Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 81: Tình yêu của em
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên không rõ anh Đình đang nghĩ gì. Cậu và anh Đình ôm hôn thắm thiết một lúc, cảm thấy tim đập có chút nhanh hơn.
Anh Đình hôn cậu thật dịu dàng.
Khi ánh mắt Cố Uyên Đình chạm phải ánh nhìn trìu mến của Nhiên Nhiên, hắn như bị bỏng vậy, đột nhiên không dám nhìn thẳng vào cậu. Hắn cảm thấy mặt mình chợt nóng bừng vô cớ, nóng đến mức khiến hắn lúng túng, không biết phải làm sao.
Nhiên Nhiên có thể yêu hắn sao?
Tô Ý Nhiên phát hiện anh Đình đột nhiên đỏ mặt. Cậu ngạc nhiên sờ lên má anh Đình, quả nhiên thấy mặt hắn nóng bừng. Cậu bật cười, đôi mắt sáng rỡ như vừa khám phá ra điều gì mới mẻ: "Anh Đình, sao anh lại đỏ mặt vậy?"
Cậu hôn môi hắn: "Xấu hổ sao?"
Đã bao nhiêu năm rồi cậu không thấy anh Đình xấu hổ đỏ mặt như vậy. Chuyện gì đang xảy ra thế này, họ chỉ mới ôm nhau thôi mà. Anh Đình bỗng trở nên ngây thơ, khiến lòng cậu nhộn nhạo không thôi.
Cố Uyên Đình nghe Nhiên Nhiên nói, không cẩn thận lại chạm phải ánh mắt trong veo sáng rỡ của cậu. Hắn không biết mình làm sao nữa, vội vàng hoảng loạn dời mắt, nhưng tim đập thình thịch không ngừng. Hắn lắp bắp không biết trả lời thế nào: "Không, không phải vậy."
Nhiên Nhiên có thể yêu hắn sao?
Tô Ý Nhiên phát hiện vành tai hắn cũng từ từ ửng đỏ.
Tô Ý Nhiên: "!!" Thật đáng yêu không chịu nổi. Ai mà nhịn được chứ!
Lòng Tô Ý Nhiên rung động không thôi, cậu không kìm được ôm lấy cổ anh Đình, hôn lên mặt hắn mấy lần liền. Cậu hôn khắp nơi, cuối cùng còn hôn cả vành tai hắn.
... Làm sao bây giờ, yêu anh Đình chết mất thôi.
Cố Uyên Đình gần như không chịu nổi sự nhiệt tình của Nhiên Nhiên. Hắn hoảng hốt tay chân luống cuống, lùi về phía sau một bước. Phía sau là bức tường, gót chân hắn chạm vào đó.
Tô Ý Nhiên vẫn chưa hôn đủ, cậu cùng hắn lùi về sau, áp sát vào hắn, ôm cổ hắn ghì chặt hắn giữa bức tường. Cố Uyên Đình bị cậu dồn ép, lưng dựa hẳn vào tường.
Tô Ý Nhiên đè hắn vào tường, hôn loạn xạ một hồi lâu.
Sao em ấy lại làm thế với mình? Cố Uyên Đình được Nhiên Nhiên hôn đến ngây ngất, mơ màng nghĩ, có phải em ấy cũng yêu mình không?
Nghĩ đến suy đoán này, hắn càng thêm hoảng loạn, mặt nóng bừng, đầu óc choáng váng, hệt như một thằng nhóc mới lớn với mối tình đầu, đột nhiên nhận ra người trong lòng có thể cũng thích mình, lại còn bị người đó đè lên tường một cách 'vô lễ'.
Một lúc lâu sau, Tô Ý Nhiên hôn đủ, cậu rất hài lòng buông anh Đình ra, kề vào tai hắn thì thầm: "Chúng ta, lên tầng đi?"
Cố Uyên Đình ý thức được điều gì sắp xảy ra, hắn không khỏi căng thẳng siết chặt tay, sau đó bế bổng Nhiên Nhiên lên, ba bước thành hai bước chạy lên tầng, thẳng vào phòng ngủ.
Hai người cùng tắm rửa sạch sẽ. Đầu tiên làm 'bài tập sơ cấp', Cố Uyên Đình kích động muốn làm 'bài tập cao cấp' nhưng bị Tô Ý Nhiên nghiêm túc ngăn lại.
Cố Uyên Đình không hiểu, lại hoảng hốt thấp thỏm. Nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn nghe lời dừng lại, Nhiên Nhiên nói gì thì là thế đó.
Chỉ là lòng hắn lại căng thẳng, lo được lo mất.
Không biết tại sao Nhiên Nhiên lại không muốn 'làm' với hắn.
Tô Ý Nhiên ho khan một tiếng, nghiêm túc ngồi dậy, vỗ vỗ giường. Cậu nghĩ đến điều gì đó, mặt đỏ bừng: "Anh Đình, nằm yên đừng nhúc nhích."
