Chương 3: Một tôi khác

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tô Ý Nhiên sờ soạng vài lần rồi rụt tay về, cậu nhíu mày: "Cả quần áo bên trong cũng ướt." Lo lắng, cậu vội vàng đẩy Cố Uyên Đình vào phòng tắm: "Nhanh đi tắm nước nóng để xua tan khí lạnh."
Cố Uyên Đình không kịp đề phòng, bị cậu đẩy lùi hai bước, rồi dừng lại bất động: "Không cần, chỉ là mưa nhỏ thôi."
Tô Ý Nhiên đẩy hai lần không được, bèn dỗ dành hắn: "Anh Đình, anh mà bị cảm em sẽ lo lắm. Đi nào, ngoan nào, nha."
Giọng cậu mềm mại.
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình bước vào phòng tắm.
Tô Ý Nhiên thấy hắn chịu nghe lời, yên tâm quay lại bếp tiếp tục nấu cơm.
Cậu nấu xong bữa ăn, bưng lên bàn và lấy đĩa giữ ấm.
Chỉ một lát sau, Cố Uyên Đình tắm xong bước ra, Tô Ý Nhiên theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Cố Uyên Đình để trần nửa thân trên, cơ bắp vùng eo săn chắc. Sau khi tắm, những giọt nước từ tóc hắn chảy xuống, lướt dọc theo cơ thể cường tráng, uốn lượn qua cơ bụng tám múi rồi biến mất trong chiếc khăn tắm quấn quanh hạ thân.
Hormone dâng trào, Tô Ý Nhiên không tự chủ nuốt nước bọt, chân mềm nhũn.
"Anh, anh anh anh mau vào phòng ngủ mặc quần áo đi!" Mặt cậu đỏ bừng, tim đập thình thịch, luống cuống đẩy Cố Uyên Đình vào phòng ngủ. Nhân lúc hỗn loạn, cậu còn tranh thủ sờ một cái vào cơ bụng hắn.
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình vào phòng ngủ thay quần áo, Tô Ý Nhiên mới dần bình tĩnh lại.
Nghĩ lại thì thấy thật mất mặt. Đã kết hôn lâu như vậy rồi mà nhìn thấy cơ thể anh Đình vẫn bị mê hoặc đến thần trí không rõ, ngây ngất, suýt chút nữa không thể nhấc chân nổi.
Tô Ý Nhiên tự trách mình một lát, thì Cố Uyên Đình đã thay xong quần áo bước ra.
Cậu thấy Cố Uyên Đình vừa chỉnh lại cổ áo khoác vừa bước ra, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi hắn: "Đúng rồi, anh có mặc quần giữ ấm không đấy?"
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên nhìn Cố Uyên Đình một lát, biết ngay là hắn không mặc. Cậu lại hỏi: "Sáng nay anh cũng không mặc quần giữ ấm đấy chứ?"
Cố Uyên Đình đột nhiên cảm thấy căng thẳng: "..."
Tô Ý Nhiên biết ngay rồi, quả nhiên là không mặc. Cậu dùng ánh mắt trách cứ nhìn hắn.
Cố Uyên Đình không hiểu sao lại cảm thấy tay chân luống cuống, đứng một lát ở cửa phòng ngủ như bị phạt. Cuối cùng, hắn quay đầu một lần nữa bước vào phòng ngủ: "... Tôi sẽ mặc quần giữ ấm vào."
Tô Ý Nhiên hài lòng. Chờ Cố Uyên Đình mặc xong bước ra, cậu kéo hắn ngồi xuống ghế sofa, cầm khăn bông khô lau tóc cho hắn.
Vừa lau, cậu vừa không nhịn được thao thao bất tuyệt giáo huấn hắn, chẳng hạn như: "Tuy anh không thích mặc quần giữ ấm nhưng không thể tùy hứng, vẫn phải mặc chứ", "Sáng sớm anh còn bị cóng đến đau chân, sao lại không biết yêu quý cơ thể mình như vậy", "Anh mà cứ thế này thì lúc lớn tuổi sẽ thế nào" vân vân.
