58. Chương 58: Mỏ Kim Cương

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi tặng quà, Cố Uyên Đình thấy các bạn học đều không có ý kiến gì, đúng như hắn dự đoán.
Những chuyện nguyên chủ đã làm với nhóm bạn học này thời cấp ba khiến Nhiên Nhiên rất bận tâm. Cậu lo lắng những hành động bắt nạt của nguyên chủ có thể để lại bóng ma trong lòng họ.
Cố Uyên Đình đành ra tay dọn dẹp mớ hỗn độn mà nguyên chủ đã gây ra, tiện thể thuyết phục nhóm bạn này sau này hãy giữ khoảng cách với Nhiên Nhiên.
Hắn sở hữu vài mỏ kim cương. Kim cương vốn nhẹ, dễ cầm, loại F phổ thông cũng có giá trị thị trường đáng kể, nên hắn thấy tiện tay mang ra tặng người khác là thích hợp nhất.
Cố Uyên Đình xử lý xong xuôi mọi chuyện ở đây, liền gọi người đưa các bạn học đến KTV, rồi nói: "Lát nữa mọi người cứ chơi vui vẻ nhé, nhà tôi còn có việc nên phải về trước đây."
Các bạn học im lặng không nói gì, muốn thốt lên điều gì đó nhưng lại không biết phải nói sao. Họ đành miễn cưỡng nói vài câu khách sáo, rồi lặng lẽ nhìn theo Cố Uyên Đình rời đi.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho nhóm bạn học của nguyên chủ, tâm trạng của Cố Uyên Đình cũng thả lỏng đôi chút.
Hắn không hề muốn Nhiên Nhiên có bất kỳ liên hệ nào với những người từng có quan hệ với nguyên chủ.
Hắn thậm chí còn muốn cắt đứt mọi liên lạc giữa Nhiên Nhiên với nhóm bạn học của cậu và nguyên chủ thời đại học. Nhưng đáng tiếc, những người bạn này sau khi tốt nghiệp đại học lại giữ liên hệ khá mật thiết với Nhiên Nhiên, nếu hắn mạo muội hành động, Nhiên Nhiên chắc chắn sẽ phát hiện.
Cố Uyên Đình đi đến bãi đỗ xe, thấy Nhiên Nhiên đã ngoan ngoãn ngồi sẵn trong xe chờ hắn. Từ cửa sổ xe, cậu nhìn thấy hắn xuất hiện liền cười tươi, đôi mắt cong cong, lúm đồng tiền nhỏ bên má phải ẩn hiện.
Cố Uyên Đình nhìn nụ cười của Nhiên Nhiên, không kìm được cảm giác ngọt ngào dâng trào, theo sau đó là sự tối tăm cuộn chảy, một nỗi kích động khó tả.
Nếu có thể, hắn rất muốn phong tỏa mọi mối giao du của Nhiên Nhiên, khiến trong mắt cậu chỉ có thể nhìn thấy duy nhất mình hắn.
Nụ cười của Nhiên Nhiên cũng chỉ có thể thuộc về riêng hắn mà thôi.
Thế nhưng, điều đó là không thể.
Hắn biết làm như vậy Nhiên Nhiên nhất định sẽ không vui. Nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhiên Nhiên mất đi nụ cười, lộ vẻ u buồn, thậm chí gào khóc, hắn đã cảm thấy lòng đau như cắt, không thể chịu đựng nổi. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Tô Ý Nhiên không biết Cố Uyên Đình đang nghĩ gì. Thấy hắn bước ra khỏi nhà hàng, cậu hỏi: "Thế nào rồi? Anh đưa các bạn đi đâu thế?"
Cố Uyên Đình ngồi vào ghế lái, nhoài người qua hôn Nhiên Nhiên một cái, rồi mới trả lời: "Tầng bảy là khu giải trí, bên trong có KTV, quầy bar, còn cả phòng bóng bàn nữa. Anh đã dặn người sắp xếp, xem họ muốn chơi gì thì cứ đưa đi."
Tô Ý Nhiên nghe hắn sắp xếp đâu ra đấy, cũng yên tâm: "Vậy thì tốt rồi. Xem ra hôm nay các bạn rất vui vẻ, hi vọng chuyện trước kia cứ xem như là đã bỏ qua."