Cố Uyên Đình chợt nhận ra điều gì, hắn không dám tin nhìn Nhiên Nhiên, kích động đến mức mặt đỏ bừng tai, thở dốc, giọng khàn khàn: "Nhiên Nhiên..."
Tô Ý Nhiên vốn đang xấu hổ, nhưng thấy anh Đình như vậy, cảm giác xấu hổ của cậu lại tan biến đi nhiều. Cậu không lên tiếng, nghiêm túc chủ động hành động.
Lồng ngực Cố Uyên Đình phập phồng, hắn không khỏi khẽ rên một tiếng: "..."
...
Hai người cùng 'ăn cam' (*), tinh tế thưởng thức, thơm ngọt ngon miệng, thật mỹ vị.
(Ý là tư thế cưỡi ngựa)
...
...
Ngày hôm sau, Tô Ý Nhiên tỉnh dậy phát hiện anh Đình vẫn còn đang ngủ, cậu thấy yên tâm. Cậu lo hắn sẽ mất ngủ cả đêm như đêm hôm trước.
Cậu nhìn hắn ngủ, không kìm được hôn hắn một cái. Thế nhưng chưa được bao lâu, cảnh tượng hôm qua lại hiện về trong đầu, những hành động lớn mật đó...
Cậu đỏ mặt, tự nhủ với mình rằng đã kết hôn lâu như vậy rồi, vợ chồng tương thân tương ái 'ăn cam' thì có gì là quá đáng đâu.
Hơn nữa, cũng là do anh Đình làm người ta thích, chuyện này không liên quan đến cậu.
Đang nghĩ như vậy, cậu thấy hàng mi của Cố Uyên Đình khẽ run, sau đó hắn mở mắt ra. Cậu giật mình, cứ như thể suy nghĩ của mình bị anh Đình bắt quả tang vậy.
Tô Ý Nhiên chột dạ hôn hắn: "Chào buổi sáng, anh Đình."
Cố Uyên Đình vừa tỉnh dậy đã được Nhiên Nhiên hôn chào buổi sáng, hắn cảm thấy vui vẻ, cứ như thể một chuyện tốt từ trên trời rơi xuống vậy.
Chuyện tối hôm qua lại hiện về trong đầu hắn, lòng hắn vui sướng khôn tả. Hắn ôm Nhiên Nhiên dịu dàng hôn một cái: "Chào buổi sáng."
Hắn cảm thấy có lẽ Nhiên Nhiên yêu mình, ít nhất trong lòng cậu cũng đã dành một chút vị trí cho hắn rồi nhỉ? Nếu không thì sao hôm qua lại thân mật nhiệt tình đối với hắn như vậy chứ?
Lòng Cố Uyên Đình nóng lên, hắn suy nghĩ một chút, nhưng nghĩ đến nguyên chủ, lại không chắc chắn lắm. Hắn lại bắt đầu thấp thỏm, sợ thất bại.
Tô Ý Nhiên nói: "Hôm nay chúng ta ra ngoài chơi nhé?"
Cố Uyên Đình đồng ý: "Được."
Hai người dậy rửa mặt. Tối hôm qua không 'chơi' quá đà, hôm nay họ dậy khá sớm, có thể đi chơi cả ngày.
Tô Ý Nhiên kéo rèm phòng ngủ ra. Qua cửa sổ kính sát đất, chỉ cần liếc mắt là thấy biển rộng xanh thẳm, sóng vỗ dập dờn, trời và biển hòa thành một màu, hôm nay thời tiết thật đẹp.
Nói ra thì, họ đến hòn đảo này chỉ có ngày đầu tiên đến trấn nhỏ mới xem như là đi chơi, thời gian còn lại cơ bản đều ở trong biệt thự trên đảo...
Đúng là chẳng ra gì cả...
Tô Ý Nhiên nhớ lại lúc trước khi đến hòn đảo này, Cố Uyên Đình để thuyết phục cậu đã cho cậu xem vài bức ảnh. Ngoài phong cảnh tuyệt đẹp, còn có một vài hoạt động vui chơi như lặn biển, lướt sóng, cho cá mập ăn, lái xe trên bãi cát, cắm trại lửa đêm, trông rất thú vị.
Kết quả đến đây lại chẳng chơi được gì cả...
Cố Uyên Đình cũng nghĩ đến điểm này, hắn chột dạ hỏi Nhiên Nhiên: "Hôm nay em muốn đi chơi gì?" Rồi hắn bổ sung thêm: "Hay là chúng ta ở thêm mấy ngày, chơi chán rồi về."
Theo kế hoạch, buổi tối ngày mai họ sẽ trở về.
Tô Ý Nhiên nghĩ, hôm nay chơi mấy trò đơn giản là được rồi, còn lặn biển hay lướt sóng thì thôi.
Cậu vẫn quan tâm đến cảm xúc và chứng mất ngủ của anh Đình, hôm nay chủ yếu vẫn là muốn đưa hắn đi giải sầu.