Cậu biết anh Đình từ trước đến nay vẫn không thích mặc quần giữ ấm. Cứ mỗi khi đến mùa, cậu lại phải nhìn chằm chằm hắn mới chịu mặc vào, thật sự khiến người ta buồn phiền.
Cố Uyên Đình yên lặng lắng nghe, cảm nhận được cảm giác mềm mại trên đầu khi chiếc khăn mặt lau chùi. Có lẽ là vì mặc thêm một chiếc quần giữ ấm, hắn cảm thấy cơ thể dường như thật sự ấm hơn một chút.
Mãi đến lúc ăn cơm, Tô Ý Nhiên vô tình hỏi hắn một câu: "Đúng rồi, vừa nãy anh ra ngoài đi đâu thế?"
Cố Uyên Đình dường như bị đánh thức, cảm giác ấm áp trên người dần rút đi từng chút một. Hắn nghĩ đến mục đích mình ra ngoài, khôi phục giọng nói nhàn nhạt: "Đi dạo tùy tiện thôi."
Tô Ý Nhiên chỉ thuận miệng hỏi, nghe hắn nói vậy, cho rằng hắn ra ngoài giải sầu nên không hề nghi ngờ.
Cố Uyên Đình nghĩ đến chuyện buổi sáng, ăn uống không yên lòng, rồi vào thư phòng.
Sáng nay, hắn thực ra đã đến Bệnh viện Đệ nhất Trung tâm thành phố.
Xác định xung quanh mình không có bất kỳ ai giám sát, nghe lén hay theo dõi, hắn bắt taxi đến bệnh viện làm các loại kiểm tra. Kết quả kiểm tra phải hai ngày nữa mới có.
Trên đường đi và về, hắn quan sát thành phố này.
Nơi này là thành phố A. Trong ấn tượng của hắn, trước đây thành phố A là một thành phố du lịch loại hai. Sau đó, nhờ được nhà nước hỗ trợ mạnh mẽ và một lượng lớn vốn đầu tư đổ vào, thành phố A phát triển mạnh mẽ. Trong vòng vài năm, thành phố đã hoàn thành việc nâng cấp cơ sở hạ tầng, chuyển mình thành thành phố loại một lấy kỹ thuật cao làm chủ đạo, du lịch là thứ yếu.
Hắn từng mở chi nhánh tập đoàn ở thành phố A, đến đây họp vài lần, nên vẫn có chút hiểu biết về kiến trúc thành phố này. Trong đó có một tòa nhà cao tầng, được chính thức khánh thành vào năm thành phố A được xác định là thành phố loại một.
Thế nhưng hiện tại, những tòa nhà cao tầng khác vẫn còn, chỉ có tòa nhà mới xây kia lại không cánh mà bay. Thành phố A trước mắt hắn, trình độ phát triển cũng rõ ràng không phải một thành phố loại một, mà vẫn là một thành phố du lịch loại hai với nhịp độ phát triển chậm rãi.
Hắn cũng gặp đủ loại người qua đường, không có bất cứ điều gì bất thường. Màn hình trên phố lớn, lịch bàn ở bệnh viện, điện thoại di động của người qua đường, tất cả thời gian đều giống như đang nói cho hắn biết, hiện tại quả thật là ngày 28 tháng 10 năm 2020.
Cố Uyên Đình rũ hàng mi dài xuống, mở máy tính xách tay ra tiếp tục viết.
——————
Trong nháy mắt, mấy ngày trôi qua.
Ngày mai, cửa hàng đồ ngọt sẽ khai trương.
Sáng sớm, Tô Ý Nhiên đã đến cửa hàng, quét dọn từ trên xuống dưới một lượt, lau chùi kỹ càng đến nỗi một góc nhỏ cũng không còn một hạt bụi mới chịu dừng tay.
Cậu quét mắt nhìn quanh cửa hàng một vòng, với chút chủ nghĩa hoàn hảo, cậu điều chỉnh vài vị trí trang trí, cuối cùng mới cảm thấy hài lòng.
Hai ngày trước, nguyên liệu cần dùng để làm đồ ngọt cũng đã về. Cậu bắt đầu làm các loại món tráng miệng và bánh ngọt để đặt ở tủ trưng bày và trong tủ lạnh.
