52. Chương 52: Kém Xa Lắm

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên ngại thân mật với anh Đình trước mặt ba mẹ, chỉ hôn lên mu bàn tay hắn để an ủi. Cố Uyên Đình nhìn cậu, chủ động nắm lấy tay cậu, rồi hôn lên đó một cái: "Anh không sao đâu, Nhiên Nhiên."
Mẹ Tô vừa rồi được con cái an ủi, cũng bình tĩnh lại, lấy khăn giấy lau nước mắt. Nhìn thấy hai người như vậy, bà lại hối hận. Người bị tổn thương sâu sắc nhất là Đình Đình đang ở đây, vậy mà bà còn nhắc đến chuyện cũ đau lòng của hắn.
Mẹ Tô vội vàng nói: "Ôi chao, nhìn mẹ này, tuổi già rồi mà vẫn còn làm trò mất mặt quá." Bà mỉm cười, "Chuyện đã qua rồi, các con bây giờ như đang chìm đắm trong mật ngọt, rất hạnh phúc, mẹ đã thấy đủ." Ba Tô vội vàng hùa theo.
Cố Uyên Đình gật đầu: "Đúng vậy, mẹ." Hắn thầm nghĩ, chuyện đã qua rồi. Nghĩ vậy, hắn lại hôn lên tay Nhiên Nhiên một cái.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình đã thả lỏng hơn, cậu mới yên lòng.
Mẹ Tô vội vàng chuyển đề tài. Bà nhớ lại chuyện ngày trước, lại bật cười: "Ba nó nói đúng, không ai ngờ các con lại kết hôn. Hồi cấp ba, mẹ thấy hai đứa ôm nhau, lúc đó mẹ không nghĩ gì nhiều cả."
Tô Ý Nhiên cũng nghĩ lại lần đó, mặt nóng bừng.
Khi đó cậu và anh Đình vẫn chưa hẹn hò. Cậu bị lời tỏ tình của anh Đình làm cho giật mình, lại cảm thấy những điều mập mờ, mơ hồ bấy lâu dường như đã được làm rõ. Trong khoảnh khắc ấy, lòng cậu hoảng loạn, cậu vẫn né tránh anh Đình. Kết quả có một lần, cậu bị anh Đình trông có vẻ đáng sợ chặn cậu trong nhà. Cố Uyên Đình nhân lúc ba mẹ không có nhà, cưỡng ép ôm cậu, thậm chí còn muốn hôn cậu. Lúc cậu đang hoảng loạn, ba mẹ quay lại, vừa hay bắt gặp cảnh cậu và anh Đình ôm nhau. Lúc đó, cậu thấy ba mẹ bắt gặp, suýt nữa thì sợ chết khiếp. Chuyện này đến bây giờ cậu vẫn chưa quên.
Ba Tô gật đầu, cười nói: "Con trai ôm nhau thì có gì lạ đâu chứ. Sau đó các con lên đại học, đột nhiên có một ngày hai đứa nói cho ba mẹ là các con đang hẹn hò, ba và mẹ con mới vỡ lẽ, hóa ra hồi đó hai đứa đã lén lút hẹn hò sau lưng ba mẹ rồi, ha ha ha ha."
Cố Uyên Đình nghe chuyện cũ của Nhiên Nhiên và nguyên chủ một hồi lâu, cố gắng kiềm chế bong bóng ghen tuông đang sùng sục trỗi dậy trong lòng: "..."
Tô Ý Nhiên nghe ba nói thế, vội vàng giải thích: "Lúc đó thật sự bọn con vẫn chưa hẹn hò..." Cũng bởi vì chuyện này, ba mẹ luôn cho là cậu và anh Đình lên cấp ba đã lén lút yêu đương sớm. Cậu còn bị mẹ trách móc, cậu giải thích nhiều lần là không yêu sớm, ba mẹ cũng không tin, thậm chí còn tìm ra đủ kiểu chi tiết nhỏ để phản bác cậu. Quan trọng là..., cậu nghe chi tiết nhỏ mà ba mẹ liệt kê, lại còn cảm thấy rất có lý, không thể nào phản bác được.
