Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 62: Hạnh Phúc
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Uyên Đình lại thầm ghen tị một lúc, nhưng cũng chẳng biết làm sao, đành mang theo chút ấm ức, im lặng tiếp tục xử lý văn kiện.
Thời gian nhẹ nhàng trôi qua, trong phòng làm việc chỉ còn nghe thấy tiếng lật giấy và tiếng bút sột soạt.
Khi Cố Uyên Đình làm việc, thỉnh thoảng hắn lại liếc nhìn Nhiên Nhiên. Chỉ cần thấy cậu, hắn luôn cảm thấy công việc vốn vô vị cũng trở nên vui vẻ lạ thường.
Tô Ý Nhiên đọc sách cũng thỉnh thoảng liếc nhìn anh Đình. Có lúc hai người vừa vặn nhìn nhau cười, tạo nên bầu không khí ấm áp.
Cố Uyên Đình xử lý xong công việc, đến giờ họp, hắn tiến đến lấy cuốn sách trong tay Tô Ý Nhiên: "Cho mắt nghỉ một lát đi, đừng đọc nữa. Em có muốn ăn trái cây không?"
Tô Ý Nhiên cũng đang thèm ăn, cậu gật đầu: "Em muốn ăn táo, cả dưa lưới nữa."
Cố Uyên Đình gọi điện thoại bảo trợ lý mang một đĩa táo và dưa lưới đến, rồi nói với Tô Ý Nhiên: "Anh đi họp đây, em ở đây ăn trái cây nhé. Nếu buồn ngủ thì vào phòng nghỉ chợp mắt một lát."
Tô Ý Nhiên gật đầu, nói thêm: "Hôm nay em tỉnh táo lắm, không buồn ngủ đâu. Lát nữa em lại đọc sách tiếp."
Cố Uyên Đình không ép buộc nữa. Chờ trợ lý mang trái cây tới, hắn dặn dò Tô Ý Nhiên có nhu cầu gì thì cứ nói với trợ lý, rồi đi họp.
Cuộc họp hơn nửa tiếng kết thúc rất nhanh. Cố Uyên Đình từ phòng họp trở về, thấy Nhiên Nhiên quả nhiên vẫn đang đọc sách, đĩa trái cây còn hơn một nửa. Hắn rót cho cậu một cốc nước ấm: "Uống nước đi."
Tô Ý Nhiên thấy hắn về, mỉm cười, cầm cốc uống từng ngụm.
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên cười, trong lòng như tan chảy, khẽ sờ lên khuôn mặt nhỏ của cậu.
"..." Mấy quản lý bộ phận đi theo sau giám đốc Cố đến sững sờ ở cửa, nhìn thấy cảnh thân mật của giám đốc Cố và Tô tiên sinh, họ nhất thời ngây người không biết nên đi vào hay không.
Tô Ý Nhiên nghe thấy sau cửa có động tĩnh, vội quay đầu nhìn lại, phát hiện mấy người họ.
Cậu đỏ mặt, vội vàng nói: "Chào các anh."
Mấy quản lý bộ phận cũng chào hỏi cậu, Tô Ý Nhiên đẩy Cố Uyên Đình: "Anh mau làm việc đi."
Cố Uyên Đình lại dịu dàng xoa đầu Nhiên Nhiên, quay đầu liếc nhìn họ một cái: "Vào đi."
Nhóm quản lý: "..." Sao cứ cảm thấy cái nhìn lạnh lùng của giám đốc Cố lại khác biệt quá lớn so với thái độ vừa nãy.
Vừa nãy nội dung hội nghị chủ yếu là về các dự án trọng yếu của công ty, hiện tại họ đến đây là để báo cáo công việc theo thường lệ.
Trong lúc báo cáo, ai nấy đều cảm thấy giám đốc Cố, người vốn luôn lạnh lùng nghiêm túc, nghiêm khắc đáng sợ, hôm nay dường như hoàn toàn thay đổi thành một người khác, ôn hòa hơn hẳn, toàn bộ bầu không khí cũng trở nên thoải mái, không còn như trước kia, luôn khiến họ nơm nớp lo sợ một cách khó hiểu.
