117. Chương 117: Vô dụng

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên liếc mắt đã thấy hộp nhẫn cưới trong tay Cố Uyên Đình, trong khoảnh khắc cậu nhớ lại khi họ tổ chức hôn lễ lần hai trên đảo và đổi nhẫn mới. Lúc đó anh Đình bảo đã làm mất nhẫn cũ nên muốn đổi cặp nhẫn kim cương mới coi như "nhẫn cưới".
Tô Ý Nhiên đồng ý. Hôm sau, cậu phát hiện không thấy chiếc nhẫn cũ của mình đâu, hỏi anh Đình thì hắn bảo đã cất đi rồi.
Giờ thì cậu còn gì mà không hiểu nữa chứ, chắc chắn là trước đây anh Đình mất trí nhớ, vì ghen tuông nên đã ném nhẫn vào thùng rác... Hôn lễ kia cũng là hắn trăm phương nghìn kế để được kết hôn lại với cậu. Cặp nhẫn kim cương mới hiển nhiên được anh Đình lúc mất trí nhớ coi là nhẫn cưới của hai người.
Tô Ý Nhiên im lặng không nói nên lời trong chốc lát, rồi lặng lẽ tiến đến đứng cạnh hắn, động viên xoa xoa đầu hắn: "Anh Đình đừng lo, nhẫn cưới chúng ta cứ từ từ tìm, không tìm được cũng không sao."
Cố Uyên Đình đã không còn bận tâm đến việc bị cậu phát hiện nữa, hắn thất thần ngẩng đầu nhìn cậu: "Nhẫn cưới... Không còn nữa..."
Trước đây, khi vứt nhẫn cưới vào thùng rác, hắn sảng khoái bao nhiêu thì giờ đây, khi bới thùng rác, hắn lại muốn khóc bấy nhiêu.
Lúc này, quản gia và Tiểu Chu đã thông báo cho người giúp việc, mấy người họ lặng lẽ rút lui về phía cửa biệt thự. Nhìn là biết đây là chuyện riêng của giám đốc Cố, họ mà ở đây hóng hớt lỡ sau này bị giám đốc Cố lôi chuyện cũ ra... nghĩ thôi đã toát mồ hôi lạnh.
Tô Ý Nhiên ôm đầu hắn, hôn hắn một cái: "Không tìm được cũng không sao, đó chỉ là vật ngoài thân, mất thì mất, không cần quá để tâm. Chúng ta ở bên nhau là tốt rồi, không phải sao?"
Cố Uyên Đình nghe câu nói sau cùng của cậu, cuối cùng cũng hơi bình tĩnh lại: "Phải..." Hắn nghĩ đến chiếc nhẫn cưới, vẫn cảm thấy đau lòng khổ sở, "Nhưng mà nhẫn cưới..."
Tô Ý Nhiên nhìn đống rác đầy đất: "Hộp nhẫn vẫn còn, chắc nhẫn vẫn ở trong đây thôi, chúng ta tìm một chút, không được thì thôi."
Cố Uyên Đình rầu rĩ gật đầu, cũng chỉ đành như vậy. Nếu quả thật không tìm được, hắn nhất định phải tự tay làm lại một cặp giống như đúc. Tuy không thể thay thế, nhưng cũng coi như một lời an ủi.
Cố Uyên Đình bới đống rác bốc mùi trên đất, trong những lon nước lấm tấm đất đen, trong từng túi nilon bẩn thỉu, trong lá cây mục nát, không bỏ qua bất kỳ chút rác nào.
Tô Ý Nhiên không phát hiện gì trên đất, cậu nhớ ra điều gì đó, cầm thùng rác lên, mở đèn điện thoại soi vào trong, rất nhanh phát hiện trong lớp đất đen ở đáy thùng rác dường như có vật nhỏ đang lóe sáng.
Cậu vươn tay sờ, vui mừng nói với Cố Uyên Đình: "Em tìm thấy rồi!"
Cố Uyên Đình ngẩng phắt đầu lên, vừa mừng vừa sợ: "Tìm thấy rồi ư?" Hắn đi đến cạnh cậu, nhìn thùng rác trong tay cậu, "Ở trong thùng rác sao?"
"Ừm." Tô Ý Nhiên bới thứ đồ nhỏ xíu ra khỏi lớp đất, lấy ra nhìn, quả nhiên là chiếc nhẫn kim cương, chỉ là nhẫn và viên kim cương dính đầy bùn đen, viên kim cương lộ ra trong lớp bùn, lấp lánh dưới ánh sáng.
"Tìm thấy rồi!" Cố Uyên Đình kích động bật cười, cảm giác u buồn khổ sở tan biến. Hắn cầm chiếc nhẫn trên tay cậu, đôi mắt sáng lấp lánh, "Tốt quá!"
Tô Ý Nhiên cũng cười với hắn: "Yên tâm rồi chứ."
Cố Uyên Đình gật đầu liên tục, nhớ ra còn một chiếc nhẫn nữa, lại cầm thùng rác thò tay vào bới bên trong, chẳng mấy chốc đã tìm thấy chiếc nhẫn kia, bới ra khỏi lớp bùn đen.
