30. Chương 30: Đổ vỏ

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên không ngờ Cố Uyên Đình lại lén lút làm những chuyện như vậy sau lưng mình.
Bắt nạt bạn học, còn làm người ta khóc, quả thực là có hơi quá đáng.
Tô Ý Nhiên cảm thấy rất hổ thẹn, vội vàng xin lỗi các bạn học: "Xin lỗi, tớ không biết anh ấy từng làm những chuyện như vậy, tớ thay anh ấy xin lỗi các cậu."
Về nhà cậu nhất định phải tìm Cố Uyên Đình hỏi cho ra nhẽ, còn phải bảo anh ấy đến xin lỗi mọi người, chuyện này sẽ để lại vết sẹo tâm lý lớn đến mức nào chứ?
Cô bạn học đầu tiên thấy vẻ mặt hổ thẹn của Tô Ý Nhiên thì ngược lại cảm thấy ngượng ngùng: "Không sao đâu, bây giờ nhớ lại thấy cũng vui mà, ha ha."
Một bạn học khác nói: "Đã qua nhiều năm như vậy, nghĩ lại cũng chẳng có gì, nhưng mà hôm khác phải bảo lão Cố nhà cậu mời mọi người chúng tớ một bữa cơm đó nha."
Tô Ý Nhiên vội vàng đồng ý, hẹn sẽ tìm thời gian thích hợp để cậu và Cố Uyên Đình mời mọi người đi ăn một bữa.
Chuyện này tạm lắng xuống, các bạn học nhớ lại những chuyện năm đó của Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình, ai nấy đều thấy đồng cảm, liền nhao nhao kể lể:
"Khi đó hai người hot boy của trường các cậu đi đâu cũng dính lấy nhau, đẹp đôi đến không thể rời mắt, mỗi ngày đều làm cho trường chúng ta như một bộ phim thần tượng học đường vậy."
"Cố Uyên Đình nhìn cậu như che chở đồ ăn, không cho bất kỳ ai lại gần."
"Cố Uyên Đình thì ôn nhu, kiên nhẫn đủ kiểu với cậu, còn đối với những bạn học khác thì ngay lập tức trở nên lạnh lùng như băng, như biến thành người khác vậy."
"Thật ra tớ đã lén lút 'đẩy thuyền' cặp đôi hai cậu rất lâu rồi đó, ha ha ha ha."
"Tớ còn từng nhìn thấy Cố Uyên Đình lén lút xé thư tình trong ngăn bàn của cậu rồi ném đi..."
...
Tô Ý Nhiên: "..."
Mọi người bàn tán sôi nổi.
Tiền Tiểu Minh ngồi bên cạnh cậu lúc này có vẻ hơi trầm mặc. Tô Ý Nhiên nhớ lại trước đây cậu từng có quan hệ rất tốt với Tiền Tiểu Minh, nhưng đột nhiên lên lớp 11 thì quan hệ hai người trở nên nhạt nhẽo, lẽ nào cũng là vì...
Tô Ý Nhiên hổ thẹn nhìn Tiền Tiểu Minh: "Lúc đó anh Đình... Cố Uyên Đình anh ấy —— "
Tiền Tiểu Minh theo bản năng sờ sờ cổ mình, sau đó cười khẽ lắc đầu: "Cũng không có gì, sau đó cậu ấy cũng đã bồi thường cho tớ rồi."
Trên thực tế, hắn biết nhiều hơn so với những bạn học bình thường khác.
Chỉ là hắn lúc đó có quan hệ hơi tốt hơn một chút với Tô Ý Nhiên, đã bị Cố Uyên Đình bóp cổ nhắc nhở, thậm chí gia đình cũng chịu ảnh hưởng. Có một thời gian, trong lòng hắn còn có chút giận lây sang Tô Ý Nhiên.
Sau khi hắn giữ khoảng cách với Tô Ý Nhiên, Cố Uyên Đình đã bồi thường cho gia đình hắn, hắn dần dần cũng không còn để tâm nữa, ngược lại bắt đầu lo lắng cho Tô Ý Nhiên. Nhưng hắn không dám can thiệp.
Tiền Tiểu Minh nghĩ đến hình ảnh lần trước gặp, Cố Uyên Đình và Tô Ý Nhiên nắm tay nhau, hắn liền yên tâm.
Hắn nói với Tô Ý Nhiên: "Lần trước tớ gặp được cậu và Cố Uyên Đình, thấy hai người các cậu hạnh phúc, Cố Uyên Đình cũng trở nên bình thường hơn rất nhiều, tớ thực sự thở phào nhẹ nhõm, ha ha."
Tô Ý Nhiên: "..." Hóa ra trong mắt người khác, anh Đình không bình thường chút nào...
