53. Chương 53: Tiếng cười gượng

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 53: Tiếng cười gượng

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên nhìn dáng vẻ hiện tại của Cố Uyên Đình, không khỏi giật mình.
Cậu vội vàng cố gắng thanh minh: "Trước đây suýt nữa, trước đây suýt nữa thôi, anh Đình, anh đừng hiểu lầm, tuyệt đối đừng hiểu lầm."
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên hối hận muốn chết, sao cậu lại không nhớ chứ, lần trước bị giáo huấn đã đủ thảm rồi.
Cậu vội vàng nói dối không chớp mắt, sợ anh Đình không tin, giải thích một hồi lâu: "Bây giờ kỹ năng mọi mặt tốt hơn rồi.
Anh Đình, anh tiến bộ rồi, thật sự tiến bộ rồi, tuyệt đối không hề thua kém, chút nào cũng không..."
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình thở sâu một hơi, đột nhiên hiền hòa mỉm cười với Tô Ý Nhiên.
Tô Ý Nhiên: "..." Cậu rùng mình, cảm giác mình muốn khóc thét.
Cố Uyên Đình nói chuyện rất có lý lẽ với Nhiên Nhiên: "Nhiên Nhiên, chúng ta tăng thêm một môn học nữa nhé, sau này ngày nào cũng phải chăm chỉ làm bài tập.
Đừng lo, kiểu gì cũng tiến bộ thôi, không cần sợ."
Tô Ý Nhiên: "... Không, em không lo gì cả, nhưng em sợ lắm."
Tô Ý Nhiên giãy giụa như sắp chết: "... Không được, em không đồng ý."
Cố Uyên Đình hiền hòa lắc đầu, lại xoa da Tô Ý Nhiên một lần nữa, cảm giác mềm mại, mượt mà khiến ngọn lửa trong mắt hắn bùng lên.
Giọng điệu hắn rất kiên quyết, hắn kiên nhẫn giảng giải cho Nhiên Nhiên: "Nhiên Nhiên ngoan, không chịu khó luyện tập thì sao đạt được thành tích tốt chứ? Vậy bắt đầu từ hôm nay đi, nào, chúng ta làm bài tập thêm vài lần."
Tô Ý Nhiên khóc đến mù mắt: "..." Tuyệt vọng, vô cùng tuyệt vọng.
...!
...!
Hôm sau, lúc Tô Ý Nhiên rời giường, chân cậu mềm nhũn, suýt chút nữa không đứng vững.
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên run chân, đỡ lấy eo cậu từ phía sau, cúi đầu hôn cậu một cái: "Có ổn không?"
Tô Ý Nhiên nghe thấy giọng hắn, nghĩ đến tối hôm qua, cuối cùng cậu phải khóc lên anh Đình mới buông tha cho mình, cậu không nhịn được vừa thẹn thùng vừa tức giận, đỏ mặt lườm Cố Uyên Đình một cái.
Anh nói thử xem!
Cố tình hỏi như vậy, anh Đình đúng là đồ không biết xấu hổ.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên mặt đỏ hồng lườm hắn, nước trong đôi mắt long lanh, lại nổi lên phản ứng.
Hắn nhớ lại tối hôm qua, hắn khổ luyện kỹ năng miệng trên người Nhiên Nhiên, thưởng thức rồi lại thưởng thức Nhiên Nhiên... (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Cuối cùng Nhiên Nhiên bị hắn luyện tập đến run rẩy không ngừng, chỉ có thể nước mắt lưng tròng nhìn hắn, run rẩy như con thỏ mềm mại đáng thương, nói cũng không nên lời.
Cố Uyên Đình hồi tưởng hình ảnh trong đầu, nhìn Nhiên Nhiên trước mặt hắn, cổ họng khát khô, cảm thấy nghẹn ngào vô cùng.
Hắn rất muốn làm gì đó, thế nhưng phải chịu đựng.
Cũng như tối hôm qua, hắn rất muốn tiến thêm một bước làm gì đó, thế nhưng phải chịu đựng.
Tô Ý Nhiên nhìn thấy phản ứng của hắn, cạn lời nhíu mày: "..."
Cậu cũng không biết sao mình lại trêu chọc anh Đình nữa, cho nên, đây là, biến thái à...!
Cố Uyên Đình cực lực kìm chế bản thân, chỉ hôn Tô Ý Nhiên một cái, nhẫn nhịn dục vọng sắp nghẹn đến nổ tung, kiên nhẫn nói với Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên đừng nóng vội, chúng ta còn rất nhiều thời gian để luyện tập tiếp."
Tô Ý Nhiên: "..."
Xin hỏi, ai mới là người nóng vội...!
