Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 83: Chuyển tiếp
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên lo lắng hỏi: "Chuyện nghiêm trọng không ạ? Anh sẽ đi bao lâu?"
Cố Uyên Đình lắc đầu: "Vấn đề nhỏ thôi, chỉ cần anh qua đó giải quyết, chắc khoảng hai ngày là có thể về nhà." Chỉ là có một chút sự cố, tuy vấn đề không lớn nhưng vẫn cần hắn đích thân đi một chuyến.
Tô Ý Nhiên yên tâm, cậu lại nghĩ: "Hay là em đi cùng anh nhé? Nước D cũng không xa đây là mấy."
Từ hải đảo bay đến nước D chỉ mất khoảng ba tiếng.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên muốn đi cùng mình, theo bản năng muốn từ chối: "Không được..." Hắn không muốn để Nhiên Nhiên dính dáng đến nhà họ Cố, không muốn để cậu có bất kỳ liên quan gì.
Tô Ý Nhiên nói: "Em chưa từng đến nhà anh, nhân tiện đến thăm luôn." Cậu khẽ cười, "Cũng chỉ mất hai ngày thôi, hai ngày sau chúng ta cùng về nhà."
Tô Ý Nhiên biết cha và ông nội hắn sức khỏe không tốt, đang nằm viện điều dưỡng.
Cậu có thể nhận ra mối quan hệ giữa Cố Uyên Đình với ông và cha rất lạnh nhạt qua vài câu nói của hắn. Nghĩ một chút, cậu cũng có thể đoán được nguyên nhân. Ngoài đau lòng cho hắn, cảm giác của cậu đối với nhà họ Cố vẫn luôn là lạnh nhạt.
Nhưng cậu và anh Đình kết hôn đã lâu như vậy rồi, hiện tại nếu hắn đã về nhà họ Cố, bất kể nói thế nào cậu cũng cần đến thăm.
Trước kia vì chuyện em bé nên kế hoạch về nhà họ Cố cùng anh Đình đã bị trì hoãn một năm. Hiện tại, vừa hay có cơ hội này, tiện đường đi luôn.
Hơn nữa, Tô Ý Nhiên vẫn nhớ ngày ấy, anh Đình đột nhiên rầu rĩ, cộng thêm chứng bệnh trầm cảm. Tuy hai ngày nay hắn đã vui vẻ lên không ít, nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, muốn đi theo hắn, mọi lúc bầu bạn với hắn mới được.
Cố Uyên Đình hơi do dự, hiện tại bên nước D chỉ có sự cố nhỏ, hắn hoàn toàn có thể bảo vệ Nhiên Nhiên nếu cậu đi cùng.
Họ mới xác nhận tình cảm, Cố Uyên Đình không nỡ xa Nhiên Nhiên, không muốn chia xa cậu. Cuối cùng, ý nghĩ muốn quấn quýt bên Nhiên Nhiên đã chiến thắng, Cố Uyên Đình đồng ý: "Ừ."
Sau khi đồng ý, những đám mây đen bao phủ lòng Cố Uyên Đình kể từ khi nghe điện thoại dường như đã rẽ mây nhìn thấy mặt trời, lập tức tan biến.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình đồng ý, yên tâm hỏi: "Bao giờ chúng ta đi?"
Cố Uyên Đình nói: "Ăn cơm tối xong thì đi, cứ theo kế hoạch cũ."
Hắn nhìn Nhiên Nhiên, lòng ngọt ngào. Chắc chắn là vì Nhiên Nhiên cũng yêu hắn như hắn yêu cậu, không nỡ xa rời hắn, thế nên cậu mới muốn quấn quýt bên hắn.
Nghĩ vậy, Cố Uyên Đình không nhịn được ôm Nhiên Nhiên hôn một cái, thân mật cọ chóp mũi: "Đồ dính người."
Tô Ý Nhiên: "...?" Rốt cuộc là ai dính người hơn chứ!
Thôi, miễn là anh Đình vui vẻ là được rồi...
Sau bữa cơm tối, hai người lên máy bay.