Tô Ý Nhiên nói: "Chơi đơn giản thôi, lái xe trên cát, ra bờ biển đi dạo, nhặt vỏ sò nhé?" Cậu cười: "Những cái khác muốn chơi thì chơi sau, chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian mà."
Cố Uyên Đình đồng ý. Buổi sáng hai người lái xe trên cát, dọc theo bãi biển xanh thẳm hóng gió biển, tâm trạng cũng trở nên vui vẻ hơn nhiều.
Chơi xong quay về, Cố Uyên Đình đưa Tô Ý Nhiên đến ngôi nhà kính trên cây cầu đằng kia.
Đây là cây cầu gỗ uốn lượn từ biệt thự dẫn ra sát biển. Ngày đầu tiên Tô Ý Nhiên đến đã chú ý đến nó, cũng từng ghé qua một lần và rất thích.
Hai người ăn cơm trưa trong phòng kính, lại như được biển xanh trời cao vây quanh, cảnh tượng thật đẹp.
Hôm nay họ không tự nấu cơm. Cố Uyên Đình đã thuê đầu bếp nổi tiếng đến đây nấu những món ngon địa phương, để họ được thử những món ăn mới mẻ.
Ngoài phòng kính là một sân thượng màu trắng rất rộng. Hai người nằm trên đệm ở sân, phía trên có ô che nắng lớn. Cậu cảm giác như đang bay lơ lửng trên mặt biển vậy.
Ánh nắng rất ôn hòa, gió biển rất nhẹ nhàng, hai người thoải mái ngủ trưa.
Tỉnh giấc, Tô Ý Nhiên cũng lười dậy, vùi mình trong lòng Cố Uyên Đình, như có như không nghịch ngón tay khớp xương rõ ràng của hắn, thỉnh thoảng lại hôn lên đầu ngón tay hắn.
Cố Uyên Đình bị cậu làm cho lòng thấp thỏm. Hắn lại có cảm giác Nhiên Nhiên yêu mình, lòng rung động, nhưng lại căng thẳng không chắc chắn.
Buổi chiều, hai người nắm tay nhau đi dạo trên bãi cát, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, có lúc lại cúi xuống nhặt vỏ sò, thật ung dung nhàn nhã.
Bãi cát trắng phau, Tô Ý Nhiên chạm vào cát, cảm giác rất mềm mại. Cậu thấy tiếc nuối, nhìn Cố Uyên Đình: "Nếu như là mùa hè thì tốt quá, có thể chân trần đi trên cát, chắc thoải mái lắm."
Cố Uyên Đình nói: "Mùa hè chúng ta lại đến đây nhé."
Tô Ý Nhiên cười: "Vâng."
Sóng biển vỗ về bãi cát, cát trắng phau, nước biển màu xanh trong suốt, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Vì lệch múi giờ nên nơi đây tối rất sớm, mới hơn bốn giờ chiều mà đã hoàng hôn buông xuống rồi.
Chân trời xuất hiện mấy vệt nắng chiều, nhuộm đỏ nhạt cả mặt biển. Mặt trời dần hạ xuống chân trời, họ cùng nhau ngắm hoàng hôn cạnh biển.
Bất giác, hai người lặng lẽ ôm nhau, lắng nghe tiếng sóng biển vỗ vào bờ cát, hôn nhau trong ánh nắng chiều ấm áp.
Bóng của họ kéo dài trên bãi cát, đó là cái ôm của hai người yêu nhau, như thể trong thế giới chỉ còn lại duy nhất hai người họ.
Hôn xong, Tô Ý Nhiên không kìm được hôn hắn một cái, lòng tràn đầy yêu thương và cảm động, cậu tỏ tình: "Em yêu anh."
Người em yêu, có phải là anh không?
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên, tim lại đập thình thịch. Trong lòng hắn lúc thì chắc chắn, lúc lại không, thấp thỏm bất an.
Hồi lâu sau, hắn cẩn thận hôn cậu, gần như lấy hết dũng khí nhưng vẻ ngoài vẫn cố giữ bình tĩnh hỏi cậu: "Thế... em, có yêu anh của bây giờ không?"
Hỏi xong, tim hắn gần như ngừng đập. Bầu trời, ánh nắng chiều, sóng biển, bãi cát, tất cả đều biến mất trước mắt, tai hắn ù đi. Trong mắt hắn chỉ còn Nhiên Nhiên trước mặt, hắn chờ đợi câu trả lời của cậu.
Tô Ý Nhiên khẽ cười, lại hôn hắn: "Yêu."
...
... Cố Uyên Đình thở dốc mấy hơi, lòng ê ẩm, mắt cay xè. Hắn cảm thấy hốc mắt mình ướt, lệ nóng ầng ậc trong mắt, hắn nghe thấy giọng nói hò reo trong lòng mình.
Em ấy yêu mình, em ấy yêu mình!