Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 75: Lễ Cưới
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc lên xe, Tô Ý Nhiên đã tỉnh rồi. Cậu dụi mắt, phát hiện mình đã đến một nơi khác, kinh ngạc hỏi: "Đã đến nơi rồi ạ?" Cậu nhìn ra ngoài cửa xe.
Cố Uyên Đình nhẹ nhàng vén lại những sợi tóc mai lòa xòa trên trán cậu: "Mới đến được một lúc thôi."
Chiếc xe chạy dọc theo con đường ven biển trên đảo. Tô Ý Nhiên nhìn cảnh vật tối đen như mực bên ngoài, không nhìn thấy bất kỳ thứ gì, chỉ có thể mơ hồ nghe thấy tiếng sóng biển vỗ vào bãi cát từ xa vọng lại.
Hôm nay đã muộn rồi, đành để ngày mai chơi vậy.
Ít lâu sau, xe đã đến biệt thự trên đảo của Cố Uyên Đình. Bên trong và bên ngoài biệt thự như một tòa lâu đài cổ kính, đèn đóm sáng trưng chờ đón chủ nhân. Quản gia đã sắp xếp xong mọi thứ và đứng bên ngoài đón họ.
Hòn đảo này là đảo tư nhân của Cố Uyên Đình. Trên đảo chỉ có duy nhất một dãy nhà xây gần bờ biển, bên cạnh có một cây cầu gỗ thật dài uốn lượn. Hai bên cầu treo những ngọn đèn nhỏ sáng rực rỡ, dẫn lối đến cạnh biển.
"Lấp lánh như sao," Tô Ý Nhiên cười nói với anh Đình, cảm thấy khung cảnh thật đẹp.
Cố Uyên Đình nhìn đôi mắt cong cong như trăng khuyết của Nhiên Nhiên, cảm thấy cậu còn giống những vì sao hơn.
Quản gia dặn người hầu mang hành lý của họ vào. Hắn nắm tay cậu bước vào biệt thự. Quản gia dẫn đường cho họ, đồng thời giới thiệu phòng ốc và cách bố trí cho hai người.
Lúc thường trên đảo không có người ở, chỉ có người hầu định kỳ đến quét dọn vệ sinh. Chỉ khi chủ nhân lên đảo, nơi đây mới trở nên nhộn nhịp.
Đây cũng là lần đầu tiên Cố Uyên Đình đặt chân đến hòn đảo này. Hắn đã chọn lựa rất lâu, so sánh nhiều lần cuối cùng mới chọn trúng chỗ này, cảm thấy Nhiên Nhiên sẽ thích.
Tuy rằng trên máy bay hai người đã nghỉ ngơi đầy đủ, nhưng việc di chuyển đã mất mười mấy tiếng. Hắn lo cậu đi lại mệt mỏi, lại còn lệch múi giờ nên định nghỉ ngơi sớm, ngày đầu tiên sắp xếp xong xuôi, ngày mai sẽ dậy đi chơi.
"Mai chúng ta đến thị trấn nhỏ ở khu biển mới chơi nhé? Nơi đó từng được dùng để quay bộ phim 'Dấu vết mạn đà la'(*), chắc em sẽ thích." Cố Uyên Đình nghĩ đến kế hoạch của mình, lúc hỏi vậy không khỏi thấp thỏm bất an, chỉ sợ cậu không đồng ý.
Tô Ý Nhiên biết đó là một thị trấn du lịch rất nổi tiếng. Bộ phim "Dấu vết mạn đà la" mà cậu yêu thích có một phần ba được quay ở đây. Cậu cũng định đến thị trấn mua ít đồ nên đã đồng ý.
Cố Uyên Đình hưng phấn đến nỗi buổi tối ngủ không yên. Hắn ôm Tô Ý Nhiên, kích động không chịu được, nhưng nghĩ đến ngày mai rất quan trọng, hắn phải nghỉ ngơi dưỡng sức, thế là cố ép mình buồn ngủ.
Nhưng trước khi ngủ, hắn lén tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của cậu ra, ném chiếc nhẫn kim cương giả đó vào ngăn kéo ở tủ đầu giường.
Sáng sớm hôm sau, Tô Ý Nhiên đã dậy rồi, phát hiện anh Đình dậy còn sớm hơn mình, trông cũng hưng phấn gấp trăm lần. Từ khi thức dậy, hắn vẫn dùng đôi mắt sáng quắc để nhìn cậu.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình như vậy mà lòng ngứa ngáy, cậu cười nâng khuôn mặt hắn lên: "Làm gì thế, nhìn em làm gì."
