Chương 4: Trái tim rung động

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tám giờ rưỡi tối, Cố Uyên Đình mới trở về nhà nguyên chủ.
Nhấn vân tay, khóa cửa kêu 'tách' một tiếng rồi mở ra. Hắn đẩy cửa vào, vừa mới bước chân vào nhà đã thấy Tô Ý Nhiên đi dép lê từ trong phòng chạy ra, tiếng dép 'bình bịch'. Vừa nhìn thấy hắn, đôi mắt sáng rực, trên môi nở nụ cười rạng rỡ đầy bất ngờ và vui sướng: "Anh đã về rồi!"
Tô Ý Nhiên lao vào lòng Cố Uyên Đình, hai tay ôm lấy eo hắn, hít hà mùi hương quen thuộc từ Anh Đình và vui vẻ nói: "Anh hôm nay về sớm."
Anh Đình mấy ngày nay luôn phải đến mười một, mười hai giờ đêm mới về, hiếm khi về sớm như thế.
Cố Uyên Đình đứng im tại chỗ. Lại nữa rồi, lại là cái cảm giác kỳ lạ này.
Hắn cụp mắt nhìn Tô Ý Nhiên trong lòng, thầm nghĩ nhưng không để tâm.
Tô Ý Nhiên của thế giới này hoàn toàn khác với "Tô Ý Nhiên" mà hắn từng gặp ở kiếp trước, có thể nói là hoàn toàn đối lập.
Đương nhiên, hắn bây giờ cũng hoàn toàn đối lập.
Căn cứ theo điều tra của hắn, quá khứ giai đoạn đầu của nguyên chủ hoàn toàn giống hắn, bước ngoặt bắt đầu khi gặp Tô Ý Nhiên.
Tô Ý Nhiên của thế giới này không phản bội nguyên chủ, cũng không hãm hại nguyên chủ, càng không có những chuyện rắc rối, lộn xộn đó.
Nguyên chủ yêu cậu, kết hôn với cậu, tựa hồ cũng là chuyện rất tự nhiên.
Cố Uyên Đình bị Tô Ý Nhiên ôm, đứng im không nhúc nhích. Hắn lặng lẽ quan sát Tô Ý Nhiên, người có ảnh hưởng lớn nhất đến nguyên chủ.
Sau khi hắn tỉnh lại, chỉ cần đối mặt với Tô Ý Nhiên, sẽ xuất hiện các loại phản ứng không bình thường. Cố Uyên Đình cho rằng đều có thể lý giải.
Hiển nhiên, đây đều là ý thức còn sót lại của nguyên chủ đang quấy nhiễu hắn.
Về phần nguyên chủ đi đâu, vì sao hắn lại chết đi rồi trọng sinh đến thế giới này, đều không quan trọng.
Nếu hắn đã tới, hãy để tất cả trở lại quỹ đạo vốn có của thế giới này.
Tô Ý Nhiên không biết Cố Uyên Đình đang nghĩ gì trong chốc lát. Cậu ôm một lúc rồi buông tay, để Anh Đình vào nhà, vừa lấy dép ở tủ giày cho hắn vừa hỏi: "Đúng rồi, anh ăn cơm ở ngoài rồi hả?"
Cố Uyên Đình trả lời: "Ăn rồi."
Hắn nói xong cũng không để ý tới Tô Ý Nhiên nữa, đổi dép lê rồi tự mình vào thư phòng, đi lướt qua Tô Ý Nhiên.
Tô Ý Nhiên nhận ra được Cố Uyên Đình dường như tâm trạng không tốt. Cậu đoán có thể là hôm nay công việc bên ngoài không thuận lợi.
Cậu đi đi lại lại một vòng trong phòng khách, rồi vào nhà bếp mang ra đĩa bánh pancake xoài vừa mua ở cửa hàng về hôm nay. Anh Đình thích ăn xoài, dùng cái này để dỗ dành anh ấy.
Ăn chút đồ ngọt, tâm trạng có thể khá hơn một chút, đây là có cơ sở khoa học.
