Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 61: Hiệu suất tăng gấp đôi
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên ngây thơ nhìn Anh Đình vài giây, lòng bồn chồn lo lắng.
Sao Anh Đình lại giống ma quỷ thế không biết, cậu vừa mới bắt đầu ăn, còn muốn từ từ thưởng thức món ngon, đang định nói với khán giả là làm xong sẽ ăn, thì Anh Đình đột nhiên xuất hiện phía sau, làm cậu sợ chết khiếp...
Nhưng Tô Ý Nhiên nghĩ lại, cảm thấy mình căn bản chẳng làm gì sai, không cần thiết phải chột dạ đến thế.
Nghĩ như vậy, cậu thấy Anh Đình đột nhiên mỉm cười ôn hòa với mình.
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình đột nhiên tiến lên, cúi người một tay luồn qua chân Nhiên Nhiên, một tay ôm sau lưng cậu, nhấc bổng Nhiên Nhiên đang ngồi trên ghế lên.
Tô Ý Nhiên không kịp phòng bị, trong tình thế cấp bách vội vã bưng nửa cái bánh kem lạnh lên, cẩn thận che chở vào lòng.
Người thì bị Anh Đình ôm bổng lên, mà cậu vẫn cố chấp không chịu buông chiếc bánh gato nhỏ.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên bảo vệ bánh ngọt vào lòng, đồng thời hai bên má phồng lên nhúc nhích, hiển nhiên là cậu vẫn không quên ăn bánh ngọt trong miệng, khiến hắn bật cười.
Hắn không nói lời nào, ôm thẳng Nhiên Nhiên ra ngoài, đi tới phòng khách.
Trong phòng làm bánh, camera vẫn đang quay, nhưng không còn một bóng dáng nào.
Streamer đã biến mất, bình luận lại như phát cuồng, nhảy nhót điên đảo:
【 Thính Thính dừng tay!!! Muốn ôm Nhất Nhất nhà chúng tui đi đâu thế!!!!! 】
【 Ôm Nhất Nhất đi đâu? Làm gì đấy? 】
【 Hê hê hê hê 】
【 Nụ cười dần trở nên sa đọa.
jpg 】
【 Nhất Thính đỏ chót(*)!! Tui đã chết.
】
(từ thăng cấp của phấn hồng:v)
...
Cố Uyên Đình ôm Nhiên Nhiên đi đến phòng khách, thấy Nhiên Nhiên ăn xong bánh ngọt trong miệng, còn to gan múc thêm một muỗng kem lớn bỏ vào miệng, hắn tối sầm mặt lấy cái đĩa trong tay cậu đi, tiện tay đặt lên bàn, sau đó về ghế sofa ngồi.
Tô Ý Nhiên ngồi trên đùi Anh Đình, tay vẫn cầm thìa múc bánh ngọt, cậu chưa thỏa mãn liếm liếm cái thìa, mắt chăm chú nhìn bánh ngọt trên bàn, trong lòng suy nghĩ nên thuyết phục Anh Đình thế nào.
Chưa đợi cậu nghĩ ra cách gì, Cố Uyên Đình đã đột nhiên ôm cậu thay đổi tư thế, làm cho cậu nghiêng người.
Tô Ý Nhiên nằm sấp trong lòng Anh Đình, đang chưa hiểu chuyện gì đã cảm thấy đột nhiên bị Anh Đình đánh mông một cái.
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên sững sờ, cậu đơ người duy trì tư thế nằm trong lòng Cố Uyên Đình, thật sự không thể tin được chuyện vừa mới xảy ra, sau đó cảm thấy chỗ đó lại bị đánh một cái nữa.
Tô Ý Nhiên kêu lên một tiếng sợ hãi, lập tức bật dậy, hoảng hốt muốn thoát khỏi Cố Uyên Đình, nhưng lại bị hắn giữ lại.
Cố Uyên Đình kéo cậu vào lòng, lại đánh cậu thêm hai cái.