Cậu không nhịn được hôn môi hắn một cái, sau đó lại hôn thêm mấy lần.
Đôi mắt Cố Uyên Đình sáng lên, hắn ôm Nhiên Nhiên, cũng hôn cậu thêm mấy lần, cố gắng che giấu sự kích động của mình: "Không có gì, nhìn thấy Nhiên Nhiên là thích rồi."
Tô Ý Nhiên bị hắn làm cho lòng mềm nhũn, cậu thân mật dùng trán cọ trán hắn, lại hôn hắn, nhỏ giọng tỏ tình: "Em cũng nhìn anh là thích."
Hai người thân mật quấn quýt một lúc, dọn dẹp một chút, rồi chuẩn bị xuất phát.
Cố Uyên Đình mặc một chiếc áo vest đen, bộ âu phục trịnh trọng, bên trong mặc một chiếc áo len màu đen. Hắn rất muốn ăn mặc trang trọng một chút, nhưng đi chơi thì nên thoải mái, không thể để cậu nhìn ra dấu vết, đành mặc như vậy.
Hắn lại mặc cho Nhiên Nhiên chiếc áo len màu trắng ngà mà hắn tự tay đan, bên ngoài khoác áo khoác dài cùng kiểu với anh. Hắn sờ mặt cậu, hôn cậu một cái, cảm thấy thế nào cũng thấy thích.
Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình hôm nay mà mặt đỏ ửng, hôm nay hắn quá đẹp trai.
Tối hôm qua đến đảo, ngoại trừ ánh đèn trong và ngoài biệt thự, những nơi khác đều tối đen như mực, không nhìn thấy gì hết. Hôm nay, Tô Ý Nhiên mới được chiêm ngưỡng phong cảnh trên đảo.
Nước biển xanh thẳm như bầu trời, bãi cát trắng phau nhẵn nhụi, cây cối xanh um tươi tốt, phong cảnh như tranh vẽ, tận mắt nhìn thấy còn đẹp hơn những bức ảnh mà Cố Uyên Đình cho cậu xem.
Tô Ý Nhiên đứng trên du thuyền, ngắm trời biển xanh ngút ngàn, trải dài bất tận, đảo cát trắng xanh biếc. Ngẩng đầu nhìn thấy một đàn chim di cư bay ngang qua bầu trời, cậu cười nói với Cố Uyên Đình: "Ở đây đẹp quá."
Cố Uyên Đình cúi đầu dịu dàng hỏi cậu: "Em thích hòn đảo này không?"
Tô Ý Nhiên tựa vào lan can ngắm nhìn, biển cả mênh mông vô bờ, nơi chân trời biển và mây hòa làm một: "Em thích."
Cố Uyên Đình gật đầu, Nhiên Nhiên thích là tốt rồi.
Du thuyền chậm rãi xuất phát, rẽ sóng nước trong xanh, nhanh chóng rời hải đảo. Thị trấn nhỏ mà họ định đến hôm nay khá gần hải đảo, ngồi du thuyền đến chỉ mất hơn một tiếng. Cảm giác đi du thuyền chậm nhưng thời gian trôi qua rất nhanh.
Ít lâu sau đã đến thị trấn nhỏ. Đây là một thị trấn mang đậm phong cách cổ kính, những mái nhà san sát, những tòa tháp cao vút, những ngôi nhà nhỏ đủ màu sắc rực rỡ, rất đặc sắc. Bộ phim "Dấu vết mạn đà la" mà Tô Ý Nhiên thích được lấy bối cảnh ở đây.
Bây giờ là mùa vắng khách du lịch, du khách cũng không nhiều, nhịp sống của cư dân nơi đây rất chậm rãi, không khí vô cùng yên bình, rất thích hợp để giết thời gian.
Tô Ý Nhiên tay trong tay Cố Uyên Đình, thong thả dạo bước trong thị trấn nhỏ, ghé thăm từng góc phố, vừa đi vừa nghỉ chân, thưởng thức những món ăn đặc sắc của thị trấn, đến thăm các bối cảnh quay phim điện ảnh, còn mua vài món đồ lưu niệm.
Thời gian cứ thế trôi đi thong thả, nửa ngày đã qua lúc nào không hay.
Lúc xế chiều, hai người đi đến một nơi quay cuối cùng ở một bãi đá ngầm rìa thị trấn nhỏ.
Đá ngầm đen, bãi cát trắng phau, nước biển xanh ngắt. Nơi này cách trung tâm thị trấn khá xa, ít người qua lại. Hai người chụp ảnh xong, đi dọc theo bãi cát cạnh biển thưởng thức phong cảnh.