Bận rộn như vậy, thoắt cái đã hơn mười hai giờ trưa. Tô Ý Nhiên mới làm xong một nửa, vẫn còn một vài chiếc bánh chưa nướng xong trong lò.
Nếu như bình thường, anh Đình sẽ ở bên cạnh giúp cậu, chỉ một buổi sáng là có thể hoàn thành gần hết.
Đáng tiếc hôm nay anh Đình có việc bận ở bên ngoài.
Tô Ý Nhiên nghĩ, có chút mất mát.
Lúc này, cửa leng keng một tiếng, người giao bảng hiệu cửa hàng đã tới.
Tô Ý Nhiên bỗng cảm thấy phấn chấn, vội vàng ra ngoài đón.
Bảng hiệu cửa hàng này là cậu đã đặt một tuần trước ở một cửa hàng làm bảng hiệu nổi tiếng trong thành phố. Nền màu trắng, xung quanh vẽ vài hình ảnh nghệ thuật thanh tân đơn giản, ở giữa dùng kiểu chữ nghệ thuật viết bốn chữ: "Bánh ngọt Nhất Thính".
Giống như phong cách trang trí tiệm bánh, đi theo lối tiểu thanh tân đơn giản và nghệ thuật.
Tô Ý Nhiên giúp nhân viên cửa hàng bảng hiệu trèo lên thang đặt ngoài cửa tiệm, ngẩng đầu nhìn nhân viên cửa hàng treo bảng lên trên cửa hàng. Nhìn hai chữ "Nhất Thính", cậu đột nhiên nhớ lại tình cảnh lúc đặt tên tiệm.
Hai chữ "Nhất Thính" được lấy từ âm đọc gần giống tên cậu và tên anh Đình(*). Lúc đó, họ vừa mới quyết định cùng kinh doanh cửa hàng đồ ngọt, Tô Ý Nhiên vỗ đầu một cái liền nghĩ ra tên tiệm này. Anh Đình khi ấy còn rất hài lòng và dịu dàng hôn cậu.
(Hài âm là những từ đồng âm hoặc phát âm gần giống nhau, Nhất Thính - yī tīng phát âm gần giống Ý Đình - Yì Tíng)
Bảng hiệu treo xong, Tô Ý Nhiên ký nhận rồi tiễn nhân viên cửa hàng bảng hiệu đi. Một mình cậu đứng ngoài tiệm, ngẩng đầu nhìn bảng hiệu, nhìn hai chữ "Nhất Thính", mỉm cười một lát. Nhớ đến anh Đình gần đây, cậu nhất thời ngây người.
Mấy ngày nay, anh Đình đều rất bận.
Liên tục mấy ngày, buổi sáng Cố Uyên Đình vẫn nhốt mình trong thư phòng bận rộn với máy tính. Cơm trưa cũng không ăn đã ra ngoài, cơm tối cũng không về nhà ăn, luôn ở bên ngoài bận đến rất muộn mới về.
Mấy ngày nay, tổng cộng họ chỉ nói chuyện được vài câu ngắn ngủi.
Tô Ý Nhiên biết Cố Uyên Đình bình thường thỉnh thoảng sẽ đầu tư cổ phiếu, và còn làm cố vấn trên danh nghĩa cho một công ty. Nhưng trước đây hắn chưa bao giờ bận rộn đến thế.
Cậu có chút cô đơn bước vào cửa hàng, tự làm cho mình vài cái bánh ngọt, coi như bữa trưa.
Bánh Serradura, chè dâu tây trân châu, bánh ngọt xoài nhiều lớp, chè khoai dẻo, cậu một hơi ăn sạch toàn bộ. Trong nháy mắt, cậu trở nên đắc ý, cảm xúc thất vọng liền tan biến sạch sành sanh.
Đồ ngọt cứu rỗi nhân loại!
Tô Ý Nhiên tràn đầy nhiệt huyết tiếp tục công việc, vẫn bận đến bốn giờ chiều. Cuối cùng, cậu đã chuẩn bị kỹ càng các món tráng miệng và đồ ngọt cần dùng cho ngày mai, rồi bỏ vào tủ lạnh lớn.