Là cậu hiểu về anh Đình quá ít sao? Không đủ quan tâm anh ấy sao?
Lúc học cấp ba, việc học nặng nề, bài vở chất chồng, hơn nữa thành tích học tập của anh Đình không tốt, cậu mỗi ngày đều phải dành chút thời gian phụ đạo bài tập cho anh ấy, thời gian rảnh vốn không có bao nhiêu.
Cậu và phần lớn bạn học đều là mối quan hệ bạn bè bình thường, nhưng không thân thiết sâu sắc với ai, với Tiền Tiểu Minh cũng chỉ là quan hệ tương đối tốt, thường xuyên trò chuyện, nhưng không chú ý tới, có lẽ cậu đã bị cả tập thể "xa lánh" mà không hay biết.
Tô Ý Nhiên tự hỏi lòng mình.
Lúc này, cửa hội trường mở ra, một người đàn ông mặc vest lịch lãm, giày da bóng loáng, đeo kính bước vào, chào hỏi mọi người: "Ngại quá, có chút việc bận nên đến muộn."
Mọi người nhao nhao quay đầu nhìn lại, có người nhận ra hắn: "Hàng Tử Khôn?"
Mọi người xì xào bàn tán sôi nổi, Tiền Tiểu Minh ở bên cạnh nói với Tô Ý Nhiên: "Không ngờ cậu ta cũng đến."
Tô Ý Nhiên mơ hồ nhớ đến cái tên Hàng Tử Khôn này, nhưng không có ấn tượng đặc biệt. Tiền Tiểu Minh nói: "Nghe nói Hàng Tử Khôn lên đại học đã tự mình mở công ty, đến bây giờ cũng đã có doanh thu vài triệu. Lớp trưởng cũng mời cậu ta bằng được."
Lớp trưởng Tôn Tiểu Cương chính là người tổ chức buổi họp lớp lần này.
Tiền Tiểu Minh cảm khái nói: "Khi đó Hàng Tử Khôn ở trong lớp chẳng hề nổi bật chút nào, thật không ngờ lại có ngày hôm nay."
Tô Ý Nhiên nghe hắn nói vậy, cũng mơ hồ có chút ấn tượng. Lúc đó Hàng Tử Khôn đúng là không có gì đáng chú ý, vẫn luôn ngồi ở góc lớp, không có điểm gì đặc biệt, chỉ là một bạn học bình thường, cậu và đối phương cũng không hề có giao tiếp gì.
Lớp trưởng Tôn Tiểu Cương nhìn thấy Hàng Tử Khôn đến, vội vàng đứng lên đón tiếp, mời hắn vào chỗ.
Hàng Tử Khôn đến, liếc thấy Tô Ý Nhiên, khóe miệng khẽ nhếch, nụ cười nửa miệng: "Ồ, Tô Ý Nhiên cũng đến à?" Hắn nhìn quanh hội trường một vòng, rồi nhìn Tô Ý Nhiên, "Sao vậy, Cố Uyên Đình nhà cậu không đến sao?"
Tô Ý Nhiên nói: "Anh ấy gần đây đi công tác, không có thời gian đến đây."
Hàng Tử Khôn gật gật đầu, ngữ khí mang theo chút châm chọc: "Giỏi thật, người bận rộn mà."
Bạn học bên cạnh thấy bầu không khí có gì đó không ổn, vội vàng đến bắt chuyện với Hàng Tử Khôn, làm dịu không khí.
Hàng Tử Khôn kéo ghế, ngồi xuống bàn của Tô Ý Nhiên, cách hai bạn học với Tô Ý Nhiên.
Phần lớn bạn học đối với nhân sĩ thành công như Hàng Tử Khôn đều rất khách khí, một số ít bạn học cảm thấy xa lạ. Một bàn người trò chuyện, còn có bạn học ở bàn khác đến mời Hàng Tử Khôn uống rượu.
Hàng Tử Khôn rất khiêm tốn: "Cũng chẳng có gì, chỉ là mở công ty nhỏ, miễn cưỡng sống tốt chút thôi." Hắn nhìn Tô Ý Nhiên, "Tô Ý Nhiên thì sao? Cậu và Cố Uyên Đình nhà cậu mấy năm qua thế nào? Bây giờ đang làm chức vụ gì?"
Tô Ý Nhiên nói: "Anh ấy làm việc ở Tài chính Vị Hoa, tôi mở một cửa hàng đồ ngọt, mọi người rảnh rỗi có thể tới nếm thử."
Hàng Tử Khôn gật gật đầu: "Tài chính Vị Hoa, một trong năm trăm tập đoàn hàng đầu thế giới, được làm nhân viên ở đó, cũng không tệ, cứ cố gắng nhé."
Tô Ý Nhiên mỉm cười nhẹ, không đáp lời.