Quả nhiên, lúc này mẹ Tô lại nói: "Con lừa ai chứ, con nghĩ mẹ sống uổng phí bao nhiêu năm chắc? Mẹ nhớ hồi các con lên lớp 11, có một dạo ngày nào mẹ cũng thấy các con nắm tay về nhà, thế mà còn bảo không yêu sớm cái gì." Tô Ý Nhiên không thể chối cãi: "..." Đó là trước khi anh Đình tỏ tình với cậu, có một dạo anh Đình cứ thích nắm tay cậu đi lại trong trường, sau đó về nhà hai người cũng tay trong tay đi về.
Lúc đó cậu cảm thấy là lạ, mà anh Đình lại nghiêm túc giải thích mấy câu, cậu lại cảm thấy cũng chẳng sao, mãi sau này cậu mới hiểu ra. Tô Ý Nhiên hiện tại đã từ bỏ giải thích, hiểu lầm thì hiểu lầm đi, dù sao cũng không phải ít...!
Cố Uyên Đình: "..."
Ngày ngày...!Nắm tay...!
Lồng ngực Cố Uyên Đình phập phồng dữ dội.
Nguyên chủ. Mỗi ngày...!Mỗi ngày đều nắm...!tay Nhiên Nhiên bé nhỏ, đôi tay của thiếu niên Nhiên Nhiên. Đó nhất định là đôi tay nhỏ nhắn, mềm mại.
Cố Uyên Đình đột nhiên tóm lấy tay Tô Ý Nhiên, nắm chặt tay cậu một lúc, cảm thấy trong lòng mới dễ chịu hơn chút. Cầm một lúc lâu, hắn vẫn cảm thấy chưa đủ, lại đan mười ngón tay vào nhau, mỗi ngón tay đều phải tiếp xúc thân mật, dán chặt lấy nhau. Cố Uyên Đình cảm thấy thoải mái hơn chút, nhưng việc đan mười ngón tay vẫn không làm hắn vừa lòng.
Vẫn chưa đủ, không đủ.
Tô Ý Nhiên chú ý tới động tác nhỏ của anh Đình, không quá để tâm. Ba Tô mẹ Tô cũng không để ý. Mọi người tiếp tục nói chuyện, cuối cùng đề tài cũng thay đổi, họ bắt đầu nói đến chuyện gần đây, chuyện sắp tới. Nói chuyện một lúc đã đến giờ ăn tối. Bởi vì sáng mai ba Tô mẹ Tô đi, cho nên cơm tối hôm nay được chuẩn bị rất thịnh soạn.
Ngày cuối cùng, Cố Uyên Đình không để ba Tô mẹ Tô phải động tay vào việc bếp núc, một mình hắn lo liệu hết mọi thứ trong bếp. Lúc này Tô Ý Nhiên nghĩ đến việc ba mẹ sắp đi, cậu cũng vào bếp, nói với Cố Uyên Đình: "Em cũng muốn nấu vài món cho ba mẹ."
Lúc này Cố Uyên Đình không phản đối. Hắn giúp cậu rửa rau, thái rau, chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu, để cậu có thể nấu vài món. Hai đứa con đang nấu cơm cho họ, ba Tô mẹ Tô vui vẻ hớn hở xem tivi, nghỉ ngơi một lát.
Cơm nước xong, Cố Uyên Đình tặng quà đã chuẩn bị từ lâu cho ba mẹ, để hai ông bà mang về nhà. Bắt đầu từ ngày ba Tô mẹ Tô nói muốn tới thành phố A, Cố Uyên Đình vẫn luôn sốt sắng chuẩn bị quà tặng, không chỉ hỏi ý kiến Tô Ý Nhiên rất nhiều, còn lên mạng tìm hiểu xem nên tặng gì cho người lớn tuổi thì hợp, thậm chí còn sai người đi điều tra sở thích của ba Tô mẹ Tô. Ba Tô mẹ Tô nhận được quà, quả nhiên rất ưng ý.