Tuy rằng đánh không nhẹ không nặng, nghe rõ tiếng, không quá đau, thế nhưng Tô Ý Nhiên cảm thấy vừa ấm ức vừa xấu hổ, rúc vào lòng Cố Uyên Đình, sắp khóc lên.
Chỉ có trẻ con không nghe lời làm sai mới bị phạt như vậy.
Tô Ý Nhiên lớn như vậy rồi mà chưa từng bị người đánh như thế, Cố Uyên Đình thật sự là hơi quá đáng.
Cố Uyên Đình kiểm soát lực tay, chỉ muốn răn dạy Nhiên Nhiên nên chỉ đánh mấy cái.
Sau khi đánh xong, Cố Uyên Đình buông cậu ra, thấy Nhiên Nhiên không lên tiếng, hắn vội nâng cằm Nhiên Nhiên lên, quả nhiên thấy mặt cậu đỏ bừng, khóe mắt cũng đỏ hoe.
Tô Ý Nhiên thấy Cố Uyên Đình buông lỏng mình ra, vội vàng ấm ức đẩy hắn, muốn rời khỏi người hắn, tốt nhất là tránh xa hắn.
Cố Uyên Đình thấy khóe mắt Nhiên Nhiên đỏ lên là đã đau lòng, thấy cậu muốn xuống khỏi người mình, vội vàng ôm lấy cậu không cho cậu đi.
Hắn bình tĩnh, nhẹ nhàng xoa xoa lưng cho cậu, lại cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nói chuyện với Nhiên Nhiên: "Nhiên Nhiên, biết lỗi chưa?"
Tô Ý Nhiên vốn vừa giận vừa ấm ức, không muốn nói chuyện với hắn một lời nào, nghe Cố Uyên Đình hỏi như thế, cậu vừa tức giận lại ấm ức phẫn nộ.
Cậu cảm thấy Anh Đình vô lý: "Không biết, em rõ ràng không sai."
Tô Ý Nhiên cương quyết không chịu nhận sai: "Bác sĩ Trần đã nói bây giờ em đã có thể ăn món mình thích, kể cả kem và bánh kem lạnh."
Cố Uyên Đình liếc nhìn bánh ngọt trên bàn: "Bánh kem lạnh to như vậy?" Còn lại một nửa cái bánh ngọt, thể tích đã bằng hai cái bánh kem bình thường.
Tô Ý Nhiên cũng nhìn bánh ngọt bên kia, hơi chột dạ, nhưng nghĩ đến lời của bác sĩ Trần, cậu lại lần nữa cương quyết không chịu nhận sai: "Dù hơi to một xíu, cũng hoàn toàn ăn được.
Em còn tìm trên mạng rồi, mang thai, thời kỳ mang thai..."
Nói đến "thời kỳ mang thai", cậu không khỏi nghẹn lại, sau đó nói tiếp: "Thỉnh thoảng ăn một cái, thư giãn một chút cũng được."
Cố Uyên Đình bất lực, xoa mặt nhỏ của cậu: "Nhưng không thể nào ăn cái to như thế, bánh ngọt này có lượng kem gấp hai, ba lần.
Hơn nữa không chỉ là vì thời kỳ mang thai, em có quên lần trước em ăn nhiều đồ ngọt đến mức đau răng không?"
Cố Uyên Đình nghĩ đến lần trước Nhiên Nhiên bị đau, lòng hắn lại đau nhói.
Hắn nhẹ nhàng hôn lên mắt cậu: "Thỉnh thoảng ăn một cái nhỏ, anh đồng ý, sau này không thể như vậy nữa, em biết chưa?"
Tô Ý Nhiên không còn gì để nói, chỉ đành gật đầu, chỉ là trong lòng vẫn còn vương vấn món bánh kem lạnh thơm ngon.
Vừa nãy ăn quá nhanh, cậu chưa kịp tận hưởng, hoàn toàn chưa thỏa mãn.
Cậu nhỏ giọng hỏi Anh Đình: "Vậy em ăn thêm một miếng nhỏ được không?"
