Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 76: Lần đầu tiên
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên nhẹ nhàng vuốt ve mi mắt Cố Uyên Đình, thấy ướt át, trái tim cậu dường như cũng mềm nhũn ra.
Cậu không ngờ chỉ là một “hôn lễ” vui đùa lại khiến anh Đình cảm động đến rơi lệ.
Tô Ý Nhiên không kìm được hôn lên môi hắn.
Yêu anh Đình quá đi mất.
Anh Đình nói không khóc thì sẽ không khóc.
Cố Uyên Đình cảm nhận được tình yêu và sự dịu dàng của Nhiên Nhiên dành cho mình, khóe mắt nóng lên, suýt chút nữa lại muốn khóc.
Hắn ôm Nhiên Nhiên thật chặt, rồi dịu dàng hôn cậu hai lần: “Anh yêu em, Nhiên Nhiên.”
Tô Ý Nhiên thân mật cọ bờ môi anh Đình: “Em cũng yêu anh.”
Tầm mắt hai người dính chặt vào nhau, không thể rời, dường như tự tạo thành một thế giới nhỏ mà người ngoài không thể chen vào.
Một lát sau, một vị mục sư trẻ tuổi bước ra từ phía sau nhà thờ, cắt ngang bầu không khí giữa hai người: “Hai chú rể, xin mời đi theo tôi lối này.”
Lúc này Tô Ý Nhiên mới bừng tỉnh, cùng anh Đình bước ra, nhìn xung quanh, hơi ngượng ngùng. Cậu nhìn vị mục sư trẻ tuổi: “Có chuyện gì vậy ạ?”
Vị mục sư trẻ tuổi mỉm cười nói với họ: “Mời hai anh theo tôi làm giấy kết hôn.”
Giấy kết hôn? Tô Ý Nhiên ngẩn người, Cố Uyên Đình đã giải thích với cậu: “Sau khi tổ chức hôn lễ trong nhà thờ, việc nhà thờ cấp một tờ giấy kết hôn cũng là chuyện bình thường.”
Tô Ý Nhiên hiểu ra, nói cách khác, ở trong nước nó không có hiệu lực pháp luật, nếu không phải tín đồ thì chỉ là một hình thức. Nhưng họ không tổ chức hôn lễ thật, không cần phải đi. Vị mục sư trẻ tuổi ở phía sau nhà thờ, chắc là không biết chuyện xảy ra lúc trước nên đã hiểu lầm.
Tô Ý Nhiên định từ chối, nhưng Cố Uyên Đình cầm tay cậu lắc lắc: “Chúng ta đi làm một chút nhé? Làm kỷ niệm.”
Tô Ý Nhiên thấy vẻ mong đợi trong mắt anh Đình, lại không đành lòng từ chối, làm kỷ niệm cũng tốt, cậu gật đầu đồng ý: “Vâng, đi thôi.”
Làm giấy kết hôn cần có mục sư chứng hôn cho họ ký tên.
Vị mục sư vừa chủ trì “hôn lễ” cho họ lúc nãy dường như đã trở lại trạng thái mơ màng, ông lẩm bẩm khép sách lại, không ai nghe rõ ông nói gì. Vị mục sư trẻ tuổi mời ông cùng đi ra sau, ông mục sư cũng chậm chạp không phản ứng gì, cuối cùng qua hồi lâu mới chậm rãi gật đầu, vị mục sư trẻ đỡ ông, đưa họ ra phía sau nhà thờ.
Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình cùng vị mục sư trẻ đồng thời bước vào một gian mật thất trong nhà thờ. Vị mục sư trẻ điền giấy chứng nhận cỡ giấy A4 dưới sự chứng kiến của ông mục sư giúp bọn họ.
Giấy kết hôn này không cần chụp ảnh, chỉ cần ký tên, đăng ký là xong, cũng không như ở trong nước mỗi người một tờ, mà chỉ có một tờ giấy kết hôn duy nhất. Vị mục sư trẻ điền xong, đưa cho Tô Ý Nhiên, Cố Uyên Đình cùng với mục sư chứng hôn ký tên.
