Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 59: Trò Chuyện Cùng Con
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Cố Uyên Đình mở nắp bút ký, đưa cho cậu: "Này."
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên ngây người cầm tờ văn kiện mỏng, cảm giác nó nặng tựa ngàn cân.
Cậu khó nhọc lên tiếng hỏi: "Mỏ gì cơ? Mỏ kim cương? Mình không nghe nhầm đấy chứ?"
Cố Uyên Đình khẽ gật đầu: "Em muốn đến xem sao?"
Tô Ý Nhiên không bận tâm đến câu hỏi của Cố Uyên Đình, cậu lật tới lật lui tờ văn kiện trong tay, rồi nhìn Cố Uyên Đình, rồi lại nhìn văn kiện, cảm thấy mình như đang nằm mơ.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên cứ nhìn hắn và văn kiện, chần chừ không ký tên, không khỏi có chút thấp thỏm, hắn bất an hỏi: "Em không thích sao?"
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên cảm giác đầu óc mình sắp đơ ra, cậu cũng không biết nên nói gì cho đúng, cuối cùng thẫn thờ gật đầu: "Em thích."
Vốn dĩ cậu không quá yêu thích kim cương, cũng chỉ ở mức bình thường, nhưng mà...!Đây là mỏ kim cương đó! Tô Ý Nhiên từng trải qua thời kỳ túng thiếu, cũng từng ước ao những người sở hữu mỏ quặng, thậm chí từng mơ mộng được sở hữu một mỏ quặng từ trên trời rơi xuống.
Biết được thân phận của Cố Uyên Đình cho đến nay, Tô Ý Nhiên ngoại trừ sự kinh ngạc ban đầu, những lúc khác vẫn luôn cảm thấy mọi thứ không khác gì trước đây. Dù nhà ở và xe cộ đều đã thay đổi, nhưng cuộc sống thường ngày với Cố Uyên Đình vẫn giống hệt như trước kia.
Mãi cho đến lúc này, cậu mới thực sự có cảm giác chồng mình là một đại gia.
Cố Uyên Đình nghe cậu nói thích, thở phào nhẹ nhõm, rồi giục giã cậu: "Ký tên đi, Nhiên Nhiên?"
Tô Ý Nhiên suy nghĩ một chút, trả lại văn kiện cho Cố Uyên Đình: "Cái này quá đắt giá, em không thể nhận. Hơn nữa, em có nhận cũng không biết cách vận hành, hay là thôi vậy."
Cố Uyên Đình không ngờ Nhiên Nhiên lại từ chối, hắn vội vàng nói: "Việc vận hành em không cần lo, quyền sở hữu sẽ chuyển sang tên em, còn việc vận hành sẽ có chuyên gia phụ trách. Mấy ngày nữa anh sẽ gọi người quản lý về, bảo người đó báo cáo tình hình khoáng sản."
Tô Ý Nhiên: "..."
Cậu cảm thấy Cố Uyên Đình hiểu lầm trọng điểm, vì vậy đành phải giải thích: "Không phải vấn đề vận hành, chủ yếu là cái này quá đắt giá, như vậy không hay."
Cố Uyên Đình ngẩn ra, nhưng nghĩ lại, hắn hiểu rõ ý nghĩ của Nhiên Nhiên, song hắn không thể đồng tình. Hắn tiến tới ôm lấy Tô Ý Nhiên, trước tiên hôn cậu một cái, sau đó nói: "Chúng ta là bạn đời." Nói đến hai chữ bạn đời, lòng hắn ngọt ngào, cho dù hắn biết hai chữ này là hắn đã 'đánh cắp' từ nguyên chủ.
Cố Uyên Đình ôm Nhiên Nhiên nói tiếp: "Em là của anh, anh là của em, em không nên phân chia rạch ròi như vậy. Anh chỉ muốn tặng em một món quà." Nói xong lời cuối cùng, hắn hạ thấp giọng, trong giọng nói như có một chút tủi thân.
Tô Ý Nhiên hơi bất lực, không phải là nói như vậy, thế nhưng ngẫm lại, Cố Uyên Đình nói có lý. Cậu nhất thời không biết nên phản bác thế nào, càng nghĩ càng cảm thấy Cố Uyên Đình nói có lý, dường như cậu đã rơi vào bẫy của hắn. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên thả lỏng, vội vàng chớp lấy thời cơ, hắn ôm Nhiên Nhiên, thân mật cọ trán cậu, rồi hôn lên đôi môi mềm mại của cậu: "Nhiên Nhiên, nhận đi, được không? Chỉ là một món quà thôi, quan trọng là...!Anh yêu em."