Bọn họ đồng loạt nghiêm túc báo cáo công việc, sau đó lén lút nhìn về phía Tô tiên sinh đang đọc sách bên ghế sofa.
Đã sớm nghe nói giám đốc Cố đã kết hôn và rất ân ái với Tô tiên sinh. Hôm nay là lần đầu tiên họ nhìn thấy Tô tiên sinh, lòng hiếu kỳ trỗi dậy mạnh mẽ, đặc biệt là vừa nãy, họ tận mắt thấy thái độ ôn hòa, cưng chiều của giám đốc Cố khi đối mặt với Tô tiên sinh, cứ như thể giám đốc Cố trước đây là giả vậy.
Trong lòng không ngừng than thở, nhưng bề ngoài họ vẫn bình tĩnh báo cáo công việc, tiếp thu những chỉ thị mà giám đốc Cố truyền đạt, rồi mang theo một bụng đầy "cẩu lương" (tình cảm ngọt ngào), lần lượt rời khỏi văn phòng.
Cố Uyên Đình phê duyệt xong văn kiện cuối cùng trong tay, thấy đã muộn, bèn gọi bữa trưa tới. Ăn trưa với Tô Ý Nhiên xong, hắn dỗ cậu vào phòng nghỉ ngủ trưa.
Gần đây khẩu vị của Tô Ý Nhiên vẫn rất tốt, có lúc chính cậu cũng giật mình với khẩu vị của mình.
Hôm nay cậu lại ăn no căng bụng. Nếu không phải Cố Uyên Đình giúp cậu kiểm soát lượng ăn cho phù hợp, chắc chắn cậu đã ăn thêm rồi.
Người ăn no rất dễ mệt mỏi. Tô Ý Nhiên nằm trên giường trong phòng nghỉ, được anh Đình dỗ ngủ.
Khi cậu mơ màng tỉnh dậy, lại được cho ăn trái cây sau giấc ngủ.
Tô Ý Nhiên cảm thấy mình cả ngày chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, sắp biến thành một chú heo rồi.
Buổi chiều, hai người đến bệnh viện khám thai.
Mấy tháng gần đây, Tô Ý Nhiên cảm nhận được em bé đạp rõ ràng hơn, số lần cử động thai tăng lên rất nhiều, hơn nữa cậu cũng cảm nhận rõ ràng hơn rất nhiều.
Trong bệnh viện, bác sĩ Trần kiểm tra xong, lại cho cậu nghe tiếng tim đập của em bé.
Tô Ý Nhiên nghe rõ tiếng tim đập qua thiết bị.
Không giống với lần nghe khi mới biết mang thai, cậu cảm nhận được một sinh linh nhỏ đang lớn lên một cách sống động vô cùng rõ ràng.
Tô Ý Nhiên nghe nhịp tim của em bé, trái tim của mình cũng đập rất nhanh, cậu vội gọi anh Đình: "Anh Đình, anh mau tới nghe đi."
Cố Uyên Đình nửa quỳ cạnh giường, nhận lấy thiết bị nghe và áp vào tai, quả nhiên cũng nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ của em bé.
Đó là một cảm giác vô cùng kỳ diệu, khiến tim hắn đập thình thịch.
Mặc dù Nhiên Nhiên luôn dành sự chú ý cho con khiến hắn đôi lúc cảm thấy ghen tị, nhưng hắn vẫn cho rằng đây là con của hắn và Nhiên Nhiên.
Ngày nào hắn cũng cùng với Nhiên Nhiên đọc truyện cổ tích cho con, nghe nhạc, nói chuyện với con.
Những chuyện mà một gia đình ba người mới có thể làm này, hắn và cậu mỗi ngày đều làm.
Càng ngày hắn càng dành cho con nhiều tình cảm hơn.
Cố Uyên Đình nghe tiếng tim đập của em bé, nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Nhiên Nhiên, cảm thấy lòng mình ấm áp đến lạ.