Cậu mang pancake xoài vào thư phòng, thấy Cố Uyên Đình đang ngồi trước máy tính, những ngón tay gân guốc rõ ràng thỉnh thoảng gõ bàn phím, vẻ mặt không chút cảm xúc, không biết đang suy nghĩ gì.
Quả nhiên là tâm trạng không tốt.
Tô Ý Nhiên đặt bánh pancake xoài đến trước mặt Cố Uyên Đình, khẽ lắc: "Anh Đình, anh ăn xoài không? Hôm nay em vừa làm ở tiệm, rất ngọt, ăn ngon lắm."
Cố Uyên Đình liếc nhìn, thấy là bánh pancake xoài, xem ra nguyên chủ có khẩu vị giống hắn.
Hắn dời mắt đi chỗ khác, lạnh lùng từ chối: "Không cần."
Tô Ý Nhiên sửng sốt: "Không thấy ngon miệng ạ?"
Anh Đình dường như tâm trạng rất kém. Thấy hắn như vậy, tâm trạng Tô Ý Nhiên cũng không khỏi trùng xuống.
Cậu sờ sờ tóc Cố Uyên Đình, hạ giọng nhẹ nhàng hỏi hắn: "Làm sao thế? Hôm nay ra ngoài gặp phải chuyện gì sao? Công việc không thuận lợi?"
Cậu vẫn cho rằng, Cố Uyên Đình mấy ngày nay đều đến làm thêm ở công ty mà hắn làm cố vấn trên danh nghĩa.
Cố Uyên Đình cảm giác được cảm giác mềm mại trên đỉnh đầu. Trong lòng lại xuất hiện loại cảm giác kỳ lạ mơ hồ kia, hắn biết đây cũng là ý thức còn sót lại của nguyên chủ đang ảnh hưởng đến hắn.
Hắn đẩy tay Tô Ý Nhiên ra, giọng rất lạnh lùng: "Tôi không sao, cậu đi ra ngoài đi."
Tay Tô Ý Nhiên khựng lại giữa không trung. Cậu ngơ ngác, cầm bánh pancake xoài đang để trên bàn lên, cúi đầu đi ra ngoài.
Trông có vẻ đáng thương.
Cố Uyên Đình nhìn chằm chằm máy tính xách tay một lúc, quay đầu nhìn cánh cửa trống không, ngón tay hơi giật một chút.
Rất nhanh, hắn lại tiếp tục nhìn máy tính xách tay.
Con chuột trượt qua lại, hắn nhìn bảng dữ liệu trước mặt, tạm thời không có bất kỳ thao tác nào.
Lúc này, Tô Ý Nhiên lại một lần nữa bước vào. Cố Uyên Đình ngạc nhiên nhìn cậu ấy, cách mới vừa rồi còn chưa quá hai phút.
Tô Ý Nhiên thấy Cố Uyên Đình cau mày, chỉ nhỏ giọng hỏi hắn: "Em đã đặt bánh pancake xoài vào tủ lạnh cho mát, anh muốn ăn không?" Trước đó cậu chỉ đặt nó ở quầy bếp, không bỏ vào tủ lạnh.
Cậu bổ sung, cố gắng dụ dỗ Cố Uyên Đình: "Mát lạnh, ăn ngon hơn so với nhiệt độ bình thường đó."
Cố Uyên Đình nhìn đôi mắt hạnh nhân của cậu, bên trong hiện rõ sự mong đợi.
Khuôn mặt nhỏ trắng nõn trông mềm mại, có loại cảm giác quá dễ bị bắt nạt.
Cố Uyên Đình: "... Đừng làm lạnh, mang vào đây."
Mắt Tô Ý Nhiên sáng lên: "Anh muốn ăn à?"
Cố Uyên Đình: "... Ừ."
Tô Ý Nhiên vội vàng bưng bánh pancake xoài vừa mới lấy từ tủ lạnh ra tới, hai mắt thật to mong đợi nhìn hắn.
