80. Chương 80: Hai trái tim chung nhịp

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 80: Hai trái tim chung nhịp

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Uyên Đình ngủ một giấc thật sâu, cho đến khi Tô Ý Nhiên đến gọi anh ăn cơm trưa, anh mới tỉnh giấc.
Sau khi tỉnh dậy, anh thấy Nhiên Nhiên, nhất thời vẫn chưa kịp phản ứng, chớp mắt vài cái, vẫn còn mơ màng sau giấc ngủ, mãi không định thần lại được.
Tô Ý Nhiên hiếm khi thấy anh Đình ngốc nghếch đến thế, cảm thấy thật đáng yêu, cúi người hôn anh một cái, véo má anh, mím môi cười: "Anh Đình ngốc, dậy ăn cơm thôi."
Cố Uyên Đình được Nhiên Nhiên hôn môi mới sực tỉnh, cảm giác đôi môi mềm mại chạm vào khiến lòng anh cũng mềm đi, nhưng rồi lại vừa tiếc nuối vừa hụt hẫng. Anh nắm lấy tay Nhiên Nhiên hôn một cái, nhìn đồng hồ treo tường, ngẩn ngơ rồi ngồi dậy: "Đã sắp mười hai giờ rồi."
Trước đó rõ ràng anh không buồn ngủ, không ngờ ngủ không hề hay biết gì, một lần cũng không tỉnh giấc.
Tô Ý Nhiên lại cảm thấy anh Đình chưa ngủ đã giấc: "Mới ngủ hai ba tiếng, dậy ăn cơm trưa xong lại ngủ tiếp."
Cố Uyên Đình dậy vệ sinh cá nhân, Tô Ý Nhiên xuống lầu trước, bày thức ăn lên bàn đợi Cố Uyên Đình chuẩn bị xong rồi xuống. Anh thấy Nhiên Nhiên đi ra, tay bưng một bát súp lớn bọc vải giữ nhiệt, đi đến bàn ăn.
"Để anh làm cho." Cố Uyên Đình vội vàng muốn đỡ bát súp từ tay cậu, nhưng cậu khéo léo tránh đi, không cho anh cầm.
Tô Ý Nhiên lách qua anh Đình, đặt bát súp lên bàn ăn, ra hiệu cho anh: "Ăn cơm thôi."
Bữa trưa cậu chỉ nấu bốn món một canh, định buổi tối chúc mừng sinh nhật anh Đình thì sẽ làm một bữa tiệc thịnh soạn.
Hôm nay họ không ăn sáng, sau khi Tô Ý Nhiên dậy cũng chỉ ăn tạm bánh mì lót dạ, bây giờ cũng đói, bữa cơm diễn ra rất nhanh chóng.
Ăn cơm trưa xong lại dành thời gian đi dạo để tiêu cơm, Tô Ý Nhiên đưa anh Đình lên lầu cho anh ngủ trưa. Mấy ngày nay tuy họ tự nấu ăn, nhưng sau khi dùng bữa xong cũng không cần tự dọn dẹp, sẽ có người giúp việc vào làm.
Tô Ý Nhiên không buồn ngủ, vốn định để anh Đình ngủ thêm một lát, còn mình thì xuống lầu chuẩn bị cho bữa tiệc sinh nhật buổi tối. Nhưng sau khi anh tỉnh dậy đã thấy ngủ đủ, thấy cậu không định ngủ trưa, anh cũng cảm thấy mình không buồn ngủ: "Anh không buồn ngủ, buổi sáng ngủ đủ rồi."
Nói đùa à, sao có thể không buồn ngủ chứ? Tô Ý Nhiên rất lo lắng cho anh, bèn thay đổi kế hoạch: "Em buồn ngủ, anh ngủ cùng em một lát được không?"
Cố Uyên Đình đồng ý, ôm Nhiên Nhiên nằm vào lòng chăn. Tô Ý Nhiên hôn anh một cái: "Nhắm mắt lại, chúng ta ngủ một lát đi."
Cố Uyên Đình nghe lời nhắm mắt lại, vốn anh không buồn ngủ, chỉ định nằm cùng Nhiên Nhiên, nhưng không hiểu sao được cậu vỗ về lưng vài lần, chẳng mấy chốc anh đã ngủ thiếp đi.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình đã ngủ, yên tâm, ôm anh nhắm mắt lại, một lát sau cũng ngủ.
Cậu và Cố Uyên Đình ngủ trưa hơn một tiếng, tỉnh dậy thấy anh vẫn đang ngủ, định dậy trước xuống nhà chuẩn bị món ăn cho bữa tiệc sinh nhật tối nay. Có vài món chính khá tốn công và thời gian, cần phải làm sớm.