Cậu kiểm tra lại một lần nữa, sửa chữa phương án kinh doanh ngày mai, xác định không có vấn đề gì. Cuối cùng, cậu chụp vài bức ảnh cho tiệm mới, đăng lên vòng bạn bè:
Ngày mai tiệm mới khai trương, ưu đãi cực lớn [ bắn tim ] Các bạn thích đồ ngọt mau tới thưởng thức nha [ hoa mân côi ][ hoa mân côi ] Địa chỉ tại xxxxxxx [ hoa mân côi ] 【 Bánh ngọt Nhất Thính】[ bắn tim ][ bắn tim ]
Đính kèm hai tấm ảnh chụp cửa hàng, sáu tấm các loại đồ ngọt mỹ vị màu sắc hấp dẫn cùng một tấm mã QR của cửa hàng.
Đăng vòng bạn bè xong, Tô Ý Nhiên đóng cửa tiệm. Nghĩ đến Cố Uyên Đình thích ăn xoài, trước khi về cậu còn lấy một hộp pancake xoài, định mang về cho hắn nếm thử.
Lúc này, Cố Uyên Đình đang ở Bệnh viện Đệ nhất Trung tâm thành phố.
Hắn cầm một tờ báo cáo kiểm tra trên tay. Lần trước làm xong các loại kiểm tra, kết quả đã có từ hôm trước, nhưng hắn vẫn bận không có thời gian đến lấy. Mãi đến chiều nay hắn mới rảnh rỗi để đến đây.
Kết quả kiểm tra, mọi thứ đều bình thường.
Không có bệnh não bộ, không có bệnh tâm lý, cơ thể không có bất kỳ dấu vết nào của việc cải tạo. Mọi số liệu đều bình thường.
Ngoài những điều đó, còn có một vài tư liệu bệnh án khác. Cố Uyên Đình từ từ đọc.
Cuối cùng, hắn khép văn kiện lại, rời bệnh viện.
Mấy ngày nay, Cố Uyên Đình đã âm thầm điều tra rất nhiều chuyện. Bên ngoài, mọi thứ đều bị che giấu.
Hắn đích xác đã khởi tử hoàn sinh, trở về năm 2020, năm hắn hai mươi sáu tuổi.
Nhưng không giống kiếp trước, chân trái của hắn không bị tàn phế, chỉ còn lại một chút bệnh vặt không đáng kể.
Hắn cũng không trở lại Cố gia tám năm trước.
Mặt khác, so với dòng thời gian kiếp trước, những kẻ đã hại hắn rơi vào tổ chức ăn mày với hoàn cảnh bi thảm khi còn nhỏ, cùng với tổ chức buôn người kia, đều đã bị triệt phá vào một năm trước.
Kẻ chủ mưu đứng sau đường dây buôn người, cái gọi là "mẹ kế" của hắn, cũng đã sớm vào tù.
Tất cả những điều này, đều là do "hắn" thao túng trong bóng tối.
Mọi thứ đều không giống kiếp trước. Thậm chí, hắn còn kết hôn sớm, gây dựng một gia đình nhỏ thoạt nhìn bình thường.
Ngôi nhà nhỏ, nhưng dường như ấm áp và hạnh phúc.
Lý thuyết thế giới song song, Cố Uyên Đình từng đọc qua.
Lý thuyết thế giới song song, hay còn gọi là lý thuyết thế giới đa chiều, cho rằng cùng một người có thể cùng tồn tại trong các thế giới đa chiều, và sống những cuộc sống khác biệt.
Hắn cuối cùng kết luận, linh hồn của hắn chưa trở lại quỹ đạo vốn có của mình, mà là đi tới một thế giới song song, trở thành "cái tôi" hai mươi sáu tuổi trong thế giới này.
"Nguyên chủ" Cố Uyên Đình của thế giới này, là một phiên bản khác của hắn trong thế giới song song.
Bánh Serradura (hay còn gọi là bánh mùn cưa)
Chè dâu tây trân châu
Bánh xoài nhiều lớp
Chè khoai dẻo