Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 49: Thua Cuộc
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau nửa ván mạt chược, vẻ mặt Cố Uyên Đình trở nên nghiêm trọng.
Hắn nhìn bài trên tay mình, nhận ra tình hình không hề đơn giản.
Hết một ván mạt chược, Cố Uyên Đình thua.
Hết ván thứ hai, Cố Uyên Đình lại thua.
Cố Uyên Đình: "..."
Mẹ Tô cười tủm tỉm nhận tiền thắng, miệng vẫn làu bàu: "Đình Đình à, mẹ đã bảo con không được nhường rồi mà, sao con lại không nghe lời thế không biết."
Cố Uyên Đình: "...Không phải đâu ạ, là mẹ chơi giỏi thật."
Mẹ Tô nghe vậy thì vui vẻ: "Thật sự không nhường sao?"
Cố Uyên Đình đáp: "Không nhường thật ạ."... Hắn thật sự không nhường.
Hoàn toàn khác với kịch bản hắn đã dự định: âm thầm tạo lợi thế cho ba mẹ, thua một cách kín đáo, chỉ thắng vài ván nhỏ...!
Thấy ba mẹ đều vui vẻ hớn hở, Nhiên Nhiên cũng chơi rất vui, hắn đành gạt suy nghĩ đó sang một bên, tiếp tục chơi cùng mọi người.
Chỉ là hắn thầm so sánh, chẳng lẽ thực lực của hắn và nguyên chủ không khác biệt là bao sao?
Sau ba bốn ván nữa, trong túi Cố Uyên Đình chẳng còn bao nhiêu tiền mặt, lần này thì thua sạch bách.
Tô Ý Nhiên thắng một ván, thấy anh Đình đã hết tiền, bèn hào phóng lấy năm mươi tệ (*) ra đưa cho hắn: "Không sao đâu, anh Đình, em cho anh vay."
(172 nghìn VND)
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình dùng số tiền Nhiên Nhiên cho vay để chơi thêm một ván, sau đó quả nhiên thua luôn cả tiền đó.
Tô Ý Nhiên cười trêu hắn: "Anh Đình, hôm nay anh xui xẻo quá, tay đen thật đấy."
Mẹ Tô thắng đậm, vui vẻ nói thêm: "Đúng đó, năm ngoái chúng ta chơi mạt chược ở quê, Đình Đình đâu có thua thảm như vậy đâu, ha ha ha ha."
Cố Uyên Đình cứng nhắc đáp: "...Hôm nay con thiếu chút may mắn thôi ạ.
Cũng không còn sớm nữa, Nhiên Nhiên cần nghỉ ngơi, ba mẹ ơi, hôm nay chúng ta dừng ở đây được không ạ?"
Ba Tô nhìn đồng hồ: "Sắp chín giờ rồi, muộn thế này rồi, mau đi ngủ thôi."
Tô Ý Nhiên vẫn còn thòm thèm, nhưng nghĩ đến giờ này ba mẹ ở quê cũng đã ngủ, liền đứng dậy: "Đi thôi, mẹ, nếu muốn chơi thì mai chúng ta lại chơi tiếp."
Mọi người rời khỏi phòng giải trí, trước khi ra cửa, Tô Ý Nhiên thấy anh Đình quay đầu liếc nhìn bàn mạt chược, như thể vẫn còn canh cánh chuyện thua mạt chược trong lòng.
Tô Ý Nhiên mím môi cười, đẩy nhẹ hắn một cái: "Đừng nhìn nữa, anh Đình xui xẻo rồi."
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên cười trêu mình, thấy ba mẹ đã rẽ qua khúc ngoặt hành lang phía trước, liền cúi đầu hôn trộm cậu một cái thật nhanh.
"Này..." Tô Ý Nhiên không kịp phòng bị nụ hôn trộm của hắn, vội vàng liếc nhìn hành lang, thấy ba mẹ đã đi khuất mới yên tâm.
Cậu nắm tay anh Đình lắc nhẹ, nói: "Đi thôi."
Cố Uyên Đình hôn Nhiên Nhiên một cái, lòng lại thấy ngứa ngáy.
Hắn không nhúc nhích, giơ tay nâng cằm Tô Ý Nhiên, rồi cúi đầu cẩn thận hôn lên môi cậu.
Suốt cả ngày hôm nay, vì ba mẹ có mặt nên hắn không thể thân mật với Nhiên Nhiên. Bình thường không có chuyện gì cũng có thể hôn cậu, ôm cậu một cái, nhưng hôm nay thì không được. Giờ đây, vừa được gần gũi cậu là hắn không nỡ buông tay.
Tô Ý Nhiên bị Cố Uyên Đình hôn đến nóng bừng, nhận ra hắn còn muốn hôn sâu hơn, vội vàng đẩy hắn ra, nhỏ giọng nói: "Ba mẹ ở đây mà, chúng ta tối về phòng, khụ, rồi hôn."