Cố Uyên Đình khẽ gật đầu, tay vuốt tóc Nhiên Nhiên rồi hỏi cậu: "Em còn mệt không? Có muốn ngủ trên xe một lát không?" Hắn nghĩ, trước khi đến nhà hàng Nhiên Nhiên đã rất buồn ngủ, lại còn ngủ gật trên xe, nên hắn vẫn lo lắng.
Tô Ý Nhiên đúng là đang buồn ngủ: "Em vẫn buồn ngủ lắm."
Cố Uyên Đình điều chỉnh ghế ngả ra, rồi đắp chăn cho cậu: "Ngủ một lát đi, về đến nhà anh sẽ gọi em dậy."
Tô Ý Nhiên khẽ gật đầu, nhắm mắt lại.
Cố Uyên Đình khởi động xe. Trong lúc xe đang chạy, Tô Ý Nhiên đã ngủ thiếp đi.
Cố Uyên Đình lái xe, chợt nhớ đến lúc nãy Nhiên Nhiên cầm món quà. Hắn dịch tầm mắt nhìn sang Nhiên Nhiên bên cạnh, ánh mắt dừng lại trên ngón tay trái đang đeo nhẫn kim cương của cậu.
Chiếc nhẫn của nguyên chủ này, hắn đã sớm muốn tháo ra vứt bỏ. Thế nhưng, hắn lo Nhiên Nhiên sẽ nhận ra điều bất thường, rằng việc vô duyên vô cớ vứt đi chiếc nhẫn có thể khiến cậu đau lòng. Từ đầu đến cuối, hắn vẫn không tìm được lý do thích hợp, đành kiên trì để Nhiên Nhiên tiếp tục đeo.
Chiếc nhẫn kim cương của nguyên chủ, hắn căn bản không hề đeo. Vì sợ Nhiên Nhiên nghi ngờ, hắn mới tình cờ chịu đựng cảm giác khó chịu ở tay để đeo một lúc.
Thông thường, hắn thường xuyên cảm thấy chiếc nhẫn kim cương trên tay Nhiên Nhiên thật chói mắt, và luôn cố gắng hết sức để bản thân phớt lờ vật đó.
Hắn đã nghĩ rồi, vào thời cơ thích hợp, hắn sẽ thuận lý thành chương đổi nhẫn của mình và Nhiên Nhiên.
Đúng vậy, là nhẫn, nhưng hắn không thừa nhận đó là "nhẫn kết hôn".
Kim cương đối với hắn chỉ là một viên đá có giá trị thị trường, không hề có ý nghĩa gì đặc biệt. Thế nhưng, khi viên đá này được gán cho một ý nghĩa đặc biệt, nó lại trở thành bảo vật vô giá.
Hắn muốn dùng viên kim cương đẹp nhất, bắt đầu từ kim cương nguyên khối, tự tay mài giũa, tự tay chế tác, rồi lại tự tay đeo vào ngón tay đeo nhẫn của Nhiên Nhiên.
Biến nó thành chiếc nhẫn kết hôn chân chính của hắn và Nhiên Nhiên.
Còn chiếc nhẫn kim cương rởm của nguyên chủ này, sẽ bị ném thẳng vào thùng rác.
Về đến nhà, Cố Uyên Đình thấy Tô Ý Nhiên vẫn chưa tỉnh giấc. Hắn nhẹ nhàng xuống xe, vòng sang bên kia mở cửa, rồi khẽ khàng ôm cậu ra khỏi ghế, định bế cậu vào nhà ngủ.
Không ngờ, vừa mới ôm cậu, Nhiên Nhiên đã giật mình bởi động tác của hắn, mơ màng tỉnh dậy trong vòng tay hắn.
Tô Ý Nhiên tỉnh lại, thấy Anh Đình đang ôm mình, hiểu ra ý hắn, vội vàng nói: "Em tỉnh rồi, thả em xuống đi."
Cố Uyên Đình lắc đầu, ôm cậu không có ý buông tay. Hắn trực tiếp bế Nhiên Nhiên vào trong nhà, vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cậu lên giường, rồi ngồi xổm xuống cởi giày và tất cho cậu.
Tô Ý Nhiên muốn đẩy hắn ra để tự mình làm, nhưng Anh Đình đã từ chối không chút suy nghĩ.
Cậu hết cách, đành mặc kệ Anh Đình.
Cố Uyên Đình đặt Nhiên Nhiên vào trong chăn, vén góc chăn cho cậu, dặn cậu ngủ thêm một giấc trưa.
Hắn hôn lên trán Nhiên Nhiên: "Ngủ đi."