Tô Ý Nhiên nhíu mày, không muốn quan tâm anh Đình nữa.
Cậu hất tay Cố Uyên Đình đẩy hắn ra, tự mình vào phòng tắm.
Cố Uyên Đình đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng Tô Ý Nhiên, tạm thời không đi theo.
Không thể vội.
Không vội.
Hắn không vội.
Chín giờ sáng hôm nay, ba Tô và mẹ Tô lên tàu cao tốc. Cả nhà ăn sáng xong, Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình tiễn ba mẹ đến ga.
Sắp chia tay, Tô Ý Nhiên rất lưu luyến ba mẹ, ôm lấy hai người họ.
Ba Tô và mẹ Tô lại dặn dò một hồi, cuối cùng chậm rãi rời đi.
Tô Ý Nhiên đứng tại chỗ vẫy tay với họ, mãi đến khi bóng dáng ba mẹ biến mất khỏi tầm mắt.
Tô Ý Nhiên nổi lên nỗi buồn ly biệt, ngay cả việc oán giận anh Đình cũng quăng ra sau gáy, cậu cầm tay Cố Uyên Đình, nhìn ba mẹ không thôi: "Em không nỡ xa ba mẹ, em cứ cảm thấy thời gian trôi đi nhanh thật."
Cố Uyên Đình sờ tóc cậu, an ủi: "Không sao, ba mẹ về nhà thì gọi video là được."
Tô Ý Nhiên khẽ gật đầu: "Vâng."
Ba Tô và mẹ Tô đi rồi, Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình lại trở về thế giới hai người.
Cố Uyên Đình thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng ba Tô và mẹ Tô rất tốt, thế nhưng hắn thích sống trong thế giới riêng với Nhiên Nhiên hơn.
Trên đường về nhà, hai người ghé siêu thị mua đồ.
Lúc Tô Ý Nhiên đi ngang qua một gian hàng, cậu nhìn thấy một cái khăn vải nhỏ dùng cho trẻ con, vô cùng đáng yêu, liền cầm lấy.
Tô Ý Nhiên nói với Cố Uyên Đình: "Mua chút đồ cho con, sau này con dùng." Trong nhà mặc dù đã chuẩn bị xong phòng cho trẻ con, thế nhưng trong phòng chỉ có một ít đồ lặt vặt. Khoảng thời gian này họ cũng lần lượt thêm vào một ít đồ, mà vẫn chưa đủ.
Cố Uyên Đình không phản đối, hắn gật đầu: "Em xem thích cái nào thì mua."
Những ngày gần đây hắn cũng đã thả lỏng hơn.
Người sẽ sống trọn đời với Nhiên Nhiên, là hắn.
Cho nên dù hắn không chấp nhận việc Nhiên Nhiên mang thai con của nguyên chủ, lòng hắn vẫn ghen, thế nhưng sau khi con ra đời hắn cũng sẽ nuôi nấng nó.
Dù sao đó cũng là con của Nhiên Nhiên.
Hắn sẽ cho đứa bé này cuộc sống tốt nhất, cho nó nhận được sự chăm sóc tốt nhất, giáo dục tốt nhất, tương lai công việc, sự nghiệp hắn cũng sẽ sắp xếp thật kỹ lưỡng.
Cố Uyên Đình và Tô Ý Nhiên đi dạo trong khu trẻ em ở siêu thị.
Tô Ý Nhiên nhìn thấy cái gì cũng muốn mua, nhìn thấy quần áo, giày dép nhỏ xinh là không chịu rời đi, mà bởi vì vẫn chưa biết giới tính của con nên chỉ có thể bỏ qua.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên không nỡ đi, hắn không muốn cậu có bất kỳ điều gì không hài lòng, vì vậy hắn nói: "Mua hết đi, mua cho cả trai gái là được."
Tô Ý Nhiên lắc đầu: "Lãng phí quá, giờ vẫn còn sớm, đến khi biết giới tính thì mua cũng không muộn, không cần thiết lãng phí tiền." Cậu nói xong lại kéo tay Cố Uyên Đình, đi sang khu đồ chơi khác: "Chúng ta sang bên kia xem."
Có rất nhiều đồ chơi không phân biệt giới tính, có thể mua một ít về nhà.
Cố Uyên Đình không phản bác cậu, cùng cậu đến khu đồ chơi, chỉ là lại dặn dò người mua hết những món đồ mà vừa nãy Nhiên Nhiên vừa ý, rồi gửi về nhà là xong.
Tô Ý Nhiên đầy phấn khởi đi dạo khu đồ chơi, cậu mua một đống đồ chơi, còn mua ít đồ dùng cho trẻ con.
Cậu nhìn xe mua sắm, hơi lo lắng: "Không biết con có thích không."