Tô Ý Nhiên nhẹ nhàng ngồi dậy, sợ mình động đậy làm anh Đình tỉnh giấc, động tác xuống giường cực kỳ khẽ khàng. Nhưng không ngờ cậu chưa kịp xuống giường, tay đã bị anh Đình nắm lại, quay đầu nhìn, Cố Uyên Đình đã tỉnh giấc.
Cố Uyên Đình trong mơ hồ cảm thấy Nhiên Nhiên rời đi, theo bản năng nắm lấy tay cậu, mở mắt ra nhìn, thấy cậu đã thức giấc: "Em dậy rồi?" Nói xong, anh ngồi dậy theo cậu.
Tô Ý Nhiên nghe thấy giọng Cố Uyên Đình vẫn còn khàn khàn vì ngái ngủ, nhìn đồng hồ treo tường, mới hơn hai giờ chiều. Cậu đẩy vai anh Đình, bảo anh nằm xuống lần nữa: "Anh ngủ tiếp một lát."
Đêm qua anh Đình thức trắng cả đêm, hôm nay mới ngủ ba bốn tiếng, chắc chắn là không đủ.
Cố Uyên Đình còn muốn ngồi dậy, nhưng Tô Ý Nhiên không cho anh: "Ngủ tiếp một lát đi," cậu che kín đôi mắt anh Đình, khiến anh nhắm mắt lại, lại hôn anh một cái, nhẹ giọng dỗ dành, "Ngoan nào, anh Đình."
Cố Uyên Đình đành nằm im không nhúc nhích, nhắm mắt lại ngoan ngoãn ngủ. Tô Ý Nhiên nhẹ nhàng hôn trán anh, dỗ anh ngủ xong mới yên tâm, xuống lầu.
Tính cả thời gian yêu đương, cậu và anh Đình đã ở bên nhau được tám năm. Đã là vợ chồng nhiều năm, thật ra việc tổ chức sinh nhật hay các ngày lễ cũng không cần những bất ngờ quá lớn lao, chỉ cần chân thành chúc mừng, chuẩn bị một bữa cơm, có lòng chuẩn bị quà, vui vẻ trải qua một ngày cũng đã là hạnh phúc rồi.
Cậu vào bếp chuẩn bị bữa tối. Trên hòn đảo không có nguyên liệu nấu ăn, mấy ngày nay họ đều dùng thực phẩm được vận chuyển bằng máy bay đến, đảm bảo mỗi ngày khi mở tủ lạnh ra, bên trong đều có đồ ăn tươi mới.
Nấu ăn được một nửa, Cố Uyên Đình đã tỉnh giấc và xuống lầu. Ngay từ trên cầu thang đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng. Anh vào bếp nhìn, ngẩn người ra: "Nhiều món vậy sao?"
Tô Ý Nhiên đang dùng đũa trộn nhân sủi cảo, quay đầu lại cười với anh: "Hôm nay em muốn anh ăn một bữa thật thịnh soạn."
Cố Uyên Đình không để ý đến lời cậu nói lắm, anh xắn ống tay áo lên rửa tay, định giúp Nhiên Nhiên nấu ăn. Tô Ý Nhiên thấy anh muốn làm, lại đẩy anh ra khỏi bếp: "Để em làm, anh đừng làm gì cả, anh sang bên kia ngồi đi."
Hôm nay cậu muốn anh Đình được phục vụ tận tình, không phải động tay động chân.
Cố Uyên Đình không hiểu lắm, anh không ra ghế ngồi mà tựa vào cửa bếp xem Nhiên Nhiên bận rộn một lúc, không nhịn được, lại đi vào bếp.
Nhưng anh muốn giúp Nhiên Nhiên thái rau, cậu không cho; muốn giúp cậu xào thức ăn, cậu cũng không cho; ngay cả muốn giúp cậu đánh trứng cũng bị cậu ngăn cản, buộc anh phải ra ngoài phòng bếp ngồi.
Cố Uyên Đình loanh quanh bên Nhiên Nhiên một lúc, cuối cùng đành bó tay, nghe lời không làm gì nữa.
Tô Ý Nhiên thấy anh đứng ngẩn ngơ ở đó, khẽ cười, ôm anh hôn một cái: "Em muốn nấu ăn cho anh," cậu kéo anh Đình ra khỏi bếp, để anh ngồi xuống sofa, xoa đầu anh, "Ngồi đợi em nhé."
Cố Uyên Đình không động đậy nữa, anh nhìn Nhiên Nhiên quay lại bếp, lúc cậu rời khỏi tầm mắt của anh, lòng anh chùng xuống. Cuối cùng anh dời chiếc ghế ngồi ở cửa phòng bếp, nằm trên ghế nhìn Nhiên Nhiên bận rộn trong bếp.