Đi tới đi lui, trong lúc vô tình họ phát hiện phía trước có một nhà thờ mái nhọn màu trắng, với vẻ ngoài cổ kính, đơn độc tọa lạc sau một khối đá ngầm, dường như đã tồn tại qua biết bao năm tháng.
Lòng bàn tay Cố Uyên Đình khẽ chạm vào hộp nhẫn cưới trong túi quần, tim hắn đập liên hồi, mà mặt vẫn duy trì biểu cảm bình thường. Hắn nhìn Tô Ý Nhiên, bất chợt lên tiếng: "Chúng ta vào xem không?"
Tô Ý Nhiên gật đầu, cùng Cố Uyên Đình bước vào nhà thờ. Vốn tưởng trong nhà thờ cũ kỹ này không có một bóng người, không ngờ bên trong lại có vài du khách, có người ngồi trên hàng ghế dài, có người đang đi tham quan.
Thế giới này khác với thế giới nguyên bản của cậu. Văn hóa phương Tây ở thế giới này tuy có nhiều điểm tương đồng nhưng giáo lý lại có không ít khác biệt.
Trong nhà thờ có một vị mục sư già tóc bạc trắng, đang ngồi sau bục giảng cổ kính ngủ gật. Cố Uyên Đình nắm tay Tô Ý Nhiên đi qua những hàng ghế dài hai bên, từng bước tiến về phía mục sư. Bên tai dường như vang lên những giai điệu thánh ca trang nghiêm.
Tô Ý Nhiên tưởng là hắn muốn đi ra phía sau xem, không suy nghĩ nhiều. Khi họ đi ngang qua vị mục sư, Cố Uyên Đình vô tình va phải bục giảng. Vị mục sư bị tiếng động làm tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn họ.
"Xin lỗi ông," Tô Ý Nhiên cười xin lỗi vị mục sư thay cho Cố Uyên Đình.
Ông mục sư trông đã rất già, di chuyển cũng đã không còn tiện lợi. Ông chậm rãi đưa tay nâng gọng kính lão, nheo mắt cố gắng nhìn rõ hai người, thấy họ đang nắm tay nhau, liền hỏi: "Các con... Là cặp đôi đến kết hôn hôm nay phải không?"
"Dạ?" Tô Ý Nhiên ngẩn người, thấy vị mục sư hiểu lầm, cậu dở khóc dở cười xua tay: "Không phải."
Nhưng có lẽ vì tuổi cao, vị mục sư căn bản không nghe rõ cậu nói gì. Ông lại nhìn hai người, môi mấp máy lẩm bẩm vài lời không rõ nghĩa, sau đó cố chấp kết luận, lẩm bẩm nói: "Đúng là hai con rồi, sao còn chậm chạp thế, mau đến đây thề nguyện đi."
Nói xong ông còn chỉ tay vào bục giảng, thúc giục họ.
Tô Ý Nhiên ngẩn người liếc nhìn Cố Uyên Đình, không biết rốt cuộc là tình huống gì.
Cố Uyên Đình thấy cậu nhìn hắn, lòng căng thẳng. Hắn ân cần xoa đầu cậu, tạm thời không nói gì, chờ đợi diễn biến tiếp theo.
Lúc này, có thể là chú ý đến động tĩnh bên này, một người phụ nữ ngoại quốc tiến đến hỏi vị mục sư già: "Mr. Smith?" Cô ấy dường như là người địa phương, có vẻ quen biết vị mục sư.
Ông mục sư không để ý đến cô ấy, gõ bàn một cái, thúc giục Tô Ý Nhiên: "Nhanh lên nhanh lên."
Người phụ nữ đó cười xin lỗi Tô Ý Nhiên: "Xin lỗi, ông Smith tuổi đã cao, đầu óc ừm... không được minh mẫn cho lắm." Cô ấy chỉ vào thái dương của mình, ý nói ông ấy đã lẫn rồi, "Thế nên ông ấy hay kéo du khách đến đây để làm lễ kết hôn."
Thì ra là vậy, Tô Ý Nhiên hiểu ra, mỉm cười: "Không sao." Cậu không để tâm, định kéo Cố Uyên Đình rời đi, hắn bỗng lắc nhẹ tay cậu.
Cố Uyên Đình cố gắng trấn tĩnh nhìn Nhiên Nhiên, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh: "Hay là chúng ta cứ làm lễ thề nguyện ở đây một lần nhé?" Hắn nhìn quanh nhà thờ, "Nơi này rất đẹp."
Đúng là rất đẹp, chính vì sự xa xưa, cổ kính mà nơi đây mang đến một cảm giác vĩnh cửu. Bên ngoài nhà thờ là biển cả xanh thẳm và bờ cát trắng tinh.