Cố Uyên Đình nói: "... Nó có."
Nhiên Nhiên dùng cả trái tim để mua như thế, dám không thích chắc.
Trả tiền xong, trên đường lái xe về nhà, đề tài của Tô Ý Nhiên cũng tự nhiên chuyển sang chuyện con cái, bàn với Cố Uyên Đình về vấn đề sau này con ra đời thì nuôi dạy thế nào.
Cố Uyên Đình nghĩ, cho ăn cho uống, áo cơm không lo cũng dễ thôi.
Mà hắn không dám nói thế, phải kìm nén sự ghen tuông, thấy Nhiên Nhiên hứng thú, vì vậy hắn đành bàn bạc với cậu.
Tô Ý Nhiên nói: "Sau này phải chọn kỹ sữa bột, cái này chúng ta vẫn chưa hiểu, về nhà phải lên mạng tra.
Đúng rồi, sữa bột mẹ giới thiệu cho chúng ta không biết thế nào..." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Tô Ý Nhiên thương lượng với Cố Uyên Đình về việc phải cho con ăn sữa bột gì, làm món ăn dặm gì, tương lai phải giáo dục thế nào, phải cho nó đi nhà trẻ nào, từ nhỏ phải bồi dưỡng tài năng gì, tiểu học và trung học học công lập hay là tư nhân thì hơn...!
Dần dần, thậm chí cậu đã nghĩ đến rất lâu sau này có nên đưa con đi du học không.
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình hết cách, chỉ có thể bóp mũi, nhịn cơn ghen xuống, bàn luận những vấn đề này với Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên càng nói càng hứng thú, về đến nhà, cậu còn kéo Cố Uyên Đình tra rất nhiều tư liệu, rất nghiêm túc nghiên cứu cách nuôi dạy con.
Thậm chí lúc ăn cơm, đi bộ, cho đến tận lúc trước khi ngủ cậu vẫn cứ nói chuyện này mãi, nằm trên giường mà cậu còn kéo Cố Uyên Đình tựa vào đầu giường đọc "Sổ tay nuôi dạy trẻ".
Hai người đã mua một ít sách dạy con, hai ngày trước Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình vừa mới đọc xong một quyển, vẫn còn rất nhiều quyển chưa đọc.
Cậu càng nghĩ, càng cảm thấy còn rất nhiều kiến thức phải hấp thu.
Tô Ý Nhiên vừa đọc sổ tay, vừa thảo luận nội dung trong đó với Cố Uyên Đình.
Nói mãi, cậu đột nhiên nhớ ra một chuyện rất quan trọng: "Đúng rồi, anh Đình này, anh nói xem chúng ta đặt tên gì cho con đây?"
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên không chờ hắn trả lời, tự mình suy nghĩ, rồi nói: "Đặt tên phải thận trọng chút, không vội, tra tư liệu, lấy tên có ý nghĩa đẹp.
Chúng ta nghĩ tên ở nhà trước đi."
Cố Uyên Đình nín một hồi, nói: "Các cụ nói tên xấu dễ nuôi, đặt là Cẩu Thặng(*) đi."
(Nghĩa là đồ ăn thừa của chó)
Tô Ý Nhiên: "..."
Mặt Tô Ý Nhiên tái mét.
Cậu tức giận dùng sách trong tay đánh Cố Uyên Đình một cái: "Anh là bố ruột sao?"
Cố Uyên Đình: "..."
Không phải.
Ha ha.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên hơi giận, vội vàng dỗ cậu: "Anh đùa thôi, để anh nghĩ lại."
Tô Ý Nhiên cũng nghiêm túc nghĩ, bấm ngón tay tính toán mấy cái tên ở nhà, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không hài lòng.
Cố Uyên Đình cũng nói mấy cái tên: "Nhạc Nhạc, Điểm Điểm, An An..."
Tô Ý Nhiên nghe hắn nói Điểm Điểm, cạn lời liếc mắt nhìn hắn: "Anh Đình, anh quên rồi à, hàng xóm ở quê chúng ta có con chó tên là Điểm Điểm."
Cố Uyên Đình: "..." Hắn không phải nguyên chủ, đương nhiên không biết chuyện này.
Tô Ý Nhiên trầm tư, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ngoại trừ phát hiện mình là người gọi là phế vật, không thu hoạch được gì.
Cậu lấy điện thoại di động tra mạng, xem bách khoa toàn thư tên ở nhà trên mạng, xem mãi lòi cả mắt mà không biết chọn cái nào.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên như vậy, cuối cùng đành nói: "Vậy gọi là bảo bảo đi."
Tô Ý Nhiên tuy rằng hay gọi là bảo bảo, mà vẫn không nghĩ tới lấy "bảo bảo" làm tên.