Lần này cùng Nhiên Nhiên đến nước D, trước khi đi Cố Uyên Đình đã gọi mấy cuộc điện thoại để sắp xếp và điều chỉnh an ninh, phải đảm bảo Nhiên Nhiên an toàn tuyệt đối khi ở nước D.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình ở bên kia gọi điện thoại, cứ tưởng hắn đang nói chuyện công việc nên cũng không để ý.
Hơn ba tiếng đồng hồ sau, máy bay đến nước D.
Tô Ý Nhiên cùng Cố Uyên Đình xuống máy bay. Hành lý do nhân viên cầm, còn họ đi lối đi riêng trong khi mọi người chen chúc ở cổng ra sân bay.
Ngoài sân bay đã có một đoàn xe đang đợi họ. Tô Ý Nhiên phát hiện hình như xung quanh đã được bố trí an ninh, không có bất kỳ người lạ nào, lại có không ít vệ sĩ mặc áo bảo vệ, làm cho cậu không hiểu sao có cảm giác anh Đình giống dân xã hội đen.
Cậu và Cố Uyên Đình lên xe, đoàn xe chậm rãi rời sân bay. Hai xe phía trước mở đường, đằng sau là mấy chiếc xe bọc hậu, hộ tống họ đi đến nhà họ Cố.
Tô Ý Nhiên phát hiện sau khi đến nước D, dường như Cố Uyên Đình có một chút thay đổi, nhưng cậu cũng không rõ sự thay đổi này là gì. Anh Đình đối xử với cậu vẫn dịu dàng như vậy, ánh mắt nhìn cậu vẫn tràn ngập yêu thương, nhưng hắn lại khiến cậu có cảm giác quanh thân hắn toát ra vẻ lạnh lùng, u tối.
Tô Ý Nhiên không nhịn được cầm tay anh Đình, phát hiện lòng bàn tay hắn hơi lạnh. Cậu dùng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay hắn, chỗ đó rất nhanh nóng lên. Cậu nắm tay hắn, hôn lên mu bàn tay hắn: "Anh Đình..."
"Hả?" Cố Uyên Đình nhìn về phía cậu, thấy Nhiên Nhiên gọi hắn một tiếng rồi không nói gì thêm, chỉ thân mật dùng khuôn mặt cọ vào tay hắn, lòng mềm nhũn.
Hắn thích Nhiên Nhiên quấn quýt bên hắn.
Hắn sờ khuôn mặt nhỏ của Tô Ý Nhiên, lo cậu ngồi xe nhàm chán, vội vàng nói: "Sắp đến nơi rồi, chưa đến nửa tiếng nữa đâu."
Nhà họ Cố ở vùng ngoại thành nước D, diện tích vô cùng lớn, không thể nói là một dinh thự mà phải gọi là một tòa pháo đài cổ kính khổng lồ. Xe của họ trải qua tầng tầng trạm gác, lái thẳng vào cánh cổng lưới sắt, cuối cùng dừng lại trước nhà chính.
Cố Uyên Đình đỡ Tô Ý Nhiên xuống xe. Quản gia và người giúp việc đã đứng sẵn trước cửa đón họ, cung kính chào hỏi, hoan nghênh họ quay về.
"Em có muốn ăn gì không?" Cố Uyên Đình dắt tay Tô Ý Nhiên vào nhà, lo cậu đói bụng nên nghiêng đầu hỏi cậu.
"Không cần đâu, em không đói." Tô Ý Nhiên lắc đầu, vừa nhìn ngắm bên trong dinh thự, vừa cùng anh Đình lên tầng, vào phòng ngủ chính của Cố Uyên Đình ở đây.
Tô Ý Nhiên quan sát bốn phía, cảm thấy phòng ngủ vừa lớn vừa trống rỗng. Tuy cách trang trí rất xa hoa, nhưng lại khiến cậu cảm thấy rất u ám.
Dinh thự ở đây lớn hơn nhiều so với biệt thự trên hải đảo, xa hoa hơn hẳn. Cả tòa dinh thự mang cảm giác của một dinh thự hoàng gia, thế nhưng lại khiến Tô Ý Nhiên có cảm giác lạnh lẽo.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên đánh giá phòng ngủ của mình ở đây, không khỏi sốt ruột.
