cửa hàng còn có người khác, vội ôm Cố Uyên Đình dỗ dành: "Đừng vội đừng vội, anh làm mất cái gì? Đừng hoảng, em đi tìm lại cùng anh."
Cố Uyên Đình nhớ đến lần trước lừa dối cậu nói là cất nhẫn kết hôn rồi, nhất thời không dám nói ra mình ném nhẫn vào thùng rác ở hải đảo. Hắn nói vòng vo: "Một món đồ nhỏ thôi, em không cần đi, anh về ngay thôi."
Tô Ý Nhiên thấy hắn không muốn nói, căn cứ vào kinh nghiệm hai ngày nay, đoán được là đồ gì đó rất quan trọng, hơn nữa là hắn ném đi trong lúc ghen tuông...
Hiện tại hiển nhiên hắn bị kích thích, hơn nữa vết thương chưa khỏi hẳn, dù thế nào cậu cũng không yên lòng để hắn tự đi: "Em đi cùng anh, nghe lời, anh Đình."
Tô Ý Nhiên kiên quyết như vậy, Cố Uyên Đình cũng hết cách. Lo lắng chiếc nhẫn trong thùng rác khiến lòng hắn như lửa đốt, lập tức gọi điện thoại dặn người đặt vé máy bay, sau đó lái xe đưa cậu đến sân bay.
Tô Ý Nhiên cũng nhanh chóng báo với ba mẹ là họ có việc đột xuất, đêm nay không về.
Dọc đường đi, đến tận khi lên máy bay, Cố Uyên Đình vẫn cứ sốt ruột không yên. Hiện tại hắn nhớ ra trước kia hắn vứt nhẫn kết hôn ở thùng rác nhỏ cạnh hàng rào của biệt thự. Cái thùng rác đó rất nhỏ, bình thường sẽ chẳng có ai dọn dẹp.
Hiện tại đã lâu như vậy rồi, Cố Uyên Đình thầm cầu khẩn: làm ơn, làm ơn! Nhẫn kết hôn vẫn còn đó.
Nghĩ đến lúc đó mình thiếu chút nữa vứt nhẫn xuống biển, tóc gáy hắn dựng thẳng lên, cứ như muốn nổ tung, mồ hôi lạnh chảy khắp người, sợ hãi tột độ.
Từ khi khôi phục trí nhớ đến giờ hắn không nhớ ra được chuyện quan trọng như vậy. Hiện tại hắn đã đeo quen cái nhẫn "cưới lần hai" này, cũng nhìn cậu đeo quen, thế nên nhìn thấy cũng không thấy lạ mà cứ bỏ sót như một kẻ ngốc.
"Anh Đình đừng lo, cứ tìm kỹ sẽ thấy thôi." Tô Ý Nhiên an ủi Cố Uyên Đình, "Dù không tìm thấy cũng đừng lo."
Cố Uyên Đình mím chặt môi, khẽ gật đầu, trong lòng lại nghĩ: Quan trọng lắm chứ!!
Buổi tối, máy bay đáp xuống sân bay nhỏ trên hải đảo, hai người ngồi xe đi tới biệt thự. Chưa đến nơi Tô Ý Nhiên đã nhìn thấy đèn đóm ở khu biệt thự sáng choang, hiển nhiên là đã chuẩn bị sẵn để chào đón họ.
Xe đỗ lại trước cửa biệt thự, Cố Uyên Đình nói với Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên, em ở đây chờ anh, anh tìm nhanh thôi."
Không đợi Tô Ý Nhiên đáp lại, hắn đã vội xuống xe, chạy như điên về phía thùng rác ở hàng rào biệt thự.
Vị quản gia đang chờ ở cửa biệt thự, vừa thấy Cố Uyên Đình xuống xe, định tiến lên nghênh đón thì liền thấy Cố giám đốc như một cơn gió, vụt qua bên cạnh mình, lao thẳng về phía hàng rào bên kia. Quản gia không khỏi khó hiểu, bên kia có gì vậy?
Tô Ý Nhiên chưa kịp phản ứng thì Cố Uyên Đình đã chạy mất rồi. Cậu xuống xe theo, sốt ruột gọi theo hắn từ phía sau: "Anh chạy chậm chút, cẩn thận vết thương của anh!" Nói rồi, cậu cũng chạy theo.
Cố Uyên Đình lao nhanh đến góc khuất bên kia hàng rào, nơi này có một cái thùng rác nhỏ cạnh chân tường. Hắn thở hổn hển dừng lại, trán đầy mồ hôi, ngồi xổm xuống, mở nắp thùng rác và bắt đầu bới tìm.
Thùng rác này không biết đã để ở đây bao lâu rồi. Trên hải đảo quanh năm không có người ở, chiếc thùng rác nằm khuất này vẫn không được dọn dẹp, do đó rác thải bên trong cũng chất đống.
Cố Uyên Đình ngửi mùi rác xộc thẳng vào mũi trong thùng rác, cẩn thận bới tìm trong thùng rác. Trong này không biết có rác gì, sờ vào dính dính, cứng cứng. Hắn bới mãi không thấy, trên chóp mũi lấm tấm những giọt mồ hôi.
Tô Ý Nhiên theo tới, thấy cảnh hắn ngồi xổm ở đó bới thùng rác.
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình lau mồ hôi trên mặt, đổ hết rác ra, có lá cây mục nát, lon nước dính đầy bùn đen, túi nilon dính đất ngổn ngang, không biết bị ném vào từ bao giờ.
Quản gia và Tiểu Chu cùng các nhân viên khác lo cho giám đốc Cố cũng đến theo. Thấy giám đốc Cố đang ngập trong đống rác, mặt lấm lem bùn đen, điên cuồng bới thùng rác một lúc rồi đổ hết rác ra, như thể không muốn bỏ sót bất cứ thứ rác nào.
Quản gia & Tiểu Chu & nhân viên đi theo: "..."
Xin lỗi, thế giới của sếp lớn khác với chúng tôi quá.
Tô Ý Nhiên thấy ánh mắt của mọi người: "..."
Cậu muốn giải thích anh Đình không phải người ngốc, nhưng bất lực.
Cố Uyên Đình quá chú tâm vào đống rác, không hề nhận ra ánh mắt lạ lùng của những người khác. Trừ Nhiên Nhiên, hắn không để ý đến ai.
Nhưng bới mãi Cố Uyên Đình mồ hôi nhễ nhại mà chỉ tìm được hộp nhẫn kết hôn. Lớp nhung đỏ bên ngoài hộp đã đen sì, mốc meo, mà nhẫn kết hôn lại chẳng thấy tăm hơi đâu.
Nhẫn kết hôn đâu? Nhẫn kết hôn đâu?
Bới tung cả thùng rác lên, Cố Uyên Đình ngồi giữa đống rác, điên cuồng tìm kiếm mà không có kết quả, chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ, đầu óc như muốn bốc khói. Hắn hận không thể quay lại quá khứ đấm cho cái thằng mình lúc mất trí nhớ một phát!
Ngu ngốc! Xem việc tốt mày làm kìa!