Tô Ý Nhiên lúc nãy trên xe cũng thiếu ngủ, cậu nghe lời gật đầu, nhắm mắt lại chưa đầy một lát đã ngủ say.
Ngủ một giấc đến ba giờ rưỡi chiều, Tô Ý Nhiên tỉnh dậy, vào phòng vệ sinh rửa mặt, cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên.
Cậu đi ra ngoài tìm Anh Đình, thấy Cố Uyên Đình đang làm việc trong thư phòng nên không muốn quấy rầy hắn. Sợ Anh Đình phát hiện mình đã tỉnh, cậu định lặng lẽ rời đi, nhưng đã bị Cố Uyên Đình nhận ra.
"Nhiên Nhiên tỉnh rồi à?" Cố Uyên Đình phát hiện Tô Ý Nhiên đang đứng ở cửa, lập tức đặt công việc trong tay xuống và đi về phía cậu.
Tô Ý Nhiên vội vàng nói: "Anh cứ làm việc tiếp đi, không cần để ý đến em đâu."
Cố Uyên Đình lắc đầu: "Anh thong thả." Hắn nắm tay Tô Ý Nhiên, kéo cậu xuống dưới nhà: "Ngủ ngon không? Buổi chiều tầm này phải ăn một chút hoa quả." Hắn bảo Nhiên Nhiên ngồi ngoan ngoãn trên ghế sofa chờ, còn mình thì đi gọt hoa quả cho cậu. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Sau khi Cố thị mở chi nhánh tập đoàn ở thành phố A, Cố Uyên Đình trở nên bận rộn hơn một chút, đặc biệt là nửa tháng đầu, cơ bản ngày nào cũng phải ra ngoài xử lý công việc, chỉ có buổi tối mới được về gặp Nhiên Nhiên.
Mãi cho đến gần đây, khi công việc ở công ty đã được xử lý gần hết, hắn mới không cần đến công ty mỗi ngày nữa, chỉ cần dùng máy tính để chỉ đạo từ xa.
Cố Uyên Đình bưng hoa quả ra, dùng dĩa bón cho Nhiên Nhiên ăn.
Chuyện được đút ăn này, Tô Ý Nhiên đã phản đối rất nhiều lần, nhưng tất cả đều không có hiệu lực. Cuối cùng, cậu đành từ bỏ việc phản đối.
Cậu đỏ mặt để Anh Đình đút cho ăn. Hoa quả vừa ngọt vừa tươi, rất ngon.
Nhưng khi nếm vị ngọt của hoa quả, cậu lại bị cơn thèm ăn trỗi dậy.
Vị ngọt của hoa quả vẫn chưa đủ, cậu muốn ăn kẹo, muốn ăn đồ ngọt.
Tô Ý Nhiên nhìn Cố Uyên Đình. Có Anh Đình ở bên cạnh nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, cậu cũng không dám ăn vụng, chỉ có thể cố sức nhịn.
Tô Ý Nhiên cảm thấy mình sớm muộn gì cũng sẽ nhịn đến mức xảy ra chuyện...
Tô Ý Nhiên vội vàng gạt bỏ ý nghĩ đó, ăn sạch hết từng miếng hoa quả, cảm thấy hơi đã thèm.
Hai người ăn cơm chiều xong, Tô Ý Nhiên đột nhiên lại nhớ đến một chuyện: "Đúng rồi, buổi trưa anh đã đưa quà chuẩn bị cho các bạn rồi chứ? Em quên mất."
Trước đó, họ đã định tặng quà cho những người bạn từng bị bắt nạt. Anh Đình nói hắn sẽ chuẩn bị, và Tô Ý Nhiên cũng đồng ý để Anh Đình lo liệu.
Trước đó, cậu đã quên mất chuyện này trên bàn ăn, mãi cho đến bây giờ sau bữa cơm mới đột nhiên nhớ ra.
Cố Uyên Đình gật đầu: "Đưa rồi."
Tô Ý Nhiên tò mò hỏi: "Là quà gì vậy? Họ có thích không?"
Cố Uyên Đình vừa định thành thật trả lời, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Hắn đột nhiên nhớ đến lần trước, vì bức tượng gỗ kia mà Nhiên Nhiên đã nói hắn quá hoang phí, thậm chí còn giận dỗi cãi nhau với hắn.
"..." Cố Uyên Đình đột nhiên chột dạ. Hắn nuốt lời nói thật sắp sửa bật ra khỏi miệng, đổi giọng: "...Là một món quà nhỏ thôi, họ thích lắm."