Tô Ý Nhiên cũng nhìn quanh nhà thờ theo ánh mắt của anh Đình, cậu cũng thích, liền đồng ý.
Tuy rằng hai người đã là vợ chồng đã kết hôn mấy năm, còn làm chuyện này, có chút ngượng ngùng, nhưng làm lễ thề nguyện ở nơi đây lại mang một vẻ lãng mạn khác.
Cố Uyên Đình thấy cậu đồng ý, không kìm được sự kích động trong lòng. Hắn viết tên của hai người cho mục sư. Vị mục sư nâng gọng kính lão của mình, miệng thì thầm, khó khăn đọc hồi lâu.
Cuối cùng, như là đã phân biệt rõ, ông lật sách giáo lý trong tay ra, hắng giọng một cái: "Bây giờ chúng ta sẽ tổ chức lễ cưới, mời hai người vào chỗ."
Có thể là bởi vì quay lại nghề chủ trì hôn lễ, giọng của ông mục sư không còn mơ hồ không rõ nữa, từng chữ từng câu đều rất rõ ràng.
Cố Uyên Đình nắm tay Tô Ý Nhiên, cùng cậu sóng vai đứng trước bục của mục sư, lắng nghe lời chứng hôn.
Người phụ nữ ngoại quốc thấy họ muốn thề nguyện thật, liền đi ra hàng ghế dài ngồi xuống xem lễ cưới.
"Chú rể Cố Uyên Đình," ông mục sư đọc tên tiếng Trung với giọng điệu quái lạ không chính xác, "Con đồng ý kết hôn với Tô Ý Nhiên, để cậu ấy thành chồng con, từ đây sống một đời cùng cậu ấy không?"
Mấy du khách trong nhà thờ chú ý thấy tiếng động bên này, thấy đang có lễ cưới, cũng thi nhau ngồi xuống hàng ghế dài dưới sân khấu, lặng lẽ xem lễ cưới.
Cố Uyên Đình hít sâu một hơi, nhìn Tô Ý Nhiên bên cạnh, cảm động và kích động, giọng hắn cũng run rẩy: "Con đồng ý."
Tô Ý Nhiên vốn cảm thấy đây chỉ là tình thú mà họ nhất thời nghĩ ra, thế nhưng khi thấy phản ứng xúc động của Cố Uyên Đình, lần thứ hai nghe hắn nói câu "Con đồng ý", cậu cũng không khỏi xúc động.
Ông mục sư vẫn tiếp tục: "Từ nay về sau, cho dù khỏe mạnh hay ốm đau, bần cùng hay giàu sang, thuận cảnh hay nghịch cảnh, con đều sẽ bầu bạn với cậu ấy cả đời, yêu thương cậu ấy, trân trọng cậu ấy..., mãi đến cuối đời không?"
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên thật sâu, trân trọng hứa hẹn: "Con đồng ý, cho dù khỏe mạnh hay ốm đau, bần cùng hay giàu sang, thuận cảnh hay nghịch cảnh, con đều sẽ bầu bạn với cậu ấy cả đời, yêu thương cậu ấy, trân trọng cậu ấy..., mãi đến cuối đời."
Trái tim Tô Ý Nhiên như bị bắn trúng, mềm nhũn cả ra. Cậu thấy anh Đình nhìn mình chăm chú, đôi mắt sáng ngời như vì sao, sâu thẳm như biển cả, tình cảm bao dung, sâu sắc đến vậy, như thể muốn trao hết tất cả cho cậu.
"Chú rể Tô Ý Nhiên, con đồng ý kết hôn với Cố Uyên Đình, để cậu ấy thành chồng con, từ đây sống một đời cùng cậu ấy không?"
Cố Uyên Đình đã quên cả thở, đầu óc trống rỗng, không thể cử động, cũng không thể suy nghĩ, chỉ có thể nhìn Tô Ý Nhiên, nín thở chờ đợi câu trả lời của cậu, tim hắn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Con đồng ý." Tô Ý Nhiên nói.
Em ấy đồng ý! Cố Uyên Đình thở dốc, trái tim run rẩy, khóe mắt nóng bừng, dường như sắp rơi lệ. Nhiên Nhiên nói đồng ý kết hôn với hắn!
"Từ nay về sau cho dù khỏe mạnh hay ốm đau..., mãi đến cuối đời sao?"
Tô Ý Nhiên nhìn Cố Uyên Đình, nghiêm túc nói: "Con đồng ý, cho dù khỏe mạnh hay ốm đau, bần cùng hay giàu có,... sẽ bầu bạn với anh ấy cả đời, yêu thương anh ấy, trân trọng anh ấy..., mãi đến cuối đời."