Hắn bật cười nói với cậu: "Con hoạt bát lắm."
Tô Ý Nhiên gật đầu, lại cùng anh Đình nghe nhịp tim của em bé thêm một lúc nữa mới thỏa mãn kết thúc.
Hai người ra khỏi bệnh viện, định lái xe về nhà. Cố Uyên Đình mở cửa xe, che chở cho Tô Ý Nhiên lên xe, thắt chặt dây an toàn cho cậu, rồi đóng cửa xe lên ghế lái.
Hắn đang chuẩn bị khởi động xe thì đột nhiên nghe cậu nói: "Anh Đình ơi, dây an toàn của em hình như bị lỏng ra rồi, anh xem giúp em đi."
Dây an toàn bị lỏng ra? Cố Uyên Đình vội vàng qua kiểm tra, nghiêng người tới gần Nhiên Nhiên. Đang tập trung kiểm tra dây an toàn của cậu, hắn lại thấy Nhiên Nhiên đột nhiên kề sát vào, lén hôn lên môi hắn một cái.
Cố Uyên Đình sững sờ, không kịp phản ứng nhìn Nhiên Nhiên, cả người ngây ra.
Tô Ý Nhiên không nhịn được mím môi cười, kề sát vào hắn, hôn hắn một cái: "Chỉ lừa anh thôi, tự nhiên em muốn hôn anh."
Cố Uyên Đình ngẩn ra, bỗng tim đập cực nhanh.
Hắn hầu như luống cuống tay chân quay về chỗ cũ. Rõ ràng đã làm những chuyện thân mật hơn với Nhiên Nhiên rồi, vậy mà bây giờ lại ngây thơ như thể chưa từng nắm tay, đại não trống rỗng, trong lòng nai vàng ngơ ngác, tim đập thình thịch.
Cố Uyên Đình cũng không biết mình bị làm sao. Hắn cố hết sức trấn tĩnh lại, không muốn lộ ra vẻ chưa trải sự đời, nhưng lời nói ra khỏi miệng vẫn vô dụng mà lắp bắp: "Về, về nhà thôi."
Trên đường về, hắn mới dần dần trấn tĩnh lại, chỉ có trái tim vẫn đập nhanh không thôi.
Trong lúc lái xe, hắn không nhịn được liếc nhìn Nhiên Nhiên một cái.
Tô Ý Nhiên phát hiện ra, cậu thấy anh Đình đáng yêu quá, cậu mím môi cười véo véo má hắn, yêu cầu hắn: "Tập trung lái xe."
Cố Uyên Đình lập tức tập trung lái xe, chỉ là thỉnh thoảng lén nhìn Nhiên Nhiên.
Hắn nhìn lúm đồng tiền nhỏ bên má phải của cậu, vô cùng quyến rũ.
Cố Uyên Đình cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Xe lái đến cửa nhà đỗ lại, vừa mới cởi dây an toàn, Cố Uyên Đình không nhịn được chồm người sang, vô cùng dịu dàng hôn Nhiên Nhiên, đặc biệt là hôn lên lúm đồng tiền nhỏ của cậu.
Xuống xe, hắn cũng không chịu rời khỏi Nhiên Nhiên nửa bước. Nếu có thể, hắn rất muốn mọi lúc mọi nơi đều ôm hôn cậu.
Tô Ý Nhiên bất đắc dĩ, không hiểu sao anh Đình lại như vậy.
Không phải trong xe cậu chỉ lừa hắn, lợi dụng lúc hắn không chú ý lén hôn hắn một cái thôi mà, sao lại biểu hiện như thể xảy ra chuyện gì to tát lắm vậy.
Đang nghĩ như thế, anh Đình đang ôm cậu vào lòng lại dịu dàng hôn cậu thêm một cái.
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên tuy không rõ, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn, trong lòng cậu cũng ngọt ngào.
Cậu nghĩ, xem ra anh Đình thích, vậy sau này nhất định phải lén hôn thêm mấy lần nữa mới được.
Cố Uyên Đình ôm Nhiên Nhiên thân mật một hồi, đến giờ nấu cơm tối, hắn vào bếp nấu cơm cho cậu.