Cố Uyên Đình tối sầm mặt: "Không được."
Tô Ý Nhiên thấy thái độ của Anh Đình, rõ ràng là không thể nào được, tâm trạng sa sút, buồn bã cúi đầu.
Cố Uyên Đình thấy cậu buồn bã, lại thay đổi giọng điệu: "Vậy thì ăn thêm một chút." Hắn thấy Nhiên Nhiên ngay lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực nhìn hắn, lòng hắn lại dâng lên niềm vui.
Hắn cho Nhiên Nhiên ngồi trên ghế sofa, mình thì đi lấy bánh ngọt tới, múc một thìa đút cho Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên ăn xong một miếng, tuy rằng vẫn rất thèm, nhưng cậu nghĩ mình cũng phải biết đủ, ngoan ngoãn không ăn nữa.
Cố Uyên Đình bỏ bánh ngọt còn lại vào trong tủ lạnh, thấy cậu ngoan ngoãn, trong lòng lại nổi lên tình yêu thương dịu dàng.
Hắn đi tới lại ôm lấy Nhiên Nhiên lần nữa, nghĩ đến vừa nãy răn dạy cậu, hỏi: "Vừa nãy đau không?"
Tô Ý Nhiên nghĩ đến chuyện vừa rồi lại cảm thấy xấu hổ, cậu sợ Anh Đình hỏi nhiều, vội vàng lắc đầu: "Không đau không đau."
Cố Uyên Đình nhìn cậu như vậy, trái lại nghi ngờ cậu đau thật, hắn lo lắng: "Anh xem xem."
Tô Ý Nhiên hoảng hốt: "Không cần không cần, á —— "
Cố Uyên Đình đè Nhiên Nhiên xuống, kéo quần cậu xuống một nửa, quả nhiên thấy chỗ đó đỏ lên, nhưng không sao, tuy rằng hắn không dùng sức nhưng mà da Nhiên Nhiên quá non nớt.
Cố Uyên Đình nhìn chằm chằm Nhiên Nhiên, ánh mắt tối sầm.
Hắn vuốt ve an ủi, cảm giác mềm mại đàn hồi trong lòng bàn tay thật sự rất tuyệt, hắn nhớ lại cảnh vừa nãy răn dạy Nhiên Nhiên, khát khao tiềm ẩn bị khơi dậy, hắn không nhịn được nhẹ nhàng đánh một cái, phát ra tiếng 'chát' rõ ràng.
Cố Uyên Đình nuốt nước bọt.
Tô Ý Nhiên cũng cảm nhận được phản ứng của Anh Đình.
Tô Ý Nhiên: "..."
Thật ư?
Anh Đình đúng là biến thái...
Cố Uyên Đình khàn giọng hỏi: "Nhiên Nhiên, được không?"
Những ngày qua hai người chưa thân mật, Tô Ý Nhiên bị Anh Đình nhẹ nhàng đánh một cái đầy ẩn ý, đột nhiên cảm nhận được khoái cảm trong đó, cậu cũng hơi muốn thử.
Dù sao cũng chưa đi đến bước cuối cùng, không cần sợ.
Cậu đỏ mặt, khẽ gật đầu.
...
...
Hai người miệt mài quên cả thời gian, trong phòng làm bánh buổi phát trực tiếp vẫn tiếp tục trong im lặng.
Rõ ràng là không một bóng dáng nào, vô cùng yên tĩnh, thế nhưng không biết tại sao lượng người xem vẫn cao ngất không hề giảm.
Streamer bị ôm đi vẫn chưa trở lại, theo thời gian trôi qua, xưng hô "Thính Thính" trong bình luận bất giác đã từ "Thính Thính" kính trọng biến thành "giám đốc Thính"...
...
Chỉ thoáng chốc, một tháng nữa lại trôi qua.
Tô Ý Nhiên đã mang thai hơn sáu tháng, gần đây cậu càng ngày càng cảm thấy mệt mỏi, hễ rảnh là muốn ngủ.