"Em, em cũng yêu anh." Tô Ý Nhiên bản năng đáp lại, suy nghĩ một hồi lâu, đúng là không nghĩ ra được lý do gì để từ chối. Cố Uyên Đình nói rất đúng, đây chỉ là một món quà giữa bạn đời.
Cuối cùng Tô Ý Nhiên gật đầu, cậu ký tên mình vào. Ký tên xong, cậu không nhịn được cầm tờ văn kiện lên xem, ngẩng đầu cười với Cố Uyên Đình: "Em là người có mỏ quặng trong nhà đó nha." Mỏ kim cương, chắc phải xếp vào hàng những người giàu có nhất giới thượng lưu nhỉ? Nghĩ tới đây, Tô Ý Nhiên không khỏi bật cười vì suy nghĩ của mình.
Cố Uyên Đình nhìn thấy nụ cười của Nhiên Nhiên, lòng cũng cảm thấy vui vẻ. Hắn xoa mái tóc Nhiên Nhiên, đồng tình với cậu: "Đúng, Nhiên Nhiên là người có rất nhiều mỏ quặng trong nhà."
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình lại đẩy chiếc hộp trên bàn về phía cậu: "Cái này cũng tặng em."
Tô Ý Nhiên vừa nãy đã chú ý đến chiếc hộp này, trông khá nặng, không ngờ lại là tặng cho mình. Cậu tò mò hỏi: "Trong này là gì thế?" Nói xong, cậu mở hộp ra.
Trong hộp là những viên kim cương đủ loại, còn có những viên đá quý đủ màu sắc, lấp lánh rạng rỡ dưới ánh đèn, vô cùng đẹp mắt.
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình nói: "Tặng em để lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thì chơi."
Tô Ý Nhiên ngây người nhìn hộp. Mặc dù đã có mỏ kim cương, nhưng vừa nãy dù sao cũng chỉ là ký tên lên văn kiện, không được nhìn thấy vật thật. Giờ đây cả một hộp đầy ắp đặt ngay trước mặt, là một kiểu kích thích hoàn toàn khác.
Cậu ngẫm nghĩ, mỏ đã có rồi, còn sợ gì một hộp này nữa? Cậu sờ vào những viên đá trong hộp, cảm nhận sự lấp lánh của kim cương và đủ loại đá quý trong tay, khiến cậu có một cảm giác kỳ lạ, như thể mình là một đại gia Trung Đông.
Cố Uyên Đình nhìn bàn tay trắng nõn thon dài của Nhiên Nhiên đang cầm những viên kim cương và đá quý lấp lánh, trong lòng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ 'đen tối'. Hắn bắt đầu tưởng tượng Nhiên Nhiên bị hắn lột sạch nằm trên giường, hắn từ từ đặt những viên kim cương và đá quý lên cơ thể trắng nõn của Nhiên Nhiên, dùng chúng để trang trí cho cậu. Nhiên Nhiên nhất định sẽ còn đẹp hơn cả những viên đá quý kia. Hắn muốn làm chuyện đó với Nhiên Nhiên giữa đống kim cương và đá quý này.
Tô Ý Nhiên không biết Cố Uyên Đình đang nghĩ gì, cậu nghĩ tới cảnh mình biến thành đại gia Trung Đông kỳ dị, giật mình, vội vàng đặt những viên đá quý trong tay xuống, sau đó dứt khoát đóng hộp lại.
Vốn dĩ cậu cũng không quá thích kim cương đá quý, đều thuộc dạng 'cũng được', sở dĩ khiến cậu cảm thấy kích thích chỉ vì giá trị của chúng quá lớn.
Bất kể nói thế nào, những thứ này đều là tấm lòng của Cố Uyên Đình, Tô Ý Nhiên nhẹ nhàng sờ lên chiếc hộp, ngẩng đầu cười nói với Cố Uyên Đình: "Đẹp lắm, em rất thích, anh..."
Nụ cười của Tô Ý Nhiên đứng hình trên môi, sau đó dần dần biến mất. Cậu thấy được 'phản ứng' của Cố Uyên Đình.
