29. Chương 29: Lúm đồng tiền

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Uyên Đình đan xong vòng len cuối cùng ở vai áo, cuộn len lại, cẩn thận cất chiếc áo len màu hồng mới đan được một nửa đi rồi mới xuống xe.
Tiếp theo là một chuỗi công việc bận rộn nhưng kín đáo.
Khi mọi việc đã xong xuôi, Cố Uyên Đình một mình ngồi trong phòng làm việc, gọi video cho Tô Ý Nhiên.
Mấy ngày nay, vào giờ này mỗi ngày, hắn đều sẽ gặp Nhiên Nhiên một lần.
Rất nhanh, cuộc gọi được kết nối, Tô Ý Nhiên xuất hiện trên màn hình: "Anh Đình."
Mỗi lần nhìn thấy Tô Ý Nhiên như vậy, tim Cố Uyên Đình lại đập mạnh một cái, không tự chủ được mà nín thở.
Cố Uyên Đình nhìn cậu: "Hôm nay buổi nếm thử thế nào?" Hắn biết Bánh ngọt Nhất Thính hôm nay tổ chức buổi nếm thử, đây là một khâu rất quan trọng trong kế hoạch phát triển cửa hàng của Tô Ý Nhiên.
Tô Ý Nhiên nghĩ đến thành công rực rỡ của ngày hôm nay, rất vui mừng, cậu hớn hở kể lại mọi chuyện cho anh Đình.
Cố Uyên Đình cảm nhận được niềm vui sướng của cậu, trong lòng cũng cảm thấy một niềm vui dịu dàng tràn ngập: "Em làm rất tốt, chúc mừng em."
Tô Ý Nhiên cười rộ lên, đôi mắt cong cong, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ bên má phải. Cố Uyên Đình đột nhiên muốn chạm nhẹ vào lúm đồng tiền của cậu.
Trên thực tế, hắn đã muốn làm như vậy từ lâu rồi.
Cố Uyên Đình xuyên qua màn hình lạnh lẽo chạm vào lúm đồng tiền của cậu, tưởng tượng cảm giác đáng yêu và mềm mại ở đó.
Tô Ý Nhiên nhìn thấy anh Đình đột nhiên dùng ngón tay chạm vào màn hình, không hiểu: "Anh Đình, anh đang làm gì thế?"
Cố Uyên Đình rụt tay về: "Không có gì."
Hắn nghĩ tới một chuyện, nhíu mày hỏi Tô Ý Nhiên: "Sáng sớm hôm nay, có phải em đã ăn trộm kẹo không?"
Tô Ý Nhiên nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh Đình khiến cậu lo lắng, ánh mắt cậu bối rối đảo đi chỗ khác: "Không, không có ạ, sao lại thế."
Chỉ là vì hôm nay tổ chức buổi nếm thử, chuẩn bị quá nhiều đồ ngọt, thật sự là quá thơm, cậu mới không nhịn được ăn trộm một miếng nhỏ. . truyện đam mỹ
Nhưng mà sao anh Đình lại biết...
Cố Uyên Đình nhíu mày nhìn cậu: "Nhiên Nhiên."
Tô Ý Nhiên biết không thể lừa được anh Đình, cậu chột dạ giải thích: "Cũng chỉ ăn một miếng nho nhỏ thôi, chỉ to như vậy," Cậu khoa tay múa chân, tỏ vẻ chỉ là một miếng nhỏ, "Không sao đâu ạ."
Cố Uyên Đình nhíu mày: "Em quên mấy ngày trước ăn nhiều kẹo đến mức đau răng phải vào bệnh viện rồi sao?" Hắn nghĩ đến dáng vẻ Tô Ý Nhiên ngày đó mà lòng còn đau xót.
Nhưng mà hắn ở nước D xa xôi, cũng không có cách nào lúc nào cũng quản cậu, chỉ có thể quyết định, phải sớm xử lý xong chuyện ở đây, mau chóng trở về.
Tô Ý Nhiên nhìn thấy biểu cảm của anh Đình, cũng biết mình đã khiến đối phương lo lắng. Cậu cúi đầu, cảm thấy mình đã làm sai: "Xin lỗi, sau này sẽ không làm anh lo lắng nữa."