Vị mục sư trẻ cho họ ghi tên, xem như là đăng ký thành công. Cuối cùng, họ trở lại nhà thờ, ông mục sư đứng trước mặt mọi người phát giấy kết hôn cho họ.
Tô Ý Nhiên cùng Cố Uyên Đình sóng vai đứng trước mặt ông mục sư, đồng thời đưa hai tay ra nhận giấy kết hôn. Ông mục sư đặt giấy chứng nhận vào trong tay họ, dùng cổ ngữ đọc những lời cầu nguyện thần thánh, rất trang nghiêm.
Ngón tay Cố Uyên Đình hơi run, tim hắn cũng đang khẽ run, một tờ giấy kết hôn mỏng manh trên tay hắn, hắn lại cảm thấy nặng hơn nghìn cân.
Hắn không ngừng vuốt ve tờ giấy kết hôn, trân trọng cẩn thận cất vào trong ngực.
Tờ giấy chứng kiến hôn lễ của hắn và Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình thích vật kỷ niệm này, cũng mặc hắn cầm.
Phát giấy kết hôn xong, “hôn lễ” coi như kết thúc, mấy du khách dưới sân khấu vẫn chưa đi, lại vỗ tay chúc phúc cho họ.
Hôn lễ “không hẹn mà gặp” này, họ đã nhận được sự chứng kiến của mục sư và lời chúc phúc của những người xa lạ.
Hai người cảm ơn mục sư và những người lạ, tay nắm tay, rời khỏi ngôi nhà thờ cổ kính cạnh bờ biển này.
Ngày 27 tháng 11, tôi và Nhiên Nhiên của tôi kết hôn. Cố Uyên Đình thầm nghĩ.
Hắn muốn dùng cả đời để khắc ghi.
Thời gian không còn sớm, thị trấn nhỏ cũng đã tham quan gần hết. Họ rời khỏi nhà thờ, không nán lại lâu, quay về du thuyền khởi hành về hải đảo.
Trên du thuyền, quản gia bưng hai cốc nước trái cây cho họ. Tô Ý Nhiên uống một ngụm nước, thấy anh Đình vẫn mãi không rời mắt khỏi tờ giấy kết hôn của nhà thờ, cậu đi sang ngồi xem cùng hắn, nghiền ngẫm đọc những chữ cái trên giấy kết hôn, lòng đầy cảm động.
Nhưng đọc một lúc, Tô Ý Nhiên đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cậu cười: “Anh Đình.”
“Hả?” Cố Uyên Đình nhìn cậu.
Tô Ý Nhiên cười nói: “Nói ra, hai ta coi như là kết hôn lần hai nhỉ.”
Cố Uyên Đình: “…”
Tô Ý Nhiên cười híp mắt véo má anh Đình: “Hoặc là phạm tội trùng hôn.”
Cố Uyên Đình không lên tiếng, trân trọng vuốt ve tờ giấy kết hôn trong tay, rồi ôm lấy Nhiên Nhiên, dịu dàng hôn cậu một cái.
Kết hôn lần hai thì sao, trùng hôn thì sao, phạm tội thì sao, hắn cứ muốn kết hôn với Nhiên Nhiên, muốn biến Nhiên Nhiên thành của riêng hắn.
Tô Ý Nhiên nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay áp út lấp lánh tỏa sáng dưới ánh đèn, nhớ lại vấn đề về chiếc nhẫn: “Anh Đình, đôi nhẫn kim cương này là sao?”
Cố Uyên Đình biết Nhiên Nhiên sẽ hỏi vấn đề này, hắn đã chuẩn bị trước lời giải thích: “Đây là anh chuẩn bị cho ngày kỷ niệm kết hôn.” Nói đến ngày kỷ niệm kết hôn của Nhiên Nhiên và nguyên chủ, lòng hắn dâng lên vị chua xót. Hắn ngừng một chút mới nói tiếp, “Định hôm đó tặng em.”