Tô Ý Nhiên: "..." Cố Uyên Đình, anh lại nghĩ gì vậy. Biến thái thật.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên phát hiện cũng không có ý định che giấu. Hắn nhìn chằm chằm Nhiên Nhiên, ánh mắt tối sầm lại, cúi đầu thì thầm hai câu bên tai Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên nghe xong câu nói đó, không dám tin nhìn Cố Uyên Đình, quả thực không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy.
Cậu mặt đỏ bừng, hoảng loạn lùi lại vài bước, cách xa chiếc hộp đá quý, lắc đầu lia lịa: "Không được, không được!" Rõ ràng là đang tặng quà bình thường, sao Cố Uyên Đình đột nhiên lại nghĩ đến chuyện này chứ! Cái này cũng quá...
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên kiên quyết lắc đầu từ chối như vậy, cảm thấy tiếc nuối, nhưng nghĩ tới sức khỏe của Nhiên Nhiên gần đây, hắn cũng không cưỡng ép nữa. Sẽ luôn có cơ hội thôi.
Tô Ý Nhiên thấy Cố Uyên Đình không tiến thêm một bước nào nữa, thở phào nhẹ nhõm. Thở xong, cậu nghĩ tới lời Cố Uyên Đình vừa nãy kề tai nói với cậu, không nhịn được cảm thấy thẹn thùng, lại còn có chút hiếu kỳ, cậu len lén nhìn chiếc hộp trên bàn.
Ừm...!Nói đến đây, cách chơi này họ chưa từng thử, hình như...!rất mới mẻ.
Tô Ý Nhiên tò mò, tuy rằng cảm thấy rất thẹn thùng, nhưng cũng muốn thử. Dù sao họ cũng không làm đến cùng, thử xem cũng không sao đúng không?
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên vẫn im lặng, tưởng mình vừa nãy quá đường đột, làm cậu sợ, hắn âm thầm tự trách mình, hít sâu mấy hơi, cố gắng kiềm chế 'phản ứng' của mình. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Không ngờ một lát sau, Cố Uyên Đình lại nghe Nhiên Nhiên do dự nói với hắn: "Hay, hay là, chúng ta thử một lần? Nhẹ nhàng thôi..."
Tô Ý Nhiên vừa nói xong, mặt đã đỏ bừng như gấc, ngay cả vành tai và cổ cũng ửng hồng, cả người cậu như một con tôm luộc.
Cậu cảm thấy đỉnh đầu mình dường như cũng đang bốc khói xèo xèo.
Cố Uyên Đình không thể tin nổi nhìn Nhiên Nhiên, vừa mới bình tĩnh lại, cơ hồ trong nháy mắt lại một lần nữa phấn chấn hẳn lên.
...
...
Ngày hôm sau. Tô Ý Nhiên thức dậy từ sáng sớm, nhìn thấy Cố Uyên Đình bên cạnh mình là cảm thấy vừa thẹn thùng, vừa không được tự nhiên. Chiếc hộp kim cương giá trị liên thành kia, cậu cũng không dám nhìn nữa.
Nhưng mà, khụ khụ, tối hôm qua, đúng thật là mới mẻ và kích thích. Chiếc hộp quà đã được Cố Uyên Đình trân trọng cất đi. Tô Ý Nhiên nghĩ đến Cố Uyên Đình thành thật cam đoan với cậu rằng sau này sẽ thực sự làm một lần trong đống đá quý, khiến cậu vừa run chân, vừa mong đợi. Cậu cảm thấy mình cũng bị Cố Uyên Đình làm hư mất rồi.
Tô Ý Nhiên vẫn đang suy nghĩ miên man, Cố Uyên Đình đã thu dọn đồ xong, sau đó đi tới chỗ cậu: "Nhiên Nhiên, chúng ta đi thôi?"
Tô Ý Nhiên tỉnh táo lại, xua tan những suy nghĩ lung tung trong đầu, cùng Cố Uyên Đình xuống nhà: "Đi thôi." Cậu nghĩ tới chuyện lát nữa cần làm, lòng cậu bình tĩnh lại. Hôm nay họ phải đi khám thai định kỳ.
