54. Chương 54: Anh Đình Lên Sóng

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên tạm thời chưa để ý đến cảm xúc của Cố Uyên Đình, cậu chăm chú đọc cuốn "Sổ tay nuôi dạy trẻ", thỉnh thoảng trao đổi vài câu với Cố Uyên Đình ngồi bên cạnh. Cậu còn dùng bút gạch chân những điểm quan trọng trong sổ, định khi ôn tập chỉ cần xem lại những phần đó là được.
Đọc xong hai chương, cậu thấy đã muộn, gấp sách lại, nói với Cố Uyên Đình: "Ngày mai đọc tiếp vậy, còn nhiều lắm, trong thời gian ngắn cũng không thể đọc hết được, chúng ta đi ngủ thôi."
Cố Uyên Đình nhìn cậu, lặng lẽ gật đầu, không nói gì.
Tô Ý Nhiên cảm thấy Cố Uyên Đình có gì đó không đúng, cậu nghiêng đầu nhìn hắn, sao có cảm giác hắn trông có vẻ hơi... tủi thân đến đáng thương.
Tô Ý Nhiên hỏi: "Làm sao thế anh?" Sao lại tủi thân đến vậy.
Cố Uyên Đình nhận lấy bút và sổ tay từ tay cậu, đặt lên tủ đầu giường, trông như không có gì: "Không có gì, ngủ đi."
Tô Ý Nhiên càng chắc chắn hắn có chuyện, cậu nghĩ một hồi, nhớ ra vừa nãy Cố Uyên Đình yêu cầu làm "bài tập" mà bị cậu từ chối. Lúc này cậu mới chợt hiểu ra: "Chỉ vì không làm bài tập thôi hả?"
Cố Uyên Đình không có cách nào phản bác: "..."
Tô Ý Nhiên dở khóc dở cười, cậu cười đưa ngón tay chạm nhẹ vào trán Cố Uyên Đình: "Lớn thế này rồi mà sao vẫn trẻ con vậy chứ."
Cố Uyên Đình nhìn cậu, không hiểu mình trẻ con ở điểm nào, nhất thời không nói gì.
Tô Ý Nhiên suy nghĩ một chút, vươn tay tắt đèn, phòng ngủ tối đi, cậu chui vào chăn.
Cố Uyên Đình vẫn ngồi tựa vào đầu giường, thấy Nhiên Nhiên chui vào chăn, tưởng cậu buồn ngủ, vì vậy hắn cũng định chui vào chăn ôm cậu ngủ.
Tô Ý Nhiên nhìn thấy động tác của Cố Uyên Đình, vội vàng ngẩng mặt lên từ trong chăn, ra lệnh cho hắn: "Anh đừng cử động!"
Cố Uyên Đình không hiểu vì sao nhưng vẫn ngoan ngoãn không nhúc nhích.
Sau đó hắn thấy Nhiên Nhiên tiếp tục chui sâu vào chăn, lách tách một hồi rồi chăn phồng lên một cục, không còn thấy Nhiên Nhiên đâu nữa.
Sau đó, hắn cảm giác có một đôi tay mềm mại cởi quần của hắn, hơi thở ấm nóng của Nhiên Nhiên dần dần tiến gần đến hạ thân hắn.
Cố Uyên Đình: "!!!!!!"
Cố Uyên Đình ý thức được Nhiên Nhiên muốn làm gì, hơi thở dồn dập, đồng tử giãn ra, gần như ngay lập tức có phản ứng kích động, vừa vặn chạm vào đôi môi mềm mại của Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình hoàn toàn không nghĩ tới Nhiên Nhiên sẽ làm như vậy, tuy rằng rất kích động, rất muốn, thế nhưng hắn không nỡ để Nhiên Nhiên phải chịu thiệt, vì vậy hắn kìm chế mình, muốn ngăn cậu lại: "Nhiên Nhiên, không cần đâu..."