Cố Uyên Đình chỉ hôn cậu hai lần, cảm thấy hoàn toàn không đủ. Đầu hắn nóng bừng, nghe cậu nói vậy lại càng thấy như bị quyến rũ.
Hắn nhìn Tô Ý Nhiên, ngoan ngoãn nghiêm túc gật đầu, thấp giọng đảm bảo với cậu: "Được, tối ở trong phòng anh sẽ hôn Nhiên Nhiên."
Tô Ý Nhiên: "..." Cậu để ý ánh mắt Cố Uyên Đình nhìn mình, vội vàng xấu hổ né tránh, dắt anh Đình đi về phía cầu thang.
Đi tới khúc ngoặt, Tô Ý Nhiên lại dặn dò hắn: "Mấy ngày nay ba mẹ ở đây, anh đừng có làm loạn đấy, phải giữ ý tứ vào, đừng có mà như trước kia, hễ ba mẹ không để ý là lại hôn sờ lung tung."
Cố Uyên Đình: "..."
"...Hôn... sờ?" Cố Uyên Đình đột nhiên kéo tay Tô Ý Nhiên, dừng bước lại.
Tô Ý Nhiên nghe hắn còn lặp lại một lần nữa, lắp bắp nói: "Dù, dù sao thì lần này không cho anh làm loạn đâu."
Cố Uyên Đình: "..."
Hôn lung tung thế nào? Sờ lung tung thế nào?
Lồng ngực Cố Uyên Đình phập phồng, cảm giác ghen tuông trong lòng trỗi dậy.
Hắn đột nhiên ôm chặt lấy Tô Ý Nhiên, nâng cằm cậu lên, tàn nhẫn hôn lên đôi môi mềm mại, như thể muốn nuốt chửng cậu.
Tô Ý Nhiên bị hắn bất ngờ làm cho bối rối, đẩy ra cũng không được, chỉ có thể bị động chịu đựng, đến khi không thở nổi mới được Cố Uyên Đình buông ra.
Cố Uyên Đình thấp giọng hỏi cậu: "Trước kia anh hôn lung tung như thế sao?"
Đầu Tô Ý Nhiên choáng váng, cậu không biết anh Đình đang nói gì. Cậu thở hổn hển cố gắng bình phục, nhưng chưa kịp định thần lại bị Cố Uyên Đình hôn tiếp, tay hắn còn luồn vào trong áo cậu. Lúc này cậu mới nghe rõ Cố Uyên Đình đang hỏi: "Trước đây cũng sờ lung tung như thế này à?"
Tô Ý Nhiên không hiểu dây thần kinh nào của anh Đình bỗng nhiên đứt, nhìn cái điệu bộ này của hắn mà không khỏi sốt ruột. Đây là đang ở khúc ngoặt! Ba mẹ vẫn còn ở phía bên kia! Rẽ qua là thấy ngay!
Trong lòng cậu sốt ruột, thế nhưng bị anh Đình vừa hôn vừa sờ soạng không lâu, cậu đã không tự chủ được mà chóng mặt. Vừa căng thẳng, vừa tức giận, lại vừa sợ bị ba mẹ phát hiện.
Mẹ Tô đã đi xuống lầu, không tìm thấy túi chườm nóng. Thấy hai người Tô Ý Nhiên vẫn chưa xuống, bà liền đứng dưới nhà gọi vọng lên: "Con trai, các con làm gì thế? Trong nhà có túi chườm nóng không, giúp mẹ tìm xem nào."
Tô Ý Nhiên nghe mẹ Tô gọi mình, lòng hoảng hốt, vội vàng thở hổn hển đẩy Cố Uyên Đình ra, nói vọng xuống dưới nhà: "Ở phòng ngủ của ba mẹ ạ, chờ con tìm cho."
Nghe mẹ Tô đáp lại một tiếng, Tô Ý Nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Cậu cảm thấy đôi môi mình sắp bị anh Đình hôn sưng tấy, tức giận trừng mắt nhìn hắn, không muốn để ý đến hắn chút nào.
Vừa mới dặn dò xong, hắn lại phạm lỗi. Đã biết mà còn cố tình làm sai, Tô Ý Nhiên nghĩ đi nghĩ lại, thở phì phò.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên giận, ý thức được mình đã gây họa, hắn liền thấp thỏm, giơ tay muốn ôm cậu: "Nhiên Nhiên..."
Tô Ý Nhiên một chút cũng không muốn để ý đến hắn, đẩy hắn ra rồi tự mình đi trước.
Cố Uyên Đình muốn ôm cậu nhưng lại không dám, chột dạ đi theo sau cậu.
Tô Ý Nhiên đi đến phòng ngủ của ba Tô mẹ Tô, thấy mẹ Tô đang tìm kiếm ở tủ đầu giường, liền nói: "Mẹ, ở trong ngăn kéo ấy ạ." Nói xong, cậu lấy túi chườm nóng đưa cho mẹ Tô.
"Hóa ra là ở đây, làm mẹ tìm mãi." Mẹ Tô nhận túi chườm nóng, ngẩng đầu nhìn Tô Ý Nhiên, bà giật mình.