Nơi này là nơi kiếp trước hắn đã sống hơn nửa đời người. Đưa Nhiên Nhiên đến đây giống như thể đưa cậu tiến vào một phần quá khứ của hắn, làm cho hắn hơi thấp thỏm, lòng căng như dây đàn.
Không biết tại sao, trước kia khi hắn ở đây một mình, ngoại trừ rất nhớ Nhiên Nhiên, hắn cũng không cảm thấy căn phòng có gì không ổn. Nhưng bây giờ đưa Nhiên Nhiên đến đây, hắn lại cảm thấy khắp nơi đều không thích hợp, khắp nơi đều rất không tự nhiên.
Khiến hắn cảm thấy nơi này không xứng với Nhiên Nhiên.
Cũng có lẽ là, hắn của kiếp trước... con người thật sự của hắn, không xứng với Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình đứng trước Tô Ý Nhiên, có chút lúng túng nói: "Nơi này trang trí không được đẹp lắm, nếu em không thích thì ngày mai anh sẽ dặn dò người đổi lại."
Tô Ý Nhiên đang ngồi trên giường nhìn xung quanh, nghe lời hắn nói thì ngẩn người ra, ngẩng đầu nhìn hắn, lòng nhói đau. Cậu duỗi hai tay, mở rộng vòng tay: "Anh Đình, lại đây."
Cố Uyên Đình do dự một chút, tiến lại gần Nhiên Nhiên, cuối cùng nửa ngồi xổm xuống ôm lấy eo Nhiên Nhiên, vùi mặt vào ngực cậu.
Hắn cảm giác được Nhiên Nhiên thu tay lại, vững vàng ôm mình vào trong ngực. Hắn cảm thấy an tâm hơn nhiều, đầu vùi vào ngực cậu cọ cọ.
Tô Ý Nhiên ôm anh Đình, cúi đầu hôn tóc hắn: "Không phải em không thích phòng của anh, chỉ là mong anh được sống thoải mái một chút." Cho dù anh Đình chỉ đến đây công tác mới ở đây, cậu cũng mong anh Đình được sống thoải mái.
Cố Uyên Đình nghe cậu nói vậy, ngẩng đầu nhìn cậu. Tô Ý Nhiên thấy dáng vẻ mong chờ tha thiết của hắn, cúi đầu hôn lên đôi môi hắn.
Tô Ý Nhiên suy nghĩ, rồi lại nhìn bốn phía: "Cũng không cần gấp gáp thay đổi đâu, chỗ này có rất nhiều chi tiết trang trí đẹp mà, ngày mai em giúp anh trang trí lại là được."
Lòng Cố Uyên Đình cảm động vô cùng, hắn vội vàng gật đầu: "Được."
Nhiên Nhiên yêu mình, còn mong cầu gì hơn nữa.
Cố Uyên Đình cảm thấy rất hạnh phúc, hắn và Nhiên Nhiên ôm nhau thân mật một lát: "Em nghỉ ngơi trước nhé? Cũng không còn sớm nữa đâu."
Tô Ý Nhiên nghe hắn nói vậy, dường như hắn không định nghỉ ngơi cùng cậu: "Anh phải đi làm việc à?"
Cố Uyên Đình nói: "Có việc phải ra ngoài giải quyết." Hắn sờ đầu Nhiên Nhiên, "Em ngủ trước đi, không cần chờ anh đâu, chắc phải nửa đêm anh mới làm xong việc rồi về."
Tô Ý Nhiên tỏ ra đã hiểu: "Vâng, anh đi đi ạ."
Cố Uyên Đình bảo Tô Ý Nhiên đi rửa mặt rồi ngủ, căn dặn cậu nếu có việc thì gọi quản gia. Lúc gần đi, hắn gọi quản gia đến dặn dò, bảo ông hãy chú ý Tô Ý Nhiên rồi mới rời khỏi nhà.
Mãi đến tận nửa đêm, hắn mới mang theo hơi gió lạnh lẽo trở về nhà.