Cô bạn học nữ bên cạnh thích ăn đồ ngọt, vội vàng hỏi cậu: "Cậu mở tiệm ở đâu thế? Tên là gì? Lúc nào tớ rủ bạn bè cùng đi ủng hộ."
Tô Ý Nhiên nói: "Ở đường Đồng Phúc, tên là Bánh ngọt Nhất Thính, mọi người tới thì sẽ có ưu đãi đặc biệt cho."
Cô bạn học nữ mở to hai mắt: "Bánh ngọt Nhất Thính?"
Những bạn học khác nghe thấy, kinh ngạc, nhao nhao nhìn Tô Ý Nhiên: "Bánh ngọt Nhất Thính? Cái tiệm Bánh ngọt Nhất Thính trên mạng đó hả?"
Tô Ý Nhiên gật gật đầu, cười cười: "Tất cả mọi người có thể tới nếm thử, tớ sẽ giảm giá đặc biệt cho các cậu."
Các bạn học không giữ được bình tĩnh, những ngày gần đây, Bánh ngọt Nhất Thính và món bánh bẩn đang làm mưa làm gió trên mạng, bọn họ thế nào cũng không nghĩ tới, cửa hàng này lại là do bạn cấp ba của mình mở!
Tiền Tiểu Minh bên cạnh đã sớm biết, lúc này rất bình tĩnh gật gật đầu khoe khoang: "Tớ đi ăn rồi, ăn cực kỳ ngon, tớ giới thiệu cho các cậu đó."
Các bạn học hứng thú bàn tán sôi nổi, đặc biệt là cô bạn học nữ thích đồ ngọt kia, chỉ thiếu điều mắt sáng rực nhìn Tô Ý Nhiên: "Bánh bẩn của cậu có thể bán cho tớ một cái không? Cuối tuần trước tớ đi xếp hàng mà không mua được!"
Sau khi nổi tiếng, phần lớn thời gian Tô Ý Nhiên đều ở trong bếp làm đồ ngọt với mấy nhân viên khác, cho nên cô bạn học nữ cũng chưa thấy Tô Ý Nhiên.
Tô Ý Nhiên cười đồng ý. Các bạn học nhao nhao nói chuyện với Tô Ý Nhiên đều chìm đắm trong sự phấn khích vì bạn học trung học của mình lại là người nổi tiếng trên Internet, Hàng Tử Khôn trong lúc nhất thời bị lãng quên.
Hàng Tử Khôn xoay ly rượu, mời rượu Tô Ý Nhiên: "Ông chủ Tô không tồi nhỉ, mở cửa hàng đồ ngọt hiện tại quy mô đến đâu rồi? Có cần tôi đầu tư không?"
Tô Ý Nhiên mỉm cười, không nâng ly: "Vẫn ổn, không cần đâu, lát nữa tôi phải lái xe, không uống rượu." Hàng Tử Khôn này lúc nào cũng châm biếm, trong ấn tượng của Tô Ý Nhiên, trước đây cậu cũng không có giao tiếp gì với Hàng Tử Khôn, không hiểu vì sao lại như vậy.
Hàng Tử Khôn đang định chuốc rượu, lớp trưởng Tôn Tiểu Cương ở một bàn khác lúc này đứng lên, tuyên bố với các bạn học, bắt đầu phần phát biểu trong tiệc.
Các bạn học bắt đầu theo quy trình, phát biểu, chơi trò chơi, biểu diễn, trong hội trường rất náo nhiệt, cứ thế náo nhiệt đến hai, ba tiếng, buổi họp lớp này mới kết thúc.
Rất nhiều bạn học vẫn còn nuối tiếc, chuẩn bị đi hát karaoke.
Tiền Tiểu Minh hỏi Tô Ý Nhiên có đi không, Tô Ý Nhiên lắc lắc đầu: "Tớ không đi được, còn phải về tiệm có chút việc."
Nhưng thật ra là bởi vì, anh Đình vẫn luôn tương đối phản đối cậu đi quán bar hoặc hát karaoke. Trước đây lúc lên đại học, cậu và bạn học đi, bị anh Đình quậy loạn, mặc dù không nổi giận với cậu, vẫn rất ôn nhu, nhưng cậu thấy anh Đình liều mạng kiềm chế mình cũng khó chịu.
Cậu cũng không phải là không đi không được, có cũng được mà không có cũng được, vẫn nên chiều ý anh Đình một chút.
Các bạn học đều chuẩn bị rời đi, có người dự định về nhà, có người chuẩn bị đi tăng hai, có mấy người cảm xúc phong phú còn mượn rượu giải sầu. Tô Ý Nhiên trao đổi thông tin liên lạc với phần lớn bạn học, rồi chuẩn bị rời đi.