Cố Uyên Đình nhìn thấy cậu như vậy thì mềm lòng, giọng điệu dịu dàng hơn: "Không phải không cho em ăn," hắn dừng một chút, "Chỉ là răng mới khỏi, tạm thời chưa được, đợi một thời gian ngắn nữa nhé, Nhiên Nhiên."
Tô Ý Nhiên ngoan ngoãn gật đầu: "Biết rồi ạ."
Anh Đình sao giống quỷ thần vậy, ở nước ngoài mà còn có thể biết tất cả mọi chuyện... Lần này Tô Ý Nhiên dù muốn ăn kẹo, cũng không dám ăn trộm...
Tô Ý Nhiên cũng nghĩ đến vụ đau răng phải vào bệnh viện, được nhắc nhở, cậu lại nhớ tới có chuyện quên nói cho anh Đình.
Tô Ý Nhiên: "Đúng rồi, anh còn nhớ trước đó Tiền Tiểu Minh mời em đi họp lớp không? Hai ngày trước cậu ấy nhắn tin cho em biết, nói buổi họp đã được ấn định vào cuối tuần sau, nhưng đáng tiếc anh không có ở nhà, không thể đi cùng em được."
Cố Uyên Đình theo bản năng nhíu mày: "Em cũng đừng đi." Hắn không hy vọng Tô Ý Nhiên có bất kỳ liên quan gì với tất cả những gì thuộc về nguyên chủ.
Tô Ý Nhiên không biết Cố Uyên Đình đang suy nghĩ gì, cậu cảm thấy lạ: "Tại sao không đi chứ, em đã đồng ý rồi, cuối tuần sau sẽ đến, vừa vặn gặp lại bạn cũ nữa, em đã lâu không liên lạc với họ."
Cố Uyên Đình không có lý do chính đáng để ngăn cản cậu, đành phải chấp nhận.
Hai người lại trò chuyện hơn nửa tiếng, Tô Ý Nhiên buồn ngủ, nói ngủ ngon rồi cúp máy.
Tô Ý Nhiên biến mất trên màn hình, Cố Uyên Đình nhìn chằm chằm điện thoại di động một lúc, rồi đặt điện thoại vào ngực.
Hắn quay đầu mở máy tính ra, như mấy ngày qua, lúc một thân một mình, vừa thỉnh thoảng nhìn Nhiên Nhiên qua camera, vừa bắt đầu bận rộn tối mắt tối mũi.
Rất nhanh, đã đến ngày tụ họp cuối tuần.
Một tuần này, cửa hàng của Tô Ý Nhiên rất nổi tiếng.
Bánh lấm lem hot khắp mạng, mỗi ngày đều có người xếp hàng dài đến mua, bởi vì nổi tiếng trên diện rộng, không chỉ những người vốn thích đồ ngọt, mà rất nhiều du khách từ nơi khác đến du lịch, mấy ngày nay đều cố ý đến xếp hàng.
Mỗi ngày chỉ bán một trăm chiếc bánh lấm lem, chưa đến hai giờ là bán hết sạch, đồng thời kéo theo các loại đồ ngọt khác trong cửa hàng, việc kinh doanh càng ngày càng tốt, danh tiếng cũng càng ngày càng vang xa.
Tô Ý Nhiên cải tạo khu chức năng trong cửa hàng một chút, trước đây khu chức năng có một giá sách, trên đó đặt rất nhiều sách, để khách có thể vừa đọc sách vừa thưởng thức đồ ngọt, nhưng bây giờ thì khác. Hiện tại, Tô Ý Nhiên đã biến khu chức năng thành khu vườn nhỏ, trồng rau.
Trước đó hành động trồng rau trong tiệm của cậu bị rất nhiều cư dân mạng chê bai, sau đó Tô Ý Nhiên suy nghĩ một chút, quyết định phát triển điều này trở thành nét đặc sắc của tiệm...
Mỗi một khoảng thời gian, cửa hàng và trên Weibo đều tiến hành rút thăm trúng thưởng, người trúng giải có thể nhận một chậu hoa hoặc một chậu rau ăn được trồng trong cửa hàng, đặt tên cho nó, và nó sẽ được chăm sóc tỉ mỉ. Khi hoa tươi rau xanh trưởng thành, sẽ được vận chuyển đến nhà người trúng thưởng bằng chuyển phát nhanh.