Cố Uyên Đình cầm lấy ăn một miếng, vào miệng mềm mại ngọt ngào, vị xoài rất đậm, đúng là ăn ngon.
Tô Ý Nhiên mong đợi hỏi hắn: "Ăn ngon không?"
Cố Uyên Đình: "Ừm."
Tô Ý Nhiên nghe vậy, khóe mắt cong lên, nở nụ cười ngọt ngào.
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên, đột nhiên không thể khống chế, tim đập mạnh.
Tô Ý Nhiên chờ sau khi Cố Uyên Đình ăn xong hỏi hắn: "Tâm trạng có tốt lên chút không?"
Cố Uyên Đình gật đầu.
Tô Ý Nhiên thấy hắn đã thả lỏng hơn nhiều, cậu yên tâm, hỏi hắn: "Hôm nay công việc gặp rắc rối à?"
Cố Uyên Đình: "Không có gì." Thấy Tô Ý Nhiên rõ ràng không tin, hắn bổ sung một câu, "Chỉ là một chút chuyện nhỏ."
Thấy Cố Uyên Đình không muốn nói tỉ mỉ, Tô Ý Nhiên cũng cho rằng đó chỉ là chuyện nhỏ trong công việc, không hỏi sâu thêm nữa.
Dù sao, giữa vợ chồng cũng phải để dành chút không gian riêng tư.
Cậu đổi đề tài: "Ngày mai tiệm Nhất Thính của chúng ta khai trương, anh có rảnh đi không?"
Cố Uyên Đình: "Có chuyện bận, không đi."
Tô Ý Nhiên vốn tưởng rằng Cố Uyên Đình nhất định sẽ đi, nghe vậy không khỏi cảm thấy thất vọng: "Ngày mai thứ sáu, cũng phải bận ạ."
Cố Uyên Đình: "Ừm."
Tô Ý Nhiên thất vọng một lát, suy nghĩ một chút cũng trở lại bình thường: "Không sao, ngày mai mình em làm cũng được, còn có nhân viên làm thêm hỗ trợ."
Cậu biết Cố Uyên Đình đi làm cố vấn trên danh nghĩa, cũng là vì kiếm chút tiền để gia đình có thể trải qua cuộc sống tốt hơn, cậu ra vẻ đã hiểu: "Cũng vì gia đình này."
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên lại trò chuyện với Cố Uyên Đình một lát, thấy Cố Uyên Đình thật sự còn việc bận, không làm phiền hắn nữa, rời thư phòng.
Cậu tắm xong, cầm điện thoại di động lên xem bảng tin bạn bè, nhìn thấy bài đăng về cửa hàng mới của cậu đã có hơn mười lượt thích, còn có hơn hai mươi bình luận:
Có người bày tỏ sự chúc mừng: Ông chủ mở tiệm mới nha! Chúc mừng chúc mừng, khai trương hồng phát! Rảnh rỗi nhất định sẽ ghé qua.
Có người bày tỏ sự 'tổn thương': Bánh ngọt "Nhất Thính", đôi vợ chồng hai cậu lại khoe ân ái 'ngược cẩu', thật sự là quá đủ rồi, cẩu độc thân như tôi chịu không nổi nữa rồi [khóc lớn].
Còn có người nói ngày mai sẽ đến: Tiểu Ý Nhiên của chúng ta mở tiệm mới! Ủng hộ ủng hộ, nhất định phải ủng hộ! Ngày mai vừa vặn cùng bạn thân đi dạo phố, nhất định đến.
Tô Ý Nhiên để ý đến người nói ngày mai sẽ đến, là một học tỷ lúc cậu học đại học, khi đó đã giúp cậu rất nhiều, rất quan tâm cậu, chỉ là xưng hô làm cậu ngại ngùng.
Cậu trả lời mấy bình luận trong đó, trong lòng thầm cầu mong ngày mai tuyệt đối đừng mưa, nếu không sẽ ảnh hưởng đến lượng khách, tiệm mới sẽ khó có được sự mở đầu suôn sẻ.