Tô Ý Nhiên quay đầu lại nhìn anh, nhìn thấy anh ngoan ngoãn nằm trên ghế, không khỏi thấy đáng yêu, tim đập thình thịch, rất muốn đến hôn anh, ôm anh một cái. Cậu vội vàng quay đầu lại, tiếp tục nấu ăn.
Anh Đình khiến người ta yêu thích đến mức không thể kiềm lòng.
Cố Uyên Đình yên lặng nhìn Nhiên Nhiên bận rộn, gian bếp tràn ngập mùi khói dầu, mùi thức ăn thơm lừng, âm thanh thái rau, xào nấu, tiếng nồi chảo xì xèo, nước sôi ùng ục.
Dần dần, Cố Uyên Đình không muốn suy nghĩ gì nữa, những nỗi đau từng khiến anh khổ sở dường như cũng dần rời xa anh. Anh cố gắng quên đi nỗi đau trong lòng, không nghĩ gì nữa, cứ thế lặng lẽ nhìn Tô Ý Nhiên, chờ đợi cậu nấu những món ăn ngon cho mình.
Bữa tối xong xuôi được bày lên bàn, Tô Ý Nhiên thấy anh Đình cầm đũa, vội vàng nói: "Khoan đã anh!"
Cố Uyên Đình đặt đũa xuống, nghi hoặc nhìn về phía cậu, chỉ thấy cậu rời đi, thần bí nói với anh: "Anh nhắm mắt lại, đợi em một lát nhé."
Cố Uyên Đình nghe lời nhắm mắt lại, đợi một lúc, chỉ có thể nghe thấy tiếng Nhiên Nhiên rời đi, sau đó lại không có động tĩnh gì. Anh lại đợi thêm một lúc, mãi đến khi không nhịn được muốn mở mắt ra, muốn tìm cậu, đột nhiên anh thấy đèn bị tắt đi, sau đó, anh nghe thấy giọng cậu.
Lòng Cố Uyên Đình khẽ lay động, anh mở mắt ra, thấy trong bóng tối, Nhiên Nhiên cầm một chiếc bánh xoài cắm nến, hát bài chúc mừng sinh nhật, cười đi đến chỗ anh.
"Chúc mừng sinh nhật!" Tô Ý Nhiên đặt bánh ngọt lên bàn ăn, cười nói.
Cậu bật đèn, căn phòng sáng bừng lên. Cậu ôm anh, dịu dàng hôn anh một cái, "Chúc mừng sinh nhật, anh Đình."
Cố Uyên Đình ngẩn người, giật mình.
Anh không ngờ hôm nay là sinh nhật của mình.
Trong quá khứ, từ trước đến nay chưa từng có ai thật lòng tổ chức sinh nhật cho anh, bản thân anh cũng chưa từng để ý đến sinh nhật của mình.
Tuy rằng trước khi đến đây, anh từng lấy cớ nói với Nhiên Nhiên là muốn cùng cậu trải qua sinh nhật, nhưng mấy ngày nay anh đã quên mất cái cớ này.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình ngây người, cười hôn anh một cái: "Anh quên sinh nhật của mình rồi sao?" Anh Đình luôn không thèm để ý đến sinh nhật của mình, năm nào cũng quên, nhưng như vậy mới có lợi, mỗi lần cậu tạo bất ngờ đều có thể thành công.
Cố Uyên Đình hoàn hồn, nhìn Nhiên Nhiên cười cong môi, lại nhìn chiếc bánh xoài, anh biết nhất định là cậu tự tay làm cho mình.
Anh vừa vui sướng vừa cảm động.
Anh đột nhiên ôm chặt lấy Nhiên Nhiên, kích động cúi đầu hôn cậu, tim đập thình thịch.
Nhiên Nhiên đã dụng tâm tổ chức sinh nhật cho anh.
Lần này Cố Uyên Đình mới hiểu tại sao Nhiên Nhiên không cho anh cùng làm, hóa ra từ sáng đến tối cậu đều tỉ mỉ chuẩn bị.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình vui vẻ, lòng cậu cũng vui lây. Cậu ôm anh Đình, đáp lại nụ hôn, nhưng chẳng được bao lâu đã không theo kịp tiết tấu mãnh liệt của anh Đình. Vất vả lắm mới hôn xong, cậu thở hổn hển, thấy cây nến đã sắp cháy được một nửa, nói: "Anh cầu nguyện rồi thổi nến đi."
Cố Uyên Đình nhìn nến, nhắm mắt lại, nghiêm túc cầu nguyện: "Mong rằng sẽ mãi mãi ở bên Nhiên Nhiên."
Ước nguyện xong, anh thổi tắt nến. Nhìn nến tắt, trong lòng anh đột nhiên cảm động, như thể ước nguyện đã được thực hiện.