Một chậu hoa hay một chậu rau ăn được tuy rằng không đáng giá, thế nhưng loại cảm giác tâm nguyện và thực vật cùng đồng thời sinh trưởng, làm rất nhiều người cảm thấy rất mới mẻ độc đáo và thú vị. Tuần này đã tổ chức một lần hoạt động rút thưởng, tiếng vang rất nhiệt liệt.
Live stream tuy rằng bởi vì cậu quá bận, cho nên cứ cách hai ngày lại thất hẹn với khán giả một lần, nhưng khán giả vẫn luôn rộng lượng bỏ qua cho cậu, thật sự rất hiền lành.
Hơn nữa theo Bánh ngọt Nhất Thính cùng bánh lấm lem hot trên Internet, phòng stream được quan tâm cũng càng ngày càng nhiều, số người theo dõi tăng lên như tên lửa, ngày hôm qua, số người theo dõi phòng stream của cậu mới vừa đột phá năm triệu.
Đây là một lần đột phá chưa từng có trong giới livestream mục sinh hoạt của Táo Tây live stream. Học tỷ đã giới thiệu cậu vào ngành livestream hôm qua rất kích động gọi điện thoại chúc mừng cậu, nhưng mới trò chuyện một hồi, học tỷ lại đột nhiên nhớ tới còn có việc, vội vàng cúp máy.
Sự nghiệp phát triển rất thuận lợi, bước tiếp theo là xây dựng thêm cửa hàng. Những ngày qua tâm trạng Tô Ý Nhiên đều rất tốt, điều đáng tiếc duy nhất là, anh Đình không ở bên cạnh, tuy rằng mỗi ngày đều gọi điện video, thế nhưng cảm giác vẫn không giống như vậy.
Như buổi họp lớp hôm nay, anh Đình không có cách nào đi cùng cậu.
Buổi họp lớp được ấn định vào buổi tối, trong nhà hàng cao cấp năm sao.
Tô Ý Nhiên cùng Cố Uyên Đình học cùng nhau từ cấp hai lên cấp ba, chỉ là có một giai đoạn bị chia lớp do phân khối. Đại bộ phận mọi người bắt đầu từ cấp hai đã là bạn học cùng lớp, tổng thể quan hệ đều rất hòa hợp.
Tô Ý Nhiên đã nhiều năm chưa từng gặp lại những người bạn học cũ này, vẫn rất mong chờ buổi họp lớp này.
Cậu dựa theo địa chỉ Tiền Tiểu Minh cho mình, đến nhà hàng, hội trường ở tầng mười hai. Cậu từ trong thang máy đi ra, đang không biết hội trường bên trái hay bên phải, thì đã thấy Tiền Tiểu Minh từ bên phải hành lang đi tới.
Tiền Tiểu Minh nhìn thấy cậu, mắt sáng lên: "Cậu đến rồi! Đang định đi đón cậu đó, mau tới mau tới, ở bên này." Hắn lại nhìn phía sau Tô Ý Nhiên một chút, hơi nghi hoặc: "À, Cố Uyên Đình không tới hả?"
Tô Ý Nhiên gật gật đầu: "Anh ấy đi công tác ở nước ngoài, không tới được."
Tiền Tiểu Minh tỏ ra là đã hiểu: "Bình thường thôi mà," hắn dẫn Tô Ý Nhiên vào hội trường, "Tất cả mọi người đều bận, có hai bạn học cũng bởi vì công việc, không tới được."
Lần tụ họp này, chủ yếu là những người làm việc ở thành phố A tụ họp một lần, phần lớn đều là bạn học cấp ba, cũng có bạn học cấp hai trước khi chia lớp. Thành phố A là thành phố trong tỉnh, phát triển cũng không tồi, mức lương trong toàn quốc cũng coi như đứng đầu, cho nên bạn học lựa chọn làm việc tại thành phố A vẫn rất nhiều.
Tô Ý Nhiên đến hội trường, ở bàn tiệc đã có khá nhiều người ngồi, nhìn thấy cậu vào, đều đồng loạt quay đầu nhìn cậu, đã có người nhận ra cậu, rất ngạc nhiên và vui mừng: "Tô Ý Nhiên?"
