72. Chương 72: Không phải cha đẻ

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 72: Không phải cha đẻ

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên khó khăn lắm mới tập xong các động tác, ngồi dậy quay đầu lại nhìn, phát hiện tình trạng của anh Đình càng lúc càng nghiêm trọng... sắp bùng nổ rồi...
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên cứ nhìn chằm chằm... chỗ đó của mình, càng khiến hắn nghẹn ứ đến đau đớn. Hắn hít sâu mấy hơi, che mắt cậu: "Nhiên Nhiên ngoan, đừng tiếp tục quyến rũ anh."
Tô Ý Nhiên: "...???"
Anh... anh Đình, anh làm sao thế?
Rõ ràng cậu chỉ đang luyện tập phục hồi rất bình thường, không biết anh Đình đang nghĩ linh tinh cái gì, chẳng hiểu sao lại hưng phấn lên, giờ cậu mới liếc mắt nhìn đã bị anh Đình đổ oan là đang quyến rũ hắn.
Tô Ý Nhiên bị che mắt, tầm nhìn tối lại. Cậu cạn lời một lát, trong lòng thầm mắng một tràng, cuối cùng vẫn không dám phản bác, chỉ lo cậu vừa mở miệng là anh Đình lại nói bị giọng cậu quyến rũ...
Với sự hiểu biết của cậu về anh Đình, hoàn toàn có thể xảy ra...
Cố Uyên Đình che đôi mắt Nhiên Nhiên một lát, cũng cảm giác được hàng mi của cậu như một chiếc bàn chải mềm mại rung động nhè nhẹ, cào nhẹ vào lòng bàn tay hắn, khiến lòng hắn ngứa ngáy, chỉ muốn làm những điều thân mật với cậu.
Cố Uyên Đình cảm thấy Nhiên Nhiên lại đang quyến rũ mình.
"Nhiên Nhiên..." giọng Cố Uyên Đình khàn khàn.
Tô Ý Nhiên nghe cái là biết không ổn, chưa đợi cậu kịp phản ứng, hắn đã buông tay ra. Mắt cậu lại được nhìn thấy ánh sáng, sau đó Cố Uyên Đình đến gần hôn lên đôi mắt cậu, còn liếm cả hàng mi cậu.
"Này..." Hàng mi của Tô Ý Nhiên bị hắn liếm ướt nhẹp, cậu vội vàng lùi về sau một chút, xoa xoa đôi mắt ướt át, "Đừng hôn như vậy chứ." Cậu liếc nhìn cửa phòng tập thể hình, cũng may cửa đóng chặt.
Cố Uyên Đình đã liếm hàng mi quyến rũ của Nhiên Nhiên, nhưng vẫn chưa thỏa mãn, thấy cậu lau sạch mi mắt, hắn càng thêm không hài lòng.
Cố Uyên Đình đến gần Nhiên Nhiên, chỉ nhẹ nhàng ấn vai cậu, đẩy cậu ngã xuống thảm yoga, hai tay chống hai bên cậu, say đắm hôn lên mắt và hàng mi cậu.
Ban đầu Tô Ý Nhiên còn muốn lùi về sau, lúc bị anh Đình đẩy ngã cũng đành chịu. Cậu vội vàng quay đầu muốn tránh, nhưng lại bị hắn đè lên, hắn lại hôn mũi, khuôn mặt, đôi môi cậu, rồi luồn sâu vào trong miệng cậu...
Tô Ý Nhiên cứ thế để hắn hôn và liếm, hôn chưa được bao lâu đã thở dốc, vô thức ôm lấy cổ anh Đình, say đắm đáp lại nụ hôn của hắn.
Cố Uyên Đình say mê hôn Nhiên Nhiên một lúc, không thể kìm lòng, hắn muốn càng lúc càng nhiều hơn.
Thế nhưng bây giờ không được. Vết thương của Nhiên Nhiên vẫn chưa lành hẳn.
Cố Uyên Đình tỉnh táo lại, hắn thở hổn hển, tách khỏi Nhiên Nhiên. Tô Ý Nhiên đang choáng váng đắm chìm trong nụ hôn ngọt ngào với anh Đình, đột nhiên nụ hôn dừng lại, cậu nghi hoặc mở mắt ra.
Cố Uyên Đình thấy đôi mắt Nhiên Nhiên tràn ngập nước, ngơ ngác nghi hoặc nhìn hắn, như thể đang hỏi hắn sao anh không hôn em nữa.
Cố Uyên Đình hít vào một hơi thật sâu, cảm giác không thể kiên nhẫn hơn được nữa, hắn sắp bùng nổ mất.
Hắn lại cúi đầu hôn Nhiên Nhiên một cái, cuối cùng mới miễn cưỡng bình tĩnh lại đôi chút, kìm nén sự kích động mà hôn thêm mấy lần nữa.
Mười tháng còn nhịn được, hai tháng nữa có đáng là gì. Cố Uyên Đình tự nói với mình trong lòng, hai tháng này có đáng là gì.
Vết thương của Nhiên Nhiên vẫn chưa khỏi hẳn, chờ một chút, chờ một chút.