Tô Ý Nhiên thấy Anh Đình nói như vậy, đoán chừng món quà khá đắt, nên cũng không hỏi nhiều nữa.
Cậu cũng không muốn truy hỏi, đành cho qua chuyện này.
Cố Uyên Đình thở phào nhẹ nhõm, rồi hàn huyên với Nhiên Nhiên.
Mãi đến trước khi sắp ngủ, Tô Ý Nhiên vùi mình trong ngực Anh Đình, đã buồn ngủ rũ rượi. Đột nhiên, cậu nghe thấy Anh Đình dường như có chút do dự hỏi: "Nhiên Nhiên, em có thích kim cương không?"
Tô Ý Nhiên sửng sốt, không hiểu sao Anh Đình đột nhiên lại hỏi chuyện này. Cậu đáp: "Cũng được ạ, có chuyện gì thế?"
Cố Uyên Đình coi câu "cũng được" của Nhiên Nhiên là ngầm thừa nhận rằng cậu thích. Hắn vuốt ve mái tóc Nhiên Nhiên đang nằm trong vòng tay mình: "Không có gì đâu, ngủ đi."
Tô Ý Nhiên không nghĩ nhiều nữa. Cậu cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến, nhắm mắt lại ngủ. Nhưng rồi lại thấy tư thế này không thoải mái lắm, cậu cựa quậy trong ngực Anh Đình để đổi tư thế.
Cố Uyên Đình cảm thấy Nhiên Nhiên trong lòng mình cựa quậy, lập tức căng thẳng hỏi: "Làm sao thế? Mỏi eo à?" Vừa nói xong, tay hắn đã đặt lên xoa eo Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên đáp: "Hơi hơi thôi, không sao đâu." Từ khi được chẩn đoán mang thai, dưới sự chăm sóc tỉ mỉ chu đáo của Anh Đình, sức khỏe cậu rất tốt, eo cũng không còn mỏi nữa. Chỉ là gần đây thỉnh thoảng hơi đau nhức, bác sĩ nói đây là phản ứng bình thường.
Cố Uyên Đình đau lòng xoa bóp eo cho cậu. Gần đây Nhiên Nhiên luôn không có tinh thần, thỉnh thoảng còn bị mỏi eo.
Hắn không nỡ để Nhiên Nhiên mệt mỏi, tần suất "làm bài tập" với Nhiên Nhiên cũng vì chuyện này mà giảm đi nhiều.
Cũng may, tạm thời Nhiên Nhiên vẫn không có phản ứng nào khác. Mà Cố Uyên Đình nhìn dáng vẻ hiện tại của Tô Ý Nhiên, vẫn cứ yêu thương không ngớt. Hắn đã từ bỏ ý nghĩ muốn Nhiên Nhiên mang thai con trai hắn rồi. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Khi đứa bé này chào đời, hai người họ cũng không cần thêm con nữa.
Cố Uyên Đình lại hôn Tô Ý Nhiên một cái. Tay hắn luồn trong chăn, xoa eo cho cậu, vô tình chạm phải bụng dưới của Tô Ý Nhiên.
Hắn nhẹ nhàng sờ bụng dưới của Nhiên Nhiên. Trong đó là em bé của Nhiên Nhiên, cũng là em bé mà hắn coi là của hắn và Nhiên Nhiên.
Một gia đình ba người, thật tốt biết bao.
Ngày hôm sau, Tô Ý Nhiên ăn cơm tối xong, đang ngồi ở phòng khách xem tivi thì đột nhiên thấy Anh Đình cầm một cái hộp từ trên lầu đi xuống, tay còn cầm theo một phần văn kiện.
Cố Uyên Đình đặt cái hộp trong tay lên bàn. Tô Ý Nhiên nghe tiếng động, đoán chừng nó khá nặng.
Chương trình trên tivi đang đến đoạn cao trào, cậu đang nhập tâm nên cũng không để ý lắm. Chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi lại tiếp tục dán mắt vào tivi.
Mãi đến khi Cố Uyên Đình đưa tập văn kiện trong tay cho cậu: "Nhiên Nhiên, ký tên đi."
Tô Ý Nhiên nhận tập văn kiện, có chút không hiểu vì sao: "Đây là gì vậy ạ?"
Cố Uyên Đình đáp: "Là mấy mỏ kim cương ở nước K, em thích kim cương nên anh cho em đấy."
Tô Ý Nhiên: "......???"