50. Chương 50: Anh Đào

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên nhận ra mình đã sai, cậu làm sai một chuyện, không nên cố ý nói như thế...!
Kết quả là, cậu bị anh Đình đang "lệch dây thần kinh" đè lên giường hôn suốt nửa ngày, đến nỗi môi cũng sưng tấy cả lên.
Tô Ý Nhiên dở khóc dở cười, đưa tay đẩy Cố Uyên Đình, quay đầu không muốn hắn hôn nữa, nhưng lại bị anh Đình quấn lấy hôn không ngừng.
Cậu muốn phản đối, nhưng bị lấp kín miệng, chỉ có thể phát ra tiếng "A a", còn kèm theo những âm thanh ướt át khiến người ta phải đỏ mặt.
Cố Uyên Đình kìm nén bấy lâu, vì ghen tuông quá độ mà đè Nhiên Nhiên xuống hôn một trận mãnh liệt. Hắn không cho cậu trốn tránh, nhất định phải hôn nhiều hơn so với "nguyên chủ", phải hôn thật tốt.
Hắn hôn Nhiên Nhiên hồi lâu, rồi tạm thời dừng lại. Nhìn Nhiên Nhiên dưới thân, đôi môi bị hắn hôn đến đỏ ửng mềm mại, hắn cảm thấy lần này mình giỏi hơn "nguyên chủ" nhiều. Vì vậy, hắn lại hỏi một lần: "Nhiên Nhiên, thế nào? Thoải mái không? Có tốt hơn trước đây không?"
Tô Ý Nhiên toàn thân mềm nhũn, nghe hắn nói, sợ hắn lại "chập dây thần kinh", liền vội vàng gật đầu: "Cực kỳ tốt, cực kỳ tốt! Tốt hơn trước đây nhiều, thật đó, thật đó!"
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình cảm thấy Nhiên Nhiên đang nói qua loa cho xong chuyện, đúng là một nhóc lừa đảo.
Hắn tổng kết lại, cảm thấy vừa nãy mình hôn quá lộn xộn, không có "kết cấu". Vì vậy, hắn nói: "Vẫn chưa đủ, phải luyện tập thêm một chút."
Cố Uyên Đình với thái độ nghiêm túc học hỏi, lại cúi đầu hôn Tô Ý Nhiên. Lần này, hắn chậm rãi mút hôn.
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên lần này mới thực sự hiểu thế nào là "lấy đá đập chân mình"...!
Cố Uyên Đình thưởng thức đôi môi mềm mại của Nhiên Nhiên, thay đổi đủ kiểu hôn.
Tô Ý Nhiên: "..." Cậu sắp bị anh Đình hôn đến mức đầu óc hóa thành hồ dán mất thôi.
Cố Uyên Đình dùng một kiểu hôn mãi, lại hỏi Tô Ý Nhiên một câu: "Hôn như vậy thế nào? Em có thích không?"
Tô Ý Nhiên: "Thích, thích a a a..."
Một lúc sau, Cố Uyên Đình lại đổi kiểu khác, hỏi Tô Ý Nhiên một câu: "Hôn như này thì sao? Em có thoải mái không?"
Tô Ý Nhiên: "...!A a, thoải mái..."
...!
Tô Ý Nhiên thật sự không chịu nổi nữa, cậu rưng rưng nước mắt: "Không muốn...!Không muốn...!Được rồi, được rồi! Anh tiến bộ rồi, thật đó, tiến bộ hơn trước đây nhiều, tiến bộ gấp trăm lần luôn!"
Cố Uyên Đình nghe Tô Ý Nhiên nói vậy, lòng mới coi như được thư thái một chút, nhưng vẫn canh cánh trong lòng. Hắn kiên quyết và nghiêm túc hôn Nhiên Nhiên một lần nữa rồi nói: "Hôm nay tạm thời đến đây thôi, sau này phải luyện tập nhiều hơn nữa."
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình hơi hài lòng với "thành tích" hôm nay, cuối cùng cũng buông Tô Ý Nhiên ra. Trong lòng hắn tự sắp xếp "bài tập" cho mình: mỗi ngày đều phải hôn Nhiên Nhiên nhiều lần, luyện tập thật nhiều, hoàn thành bài tập mới được, hơn nữa còn phải học bù và thi cử.
Tô Ý Nhiên nhìn biểu cảm của anh Đình, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Cậu cẩn thận hỏi: "...!Anh Đình, anh đang nghĩ gì thế?"
Cố Uyên Đình cảm thấy phải trưng cầu ý kiến của Nhiên Nhiên, hắn bèn nói kế hoạch của mình ra: "...!Cho nên sau này mỗi ngày chúng ta phải làm 'bài tập' như vậy mấy lần, luyện tập nhiều, sớm muộn gì cũng có thể vượt qua... trình độ cũ rất nhiều lần."
Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình với vẻ mặt nghiêm túc: "...???" Không phải chứ, cái gì mà làm...!bài tập? Anh Đình, anh bị làm sao vậy?
"..." Tô Ý Nhiên cạn lời: "Không được, em phản đối."
Cố Uyên Đình dịu dàng sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, rồi lại sờ đôi môi cậu: "Bé ngoan, Nhiên Nhiên."
Tô Ý Nhiên: "..." Thôi, vẫn là nên đi ngủ, ngủ thôi.
Sáng hôm sau, Cố Uyên Đình tỉnh dậy trước.
Hắn nhìn Nhiên Nhiên còn đang ngủ trong lòng, chăm chú ngắm nhìn đôi môi hồng hào. Ngắm nhìn mấy phút, hắn lấy điện thoại di động trên tủ đầu giường ra, mở Baidu tìm kiếm. Do dự vài giây, hắn quyết định gõ mấy chữ: "Nâng cao kỹ thuật hôn".
...!
Lúc Tô Ý Nhiên tỉnh dậy, cậu phát hiện anh Đình đang cầm điện thoại di động ngồi tựa ở đầu giường, khẽ cau mày đọc gì đó, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Cố Uyên Đình cứng đờ người, lúc này mới phát hiện mình quá tập trung, không hề hay biết Nhiên Nhiên trong chăn đã tỉnh dậy.
Hắn nhanh chóng thoát khỏi trình duyệt, bình tĩnh đặt điện thoại sang một bên, rồi tỉnh táo nói: "Đang xem một loại nghiên cứu học thuật."
Mới sáng sớm đã làm nghiên cứu học thuật? Tô Ý Nhiên vừa tỉnh dậy đầu óc vẫn còn mơ màng, cảm thấy vô cùng kính phục: "Chăm chỉ thật đó."
Cố Uyên Đình nghiêm túc gật đầu: "Nhất định phải cố gắng."
Có lẽ là có liên quan đến công ty, Tô Ý Nhiên không để tâm nữa, liền rời giường rửa mặt.
Lúc ăn sáng, mẹ Tô và Cố Uyên Đình cùng nhau chuẩn bị bữa sáng. Cố Uyên Đình kéo ghế cho Tô Ý Nhiên, để cậu ngồi vào bàn ăn, rồi lại rót một cốc sữa bò cho cậu.
Ba Tô và mẹ Tô thấy cảnh này, chỉ thiếu nước không đút Tô Ý Nhiên ăn từng miếng, lòng vừa thấy yên tâm lại vừa thấy "chua răng".
Đúng là người trẻ tuổi có khác.
Ba Tô và mẹ Tô liếc mắt nhìn nhau, gắp một đũa đồ ăn cho đối phương, tỏ vẻ không chịu thua kém.
Ăn sáng xong, Tô Ý Nhiên nghĩ ba mẹ đã vất vả lắm mới đến đây một chuyến, cậu cũng định chiêu đãi hai người họ: "Ba mẹ, con làm đồ ngọt cho ba mẹ ăn thử nhé?"
Mẹ Tô vốn định cùng Cố Uyên Đình ra ngoài mua thức ăn, nghe vậy thì hứng thú hẳn: "Được đó, mẹ cũng theo con học." Bà biết con trai mình làm đồ ngọt rất ngon, còn mở tiệm ở thành phố lớn, thế nhưng bà chưa được ăn mấy lần, cũng không có cơ hội học làm.
Bà vội vàng gọi ba Tô: "Ba nó, anh đi mua thức ăn với Đình Đình đi, lát nữa em viết thực đơn cho hai người."
Tô Ý Nhiên ở nhà dạy mẹ Tô làm bánh ngọt. Cố Uyên Đình cầm thực đơn mẹ Tô đã viết, cùng ba Tô ra ngoài đến siêu thị lớn gần nhà mua thức ăn.
Siêu thị gần nhà, họ lái xe rất nhanh đã đến nơi. Siêu thị này lớn hơn siêu thị ở nhà cũ nhiều, khu chợ thực phẩm cũng ở tầng trên của siêu thị.
Cố Uyên Đình đưa ba Tô đi dạo một vòng. Ba Tô nhìn giá thức ăn, nhíu mày: "Đồ ăn này đắt quá, gấp mấy lần thực phẩm ba mua ở trấn."
Cố Uyên Đình cười: "Dù sao cũng có quầy hàng và chi phí vận chuyển, đắt hơn một chút cũng là chuyện bình thường."
Ba Tô suy nghĩ một lát, gật đầu: "Cũng đúng." Ông vỗ vai Cố Uyên Đình: "Các con có thể đứng vững ở thành phố, lại sống tốt như vậy, ba mẹ cũng yên tâm."
Hai người trò chuyện một vài chuyện gia đình, rồi mua xong đồ ăn.