Cố Uyên Đình lái xe đưa cậu tới bệnh viện. Vì lần đầu tiên đến bệnh viện công, Tô Ý Nhiên đã có phản ứng với mùi sát trùng, cho dù mùi nước sát trùng rất nhạt vẫn khiến cậu khó chịu nôn mửa, cho nên Cố Uyên Đình đã đổi bệnh viện khác cho cậu. Từ lần thứ hai trở đi, họ đã chuyển sang bệnh viện tư.
Năng lực của bác sĩ và thiết bị y tế của bệnh viện này gần như tương đương với bệnh viện công lập, thậm chí thiết bị y tế còn tân tiến hơn một chút. Ở đây, họ được hưởng dịch vụ tư nhân.
Hai người đã đến bệnh viện. Mùi nước sát trùng ở bệnh viện này không có, Tô Ý Nhiên chỉ hơi buồn nôn, không còn cảm giác khó chịu nào khác.
Nữ y tá lễ tân nhìn thấy họ đến, nhận ra hai người họ, vội vàng mỉm cười nói: "Chào Cố tiên sinh, Tô tiên sinh. Mời đi bên này, bác sĩ Trần đang chờ hai anh."
Tô Ý Nhiên cùng Cố Uyên Đình đi tới phòng làm việc của bác sĩ Trần, bắt đầu khám định kỳ.
Tô Ý Nhiên nằm trên giường, bác sĩ Trần cầm máy siêu âm kiểm tra bụng cậu, ngẩng đầu cười nói với hai người: "Em bé phát triển rất khỏe mạnh, tất cả đều bình thường." Anh còn bảo họ xem màn hình máy bên cạnh: "Em bé bây giờ đã biết cử động rồi, nhìn màn hình kìa, em bé đang mút ngón tay cái của mình kìa."
Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình quay đầu xem, quả nhiên có thể mơ hồ nhìn thấy trên màn hình em bé đang làm động tác mút ngón tay.
Tô Ý Nhiên cảm thấy rất thần kỳ, cậu sờ vào màn hình cạnh mình, ngẩng đầu hỏi bác sĩ: "Bây giờ em bé biết cử động rồi sao ạ?"
Bác sĩ Trần cười gật đầu: "Đúng, bây giờ em bé còn biết đạp chân, xoay người, vươn vai, lăn lộn, sau này cậu sẽ cảm nhận được."
Tô Ý Nhiên nghe bác sĩ nói, lại càng cảm thấy thần kỳ hơn. Cậu lại sờ vào hình ảnh em bé đang mút ngón tay cái trong màn hình, cảm thấy lòng mình mềm mại.
Khám xong, Cố Uyên Đình bước tới giúp Nhiên Nhiên sửa sang quần áo, đỡ cậu ngồi dậy. Bác sĩ Trần nhìn thấy giám đốc Cố đối xử dịu dàng với bạn đời của mình như vậy, đã thành thói quen, anh nói thêm: "Hơn nữa bắt đầu từ bây giờ các cậu có thể dưỡng thai, lúc bình thường cũng có thể thử trò chuyện với em bé." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Tô Ý Nhiên lại cúi đầu nhìn bụng mình. Hiện tại em bé đã năm tháng, nhưng bụng dưới của cậu chỉ hơi nhô lên không rõ ràng, mặc quần áo vào thì vẫn phẳng lì. Bác sĩ nói nam giới mang thai cũng là như vậy. Em bé còn nhỏ như vậy, bây giờ đã có thể trò chuyện sao? Cậu có chút không biết làm sao nhìn Cố Uyên Đình: "Trò chuyện...!trò chuyện thế nào?"
Cố Uyên Đình thấy ánh mắt chờ đợi và thỉnh giáo của Nhiên Nhiên, dừng lại một chút, đặt tay lên bụng Nhiên Nhiên, nhẹ nhàng sờ bụng Nhiên Nhiên, nơi có em bé của hắn và Nhiên Nhiên: "Giống như vậy?"
Mới sờ hai lần, Cố Uyên Đình đột nhiên cảm thấy dưới lòng bàn tay hơi cựa quậy một chút. Hắn ngẩn người ra.
Tim Cố Uyên Đình đột nhiên cũng nảy lên một nhịp.
Tác giả có lời muốn nói: Không có chi tiết gì đáng sợ đâu! Khụ khụ, không phải là chuyện trên giường, mà là chuyện trên người Nhiên Nhiên...!thôi, cứ coi như không có gì vậy (*ω*).