Bà thấy đôi mắt Tô Ý Nhiên ầng ậc nước, đôi môi hồng hào còn hơi sưng lên. Cố Uyên Đình đi theo sau thì ngược lại không thấy có chuyện gì xảy ra, chỉ là ánh mắt hắn vẫn luôn dán chặt vào Tô Ý Nhiên, dường như có chút chột dạ thấp thỏm.
Mẹ Tô hiểu hết mọi chuyện, vợ chồng son tình cảm tốt đẹp, lòng bà cũng vui.
Bà ho khan hai tiếng, nói: "Túi chườm nóng tìm được rồi, các con cũng mau đi ngủ đi thôi."
Tô Ý Nhiên cứ cảm thấy tiếng ho của mẹ Tô nghe thật thâm thúy, nhưng lại tự hỏi liệu mình có cảm nhận sai không, sao mẹ có thể biết bọn họ vừa nãy đã làm gì chứ?
Cậu đáp một tiếng, vừa mới muốn rời đi lại nghe mẹ Tô gọi giật lại: "Đúng rồi, chờ một chút."
Mẹ Tô nghĩ tới điều gì đó, nhấn mạnh từng chữ nói với hai người: "Mẹ biết các con tình cảm tốt, thế nhưng vẫn đang mang thai, phải kiềm chế, nhẫn nại một chút..."
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình: "..."
Lòng Cố Uyên Đình như bị mẹ Tô đâm mấy mũi tên. Hắn đã rất nhẫn nại kiềm chế rồi, thế nhưng đến bây giờ vẫn không thể thành công "muốn" Nhiên Nhiên...!
Nghĩ đến sự chênh lệch giữa mình và nguyên chủ, Cố Uyên Đình im lặng, tự nhủ không thể thất thố.
Hắn cùng Tô Ý Nhiên quay về phòng ngủ chính, đóng cửa lại, vội vàng nhận lỗi: "Xin lỗi, anh sai rồi."
Tô Ý Nhiên nhướng nhướng mày, luôn cảm thấy hai tháng gần đây hình như cậu rất hay nghe thấy câu nói này.
Cậu hết cách với anh Đình, đành nói: "Sau này không được như vậy nữa, lỡ bị ba mẹ bắt gặp thì biết làm sao." Mặc dù hai người họ đã kết hôn mấy năm, thế nhưng lúc thân mật bị ba mẹ nhìn thấy, nghĩ lại vẫn thấy thẹn thùng, còn rất lúng túng.
Cố Uyên Đình gật đầu lia lịa: "Sau này sẽ không." Hắn vào phòng phụ trong phòng ngủ, rót một cốc sữa bò cho Nhiên Nhiên, rồi bưng sữa đưa cho cậu: "Nhiên Nhiên, uống sữa đi."
Tô Ý Nhiên nhận cốc sữa bò uống. Uống xong, cơn giận trong lòng cậu đã vơi đi gần hết.
"..." Tô Ý Nhiên cảm thấy có phải mình quá dễ dỗ không, quá dễ bị bắt nạt nên anh Đình mới luôn muốn trêu chọc cậu.
Mà nghĩ lại, cậu đại nhân đại lượng, đành tha thứ cho hắn.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên uống cạn sạch sữa bò, nhận cốc để sang một bên, thăm dò ôm lấy bờ vai cậu. Không thấy cậu phản kháng, hắn liền ôm cả người cậu vào lòng. Cảm thấy Nhiên Nhiên đã không còn tức giận nữa, hắn còn được voi đòi tiên mà hôn lên môi cậu.
Tô Ý Nhiên: "..." Thôi, ừm... Hôn cũng rất thoải mái...!
Cố Uyên Đình cứ thế hôn, cảm giác ghen tuông nghẹn trong lòng lại trỗi dậy. Nghĩ đến nguyên chủ cũng từng hôn Nhiên Nhiên như vậy, còn không biết đã hôn bao nhiêu lần, cơn ghen lại sục sôi ùng ục ùng ục.
Hắn lại hôn Nhiên Nhiên thêm một lúc, không nhịn được tranh thủ hỏi cậu: "Trước đây anh hôn giỏi hơn, hay là bây giờ anh hôn giỏi hơn?"
Vừa hỏi câu này ra, nhịp tim hắn đập nhanh hơn mấy phần. Hắn mong đợi chờ Nhiên Nhiên trả lời, muốn mình phải giỏi hơn nguyên chủ gấp trăm lần.
Tô Ý Nhiên nghe hắn nói vậy, lại bị nhắc nhớ đến chuyện vừa rồi: "..."
Anh Đình còn hỏi kỹ thuật hôn có tiến bộ hay không, da mặt thật sự là quá dày rồi đấy.
Cậu cố ý nói: "Trước đây tốt hơn, bây giờ chẳng có chút tiến bộ nào, kỹ thuật hôn còn thụt lùi, không bằng trước kia."
Cố Uyên Đình: ".........!!!"