Cố Uyên Đình thấy hai ông bà thích, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Buổi tối, Cố Uyên Đình và Tô Ý Nhiên ở trong phòng, làm "bài tập" trước khi ngủ. Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên lên đùi, ôm trọn cả người cậu vào lòng, cúi đầu hôn cậu, làm xong "bài luyện" hôm nay lại tiếp tục làm "bài làm thêm".
Mãi mới hôn xong, Tô Ý Nhiên tựa vào lòng anh Đình, cậu thấy chóng mặt, nghĩ rằng làm xong "bài tập" hôm nay là có thể ngủ được rồi. Sau đó cậu lại thấy, anh Đình cầm tay phải của cậu hôn một cái, sau đó không buông ra mà cứ cầm tay cậu đặt trước mặt, nhìn kỹ, ánh mắt thâm trầm, không biết hắn đang nghĩ gì.
Tô Ý Nhiên tò mò nhìn Cố Uyên Đình: "Anh Đình, làm sao thế?"
Cố Uyên Đình ôn hòa cong môi mỉm cười với cậu: "Không có gì."
Tô Ý Nhiên: "..." Anh này, tuyệt đối là có chuyện gì mà!
Sau đó cậu thấy anh Đình lại hôn tay cậu một cái, sau đó lại liếm mu bàn tay cậu, như thể cảm thấy mùi vị không tệ, hắn liếm đi liếm lại mấy lần.
Tô Ý Nhiên: "..." Xin hỏi, anh có chuyện gì vậy...!
Tô Ý Nhiên cạn lời, muốn rút tay về, kết quả bị anh Đình tóm chặt lấy, giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được. Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên cựa quậy, cúi đầu ôn tồn khuyên cậu: "Nhiên Nhiên ngoan, đừng nhúc nhích." Tô Ý Nhiên vừa nghe giọng nói này, sợ hãi, lập tức ngoan ngoãn bất động.
Cố Uyên Đình nghiêm túc tỉ mỉ liếm tay Nhiên Nhiên một lượt.
Tô Ý Nhiên: "..." Xong rồi, anh Đình đây là bị làm sao vậy...!
Cậu nên vui mừng vì lúc tắm đã rửa tay sạch sẽ...!
Tô Ý Nhiên ngơ ngác nhìn anh Đình.
Cố Uyên Đình phát hiện Nhiên Nhiên đang nhìn hắn, hắn cúi đầu hôn cậu một cái, sau đó hỏi cậu: "Trước đây... anh đã từng làm như vậy chưa?"
Tô Ý Nhiên ngớ người nói: "Không..." Trước đây, anh Đình vẫn được coi là người bình thường.
Cố Uyên Đình nghe Nhiên Nhiên nói, lập tức hưng phấn hẳn lên. Hắn nghiêm túc tỉ mỉ liếm bàn tay còn lại của Nhiên Nhiên một lượt, hơi thở trở nên dồn dập, hưng phấn.
Tô Ý Nhiên cảm thấy anh Đình hưng phấn một cách bất thường: "???"
...!Tô Ý Nhiên ngớ người, xoa xoa hai bàn tay ẩm ướt lên áo ngủ của Cố Uyên Đình, cứ như đang lau vào khăn tay vậy. Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên lau sạch, cũng không quá để tâm, hắn giờ phút này hưng phấn không thể kiềm chế được.
Không chỉ liếm tay, hắn muốn liếm toàn thân Nhiên Nhiên một lượt.
Tô Ý Nhiên vốn đang ngồi trên đùi Cố Uyên Đình, cảm giác được phản ứng của anh Đình làm cậu cứng đờ người.
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình nghĩ là làm ngay, đặt Tô Ý Nhiên lên giường, cởi phăng chiếc quần pyjama mềm mại. Nhìn cơ thể cậu, hắn lại như sói gặp thịt, đôi mắt cũng lóe lên ánh sáng xanh biếc.
Tô Ý Nhiên chạm phải ánh mắt của anh Đình, vừa sợ vừa mơ hồ mong đợi, cũng không biết phải làm sao.