Hóa ra cặp nhẫn này rơi xuống đáy thùng rác, có thể là do trời mưa làm ướt rác thải và bùn đen, nhẫn bị dính chặt vào bùn. Vừa nãy hắn dốc ngược thùng rác ra nhưng nhẫn không rơi ra, hắn chỉ lo bới rác nên nhất thời không nghĩ đến, không tìm được.
Cố Uyên Đình đau lòng lau bùn trên nhẫn, dùng ống tay áo, vạt áo lau, thế nhưng bùn đen đã bám vào khe hở của nhẫn, lau mãi không sạch.
Tô Ý Nhiên cầm cặp nhẫn trong tay hắn, soi dưới ánh đèn: "Thật ra đã lau sạch rồi, về nước chúng ta cứ đem đến cửa hàng để họ dùng máy móc rửa lại là được."
"Ừm." Cố Uyên Đình gật đầu. Hiện tại tỉnh táo lại, nhớ đến hành động vừa bới thùng rác của mình, còn có chuyện trước đây lừa dối cậu, không khỏi xấu hổ, hắn bất an: "Vừa nãy, anh..."
Tô Ý Nhiên khẽ cười: "Được rồi, em biết tất cả mọi chuyện rồi. Anh nghĩ thêm xem có cái gì làm mất nữa không?"
Cố Uyên Đình cũng sợ chính mình, hắn nhớ đến ký ức hai ngày nay, tâm trạng thật sự là chập trùng, mình lúc mất trí nhớ thật sự là quá đáng sợ.
Hắn sợ mình còn vứt cái gì khác ngoài nhẫn cưới, tượng gỗ, áo len, nhà xe vân vân, cau mày tỉ mỉ hồi tưởng lại, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng rốt cục thở phào một hơi: "Không còn nữa."
Hắn vui mừng vì mình lúc mất trí nhớ chưa vứt giấy đăng ký kết hôn đi. Giấy đăng ký kết hôn ở hải đảo này là do nhà thờ cấp phát, không có hiệu lực pháp luật. Làm việc ở trong nước vẫn còn một chút việc cần dùng đến giấy đăng ký kết hôn nên hắn mới không vứt.
Có điều, tuy rằng không vứt nhưng hắn cũng đã đem giấy đăng ký kết hôn cũ đặt ở đáy hòm. Còn trong ngăn kéo bàn làm việc thì hắn đã thay thế bằng giấy đăng ký kết hôn do nhà thờ cấp...
Cố Uyên Đình lại thầm mắng mình mấy câu trong lòng.
... Sau khi về hắn phải nhanh chóng lấy giấy đăng ký kết hôn ở đáy hòm ra.
"Vậy thì tốt, nhẫn cưới cũng tìm được rồi, chúng ta vào nhà nghỉ ngơi một chút đi." Tô Ý Nhiên cũng thở phào một hơi, xem ra một loạt hành động bất thình lình sau khi anh Đình khôi phục trí nhớ đã có thể kết thúc rồi.
Cố Uyên Đình tìm được nhẫn cưới liền thả lỏng, nhặt hộp nhẫn trên đất lên, cùng cậu vào biệt thự.
Bây giờ trời đã tối, họ định ngủ ở đây một đêm, sáng sớm ngày mai lại bay về.
Trên người họ bây giờ bẩn thỉu. Tô Ý Nhiên còn đỡ, chỉ là ống tay áo khoác dính vết bẩn, còn Cố Uyên Đình thì làm người ta không đành lòng nhìn thẳng. Hôm nay hắn vốn định đến công ty nên mặc âu phục giày da, sáng sớm còn được cậu khen đẹp trai.
Bây giờ cà vạt bung ra, âu phục cũng nhăn nhúm, áo sơ mi lấm lem, mặt lấm tấm vết bẩn, tay cũng dính bùn, toàn thân còn tỏa ra mùi rác khó chịu.
Cố Uyên Đình thấy dáng vẻ của mình trong gương mà đen mặt, trong lòng nghĩ không biết Nhiên Nhiên sẽ thấy mình thành ra người kỳ cục gì rồi.
Hắn vào phòng tắm tắm rửa, còn dùng sữa tắm vị kẹo ngọt mà cậu thích nhất, tắm sạch sẽ thơm ngát đi ra.
Tô Ý Nhiên đã tắm xong, ngửi thấy mùi ngọt trên người hắn, mũi không khỏi giật giật, cười híp mắt hôn hắn mấy lần.
Lòng Cố Uyên Đình nóng lên, hắn bế cậu lên, đặt xuống chăn rồi đè lên...
Nhẫn cũng tìm được, tất cả những thứ vứt đi lúc mất trí nhớ đã trở về, hiện tại hắn không còn bất kỳ phiền não gì.
Tô Ý Nhiên hôn hắn mấy cái, đột nhiên nói: "Cho nên lần trước sau khi kết hôn lần hai với em, anh tưởng là đêm đầu tiên, buổi tối hôm đó mới xuất, chẳng trách."
Nói thật, chuyện này làm cho cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng một thời gian, cậu lo hắn tuổi còn trẻ mà thận đã yếu.
Cố Uyên Đình: "......???!!!!"
Cố Uyên Đình phút chốc nhớ lại lần đó, chưa vào đã xuất, sắc mặt đen như đáy nồi.
Vô dụng! Đồ vô dụng kia!