Tô Ý Nhiên đã tỉnh táo lại, cảm thấy anh Đình đè trên người mình thật đáng sợ, vội vã nhích sang một bên: "Bây giờ vẫn chưa được..."
Cố Uyên Đình cố gắng kìm nén bản thân, cúi đầu nhẹ nhàng cắn đôi môi mềm mại của cậu, giọng trầm thấp khàn khàn: "Tất cả là do Nhiên Nhiên quyến rũ, sau này sẽ phải phạt em."
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên không nghe anh Đình nói nữa, cậu nhìn chỗ đó của hắn, do dự một chút, chủ động đến gần duỗi tay ra: "Em giúp anh nhé?" Cậu cũng đau lòng cho anh Đình.
Bản thân cậu cũng có cảm giác, nhưng vết thương trên người vẫn còn nhức nhối, khi tỉnh táo nghĩ đến điều này, cảm giác đó lại tan biến.
Tô Ý Nhiên nhìn quanh, lại cảm thấy ở phòng tập thể hình rất xấu hổ, nhỏ giọng nói: "Chúng ta về phòng nha?"
Cố Uyên Đình tưởng Nhiên Nhiên muốn mình làm, kiên quyết rút tay cậu ra, nghiêm túc nhìn cậu: "Nhiên Nhiên ngoan, hãy kiên nhẫn một chút đi."
Tô Ý Nhiên: "???" Là ai vừa không nhịn được mà hôn hít liếm láp mình, còn cứng đờ ra nữa chứ!
Cố Uyên Đình động viên xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ của Nhiên Nhiên, an ủi cậu: "Ngoan, hai tháng nữa rồi sẽ chiều em." Sau khi nói xong, tưởng tượng đến hình ảnh hai tháng sau, hắn không nhịn được mà khô cả miệng lưỡi, sợ mình không kìm chế được, vội vàng rụt tay lại, lùi về sau, đứng cách Nhiên Nhiên một khoảng.
Tô Ý Nhiên: "..." Cậu mặt không đổi sắc đứng dậy, mặc kệ anh Đình, rời khỏi phòng tập thể hình, chẳng thèm quay đầu nhìn hắn lấy một cái.
Tự mà kiềm chế lấy đi.
Cố Uyên Đình nhìn chằm chằm bóng lưng Nhiên Nhiên rời đi, không đi cùng.
Mãi đến khi Tô Ý Nhiên rời khỏi tầm mắt, hắn mới thu hồi tầm mắt, dán mắt vào tấm thảm yoga trên sàn, nghĩ đến cảnh cậu vừa nãy đỏ mặt nằm trên đó.
Hắn lại nhìn quanh phòng tập thể hình một vòng, tưởng tượng rất nhiều hình ảnh thân mật.
Sớm muộn gì cũng có một ngày hắn sẽ thực hiện từng điều một ở đây.
Cố Uyên Đình hít sâu mấy hơi, không thể nghĩ nhiều nữa, nghĩ nữa là sẽ thật sự bùng nổ mất, hắn siết chặt tay khống chế mình, vào phòng vệ sinh trong phòng tập.
Tô Ý Nhiên rời phòng tập thể hình, xuống phòng trẻ sơ sinh.
Vì sức khỏe đã hồi phục, việc đi lại không còn ảnh hưởng đến vết thương nên hiện tại cậu đã có thể đi lại được, chỉ là vẫn không thể vận động mạnh, ví dụ như đi nhanh, chạy bộ, v.v.
Mẹ Tô cũng đang ở trong phòng trẻ sơ sinh, cầm bình sữa cho bé bú, nhìn thấy cậu đến, cười nói với cậu: "Tập xong rồi à con?"
Tô Ý Nhiên nghĩ đến những chuyện vừa xảy ra trong phòng tập thể hình, mặt nóng bừng, vội vàng gạt bỏ những suy nghĩ ngổn ngang đó đi. Cậu gật đầu, nhìn đứa bé trên giường trẻ sơ sinh mà lòng như tan chảy.
Bây giờ bé con đã lớn hơn một chút, da dẻ không còn đỏ nữa mà trở nên trắng hồng mềm mại, vừa đáng yêu vừa xinh xắn, đôi mắt to tròn chớp chớp, có thể làm tim người ta mềm nhũn.
Tô Ý Nhiên nhận bình sữa từ tay Mẹ Tô cho bé uống. Bé con ngậm lấy bình, uống sữa xong còn chép miệng phun bong bóng.
Tô Ý Nhiên bật cười, Mẹ Tô nhìn cháu cũng hiền từ bật cười: "Cháu ngoan của bà đáng yêu quá!"
Bé con uống hết sữa lại ngủ thiếp đi, Mẹ Tô xuống nhà tìm Ba Tô có việc, Tô Ý Nhiên vẫn cứ ngồi cạnh giường trẻ sơ sinh, chống cằm yêu thương ngắm con mà không thể kiềm chế.
Cậu cảm thấy mình có thể chẳng làm gì cả, chỉ ngồi ngắm con mấy tiếng đồng hồ cũng không thấy chán, không ngại phiền phức, trái lại còn rất ấm áp và vui sướng.