Má Tô Ý Nhiên nóng bừng, nhưng vẫn nghiêm túc với "bài tập" trước mắt. Thấy Cố Uyên Đình nhúc nhích, cậu liền đè hắn lại: "Không cho anh cử động."
Sau đó, cậu thưởng thức, bắt đầu nghiêm túc "làm bài tập".
...!
"Bài tập" hoàn thành khá nhanh.
Ừm...!
Tô Ý Nhiên ngơ ngác lau đi thứ vô tình dính vào mặt, không ngờ "bài tập" lại hoàn thành nhanh đến vậy.
Nhanh hơn trước kia nhiều lắm.
Tô Ý Nhiên đánh giá như vậy trong lòng, thế nhưng không dám nói ra, tuyệt đối phải nhớ kỹ bài học lần trước.
Thôi, cứ giả vờ như không phát hiện gì, sau đó lén lút bồi bổ cho Cố Uyên Đình nhiều một chút, lén lút "bổ thận" cho hắn là được rồi.
Cố Uyên Đình vẫn còn đang thở dốc vì kích động, Tô Ý Nhiên đã chui ra khỏi chăn, mặt cậu ửng hồng, vừa là thẹn thùng, vừa là do ngột ngạt.
Cố Uyên Đình kích động ôm cậu, hôn cậu, muốn vùi cậu vào lòng, kích động đến mức không biết phải làm sao.
Từ thể xác đến tinh thần hắn đều kích động khôn nguôi. Sự kích động này không chỉ đến từ thể xác, mà còn bởi vì người yêu chủ động làm chuyện thân mật này cho hắn, là một loại khoái cảm khiến cả cơ thể lẫn tinh thần đều ngứa ngáy, sung sướng.
Hắn căn bản không thể kiềm chế được, kết quả là "bài tập" hoàn thành quá nhanh.
Hắn cũng biết mình quá kích động, cũng muốn chứng tỏ bản thân thêm một chút, nhưng lại không nỡ làm Nhiên Nhiên vất vả thêm, vì vậy hắn tạm thời kìm nén lại, để dành lần sau chứng minh.
Tô Ý Nhiên bị sự kích động này làm cho bối rối, mặt cậu nóng bừng, sao Cố Uyên Đình lại như đứa trẻ con chưa dứt sữa vậy chứ, thật là...!
Cố Uyên Đình không kìm nén nổi kích động, ôm Nhiên Nhiên hôn tới tấp, tình yêu tràn đầy, không cách nào kiểm soát được tình cảm dành cho Nhiên Nhiên trong lòng, hắn nói: "Nhiên Nhiên, anh yêu em."
Tô Ý Nhiên đỏ mặt "ừm" một tiếng: "Em cũng yêu anh."
Cố Uyên Đình nghe cậu đáp lại, tim hắn rung động.
Hắn không nhịn được vuốt ve vành tai và tóc mai của Nhiên Nhiên, ôm Nhiên Nhiên triền miên trong chăn.
Hắn cũng giúp Nhiên Nhiên "giải tỏa" một lần, trong lòng cảm thấy hắn và Nhiên Nhiên đã thân mật đến cực hạn.
Rất yêu thương cậu.
Ngày hôm sau, Tô Ý Nhiên phát hiện hôm nay cậu đi đâu, Cố Uyên Đình cũng theo tới đó. Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng muốn ôm hôn cậu, dính cậu như keo, quả thực như hình với bóng.
Cậu chạm phải ánh mắt đó của Cố Uyên Đình, cảm thấy hơi không chịu nổi.
Nói thế nào nhỉ, như có con nai chạy loạn.
Mô tả này vẫn còn nhẹ, chỉ cần đối mắt là cậu đã thấy tim đập loạn xạ, mặt đỏ bừng, không sao chịu nổi.