Lúc nấu cơm, dù cho ở trong bếp không nhìn thấy cậu, lòng hắn vẫn đắc ý một cách khó tả.
Cơm nước xong, hai người trò chuyện chuyện nhà, xem tivi. Trước khi sắp ngủ, họ lại cùng nhau ngồi tựa ở đầu giường, cùng đọc truyện cho em bé, sau đó tắt đèn, nằm chung chăn, ôm nhau.
Cơn buồn ngủ của Tô Ý Nhiên kéo đến, như thường lệ, cậu vùi trong ngực anh Đình ngủ say.
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên ngủ, nhẹ nhàng hôn cậu.
Hắn tràn ngập yêu thương mà khẽ hôn giữa trán, chóp mũi, khuôn mặt, đôi môi của cậu, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.
Hắn ôm Nhiên Nhiên yêu chiều trong lòng, còn có con của hắn và cậu, hắn không biết tại sao mình lại hạnh phúc đến thế.
Hắn đã không thể rời bỏ Nhiên Nhiên.
Ngày hôm đó, Tô Ý Nhiên hiếm khi đến cửa hàng. Cố Uyên Đình không yên lòng cậu nên đi theo.
Tiệm bánh Nhất Thính cũng đã hoàn thành việc mở rộng thêm. Hiện tại cửa hàng lớn hơn rất nhiều, hai tầng chủ yếu là các khu vực có ghế dài, dãy ghế, khu chức năng và khu trưng bày đều được làm lớn hơn.
Nhân viên trong cửa hàng đã tăng lên không ít, những nhân viên này đều do quản lý Trương Tiểu Hồng tuyển chọn.
Tô Ý Nhiên toàn quyền giao phó cho cô, cậu không can thiệp. Từ tình hình công việc thời gian qua cho thấy, nhân viên làm việc cũng khá tốt.
Hiện tại đã sắp đến tháng sáu, tiếng tăm của Tiệm bánh Nhất Thính ngày càng lớn, danh tiếng cũng ngày càng tốt, ngày càng nhiều người biết đến cửa hàng đồ ngọt này.
Thành phố A vốn là thành phố du lịch, có rất nhiều cảnh đẹp suốt bốn mùa, cho nên mỗi ngày có vô số du khách. Không ít du khách ngoại tỉnh đến thành phố A đều tới "Nhất Thính" để thưởng thức món ngon.
Có thể nói, hiện tại Tiệm bánh Nhất Thính đã sắp phát triển trở thành một điểm đến du lịch đặc biệt.
Tô Ý Nhiên đến cửa hàng, nhóm nhân viên nhìn thấy cậu mà ngỡ ngàng. Họ cảm thấy một thời gian không gặp, khí sắc của ông chủ mình dường như trở nên tốt hơn, đặc biệt là da dẻ, quả thực đẹp vô cùng, chỉ là...! có vẻ béo hơn một chút.
Nhóm nhân viên cửa hàng không dám nói sếp mình béo, chỉ khen Tô Ý Nhiên: "Khí sắc sếp tốt quá!"
Tô Ý Nhiên cười chào hỏi họ. Có lẽ vì được chăm sóc quá tốt, cậu biết khí sắc mình đã tốt hơn, nhưng gần đây cậu cũng rõ ràng phát hiện mình béo lên.
Hiện tại cậu đã mang thai hơn bảy tháng, mặc quần áo vào cũng nhìn thấy bụng hơi nhô lên, khuôn mặt cũng tròn trịa.
Tô Ý Nhiên hơi buồn rầu, chính vì thế mà lúc cậu cười, cái lúm đồng tiền nhỏ kia cũng trở nên sâu hơn, khiến anh Đình rất thích lúm đồng tiền của cậu. Hắn cứ hôn rồi liếm, liếm xong lại chẳng hiểu sao mà hưng phấn.
Tô Ý Nhiên không chỉ một lần nghi ngờ, anh Đình nhà mình có xu hướng biến thái nào đó.