Ngày hôm sau, ông trời rất ưu ái, trời nắng hiếm thấy.
Tô Ý Nhiên sáng sớm đã tới cửa hàng bánh ngọt. Ngày đầu tiên mở cửa kinh doanh nhất định rất bận, cậu đã sớm thuê bốn sinh viên đại học đến đây làm thêm.
Cậu mới vừa mở cửa không bao lâu, bốn sinh viên đã tới, giúp cậu lấy bánh ngọt và món tráng miệng cậu đã chuẩn bị từ hôm qua ra, từng món được bày biện đẹp mắt trong tủ trưng bày.
Trước đó cậu đã mua hai giỏ hoa lớn và hai chùm bóng bay dài từ tiệm trang trí, không chỉ dùng cho hai ngày khai trương này, sau này vào ngày lễ Tết, ngày thường cửa hàng cũng có thể dùng.
Mấy sinh viên giúp cậu mang những giỏ hoa lớn ra, đặt đối xứng hai bên cửa tiệm, hai chùm bóng bay dài cũng được buộc ở hai bên. Sau khi được thổi căng, bóng bay dài lắc lư trái phải trên cao, rất thu hút sự chú ý của mọi người.
Tô Ý Nhiên mở một bài hát tiếng Anh trong cửa hàng, treo bảng giảm giá khai trương và bảng điện tử ngoài cửa, cửa hàng chính thức đi vào hoạt động.
Cậu phân công hai sinh viên làm thêm ở bên ngoài phát truyền đơn, hai người còn lại ở lại trong cửa hàng hỗ trợ.
Ở lại còn một nam một nữ, trong đó nữ sinh tên Hiểu Văn trông có vẻ rất yếu đuối, thực tế lúc nãy làm việc còn nhanh nhẹn hơn cả nam sinh, khiến Tô Ý Nhiên ấn tượng sâu sắc.
Lúc này đã sắp chín giờ, thứ sáu nhiều người đi dạo phố, trong khu thương mại dần dần náo nhiệt lên.
Ngoài cửa hàng vừa có giỏ hoa vừa có bóng bay, rất là bắt mắt. Có mấy cô gái trẻ tuổi thường tới đây đi dạo phố lập tức chú ý tới tiệm mới này, tò mò bước vào cửa hàng.
"Oa! Anh này đẹp trai quá!" Cô gái nhìn thấy Tô Ý Nhiên, hai mắt sáng rực, thì thầm bàn tán với bạn.
Tô Ý Nhiên ho khan một tiếng, cậu thực ra đã nghe thấy, hơi ngượng ngùng.
Mấy cô gái đi đến quầy bánh, cô gái vừa thì thầm với bạn hỏi Tô Ý Nhiên: "Có đồ ngọt gì đề cử không anh?"
Tô Ý Nhiên đề cử mấy món ngọt cho các cô, mấy cô gái đặt bánh, đến khu ghế dài phía trước chờ đợi.
Cứ như vậy, cửa hàng Bánh ngọt Nhất Thính thuận lợi khai trương, dần dần có khách bị thu hút và bước vào. Tô Ý Nhiên cùng hai nhân viên làm thêm trong cửa hàng bận rộn tối mặt tối mũi, gần như không có lúc nào ngơi tay.
Cố Uyên Đình ngồi ghế sau, nhìn cảnh phố nhanh chóng vụt qua ngoài cửa xe.
Hắn mới làm xong việc trong tòa nhà tài chính, dự định đến một khu khác ở thành phố A.
Chiếc xe lặng lẽ di chuyển, nhanh chóng lướt qua từng tòa nhà và người đi đường. Gần phía trước ngã tư đường là một khu trung tâm thương mại, đèn đỏ sáng lên, người đi đường vội vã qua lại, lượng người qua lại rất đông.
Đèn xanh sáng lên, xe lại một lần nữa khởi động, rất nhanh rời khỏi nơi này, khu trung tâm thương mại biến mất hút trong tầm mắt.
"Dừng," Cố Uyên Đình đột nhiên lên tiếng, "Quay lại."