Cố Uyên Đình cúi đầu, bắt đầu liếm Nhiên Nhiên của mình.
Tô Ý Nhiên: "...!Ưm..."
Hai người quấn quýt, động tác càng lúc càng nóng bỏng. Tô Ý Nhiên vô tình chạm phải bụng mình, cậu lập tức nhớ ra, tỉnh táo lại giữa ngọn lửa dục. Cậu vội vàng đẩy Cố Uyên Đình ra một cái: "Không được, em đang mang thai, anh đừng làm bậy."
Cậu nhớ lời bác sĩ dặn, vì thể chất cậu đặc biệt nên hai người không thể sinh hoạt vợ chồng trong thời gian mang thai.
Cố Uyên Đình: "..."
Trong đôi mắt Cố Uyên Đình vốn chỉ là ánh sáng xanh thèm khát, lần này thì trực tiếp phun ra lửa.
Con, con. Hắn cảm thấy hơi thở của mình dường như cũng bị ngâm trong giấm chua, nên mỗi lần hít thở không khí cũng chua không chịu nổi, khiến cả người hắn bừng lửa, khiến hắn không thể chịu đựng được.
Cố Uyên Đình không để tâm đến sự phản kháng của Tô Ý Nhiên, dựa theo suy nghĩ điên cuồng của mình, hắn liếm toàn thân Nhiên Nhiên một lượt, chỉ bỏ qua chỗ có đứa bé. Trọng điểm là chăm sóc "tiểu Nhiên Nhiên". Tô Ý Nhiên ban đầu còn phản kháng, dần dần bị hắn làm cho buông xuôi tất cả, mắt ướt át, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng. Cuối cùng cậu thoải mái rũ người dưới thân anh Đình, cả người không còn chút sức lực nào.
Cố Uyên Đình liếm khóe miệng dính hương vị của Nhiên Nhiên, cuối cùng cũng nếm được "thịt" bước đầu, hơi giải tỏa cơn khát. Cho dù hắn vẫn chưa được giải tỏa hoàn toàn, nhưng lòng hắn vẫn vui vẻ, ngọn lửa dục cũng dịu xuống một chút. Chỉ là hắn vẫn đang so bì với nguyên chủ mà thôi. Hắn sờ eo Nhiên Nhiên, hỏi cậu: "Nhiên Nhiên, anh làm cho em thoải mái không?"
Tô Ý Nhiên vẫn chưa lấy lại được sức lực: "Ừm...!Thoải mái..."
Cố Uyên Đình lại hỏi: "Trước đây anh...!cũng liếm em như thế này sao?"
Tô Ý Nhiên nhớ lại kí ức trước đây, mặt cậu càng đỏ bừng hơn. Nghĩ rằng anh Đình cố ý hỏi nên cậu xấu hổ ngoan ngoãn gật đầu.
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình kiềm nén cơn tức giận trong lòng, lại hỏi: "Trước đây anh làm tốt, hay là hiện tại anh làm tốt?"
Tô Ý Nhiên theo bản năng thuận theo lời anh Đình nói, thầm đánh giá trong lòng, thành thật nói: "Cả hai đều tốt, nhưng kỹ xảo trước đây thì càng..." (nhiều hơn một chút, còn hôm nay thì trực tiếp hơn một chút).
Lời vừa nói được một nửa, cậu đột nhiên tỉnh táo lại, vội vàng sốt ruột, hoảng loạn ngậm miệng lại, không dám tin nhìn anh Đình, lòng run lẩy bẩy. Không phải chứ, lại thế nữa sao?
Thế nhưng đã muộn, Cố Uyên Đình đã nghe được nửa câu đầu của Nhiên Nhiên rồi, đồng thời nhanh chóng "phiên dịch" nốt nửa câu sau.
Cố Uyên Đình: "..."
Trước đây, càng. Ha ha.
Lời tác giả: 【 (Tiểu kịch trường) Nguyên chủ nhìn từ trên cao xuống, cười khẩy nói với Thính Thính: Nhãi ranh, cậu còn kém xa lắm. (Vỗ vai) 】