73. Chương 73: Nhanh hơn

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên đột nhiên bị anh Đình hôn mãnh liệt làm cho bối rối, chưa được một lúc đã hụt hơi. Cậu sốt ruột đẩy vai anh Đình ra, nhưng chỉ có thể ú ớ phản đối, con vẫn còn ở bên cạnh đấy!
Cố Uyên Đình hôn đủ rồi mới buông Nhiên Nhiên đang không ngừng phản đối ra, nhưng vẫn chưa thỏa mãn, khẽ liếm đôi môi bị hắn hôn đến đỏ ửng.
Tô Ý Nhiên bị hắn hôn đến nỗi môi ngứa ngáy, cậu vội vàng đẩy hắn ra, quay đầu nhìn em bé trên giường trẻ sơ sinh. Cũng may nhóc con vẫn cứ ngủ say sưa, ngây thơ không biết gì hết.
Tô Ý Nhiên vẫn đỏ mặt, cậu trách cứ liếc mắt lườm anh Đình một cái: "Anh làm cái gì trước mặt con thế."
Cố Uyên Đình nhìn nhóc con ngủ say như chết trong giường, sờ khuôn mặt nó, nói với Nhiên Nhiên: "Con vẫn ngủ mà."
Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình thản nhiên như không, đành chịu. Thôi vậy...
Lúc này, cô Tiền đi lên: "Cậu Cố, cậu Tô, hai cậu đi ăn cơm tối đi, ở đây tôi trông là được."
Tô Ý Nhiên gật đầu, nhìn anh Đình: "Đi thôi."
Cố Uyên Đình cầm tay Nhiên Nhiên cùng đi ra khỏi phòng trẻ con, vừa ra đến cửa, hắn lại quay đầu liếc nhìn nhóc con trên giường trẻ sơ sinh, sau đó dời mắt, đi xuống tầng.
Chắc là hắn suy nghĩ quá nhiều rồi, làm gì có nhiều chuyện thần bí, tâm linh như thế. Hơn nữa, trẻ con có thể biết cái gì chứ.
Hai người xuống nhà ăn cơm xong, trò chuyện với ba Tô mẹ Tô, buổi tối cả nhà lại chơi với em bé, ấm cúng vui vẻ trong phòng trẻ con.
Sau khi có hai cô bảo mẫu, ba Tô mẹ Tô cũng rảnh rỗi hơn nhiều, cơ bản không có việc gì cần hai người làm, mỗi ngày đều vui vẻ chơi với cháu.
Trước khi ngủ, Tô Ý Nhiên nằm trên giường cảm thấy vết thương ngứa, cậu không kìm được vén áo ngủ lên nhìn, rất muốn gãi một cái.
Cố Uyên Đình tắm xong đi ra, thấy Nhiên Nhiên đang cúi đầu nhìn vết thương của mình, tay cứ ngập ngừng ở đó, trông có vẻ rất muốn gãi. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Hắn lo lắng, vội vã bước nhanh tới, kéo tay Nhiên Nhiên ra, nghiêm túc nói với cậu: "Không được chạm vào, Nhiên Nhiên."
Tô Ý Nhiên ngẩng đầu nhìn anh Đình: "Em ngứa quá." Cậu rất muốn gãi... Hơn nữa không phải ngứa bình thường, là cảm giác ngứa râm ran như kim châm, làm cho người ta khó có thể nhịn.
Cố Uyên Đình đau lòng hôn lên tay cậu: "Anh đi tìm thuốc mỡ, ngoan, nhịn thêm một chút."
Hắn nhanh chóng cầm thuốc mỡ về, xem vết thương của Nhiên Nhiên mà đau lòng. Gần đây vết thương đang lên da non nên cậu cảm thấy vừa đau vừa ngứa, phải mấy ngày nữa mới hết ngứa.
Thật ra vừa nãy đã bôi thuốc mỡ một lần, đỡ hơn chút, nhưng vẫn làm Tô Ý Nhiên cảm thấy ngứa.
Cố Uyên Đình nhẹ nhàng bôi thêm thuốc mỡ cho Nhiên Nhiên, hỏi cậu: "Em thấy thế nào? Đỡ hơn chút nào không?"
Tô Ý Nhiên cảm thấy đỡ ngứa hơn chút, cậu gật đầu: "Đỡ hơn chút."
Chờ thuốc mỡ khô, Cố Uyên Đình kéo vạt áo cậu xuống, cẩn thận ôm cậu nằm trong chăn. Để tránh cậu nửa đêm vô thức gãi vết thương, hắn nắm tay cậu ngủ để khống chế tay cậu, như vậy tay cậu hơi nhúc nhích là hắn tỉnh lại ngay.
Một tháng trôi qua rất nhanh, hôm nay Cố Uyên Đình đưa Tô Ý Nhiên đến bệnh viện kiểm tra. Kết quả kiểm tra bình thường, cậu hồi phục rất tốt làm bác sĩ Trần kiểm tra xong cũng phải ngạc nhiên và thán phục. Hắn rất ít khi gặp người có thể hồi phục tốt như cậu.