Nhiều lúc cậu đang đọc truyện cổ tích cho bé cùng Anh Đình, đọc một lúc, không để ý là đã ngủ gà ngủ gật.
Cố Uyên Đình luôn lo lắng cho sức khỏe của Nhiên Nhiên, may mắn thay đi bệnh viện kiểm tra mọi thứ vẫn bình thường, tạm thời cũng chưa xuất hiện phản ứng bất thường nào khác.
Bác sĩ Trần dặn dò hắn phải cho Tô Ý Nhiên nghỉ ngơi thật nhiều, bổ sung dinh dưỡng đầy đủ, đi bộ nhiều, giữ tâm trạng vui vẻ.
Cố Uyên Đình nghe theo, luôn trông chừng Nhiên Nhiên, chỉ sợ không để ý là cậu có sơ suất gì.
Ngày hôm nay, Cố Uyên Đình cần đến công ty một chuyến.
Hắn không yên tâm để Nhiên Nhiên ở nhà một mình, hơn nữa buổi chiều hắn còn phải đưa cậu đến bệnh viện khám định kỳ nên hắn đưa Nhiên Nhiên đến công ty.
Chi nhánh tập đoàn Cố thị ở thành phố A tọa lạc tại trung tâm thành phố, là một tòa nhà thương mại tổng cộng 26 tầng, còn có một tòa nhà 13 tầng bên cạnh.
Tô Ý Nhiên cùng Anh Đình đi đến công ty, cậu cảm thấy hứng thú với nơi làm việc của Anh Đình, tò mò ngắm nhìn.
Văn phòng của Cố Uyên Đình ở tầng cao nhất, đơn giản nhưng sang trọng.
Tô Ý Nhiên ban đầu còn tò mò nhìn ngó khắp nơi, chẳng bao lâu đã không còn hứng thú nữa, ngồi xuống ghế sofa xem Anh Đình làm việc.
Tô Ý Nhiên ôm gối ôm, nằm sấp trên tay vịn ghế sofa, đôi mắt lấp lánh nhìn Anh Đình chuyên tâm làm việc.
Anh Đình thật là đẹp trai.
Cố Uyên Đình vốn đang tập trung làm việc, để ý thấy ánh mắt Nhiên Nhiên đang chăm chú nhìn mình, hắn nhìn lại cậu, vừa vặn đối diện với đôi mắt lấp lánh của cậu.
Trong lòng Cố Uyên Đình dâng lên cảm giác ấm áp, ngay lập tức muốn hôn cậu, muốn ôm cậu, đang định đứng dậy hành động, hắn lại nghe Tô Ý Nhiên nói: "Anh Đình, anh chăm chỉ làm việc đẹp trai quá."
Cố Uyên Đình đơ người, cố gắng kiềm chế hành động của mình, dùng giọng điệu hờ hững nói: "Thật sao?"
Tô Ý Nhiên mỉm cười khẽ gật đầu: "Siêu đẹp trai."
Cố Uyên Đình hờ hững gật đầu, cố gắng kìm nén niềm vui sướng, tiếp tục chăm chỉ làm việc, cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Nhiên Nhiên, hắn càng nhiệt tình gấp bội, hiệu suất xử lý tài liệu tăng gấp đôi.
Tập trung vào công việc một lúc, Cố Uyên Đình dần dần say mê vào đó.
Hắn hài lòng cầm một tập tài liệu đã xử lý xong, công việc kết thúc, hắn theo bản năng nhìn cậu, muốn tìm kiếm ánh mắt yêu thích và ngưỡng mộ của Nhiên Nhiên.
Thế nhưng hắn phát hiện, Tô Ý Nhiên đã không nhìn hắn nữa, đang ngồi trên ghế sofa đọc sách trong tay.
Cố Uyên Đình biết, đó là sách nuôi dạy trẻ mà Nhiên Nhiên cố tình mang đến.
Cố Uyên Đình: "..."