Lúc rời khỏi cửa hội trường, Hàng Tử Khôn không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh cậu, ghé sát tai cậu thì thầm một cách bí ẩn: "Cậu biết vì sao Ngô Lam Lam lại chuyển trường không?"
Ngô Lam Lam?
Tô Ý Nhiên sững sờ, chưa kịp phản ứng, đã thấy Hàng Tử Khôn cười khẩy với cậu, rồi đi thẳng về phía trước.
Trên đường lái xe về, Tô Ý Nhiên luôn nghĩ đến Hàng Tử Khôn.
Ngô Lam Lam là cô gái ngồi trước ghế cậu, chuyển vào lớp sau khi chia khối.
Ngô Lam Lam dung mạo rất xinh đẹp, nhanh chóng trở thành hoa khôi của lớp họ. Vì ngồi trước cậu, nên Tô Ý Nhiên và Ngô Lam Lam dần dần quen thân.
Nhưng bởi vì cậu thường xuyên phải giúp anh Đình có thành tích kém phụ đạo bài tập, giảng bài cho hắn, hơn nữa việc học của mình khá bận rộn, cho nên tổng cộng cũng không trò chuyện nhiều với Ngô Lam Lam, nói thân cũng không phải đặc biệt thân thiết.
Sau đó chưa tới một năm, Ngô Lam Lam đã chuyển trường đi.
Tô Ý Nhiên không nghĩ ra lời Hàng Tử Khôn nói, nhưng cậu liên tưởng đến hôm nay trong buổi họp lớp nhiều bạn học đánh giá về anh Đình...
Không thể nào chứ...
Tô Ý Nhiên không về tiệm, trực tiếp về nhà, gọi điện thoại video cho Cố Uyên Đình.
Chuông điện thoại vừa reo chưa đầy một giây đã được kết nối.
Cố Uyên Đình vừa nhận điện thoại đã hỏi Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên, họp lớp thế nào?" Nghĩ đến hôm nay Tô Ý Nhiên đi họp lớp có liên quan đến nguyên chủ, trong lòng hắn cảm thấy không thoải mái, như vừa ăn phải quả chanh chua lòm.
Tô Ý Nhiên đang suy nghĩ anh Đình đã làm chuyện sai trái, nghe đến câu hỏi thì lấy lại bình tĩnh, cậu suy nghĩ một chút rồi nói: "Ừm... Không giống như em nghĩ lắm, nhưng cũng ổn."
Có thể là bởi vì, tất cả mọi người đã ra xã hội mấy năm, cho dù là bạn học cũ, cũng sẽ dùng cách thức của người trưởng thành để đối xử, khách sáo trò chuyện, không còn đơn thuần như thời học sinh trước đây.
Nhưng cũng không thể phủ nhận hoàn toàn, Tô Ý Nhiên còn nói: "Gặp được vài bạn học trước đây quan hệ không tệ, trò chuyện rất vui vẻ."
Tất cả mọi người đều được xã hội mài giũa, có người thay đổi hoàn toàn, có người thay đổi một nửa, có người chẳng thay đổi gì. Thay đổi hay không thay đổi, mỗi kiểu đều có cái hay riêng.
Trò chuyện vui vẻ ư? Trò chuyện về chuyện gì? Cố Uyên Đình suy nghĩ.
... Chuyện quá khứ sao? Cố Uyên Đình trong im lặng đầy chua chát, cuối cùng không hỏi câu đó.
Tô Ý Nhiên nghĩ đến chính sự, sắp xếp lại lời lẽ, tổng hợp các lời tố cáo của bạn học trong buổi họp lớp một lần, cuối cùng cau mày, nhìn Cố Uyên Đình: "Sao anh có thể làm như thế? Còn lén em đi làm, dọa khóc các bạn học, anh như vậy khác gì kẻ bắt nạt đâu?"
Cố Uyên Đình: "..."
"..."
Cố Uyên Đình không thể suy nghĩ Tô Ý Nhiên đã trò chuyện gì với bạn học, hắn cắn răng: "Anh ta... Anh lúc đó làm như thế với em?"
Tô Ý Nhiên nghe Cố Uyên Đình hiểu lầm, giải thích: "Không phải làm như thế với em, mà là anh không thể làm như vậy với các bạn học của chúng ta."
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình nhắm mắt, chỉ cần vừa nghĩ tới Nhiên Nhiên thời niên thiếu bị nguyên chủ khống chế như vậy, ngọn lửa trong lòng không cách nào kiềm chế được.
Cái tên thần kinh nguyên chủ này, không thể nào tha thứ.
Tác giả có lời muốn nói:
【 (tiểu kịch trường) Thính Thính: Lớn như vậy! Một cái vỏ to đùng như thế!!!! Oan ức vác trên lưng.jpg ghen tị.jpg phẫn nộ.jpg 】