Cố Uyên Đình mới yên tâm.
Tô Ý Nhiên khám xong, lại đưa Cố Uyên Đình đi gặp bác sĩ Tôn khám trầm cảm sau sinh cho hắn. May mà kết quả cũng rất tốt, bệnh trầm cảm nhẹ của hắn cũng đã thuyên giảm.
Ba Tô mẹ Tô thấy Tô Ý Nhiên hồi phục rất tốt, cũng yên tâm. Họ cũng đến thành phố A gần hai tháng, khoảng thời gian này cơ sở nuôi trồng của nhà đều nhờ người khác trông coi, mà cứ nhờ người khác mãi cũng không phải là giải pháp lâu dài. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình rất tốt, cháu cũng được bảo mẫu chăm sóc rất tốt. Họ ở đây cũng không giúp được gì nhiều, sau khi thương lượng, hai ông bà quyết định ba Tô về nhà trước giải quyết công việc.
Dù sao cháu vẫn còn quá nhỏ, mẹ Tô không yên tâm, cảm thấy mình vẫn có thể giúp đỡ vài việc nên ở lại, đợi đến cuối năm sẽ cùng Tô Ý Nhiên về nhà ăn Tết.
Chẳng mấy chốc, lại hai tháng trôi qua, đến những ngày cuối tháng mười một.
Lần trước khám xong, Tô Ý Nhiên quay lại làm việc. Bởi vì sức khỏe của cậu vẫn chưa hồi phục hẳn nên Cố Uyên Đình không muốn cậu làm việc quá sức, muốn để cậu đợi thêm hai, ba tháng, khỏe hẳn mới bắt đầu đi làm lại, nhưng cậu cảm thấy mình tràn đầy năng lượng, thân thể cũng rất tốt, mọi việc của con đều có bảo mẫu lo liệu, lại có thêm mẹ Tô giúp đỡ. Cho dù mỗi ngày cậu chăm con, ở cạnh con, cậu vẫn còn nhiều thời gian rảnh rỗi.
Cậu cảm thấy nhàn rỗi cũng không phải là điều tốt, từ chối yêu cầu của anh Đình, cuối cùng không để cho mình quá bận rộn trước sự kiên trì của hắn, duy trì tần suất đến cửa hàng hai lần và live stream ba lần mỗi tuần.
Sau khi quay lại live stream, người hâm mộ của cậu đều rất nhiệt tình. Khụ, nói chính xác hơn là vô cùng nhiệt tình. Mỗi lần live stream bình luận cứ lướt như bay, có rất nhiều fan nằng nặc đòi được thấy bé con của cậu và anh Đình, cho xem bàn tay nhỏ của bé cũng được.
Tô Ý Nhiên rất chiều lòng fan, thấy rất nhiều fan mong chờ, cậu chụp một tấm ảnh bàn tay cậu đặt lên tay anh Đình, còn bàn tay nhỏ xíu của con được nắm gọn trong đó, khiêm tốn đăng lên Weibo kèm chú thích: 【 Một nhà ba người chúng tôi [thỏ cười hồng nhạt] 】.
Cố Uyên Đình cũng đăng bức ảnh y hệt, kèm theo chú thích y hệt lên Weibo: 【 Một nhà ba người chúng tôi. 】
Những người hâm mộ sắp phát điên luôn rồi, hò reo vì quá đáng yêu, đặc biệt là fan cặp đôi Nhất Thính quả thực hưng phấn tột độ.
Tô Ý Nhiên đọc những bình luận hưng phấn của fan, mỉm cười mặc kệ họ. Nhưng cậu lại nhớ đến kiếp trước của mình, may là thế giới này nam giới mang thai tuy hiếm nhưng không phải chuyện lạ lùng gì, nếu như chuyện khó tin này phát sinh ở kiếp trước, chắc sẽ bị đem ra bàn tán...
"Đang nghĩ gì thế?" Cố Uyên Đình vừa mới về, nghe mẹ Tô nói Nhiên Nhiên ở trong phòng trẻ con, vội đến tìm cậu, đúng lúc thấy cậu đang nhìn con trong nôi ngẩn người, hồn vía trên mây.
Tô Ý Nhiên hoàn hồn, lắc đầu cười nói: "Không có gì." Không cần kể cho anh Đình chuyện này, việc cậu xuyên không từ thế giới khác đến, cũng không thể giải thích cho hắn hiểu...
Cố Uyên Đình sững người, rõ ràng cậu đang suy nghĩ điều gì đó, tại sao lại nói dối hắn?
Tô Ý Nhiên thấy hôm nay hắn về khá muộn, hỏi: "Hôm nay anh bận việc ạ?"
Cố Uyên Đình không nghĩ nhiều, cũng có thể là Nhiên Nhiên chỉ đang ngẩn người. Hắn tiến lên ôm lấy cậu, cúi đầu hôn cậu một cái: "Cũng ổn, không bận lắm."