Lúc gần về, Cố Uyên Đình đứng bất động trước quầy hoa quả.
Ba Tô nghi hoặc nhìn Cố Uyên Đình: "Đình Đình, con muốn mua hoa quả à?" Ông nhớ trong tủ lạnh còn rất nhiều hoa quả mà.
Cố Uyên Đình đứng im vài giây, cuối cùng mới gật đầu: "Muốn mua."
Tô Ý Nhiên ở nhà đã dạy mẹ Tô làm hai loại bánh ngọt. Hai người vừa bày bánh ngọt ra đĩa, mang ra phòng khách thì đã thấy Cố Uyên Đình và ba Tô quay về.
Mẹ Tô cười nói: "Hai người đã về rồi à? Mau lại đây nếm thử đồ ngọt mẹ và con trai làm. Lần đầu tiên làm, không biết có ngon không."
Cố Uyên Đình cầm đồ đặt vào bếp, nếm thử một miếng, sau đó giơ ngón cái lên với mẹ Tô: "Ăn ngon lắm, mẹ, mẹ thật là lợi hại."
Tô Ý Nhiên đứng cạnh cười nói: "Con đã nói là ăn ngon mà, mẹ còn không tin."
Mẹ Tô đắc ý nói: "Các con ăn đi, mẹ đi nấu cơm đây."
Hôm nay mẹ Tô làm bếp trưởng, Cố Uyên Đình giúp mẹ Tô nấu cơm, còn học được mấy món ăn.
Ăn cơm trưa, rửa bát xong, cả nhà ngồi nói chuyện, rồi đi nghỉ trưa.
Ba Tô và mẹ Tô đã về phòng ngủ. Tô Ý Nhiên đi ngang qua khay trà trong phòng khách, nhìn thấy đĩa anh đào trên bàn, bèn hỏi Cố Uyên Đình: "Anh mua anh đào về à?" Cậu nhớ trong tủ lạnh không có anh đào.
Cố Uyên Đình gật đầu: "Mua một ít về, tốt cho sức khỏe của em. Giờ đi ngủ trước đã, dậy rồi thì ăn."
Tô Ý Nhiên không để tâm, cậu cảm thấy hơi mệt, liền về phòng ngủ.
Cố Uyên Đình đắp chăn cho cậu, hôn trán cậu. Chờ cậu ngủ say, hắn xuống lầu về phòng khách.
Hắn ngồi trên ghế sofa, nhìn đĩa hoa quả trên bàn trà.
Cố Uyên Đình nhìn hồi lâu, rồi giơ tay ngắt một quả anh đào. Hắn cầm cuống anh đào, nhìn chằm chằm quả anh đào đó, sau đó nghiêm túc bỏ vào miệng. Một quả anh đào mà hắn ngậm trong miệng ăn suốt nửa ngày.
Tô Ý Nhiên ngủ trưa tỉnh dậy, cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Cậu xuống nhà ra phòng khách, thì thấy Cố Uyên Đình đang ngồi trên ghế sofa ăn anh đào, đã ăn hết hơn nửa đĩa.
Tô Ý Nhiên nhớ anh Đình không thích ăn anh đào lắm, lấy làm lạ hỏi hắn: "Sao anh ăn nhiều vậy?"
Cố Uyên Đình còn ngậm một quả anh đào trong miệng. Thấy Nhiên Nhiên đã tỉnh dậy, hắn ngậm anh đào cười, giải thích với cậu: "Chỉ nếm thử cái mới mẻ thôi."
Tô Ý Nhiên cứ cảm thấy nụ cười của anh Đình có chút ý tứ sâu xa, khiến cậu khó giải thích được cảm thấy sống lưng lành lạnh, linh cảm có chuyện không lành.
Sau đó cậu lại thấy Cố Uyên Đình phun hạt anh đào ra.
Tô Ý Nhiên: "..." Anh Đình, anh đừng có như vậy chứ. Không đến mức đó đâu, thật sự không đến mức đó đâu.
Tô Ý Nhiên mang theo tâm trạng thấp thỏm trải qua một buổi chiều rồi đến buổi tối. Ăn cơm tối xong, nói chuyện với ba mẹ, xem tivi xong, cậu và anh Đình lần lượt về phòng ngủ.
Cố Uyên Đình vào phòng sau cậu. Vừa vào, hắn đã đóng cửa phòng ngủ lại. Tô Ý Nhiên chỉ nghe tiếng cửa "cạch" một cái đóng sập, tim cậu cũng run lên theo.
Cố Uyên Đình nghiêm túc nhưng cũng dịu dàng nói: "Nhiên Nhiên, 'bài tập' hôm nay chưa làm, mau lại đây, chúng ta phải làm 'bài tập'."
Tô Ý Nhiên: "........."
Lời tác giả: 【Nhiên Nhiên: QAQ Anh Đình đã điên rồi huhu...!】