Tô Ý Nhiên lấy quà giấu trong tủ ra, cười đưa cho anh: "Quà sinh nhật của anh đây."
Cố Uyên Đình nhận lấy, mở hộp quà ra xem, bên trong là một chiếc ví da màu đen. Anh cẩn thận cầm lên, không nhận ra nhãn hiệu gì, trong lòng có suy đoán, nhưng lại lo được lo mất, sợ mình nghĩ quá xa, anh chờ đợi nhìn về phía Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên cười nói: "Em tự tay làm đấy, mấy đường khâu ở góc ví hơi thô một chút."
Không biết Nhiên Nhiên đã bỏ ra bao nhiêu công sức để làm cho anh.
Cái gai về việc Nhiên Nhiên và nguyên chủ cùng tự tay thiết kế nhẫn trong lòng anh bỗng chốc tan biến đi rất nhiều. Anh cầm chiếc ví, yêu thích không nỡ buông tay, vuốt ve mãi: "Không đâu, cái này là tốt nhất."
Tô Ý Nhiên đặt bánh ngọt sang một bên: "Bánh ngọt lát nữa ăn sau, chúng ta ăn cơm trước đã." Cậu thấy anh Đình cầm chiếc ví không nỡ buông tay, bèn rút ví ra để ở một bên.
Lúc ăn cơm, Cố Uyên Đình ăn vài miếng, nhưng cứ không nhịn được liếc mắt nhìn Nhiên Nhiên. Tô Ý Nhiên bị anh nhìn mà mặt đỏ ửng, ho khan một tiếng: "Ăn cơm đi anh."
Bữa cơm này rất phong phú, hai người mỗi món ăn một ít, cuối cùng ăn gần hết nửa chiếc bánh ngọt. Cố Uyên Đình rất muốn ăn hết chiếc bánh Nhiên Nhiên tự tay làm cho mình, nhưng Tô Ý Nhiên sợ anh no quá nên cất bánh ngọt vào trong tủ lạnh, để mai ăn tiếp.
Nhờ anh Đình mà hôm nay cậu được ăn hai miếng bánh ngọt ngào.
Cố Uyên Đình cầm chiếc ví Nhiên Nhiên làm cho mình, đi theo cậu không nỡ rời xa nửa bước.
Anh thấy Nhiên Nhiên đặt bánh ngọt vào trong tủ lạnh, lúc cánh cửa tủ lạnh đóng lại, không còn nhìn thấy bánh, lòng anh đột nhiên hoảng hốt.
Sinh nhật sắp kết thúc rồi sao?
Lúc Tô Ý Nhiên cất bánh ngọt, ngón tay cậu lén lút quệt một ít bơ, cất bánh xong, quay đầu lại nhân lúc anh Đình không chú ý, đột nhiên quệt bơ lên mũi anh.
Cố Uyên Đình chưa kịp phản ứng, thoạt nhìn ngẩn ngơ.
Tô Ý Nhiên cười nhìn anh, thấy chóp mũi anh dính một vệt bơ, vừa đáng yêu vừa đẹp trai, đến gần ôm lấy anh hôn một cái: "Anh Đình, anh đẹp trai quá đi." Quá đẹp trai, anh Đình của cậu.
Cố Uyên Đình thấy vẻ thân mật cùng yêu thương trong mắt Nhiên Nhiên dành cho anh.
Niềm vui sinh nhật, sự kích động, và cảm động đột nhiên đồng thời bùng nổ. Cố Uyên Đình đột nhiên nghĩ vậy, sau đó kinh hoàng.
Lẽ nào bây giờ Nhiên Nhiên đã yêu mình rồi sao?
Không liên quan đến tình cảm với nguyên chủ, có thể em ấy cũng yêu mình thật lòng.
Cho dù Nhiên Nhiên... cũng yêu nguyên chủ đi chăng nữa.
Lâu như vậy là anh đã ở chung cùng Nhiên Nhiên, là anh cùng Nhiên Nhiên thân mật triền miên, có lẽ lúc Nhiên Nhiên không hay biết, cậu đã tự nhiên yêu kẻ ngoại lai như anh.
Cố Uyên Đình hoảng hốt ôm lấy Tô Ý Nhiên, cẩn thận hôn cậu. Hai người rất gần, rất thân mật, anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, dường như cũng có thể nghe thấy tiếng tim Nhiên Nhiên đập.
Nhịp tim đập của họ cũng hòa hợp với nhau, giống như hai trái tim cùng đập chung một nhịp, khiến anh thấp thỏm, hoảng loạn.
Sao lại không yêu mình được chứ?
Cho dù chỉ yêu mình một chút thôi cũng được.