Sau này, hắn và Nhiên Nhiên cũng sẽ có ngày kỷ niệm kết hôn, vào ngày 27 tháng 11 hàng năm.
Cố Uyên Đình nói tiếp: “Nhẫn vừa đặt xong, hôm qua vận chuyển đường hàng không đưa đến, anh mang theo, vừa nãy thấy rất thích hợp nên tặng sớm.”
“Vậy à.” Tô Ý Nhiên gật đầu, thật ra vẫn nghi hoặc, trùng hợp như vậy sao? Mà tối hôm qua họ vừa mới đến hải đảo, cậu cũng không để ý có gì được chuyển tới không.
Tô Ý Nhiên nghĩ đến ông mục sư kia không giống làm bộ, khả năng chỉ là trùng hợp, cậu không xoắn xuýt quá nhiều. Dù không phải trùng hợp thì chẳng qua là anh Đình muốn cho cậu một niềm vui bất ngờ thôi.
Cố Uyên Đình biết lời giải thích của hắn có kẽ hở, nhưng đây đã là lời giải thích tốt nhất. Dù Nhiên Nhiên hoài nghi thì nhiều lắm chỉ hoài nghi hắn muốn cho cậu một niềm vui bất ngờ.
Hắn thấy Nhiên Nhiên không tiếp tục truy cứu, thở phào nhẹ nhõm.
Tô Ý Nhiên tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay ra, ngắm dưới ánh đèn, phát hiện kim cương trên nhẫn sáng lộng lẫy, tinh khiết, lấp lánh, rất đẹp.
Chiếc nhẫn cũng thanh lịch đơn giản, còn được khảm mấy viên kim cương nhỏ xíu, bên trong nhẫn kim cương có khắc chữ: GSforever(*).
(GS là chữ cái đầu của Tô - Sū và Cố - Gù)
Nhìn thấy chữ cái, Tô Ý Nhiên thấy ngọt ngào. Cậu đeo nhẫn lên tay, rồi cầm tay anh Đình tháo chiếc nhẫn kim cương của hắn xuống, quả nhiên bên trong cũng được khắc chữ SGforever.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên rất thích, thở phào, nói: “Đôi nhẫn kim cương này là anh thiết kế, đẹp không?” Hắn không dám nói chữ cái cũng là tự hắn khắc, gần như chiếc nhẫn của Nhiên Nhiên cũng là hắn chế tác, như vậy sẽ lộ tẩy.
Tuy chữ cái trong chiếc nhẫn có vẻ khuôn sáo, nhưng đó là nguyện vọng tốt đẹp nhất mà hắn hằng ao ước.
Tô Ý Nhiên gật đầu, khẽ khàng vuốt ve chữ forever kia: “Đẹp lắm ạ.”
Nhưng Tô Ý Nhiên để ý thấy kim cương trên chiếc nhẫn kim cương của anh Đình không giống của mình, nhỏ hơn một chút, mặt khác, chỉ nhìn thì không phát hiện, hai viên kim cương đều đang rạng rỡ phát sáng.
Thế nhưng, đặt hai viên kim cương cạnh nhau thì sẽ phát hiện, của anh Đình mờ hơn, của mình lộng lẫy hơn, thậm chí có chút quá chói lóa.
Tô Ý Nhiên vuốt ve viên kim cương của mình, cậu nghĩ đến tác phong nhất quán của anh Đình, đoán được điều gì đó, hỏi: “Cái này… Có tên không?”
Cố Uyên Đình gật đầu: “Tên là Ánh sáng trên trời.”
Tô Ý Nhiên đờ ra, Ánh sáng trên trời, rất nổi tiếng, cậu có ấn tượng, hình như có giá trị hơn trăm triệu...
Tô Ý Nhiên cảm thấy chiếc nhẫn kim cương nóng bỏng tay.
Nhưng nghĩ lại, hắn có mấy mỏ kim cương, máy bay tư nhân và du thuyền cũng đã ngồi rồi, hải đảo tư nhân cũng đã ở rồi, còn sợ một cái nhẫn kim cương hơn trăm triệu sao...