Trước đó bởi vì lo cho sức khỏe của cậu nên lúc nào hắn cũng ở cạnh cậu, công việc đều giao cho cấp dưới xử lý, những công việc quan trọng cũng bị tồn đọng, chờ hắn giải quyết. Chỉ những việc khẩn cấp hắn mới dành thời gian giải quyết, hoặc đợi sau khi cậu ngủ mới làm. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Hai tháng này Cố Uyên Đình dần khôi phục lại tần suất làm việc như trước, giải quyết rất nhiều việc tồn đọng.
Nhưng hôm nay hắn không bận việc...
Hắn cầm tay cậu, nhìn con trong nôi: "Lại ngủ rồi."
Tô Ý Nhiên gật đầu, cười sờ mặt con: "Ngày nào cũng ngủ say như heo con." Giai đoạn này bé con hay ngủ lâu, nhưng số lần tỉnh dậy cũng nhiều.
Cố Uyên Đình nhớ việc hôm nay mình làm, nắm chặt tay cậu, rồi đan các ngón tay vào nhau. Hắn quay đầu nhìn cậu, lo lắng mở lời: "Nhiên Nhiên, hai ngày nữa chúng ta đi chơi mấy ngày được không?"
"Chơi mấy ngày?" Tô Ý Nhiên nghi hoặc nhìn hắn, "Đi đâu ạ?"
Cố Uyên Đình nói: "Gần nước Y có một hòn đảo, đẹp tuyệt vời, có rất nhiều trò vui để chơi." Hắn chỉ sợ cậu không đồng ý, lấy điện thoại ra cho cậu xem những bức ảnh đã chuẩn bị kỹ lưỡng, để cậu biết trên hòn đảo có bao nhiêu trò vui.
Tô Ý Nhiên lướt xem mấy bức ảnh, hòn đảo đúng là rất đẹp, chỉ nhìn qua ảnh thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy thư thái, cậu rất thích, nhưng mà...
Cậu trả điện thoại cho Cố Uyên Đình, lắc đầu: "Hay là thôi đi, chờ con lớn lên chút chúng ta đi sau. Bây giờ con nhỏ quá, không thể xa con được."
Cố Uyên Đình vội nói: "Không cần lo lắng cho con, trong nhà có bảo mẫu, các bảo mẫu sẽ chăm sóc cho con, huống hồ mẹ cũng đang ở nhà, yên tâm đi." Hắn lại bổ sung, "Chúng ta chỉ ra ngoài chơi vài ngày thôi, sẽ về ngay."
Tô Ý Nhiên hơi do dự. Trước đây hàng năm cậu và anh Đình đều đi du lịch hai đến ba lần, tính ra thì từ năm ngoái đến giờ, họ đã lâu rồi không đi chơi cùng nhau.
Cố Uyên Đình thấy cậu đã dịu đi, hắn không ngừng cố gắng, tiếp tục khuyên nhủ: "Nhiên Nhiên, bấy lâu nay em đã vất vả rồi, chúng ta ra ngoài thư giãn một chút nhé, được không?"
Tô Ý Nhiên nghĩ, lại nhìn con, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Thôi, ở nhà cũng thoải mái mà, không cần đi chơi đâu." Cậu nhìn anh Đình, "Để sau này đi."
Cố Uyên Đình im lặng, nghĩ đến kế hoạch của mình, hắn rất thất vọng.
Tô Ý Nhiên thấy hắn thất vọng ủ rũ, cậu không đành lòng. Cậu nhìn con, lại do dự.
Cố Uyên Đình không chịu từ bỏ, hắn bỗng nghĩ đến gì đó, giọng trở nên trầm buồn: "Vài ngày nữa... là sinh nhật của anh." Hắn chờ đợi nhìn cậu, "Anh muốn đón sinh nhật cùng em, chỉ hai chúng ta thôi, được không?"
Tô Ý Nhiên nghe mà lòng cậu mềm nhũn, căn bản không thể từ chối hắn. Cậu nghĩ đến năm ngoái, bởi vì hắn đang bận chuyện nhà họ Cố nên phải đến nước D xa xôi, sinh nhật cũng không thể tổ chức.
Ra ngoài chơi mấy ngày cũng không có gì đáng lo, con ở nhà có mẹ trông nom, có bảo mẫu chăm sóc, không cần lo lắng.
Một năm qua anh Đình cũng đã rất vất vả, trước đó còn bị trầm cảm, thôi thì theo hắn ra ngoài chơi vài ngày, coi như giải sầu, hai người cùng thư giãn.
Tô Ý Nhiên gật đầu đồng ý: "Vâng, bao giờ chúng ta đi?"
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên đồng ý, mắt sáng bừng, trong phút chốc luống cuống, lòng vừa kích động vừa vui mừng, cổ họng khô khốc, hơi thở cũng trở nên dồn dập, như thể cậu vừa đồng ý lời cầu hôn của hắn.
Hắn muốn kết hôn với Nhiên Nhiên, cùng cậu... hoàn thành đêm tân hôn trọn vẹn của họ trên hòn đảo.
Tác giả có lời muốn nói: 【 Thính Thính: A a a a a a a a a a 】