Lúc này, một người đàn ông có mái tóc hói kiểu Địa Trung Hải từ phía sau hội trường đi ra, nhìn thấy Tô Ý Nhiên, cười đi tới chào hỏi cậu: "Tô Ý Nhiên à, đã lâu không gặp, hoan nghênh cậu tới!"
Tô Ý Nhiên không nhận ra hắn, nghi hoặc nhìn Tiền Tiểu Minh bên cạnh, người đàn ông xa lạ đã cười nói với cậu: "Tớ là Tôn Tiểu Cương đây! Cậu không nhớ ra à, ha ha! "
Tô Ý Nhiên: "...???"
Tô Ý Nhiên cười gượng gạo: "À à à Tôn Tiểu Cương sao, nhận ra nhận ra, đã lâu không gặp..."
Căn bản là không nhận ra được! Cậu nhớ tới Tôn Tiểu Cương năm đó là lớp trưởng, tuy rằng không thể nói đẹp trai cỡ nào, thế nhưng cũng rất tươi sáng và đoan chính, hơn nữa tính cách thẳng thắn, thích giúp đỡ mọi người, rất được hoan nghênh trong đám bạn học.
Hơn nữa cậu nhớ không lầm, Tôn Tiểu Cương năm nay vẫn chưa tới hai mươi lăm tuổi... Tô Ý Nhiên không nhịn được liếc nhìn kiểu tóc hói Địa Trung Hải trên đỉnh đầu của Tôn Tiểu Cương.
Cũng không biết những năm này hắn đã trải qua những gì...
Tôn Tiểu Cương cũng biết vấn đề của mình, cười xoa xoa cái trán hói của mình: "Aiz, sau khi tốt nghiệp làm lập trình viên, thật sự là quá khổ, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, ngày nào cũng thức đêm tăng ca, đầu hói hết cả rồi. Không nói nữa, một giọt nước mắt chua chát."
Tôn Tiểu Cương nói khiến các bạn học đồng cảm, tất cả mọi người đồng loạt bắt đầu than phiền về áp lực công việc lớn, hoặc là chứng thức đêm kéo dài dẫn đến tóc mỏng dần.
Biểu cảm của Tô Ý Nhiên cũng dần dần trở nên nghiêm túc hơn, thỉnh thoảng hùa theo vài câu.
Theo thời gian trôi qua, các bạn học đến họp lớp dần dần đông đủ, bầu không khí dần dần trở nên nhiệt tình.
Không ít bạn học biết cậu và Cố Uyên Đình đã kết hôn rồi, đồng loạt nói: "Năm đó tớ đã biết, hai người các cậu nhất định sẽ kết hôn."
Có bạn học không biết chuyện này: "Thật không ngờ mà, hai người các cậu năm đó là nhân vật nổi tiếng của trường mình, vậy mà lại thành đôi," sau đó suy nghĩ một chút lại gật đầu, "Bất ngờ nhưng cũng hợp lý."
Lời tương tự Tiền Tiểu Minh cũng đã nói, Tô Ý Nhiên không nghĩ đến nhiều bạn học đều nghĩ như vậy, lẽ nào cậu và anh Đình thật sự biểu hiện rõ ràng như vậy sao? Lúc đó cũng chưa xác định quan hệ mà.
Thấy Tô Ý Nhiên vẻ mặt ngơ ngác, có một bạn học nữ cảm thấy buồn cười, giải thích cho cậu: "Năm đó tớ chỉ nói với cậu vài câu, đã bị Cố Uyên Đình tên kia đe dọa nhắc nhở, còn bị dọa khóc!" Bây giờ nghĩ lại, cảm giác là khi đó tuổi còn nhỏ, nhát gan quá, tùy tiện vài câu đã bị dọa khóc, cũng thật buồn cười.
Cô vừa nói, lập tức có bạn học nữ hùa theo: "Tớ cũng thế!"
"Tớ nữa..."
"Hóa ra các cậu cũng bị dọa khóc..."
...
Cuối cùng ngay cả Tiền Tiểu Minh bên cạnh cũng lặng lẽ giơ tay, một nam tử hán cao một mét tám cũng đau khổ nói: "Tớ cũng thế."
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình. Anh đã làm những gì vậy.