Tô Ý Nhiên cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, da mặt cũng chai sạn hơn, vội vàng uống một ngụm nước trái cây để trấn tĩnh lại.
Cố Uyên Đình đeo chiếc nhẫn kim cương của mình lại, cầm tay Nhiên Nhiên hôn một cái, nhìn chiếc nhẫn trên tay cậu, lòng dâng lên khoái cảm muốn chiếm hữu cậu.
Phát hiện mình không thể tự tay mài giũa, đánh bóng kim cương, hắn tìm kim cương khắp nơi, cuối cùng mua được viên Ánh sáng trên trời. Chỉ có kim cương tinh khiết nhất, sáng nhất, đẹp nhất mới xứng với Nhiên Nhiên, sau đó hắn dùng tâm ý tự tay chế tác.
Tuy Tô Ý Nhiên không sợ một chiếc nhẫn kim cương hơn trăm triệu, nhưng vẫn cảm thấy không nên đeo chiếc nhẫn kim cương này trên tay cả ngày, vẫn muốn đổi về chiếc nhẫn kết hôn cũ.
Cậu lại nghĩ đến chiếc nhẫn kết hôn của mình: “Đúng rồi, không biết chiếc nhẫn kết hôn của em rơi ở đâu rồi, chắc là sáng nay rửa tay để ở bồn rửa tay, về tìm xem vậy.”
Cậu nhớ lúc ra cửa trên ngón tay đã không có nhẫn, lúc đó không để ý, bây giờ nghĩ lại mới nhớ ra.
Cho nên chắc là rơi ở nhà, không mất.
Về phần Cố Uyên Đình không đeo nhẫn kết hôn trên tay, khoảng thời gian này anh Đình lúc đeo lúc không đeo, cậu cũng không để ý lắm, cũng không cảm thấy nhẫn kết hôn nhất định phải mỗi ngày đeo, chỉ là mình có thói quen đeo.
Cố Uyên Đình: “…” Lúc về hắn sẽ tìm cơ hội vứt chiếc nhẫn xoàng xĩnh kia đi.
Hai người quay lại biệt thự trên hải đảo, Tô Ý Nhiên phát hiện quản gia không đi theo như hôm qua, người hầu trong biệt thự cũng không thấy đâu.
Thấy cậu hơi nghi hoặc, Cố Uyên Đình sờ khuôn mặt nhỏ của cậu, ánh mắt tối tăm: “Chỉ muốn ở cùng Nhiên Nhiên.”
Hai người làm gì? Tô Ý Nhiên nghe được ý tứ trong lời nói của anh Đình, mặt nóng lên. Cậu hoảng hốt suýt chút nữa chân trái giẫm chân phải, Cố Uyên Đình thấy cậu suýt ngã sấp xuống, vội đỡ cậu.
Tô Ý Nhiên được anh Đình đỡ, cảm nhận được nhiệt độ lòng bàn tay hắn, eo nóng đến độ mềm nhũn đi. Cậu hoảng hốt đẩy tay hắn ra, đi mấy bước, không rảnh nghĩ gì nữa.
Buổi tối, Cố Uyên Đình ở trong bếp nấu cơm, Tô Ý Nhiên ở cửa do dự một lúc lâu, cuối cùng cũng vào nhà bếp nấu cơm với hắn.
Cố Uyên Đình đã quen mình nấu cho Nhiên Nhiên ăn, vốn muốn bảo cậu vào phòng ăn chờ, nghe cậu nói muốn nấu cho mình ăn, lại do dự, cuối cùng đành để cho cậu cùng mình nấu cơm.
Tô Ý Nhiên đã lâu không nấu ăn, cậu có chút ngứa nghề, vốn hiện tại sức khỏe cậu cũng đã bình phục, không cần người chăm sóc, không làm gì sẽ làm cho cậu cảm giác không dễ chịu, phải bỏ thói quen này của anh Đình đi.