Buổi chiều, Tô Ý Nhiên đến gian bếp làm bánh chuẩn bị cho buổi phát sóng trực tiếp hôm nay.
Quả nhiên, cậu vừa bước chân vào cửa, Cố Uyên Đình đã theo sát phía sau.
Tô Ý Nhiên nhìn Cố Uyên Đình, vô tình lại bắt gặp ánh mắt hắn, cậu nóng mặt, không nhịn được nói: "Anh à, em tự phát sóng trực tiếp là được rồi, không quá một tiếng đâu, anh đi đi."
Một tháng ba mẹ ở đây, cậu cứ hai ba ngày lại phát sóng trực tiếp một lần, mỗi lần chỉ nửa tiếng đến một tiếng.
Bình thường khi cậu phát sóng trực tiếp, phần lớn thời gian Cố Uyên Đình đều ở thư phòng làm việc, chỉ thỉnh thoảng mới qua đây, chủ yếu là sợ cậu mệt nên đến xem, không cho cậu đứng lâu, cũng không cho cậu phát sóng quá một tiếng.
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên, lòng cảm thấy vô vàn ngọt ngào.
Hắn nghe Nhiên Nhiên nói, lắc đầu nói: "Anh rảnh, anh ở đây với em." Nói xong, hắn lại bước tới ôm lấy Nhiên Nhiên, cúi đầu hôn cậu một cái, "Đừng lo cho anh."
Tô Ý Nhiên: "..." Em, em không lo cho anh đâu mà...!
Tô Ý Nhiên đành chịu với Cố Uyên Đình, đành nói: "Vậy lát nữa phát sóng trực tiếp, anh phải đứng đàng hoàng ở bên cạnh, không được tùy tiện ôm hôn đâu đấy."
Cậu biết Cố Uyên Đình thường ghen với những bình luận, hơn nữa hiện tại hắn dính người như vậy, cậu thật sự lo lắng hắn sẽ vừa ôm vừa hôn cậu trước mặt nhiều khán giả đến thế...!
Cố Uyên Đình thành thật gật đầu: "Được thôi."
Tô Ý Nhiên yên lòng, bắt đầu làm chuẩn bị phát sóng trực tiếp. Ngày hôm nay cậu định phát sóng trực tiếp làm các loại bánh quy thủ công, cách làm tương đối đơn giản, chỉ cần dùng lò nướng là có thể làm được.
Cậu chuẩn bị kỹ càng nguyên liệu trước, lúc chuẩn bị cậu nghĩ tới điều gì đó, cười nói với Cố Uyên Đình: "Sau này con ra đời, khi con lớn lên một chút, chúng ta có thể cùng làm bánh quy, loại bánh này trẻ con rất thích."
Cố Uyên Đình tưởng tượng cảnh cả gia đình ba người cùng làm bánh ngọt, Tô Ý Nhiên với nụ cười dịu dàng ở bên cạnh, cùng với một nhóc con.
Cố Uyên Đình thấy Tô Ý Nhiên cười, rất thích. Hắn tưởng tượng hình ảnh này, yêu ai yêu cả đường đi, thật sự bắt đầu mong đợi đứa bé trong tương lai, bắt đầu yêu thương con của hắn và Nhiên Nhiên.
Đúng vậy, là con của hắn và Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên chuẩn bị kỹ càng nguyên liệu, bắt đầu phát sóng trực tiếp, mở các thiết bị phát sóng ra. Vừa mới phát sóng, bình luận trong luồng trực tiếp lập tức hiện lên tới tấp.
Tô Ý Nhiên giới thiệu nguyên liệu cần thiết làm bánh quy trước, sau đó bắt đầu làm.
Đánh tan bơ, đánh trứng gà, trộn bột mì, nhào bột.
Tô Ý Nhiên nhào bột, giải thích cho khán giả: "Mọi người phải chú ý, khi nhào bột nhất định phải trộn đều tay, nếu như dùng máy móc có thể khiến bột không đều, ảnh hưởng đến thành phẩm cuối cùng."