Giọng Tô Ý Nhiên vang vọng trong căn nhà thờ nhỏ, lòng Cố Uyên Đình chấn động. Hắn thậm chí còn cảm thấy có tiếng vang trang nghiêm lặp đi lặp lại, xuyên thẳng vào tận đáy lòng. Hắn kích động đến mức không biết phải làm sao, lồng ngực phập phồng dữ dội, cảm động đến muốn bật khóc.
Ông mục sư nói tiếp: "Bây giờ, mời các con trao nhẫn cưới cho nhau!"
Nhẫn? Tô Ý Nhiên ngẩn người, cậu theo bản năng nhìn ngón áp út trên bàn tay trái của mình, sau đó lại ngẩn người lần nữa, nhẫn cưới mà cậu vẫn đeo trên tay đâu mất rồi?
Lúc rửa tay tháo ra, để ở bồn rửa tay sao? Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu, nhưng lại không thể nhớ rõ. Chưa đợi cậu kịp nghĩ kỹ, đã thấy Cố Uyên Đình lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ trong túi, rồi mở hộp ra.
Trong hộp là hai chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, rực rỡ và vô cùng đẹp mắt.
Nhưng đó không phải là nhẫn cưới của họ.
Tô Ý Nhiên nghi hoặc nhìn Cố Uyên Đình, chiếc nhẫn kim cương này từ đâu mà có?
Cố Uyên Đình đã cầm lấy bàn tay trái của cậu, cẩn thận đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón áp út của cậu. Nhìn ngón tay cậu, trong lòng hắn lại dâng trào cảm xúc kích động và cảm động.
Hắn không kìm được cúi đầu hôn lên ngón tay cậu, vẻ mặt đầy thành kính.
Cố Uyên Đình biết Nhiên Nhiên sẽ nghi ngờ chiếc nhẫn này, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn lý do để giải thích. Hắn đặt hộp lên bục trước mặt mục sư, rồi đưa chiếc nhẫn kim cương còn lại cho cậu, ánh mắt đầy mong đợi nhìn cậu.
Tô Ý Nhiên nhận chiếc nhẫn kim cương, tạm thời gác lại mọi thắc mắc, đợi lát nữa sẽ hỏi. Cậu cầm lấy tay Cố Uyên Đình, nghiêm túc đeo chiếc nhẫn kim cương cho hắn.
Cố Uyên Đình lặng lẽ nhìn Nhiên Nhiên đeo nhẫn cưới cho mình mà không chớp mắt. Nhiên Nhiên đeo nhẫn cưới cho hắn, giờ đây hắn là của Nhiên Nhiên, và Nhiên Nhiên cũng là của hắn.
Chóp mũi Cố Uyên Đình cay xè, cảm xúc muốn khóc lại trào dâng.
"Hai chú rể đã thề nguyện và trao nhẫn cho nhau. Giờ đây, các con có thể..."
Chưa đợi mục sư kịp tuyên bố họ có thể hôn nhau, Cố Uyên Đình đã ôm chầm lấy Tô Ý Nhiên và hôn cậu.
Tô Ý Nhiên cảm thấy đột nhiên có một, hai giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống mặt mình, nửa giây sau lại hóa thành lạnh lẽo, đó là gì nhỉ?
Chưa kịp nghĩ kỹ, cậu đã bị cảm xúc mãnh liệt của Cố Uyên Đình cuốn lấy, chìm đắm trong nụ hôn, đáp lại hắn, trong lòng chỉ còn lại hình bóng hắn.
"... Vậy ta tuyên bố, Cố Uyên Đình, Tô Ý Nhiên, hai con đã trở thành bạn đời của nhau, từ nay về sau sẽ bầu bạn trọn đời, không rời không bỏ."
Những người có mặt phía dưới vỗ tay chân thành chúc phúc.
Hôn xong, Cố Uyên Đình buông Tô Ý Nhiên ra. Cậu nghĩ đến chuyện vừa rồi mà xấu hổ, đây đâu phải là lễ cưới thật đâu, họ đã là vợ chồng già rồi, sao lại còn mãnh liệt hơn lần trước, không, thậm chí còn mãnh liệt hơn hẳn?
Tô Ý Nhiên thấy khóe mắt anh Đình ửng hồng, nhớ đến giọt nước mắt vừa nãy rơi trên mặt mình, cậu sờ mặt hắn: "Anh khóc đấy à?" Anh Đình lén lút khóc ư?
Giọng Cố Uyên Đình khàn khàn, nghẹn ngào: "Không có đâu."