Phòng ăn được bố trí thành bữa tối dưới nến, bữa tối không phải cơm Tây mà vẫn là món ăn Tàu thường ngày, hương vị đủ đầy. Tô Ý Nhiên thấy cơm Tây bình thường, vẫn thích cơm Tàu nhất.
Trước đây cùng anh Đình ra nước ngoài du lịch, cậu cũng chỉ ăn thử mỹ thực nước ngoài rồi thôi, vẫn muốn đi tìm quán cơm Trung hoặc là cửa hàng đồ ngọt nước ngoài.
Hai người ăn cơm tối, đều biết buổi tối sẽ xảy ra chuyện gì, nhìn như nói chuyện bình thường, thế nhưng ánh mắt chạm nhau, dù chỉ là vô tình, cũng như có lửa điện xẹt qua, cảm xúc mãnh liệt trào dâng.
Ăn một bữa cơm cũng làm Tô Ý Nhiên ăn đến độ mặt đỏ bừng, liếc mắt nhìn anh Đình hoặc là chạm phải ánh mắt hắn nhìn cậu cũng làm cậu mặt đỏ tim đập thình thịch.
Mãi mới cơm nước xong, Cố Uyên Đình nhìn như bình tĩnh cầm tay Nhiên Nhiên vào phòng ngủ.
Hai người mới vào phòng ngủ, tiếng “cạch” một cái, Cố Uyên Đình khóa cửa sau lưng. Tiếng khóa như thể kích thích hai người, Cố Uyên Đình kích động run rẩy, chân Tô Ý Nhiên khẽ nhũn ra. Cậu xoay người nhìn anh Đình, cảm giác mình không dời nổi bước chân.
Cố Uyên Đình đột nhiên ôm lấy Nhiên Nhiên, nhanh chân đi vào phòng tắm.
Tô Ý Nhiên đỏ mặt, ngoan ngoãn vùi trong ngực anh Đình, cảm nhận được phản ứng của hắn, miệng khô lưỡi khô.
Đã lâu không thân mật, cậu, cậu cũng muốn anh Đình.
Trên sàn nhà phòng tắm, từng món quần áo lần lượt rơi xuống. Cố Uyên Đình ôm Nhiên Nhiên vào bồn tắm, tỉ mỉ tắm rửa sạch sẽ cho cậu.
Hai người tắm xong, Cố Uyên Đình lau khô người cho Nhiên Nhiên. Tô Ý Nhiên cũng lấy khăn mặt lau khô nước trên người cho anh Đình, lại len lén sờ soạng anh Đình hai cái, tai cậu đỏ bừng, càng thêm khô cả cổ họng.
Cố Uyên Đình thở dốc, hơi thở căn bản không có cách nào ổn định lại. Hắn đột nhiên ôm lấy Nhiên Nhiên, đặt cậu trên giường…
Bắt đầu từ khi về đến nhà, thân thể và cảm xúc của Cố Uyên Đình đều trong trạng thái kích động cao độ, kích động đến độ Nhiên Nhiên liếc hắn một cái là lửa tình bùng lên, toàn thân nóng bỏng như bị thiêu đốt.
Đêm đầu tiên với Nhiên Nhiên!
Rốt cuộc!
Hắn kích động quá độ.
Cố Uyên Đình kích động ban đầu là “làm bài tập” giúp Nhiên Nhiên thoải mái, sau đó lại hưng phấn muốn “bước vào giáo trình mới”.
Thậm chí Cố Uyên Đình cảm thấy tất cả những thứ này đều lãng mạn như thơ, vô cùng kích động cọ xát nơi đó. Tô Ý Nhiên đỏ mặt, nghiêng đầu không dám nhìn hắn, vừa thấp thỏm căng thẳng vừa mong đợi, cũng cảm nhận được...
Chưa kịp bắt đầu đã kết thúc.
Một giây đã bắn.
Tô Ý Nhiên: “…”
Cố Uyên Đình: “…”
Tô Ý Nhiên chậm rãi quay đầu, nhìn anh Đình: “…”
Anh giai à, anh vẫn chưa vào đâu.