Cố Uyên Đình vốn đứng ngoài khung hình, thấy cậu cần nhào bột, liền bước tới, bảo Tô Ý Nhiên đứng sang một bên nghỉ ngơi: "Để anh làm, em ngồi xuống đi."
Cố Uyên Đình đột nhiên xuất hiện, bình luận càng hiện lên tới tấp.
【Thính Thính!!!!!】
【Thính Thính đến rồi! Có đường hả? CP Nhất Thính hôm nay có phát kẹo không? Há miệng chờ ăn!!!】
【Lại phải ăn cơm chó, run lẩy bẩy, đau lòng ôm chặt chân QAQ】
Tô Ý Nhiên không phản đối, liền ngồi sang một bên.
Cậu ngồi như thế, camera chiếu đến mặt cậu khiến bình luận lại càng rầm rộ.
【Tui tui tui tui tui xin nhận!!!】
【Muốn cướp Nhất Nhất khỏi tay Thính Thính, khóc lớn tiếng】
【Lén lút ôm Nhất Nhất hôn chụt một cái】
Tô Ý Nhiên nhìn lướt qua bình luận, bình tĩnh không để tâm.
Những ngày gần đây, bởi vì Cố Uyên Đình không cho cậu đứng lâu, có lúc cậu ngồi xuống, ống kính quay đến mặt của cậu, cư dân mạng cũng rất...!khụ khụ, cậu đã quen rồi.
Tô Ý Nhiên ngẩng đầu nhìn Cố Uyên Đình nhào bột, Cố Uyên Đình thấy cậu ngoan ngoãn ngồi cạnh nhìn mình, trong lòng cũng thấy ngọt ngào.
Hắn ra sức nhào bột.
Nghe Tô Ý Nhiên nói còn phải cho bột vào túi ni lông để cán thành độ dày đều, hắn cầm chày cán bột, bắt đầu ra sức cán.
Cán xong, Tô Ý Nhiên bỏ vào tủ lạnh trong phòng, sau khi bột cứng lại thì lấy ra dùng khuôn cắt.
Cậu chuẩn bị tương đối nhiều khuôn, phải làm từng cái một, khá tốn thời gian.
Cậu ngồi trước bàn làm từng cái từng cái.
Cố Uyên Đình đứng sau Tô Ý Nhiên, lúc này mới nhìn thấy bình luận liên tục.
Cố Uyên Đình: "..."
Ánh mắt của hắn xoắn xuýt một chút.
Tô Ý Nhiên đang tập trung dùng khuôn cắt bánh, giải thích cho khán giả làm thế nào để dễ dàng hơn, tránh để tay dính đầy dầu mỡ.
Đột nhiên Cố Uyên Đình bước tới từ phía sau cậu, vươn tay nâng cằm cậu lên, cậu còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn cúi người hôn môi một cái.
Sau đó lại hôn thêm một cái, còn liếm nhẹ một chút.
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình hôn xong, trút bỏ sự khó chịu trong lòng.
Hắn liếc nhìn một loạt bình luận không biết "trời cao đất rộng" kia một cái, thấy bình luận đã biến thành:
【!!!!!!!!!!!!】
Cố Uyên Đình hài lòng, kéo chiếc ghế bên cạnh lại, ngồi cạnh Nhiên Nhiên cầm khuôn, định cùng Nhiên Nhiên làm bánh quy.
Hắn đã không còn là hắn của trước đây nữa, nhìn thấy bình luận là không cách nào dung thứ được.
Hiện tại, hắn và Nhiên Nhiên đã có một mối quan hệ đặc biệt, tối hôm qua họ còn tiến thêm một bước thân mật.
Nhiên Nhiên còn chủ động thân mật với hắn như thế.
Đám bình luận "rác rưởi" này, không đáng để nhắc đến.