Hiện tại cuối cùng cậu cũng coi như hiểu được vì sao những người trên mạng, lúc livestream lại muốn hôn cậu... Khụ khụ.
Cố Uyên Đình xuống tầng, thấy Nhiên Nhiên đang ngồi trong phòng trẻ sơ sinh ngắm con, lòng hắn cũng mềm nhũn, ngồi ngắm cùng cậu một lúc, thấy sắp đến giờ cơm tối, liền vào bếp nấu cơm.
Mấy ngày qua, ba bữa một ngày đều do cô bảo mẫu nấu, nhưng thỉnh thoảng Cố Uyên Đình và Mẹ Tô vẫn đích thân xuống bếp. Hắn vẫn thích tự tay nấu cơm, nấu canh cho Nhiên Nhiên hơn.
Khi cơm đã chín, hắn lên tầng gọi Nhiên Nhiên xuống ăn cơm, lại thấy bé con đã tỉnh giấc, còn cậu thì đang cầm trống bỏi lắc lắc chơi với con.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình vào, nói với hắn: "Anh Đình, anh xem con này, đáng yêu quá."
Cố Uyên Đình bước vào, nhìn gương mặt bé con có vài phần giống Nhiên Nhiên, lòng hắn mềm mại: "Đáng yêu lắm."
Tô Ý Nhiên chơi với con, lúc giơ trống lên, lúc lại hạ xuống, không cho bé con chạm vào: "Bé cưng, gọi ba đi, gọi ba thì ba cho chơi."
Cố Uyên Đình bước vào, cảm thấy Nhiên Nhiên thật đáng yêu, dịu dàng xoa đầu cậu: "Bây giờ sao con đã biết nói được rồi?" Hắn nhìn bé con.
Tô Ý Nhiên mải chơi với con mà quên cả trời đất, bé con bị tiếng trống thu hút, cựa quậy, muốn với lấy trống bỏi, trông rất đáng yêu.
Cố Uyên Đình nhìn mà thích vô cùng, hắn lại nhìn Nhiên Nhiên và bé con, lòng dâng lên cảm giác ấm áp và xúc động. Hai thiên thần đáng yêu này đều là của hắn, là những người thân thiết nhất của hắn.
Tô Ý Nhiên đưa trống bỏi cho Cố Uyên Đình, nói như thể phải chịu đựng nỗi đau cắt da cắt thịt: "Anh Đình, cho anh chơi một lát đấy."
"..." Cố Uyên Đình im lặng, cầm trống bỏi lên lắc lắc trước mặt bé con, thế nhưng bé con không nể mặt, không quan tâm đến trống bỏi trong tay hắn, lại còn oà oà khóc toáng lên.
Cố Uyên Đình: "..." Hắn bình thản đặt trống bỏi xuống, đã quen rồi, thuần thục sờ bỉm, không ướt, lại thành thạo đi pha sữa.
Tô Ý Nhiên bật cười, trêu chọc: "Anh Đình, bé con không ưa anh rồi."
Cố Uyên Đình đang một tay ôm con, một tay cầm bình sữa cho bé con uống sữa, nghe Nhiên Nhiên nói mà lòng hắn bỗng hồi hộp.
Hắn nhìn đứa bé đang uống sữa trong lòng. Trẻ con ngây thơ thuần khiết, đáng yêu xinh xắn, đôi mắt giống Nhiên Nhiên, khuôn mặt giống hắn, nói cách khác... giống nguyên chủ.
Ai cũng nói mắt trẻ con là nhạy bén nhất, có thể nhìn thấy những thứ mà người thường không thấy.
Lẽ nào bé con biết mình không phải cha đẻ của nó sao?
Tay Cố Uyên Đình khẽ run rẩy.
Bé con uống sữa xong lại ngủ thiếp đi, Cố Uyên Đình cho bé uống xong, đặt bé xuống giường, rồi lại nhìn ngắm một lúc.
Tô Ý Nhiên cũng đang nhìn con, lòng rất đỗi dịu dàng, cảm thấy bé con đúng là một thiên sứ, chỉ khóc khi đói hoặc khi tè, còn những lúc khác thì không hề quấy phá.
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên, hắn... đã trộm đi, cướp đi Nhiên Nhiên từ tay nguyên chủ.
Cuộc sống bây giờ là do hắn trộm được từ nguyên chủ.
Cuộc sống gia đình ba người này vốn dĩ phải là của nguyên chủ.
Hắn là kẻ xen vào, vô liêm sỉ cướp đoạt vợ người khác, chiếm lấy tất cả mọi thứ của nguyên chủ.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình nhìn mình ngẩn ngơ, cười bóp bóp mặt hắn: "Lại ngẩn người nữa rồi."
Cố Uyên Đình chợt nắm chặt tay Nhiên Nhiên, sau đó kéo cậu vào lòng, nâng cằm cậu lên, cúi đầu hôn cậu.
Cướp Nhiên Nhiên của nguyên chủ thì có sao chứ.