Cậu không nghĩ đến điều này, nghe anh Đình nói vậy cũng cảm thấy cực kỳ hay, mắt sáng lên: "Cái tên này được, đơn giản, gọi con là bảo bảo."
Cậu nhìn anh Đình mà mắt sáng lấp lánh, nở nụ cười: "Con là bảo bối âu yếm của chúng ta, ý hay."
Cố Uyên Đình: "..."
Không, nó không phải.
Lấy tên ở nhà xong, Tô Ý Nhiên cảm thấy hoàn thành một việc lớn, cậu cùng anh Đình mặc sức tưởng tượng tương lai: "Anh Đình, anh nói sau này trong nhà có thêm con sẽ thế nào nhỉ?"
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên hứng thú, bắt đầu tưởng tượng cuộc sống tương lai.
Cậu tựa vào trong ngực anh Đình, nghĩ sau khi có con cuộc sống sẽ thay đổi thế nào, nghĩ rất nhiều cảnh tương lai tốt đẹp của một nhà ba người.
Chẳng hay chẳng biết, Tô Ý Nhiên toàn miêu tả hình ảnh một nhà ba người.
Ví dụ như, một nhà ba người mặc áo gia đình đi trên phố lớn, trời mưa cùng đi dưới một tán ô, cậu và anh Đình cùng dạy con làm bài tập, lúc ăn Tết thì đặt lì xì dưới gối con, vân vân và mây mây.
Cố Uyên Đình không muốn nghe, không muốn nghe, thế nhưng không bao lâu, bị cảnh tượng ấm áp mà Nhiên Nhiên miêu tả hấp dẫn.
Hắn bị tưởng tượng tương lai của Tô Ý Nhiên làm cho xúc động, cũng nghĩ theo lời của Nhiên Nhiên.
Trong quá trình này dường như Cố Uyên Đình đã thiết lập tình cảm, dần dà hắn cảm thấy cũng có thể chấp nhận đứa bé này.
Hắn nghĩ lại, không, đây không phải là con của nguyên chủ, mà là con của Nhiên Nhiên.
Tuy rằng nghĩ tới đứa bé hơi liên quan tới nguyên chủ là lòng hắn lại chua chát, thế nhưng đó là con của Nhiên Nhiên.
Con của Nhiên Nhiên, cũng là con của hắn.
Sau đó, hắn, Nhiên Nhiên, con, một nhà ba người, sau đó có lẽ còn có bốn người sẽ cùng nhau sống một cuộc sống giản dị hạnh phúc.
Cố Uyên Đình thầm nghĩ cảnh tượng sau này một nhà ba, bốn người, tương lai trải qua cuộc sống tốt đẹp, lại cúi đầu hôn Tô Ý Nhiên, trong lòng tràn đầy dịu dàng và khát vọng.
Cố Uyên Đình muốn Nhiên Nhiên.
Hắn cảm thấy hiện tại bầu không khí vừa vặn, dù không thể thật sự muốn Nhiên Nhiên, hắn cũng muốn thân mật tiếp xúc thêm với Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên, cúi đầu khẽ hôn cậu một cái, tràn ngập ám chỉ mà liếm bờ môi cậu, thỉnh cầu cậu: "Nhiên Nhiên, anh muốn làm bài tập."
Tô Ý Nhiên vẫn đang nghĩ chuyện con cái, bị anh Đình hôn một cái cũng không để ý, mãi đến khi bị Cố Uyên Đình liếm cậu mới biết anh Đình muốn làm gì.
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên vẫn đang quy hoạch chuyện liên quan đến con cái, không có bất kỳ tâm tư gì, cậu đẩy đầu Cố Uyên Đình ra: "Không được, mới đọc một chương sổ tay, đọc tiếp đi."
Cố Uyên Đình thấy cậu không muốn thật, hiển nhiên cậu đang ở trong một bầu không khí hoàn toàn khác hắn: "..."
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình không quá cam tâm, lần nữa nghiêm túc từ chối buổi luyện tập hôm nay.
Nhiên Nhiên thật sự nghiêm túc, Cố Uyên Đình cũng không dám làm căng, đành nhẫn nhịn nỗi oan ức tày trời, đọc "Sổ tay nuôi dạy trẻ" với Tô Ý Nhiên.
Đọc một hồi, nỗi oan ức trong lòng hắn dần dần sắp phá tan chân trời.
Một nhà ba người, tương lai tốt đẹp.
Ha ha.
Tác giả có lời muốn nói:
【 Thính Thính: Oan ức, muốn khóc.
(Đặt tên làm tác giả sắp trọc cả đầu QAQ, tên con là gì mới hay đây).